Hiển thị các bài đăng có nhãn Giới Tính-Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Giới Tính-Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013

Người ta yêu nhau để làm gì?

Người ta yêu nhau, có thể đơn giản chỉ là để trong một buổi chiều đầy gió, có người uống ly nước phía đối diện, ăn cái bánh phía đối diện, ánh mắt âu yếm, đôi môi mỉm cười, và tâm hồn luôn sẵn sàng sẻ chia…
 Người ta yêu nhau để làm gì?
 Người ta yêu nhau để làm gì?
Phải, đôi khi tôi vẫn thắc mắc. Rốt cuộc, người ta yêu nhau để làm gì?

Ngày qua ngày, tình yêu hiện hữu trên khắp thế gian, từng phút từng giờ, từng hơi thở từng nhịp đập, từng ánh nhìn từng cái nắm tay. Người ta vui sướng, người ta đam mê, người ta mơ mộng. Những câu chuyện tình rực rỡ, có khi sáng và trong như những tia nắng mới, có khi giản dị như một cốc cafe, có khi trầm buồn và thầm lặng như bài ca trên phố cổ.

Chiều muộn, tôi thích ngồi vắt vẻo trên bậc thềm nhà hát, tay cầm que kem, lơ đãng ngắm nhìn ánh đèn vàng bảng lảng và những đôi bạn trẻ, tay trong tay, ngọt ngào và giản dị. Tôi nghĩ, “Người ta yêu nhau”.

Phải, người ta yêu nhau.

Nhưng để làm gì?

Tôi có một cô bạn. Cô ấy thích một cậu bạn khác. Khi tôi bảo cô ấy “yêu đi”, cô ấy lắc đầu và bảo “yêu bây giờ thì cũng được, nhưng chẳng đi đến đâu…” Tôi hơi thắc mắc. Vậy tình yêu có thể đi đến đâu? Hôn nhân ư? Một cuộc tình có thể kéo dài bao lâu? 2 – 3 tháng, 2 – 3 năm, hay vài chục năm?

Đương nhiên, chỉ những người yêu nhau mới trả lời được câu hỏi này. Tôi không biết. Chúng ta còn quá trẻ, và đường còn quá dài. Tình yêu trong trẻo, tình yêu đầy màu sắc, tình yêu đẹp đẽ và tình yêu cũng có thể rất dễ bay đi …

Vậy nếu yêu nhau không là để dắt tay nhau lên xe hoa, thì yêu nhau để làm gì?

Vài người bạn khác bảo tôi: “Là để cho vui chứ làm gì ?!”.

Có lẽ câu trả lời này không sai, mặc dù nghe có vẻ trần trụi. Tình yêu là hơi thở, là nhịp đập trái tim, là con người thật, không màu mè, không lừa dối. Tất cả chúng ta đều cần sự âu yếm, tất cả chúng ta đều cần ai đó nghĩ đến mình, quan tâm đến mình, có điều chúng ta có bộc lộ nhu cầu đó ra hay không.

Người ta yêu nhau để ở bên nhau, để chở che, chăm sóc lẫn nhau. Vì người ta yêu nhau, người ta muốn chia sẻ tình yêu của mình, trong màn sương mai phơn phớt hay trong tiếng gió reo trên những đỉnh cây. Người ta yêu nhau không biết đêm, ngày, bóng tối hay ánh sáng. Tình yêu là một điều diễn biến liên tục, chẳng biết khi nào sẽ dừng lại. Nhưng những khoảnh khắc tưởng như vô hình và nhẹ bẫng ấy, đôi khi lại là điều chúng ta phải tìm kiếm cả cuộc đời …

Người ta yêu nhau, có thể đơn giản chỉ là để trong một buổi chiều đầy gió, có người uống ly nước phía đối diện, ăn cái bánh phía đối diện, ánh mắt âu yếm, đôi môi mỉm cười, và tâm hồn luôn sẵn sàng sẻ chia…
(Sưu tầm)

Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013

Thư gửi người tôi yêu, đã từng yêu tôi

Ngày thứ nhất kể từ lúc anh nói chia tay. Tim em đau nhói, ngực em nghẹn ngào, em không thể ăn, không thể ngủ, không thể kiềm chế đầu óc thôi không nhớ, không thương, không yêu anh. Nếu chúng ta yêu nhau, thì đó chính là tình yêu chứ không phải là định mệnh. Định mệnh chỉ là cái duyên, cái cớ để ta đến với nhau.
Thư gửi người tôi yêu, đã từng yêu tôi
Thư gửi người tôi yêu, đã từng yêu tôi
Anh mang trả em chiếc áo mưa em để quên, lặng lẽ, không gặp em. Anh chỉ im lặng hoặc anh nói lời đau lòng. Em tin anh đến mù quáng, chưa bao giờ nghi ngờ lòng chung thủy của anh sau tất cả những gì chúng ta đã trãi qua. Thế mà, em không ngờ trái tim anh lại thay đổi nhanh đến thế. Cho đến lúc này, em vẫn tin anh còn yêu em nhiều lắm. Em tự gạt bản thân có thể vì lý do nào đó, sợ em đau khổ nên anh đã cố tình chia tay em. Anh chưa bao giờ nói hết yêu em, vậy sao, anh lại bỏ đi với người con gái khác nhanh đến vậy. Tình yêu 3 năm trời mà anh dễ dàng thay đổi đến như thế.

Anh bảo em không được khóc, sao anh có thể nói như thế khi chính anh là người làm em khóc. Em không khóc, em không nói, em im lặng thì liệu anh có quay về bên em nữa hay không? Anh quyết định nhanh quá, nhanh đến nỗi làm em như chết đứng nghẹn ngào. Em tự dặn lòng là mạnh mẽ và vui vẻ sống tiếp nhưng làm sao em bắt tim em quên anh và đừng yêu anh nữa. Sài Gòn, từng con đường, từng lối đi, những nơi anh và em đã trãi qua những kỷ niệm đẹp đẽ bên nhau. Sao em quên được hỡi anh.

Tự dặn lòng, tự hứa với lòng là sẽ không nhắn tin, không gọi điện thoại, không email cho anh, nhưng giờ đây, ai sẽ bên cạnh em, sẻ chia cùng em nỗi đau này, ngoài anh ra?

Sao anh nói hết yêu là hết yêu nhanh đến thế? Em biết em có những sai lầm, có những nông nỗi, có những trẻ con, em sẽ thay đổi mà, em hứa là em sẽ thay đổi, nhưng mà anh thì không cho em cơ hội đó. Anh để tim mình bị lay động, bị người khác cuốn đi. Nếu lúc đó, anh nói em biết rằng anh đang bị xao động thì chắc chắn là em và anh sẽ không như thế này.

Em đã dặn lòng là không được chạy đến, không được níu kéo, không được làm anh mệt mỏi và dành thời gian cho anh suy nghĩ. Nhưng thử hỏi, khi yêu cuồng si, yêu điên dại người ta sao mà lý trí đến thế. Vậy là chỉ có 1 ngày thôi anh đã quyết định từ bỏ em. Anh nói anh yêu em chưa bao giờ ngừng. Em tin vào điều đó, em tin anh sẽ suy nghĩ lại. Anh hãy thử 1 lần cuối yên tĩnh và suy nghĩ lại thật kỹ càng được không anh?

Em biết, nếu em yêu cầu anh như thế, anh sẽ nói ra những lời đau lòng và tim em lại tổn thương gấp bội. Nhưng anh không chỉ cách để em quên anh mà anh lại ra đi không một tiếc nuối! Anh bỏ đi và không hề ngoảnh lại nhìn em.

Em muốn khóc lắm, khóc hoài, khóc mãi, nhưng anh sẽ không biết được điều đó đâu. Sau tất cả những gì trãi qua, anh thật vô tình quá, anh tuyệt tình quá. Em biết trách anh thế nào bây giờ? Chính anh đã giết chết tình yêu của em và anh.

Mà có thể tất cả cũng là lỗi tại em. Em quá tin anh, em quá đỏng đảnh trong tình yêu, em làm anh chán chường, làm anh chia tay em, em tự chuốc lấy tất cả.

Những tin nhắn, nhưng email, những cuộc gọi của em, anh điều không muốn hồi đáp. Bây giờ em trở thành cô gái yêu đơn phương mất rồi anh ah! Yêu mà không hy vọng, yêu trong tuyệt vọng.

Em không thể chịu đựng nổi sự đả kích quá lớn thế này. Làm sao, em có thể đủ sức, đủ can đảm, đủ niềm tin để yêu thêm lần nữa? Ba năm trời không phải là dài, cũng không phải là ngắn, nhưng làm sao em quên được anh? Em sẽ mất bao lâu để tim mình thôi đau khổ? Mất bao lâu để tim mình thành sẹo và mất bao lâu để có thể mở cửa lại lần nữa? Có thể là không bao giờ nữa…Anh ra đi mang theo cả trái tim, đã linh hồn em mất rồi anh ah.

Anh hỏi em muốn anh phải làm sao, em cũng không biết ra lời thế nào? Em giữ anh thì anh đau khổ, còn em không giữ anh thì em đau khổ. Em biết anh vẫn còn yêu em rất nhiều, nhưng anh đã không chọn em, anh lựa chọn người con gái khác.

Em đã tự an ủi mình rằng, chắc ta chị ấy có điều kiện tốt hơn em, chị ấy đẹp, chị ấy giỏi, chị ấy từng là tình đầu của anh, chị ấy lại cùng quê và không kỵ tuổi,….những điều kiện quá thuận lợi và quá dễ để anh có thể yêu và lấy chị ấy. Còn em thì sao? Con gái miền tây không giỏi trong đối nhân xử thế, kỵ tuổi, lại xa xôi quá, chọn em, anh sẽ phải khó khăn nhiều lắm. Anh đã từng chọn em kia mà, đã từng yêu em cuồng si, vậy mà chỉ một thử thách nhỏ của trái tim thôi, anh đã dễ dàng gục ngã và chọn lối đi dễ dàng.

Cho đến lúc này, em vẫn không hề tin tất cả là sự thật, không hề ghen tuông, không hề giận dữ, chỉ thấy mình tội nghiệp, thấy mình mệt mỏi và ngã gục trong đau khổ của con tim.

Em yêu anh, yêu anh, yêu nhiều hơn cả bản thân em. Nếu anh chết,em có thể chết thay anh, vậy mà quyết định để anh ra đi, để anh có hạnh phúc lại khó khăn với em đến như vậy.

Anh bảo rằng em sẽ không chết, sẽ không làm điều dại dột. Em sẽ không chết, không làm điều dại dột. Nhưng em bây giờ đã không còn là em của ngày xưa nữa. Em bây giờ chẳng còn tim để sống nữa. Trong em bây giờ là cái xác không hồn. Môi vẫn cười, mặt vẫn tươi, vẫn có để sống, nhưng đó là vì trách nhiệm với gia đình, với bản thân chứ không phải bằng trái tim nhiệt huyết của ngày xưa.

Ai cũng khuyên em đừng lụy tình như thế, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi. Em cũng tin là sẽ ổn thôi, nhưng ổn theo cách của nó. Có thể sau 1 thời gian, em sẽ không đau đớn như bây giờ, không nhớ anh và yêu anh da diết như bây giờ nữa. Nhưng có một điều em chắc chắn đó là vết thương dù lành cũng có sẹo. Và tim em sẽ mang một vết sẹo lớn mà không bao giờ em quên được là anh.

Anh là người tốt, anh quá tốt, quá tình cảm đến nỗi, anh không bao giờ tự quyết đoán trong bất cứ vấn đề nào. Và đặc biệt trong chuyện giữa chúng ta, anh đã không khôn ngoan, đã không quyết đoán, đã chọn cách làm ba người đau khổ.

Anh bảo chị ấy yếu đuối, vậy còn em, em mạnh mẽ sao? Em đã không biết tìm cách gì để gượng dậy sau tất cả. Em không phải là kẻ thứ ba, chị ấy mới chính là kẻ thứ ba. Và kết quả người đau khổ, tổn thương nhiều nhất chính là em, em đáng lẽ là người phải ra đi chứ không phải anh đâu. Em phải tìm cách bước ra khỏi cuộc đời anh, chứ không phải anh, anh đã hết yêu em thật rồi sao?

Anh ra đi tìm sự cân bằng khi không có em bên cạnh? Còn em thì sao? Em sẽ đi đâu và về đâu khi không có anh bên cạnh? Anh bảo em hãy mạnh mẽ, trong khi bản thân anh lại là kẻ làm em đau khổ khi rời xa em, bỏ lại em một mình đối mặt với những khó khăn, đối mặt với gia đình, đối mặt với đau khổ.

Liệu rằng anh có tìm được sự bình yên bên tình yêu mới hay không? Liệu rằng anh có quay về bên em hay không? Em rất hi vọng, dù nó chỉ là thứ hi vọng mỏng manh.

Em đã hứa với lòng là sẽ chờ anh, đợi anh, gìn giữ tình yêu của chúng ta thật nguyên vẹn trong tim em mà mong rằng một ngày anh sẽ đổi ý và quay về bên em, khi anh nhận ra người anh yêu thật sự là ai!

Em chỉ tự hứa với lòng thôi, em sẽ không nói với anh điều gì cả.

Nếu thật sự có ngày đó, nếu chúng ta thuộc về nhau thật sự. Em sẽ đưa anh đọc dòng thư này và em sẽ khóc thật nhiều, thật nhiều trên bờ vai anh.
Nguồn: truyennganhay

Trái tim vụn vỡ

Em vẫn nguyên vẹn là em thật đấy, nhưng trái tim thì đã vụn vỡ mất rồi!
Trái tim vụn vỡ
Trái tim vụn vỡ
Vậy là cũng đã hơn 3 tháng kể từ ngày mình im lặng để kết thúc cho một mối tình dài gần 2 năm. Anh hạnh phúc chứ? Chắc là vậy rồi, bởi bên anh bây giờ là một người con gái mới "dễ bảo" hơn em mà. Em không nghĩ rằng mình lại chọn cách im lặng để chia tay. Mọi lần cũng vậy, đây đâu phải lần đầu em giận dỗi rồi nói chia tay, nhưng lần này thì khác, khác hoàn toàn anh nhỉ? Bởi em chưa hề nói mình chia tay mà lại là chia tay thật... Bạn em nói chắc rằng anh đã có người con gái khác để yêu thương nên mới vậy, em ậm ừ nhưng trong lòng thì không thế, em vẫn tin tưởng anh, tin rằng chẳng có một ai có thể thay thế được em trong trái tim anh! Nhưng em nhầm thật rồi, nhầm to đùng là đằng khác. Bởi chỉ một tuần sau đó anh đã gọi điện cho em, cái tên "my life" hiện trên màn hình điện thoại, em mừng rỡ bắt máy, nhưng thật không ngờ... anh nói rằng hôm sinh nhật anh, anh đã tự thưởng cho mình bằng cách đưa được một người con gái khác lên giường (người mà anh mới quen trong một tuần mình im lặng), hèn chi hôm đó em gửi tin nhắn chúc mừng sinh nhật nhưng anh không reply? À! Ra là thế đấy, em hiểu. Tai em như ù đi, nước mắt ướt đẫm gối, tim đau nhói như ai đó bóp nghẹt. Anh đã làm được cái điều mà anh muốn, điều mà khi yêu em cả gần hai năm anh luôn phải cố gắng kiềm chế. Em đau lắm anh ạ, giọng nói lạc đi vì khóc, em cứ bâng quơ hỏi chuyện hai người như đứa em gái hỏi anh trai vậy, em thật ngốc phải không?

Giờ đây hàng đêm em không thể nào ngủ được, ký ức ngày mình yêu nhau chợt ùa về, đau nhói! Em phải dỗ dành trí óc bằng những viên thuốc an thần, vậy mà trong giấc mơ em vẫn thấy anh đứng đó, vẫn giọng nói ấm áp đó mà sao thấy xa lạ quá! Nhìn em sa sút tiều tụy hơn lúc nào hết, phải nằm bệnh xá, phải truyền nước... mọi người trong gia đình cứ nghĩ rằng do em vừa qua đợt học căng thẳng nên mới vậy. Em sụt cân nhưng khi anh hỏi em vẫn cố gượng cười mà nói rằng về nhà chỉ có ăn với ngủ nên tăng cân vù vù. Em làm vậy bởi em không muốn anh nghĩ rằng vì anh mà em như thế! Em cố tình để tình trạng "đã đính hôn" trên FB để anh thấy em không hề cô đơn nhưng thực sự em không thể mở lòng cùng ai nữa, em không còn niềm tin, ít nhất là tới bây giờ. Em không muốn ai đó là vật thay thế anh trong em. Những lời nói, những hành động của người ta khi quan tâm em, bất giác em lại mang ra để so sánh với anh, để rồi chợt thấy rằng: Ồ! không phải là anh - người em yêu!
Em sẽ chúc phúc cho anh - người em yêu thương bằng cả trái tim!
Em sẽ chúc phúc cho anh - người em yêu thương bằng cả trái tim!
Còn về người con gái anh chọn, xin lỗi anh nhé nhưng xin phép cho em được gọi "người anh chọn ấy" là "nó" bởi vì với em thì nó chẳng là gì để em phải ghen tuông cả. Cái thể loại con gái mới quen một tuần mà đã đồng ý lên giường thì chẳng khác nào hạng gái hư hỏng dễ dãi. Vậy mà khi nói chuyện qua điện thoại với em thì ngọt sớt, chị chị em em cứ như là đã thân quen từ lâu lắm ấy. Ai là chị em của hạng người đó chứ, thật nực cười. Xin lỗi anh, em không thích xem thể loại sân khấu diễn tuồng diễn kịch ấy đâu, em không biết mục đích của nó khi yêu anh là gì, chỉ vài bữa mà tung lên FB chồng chồng vợ vợ, PR để khoe khoang với ai chứ. Hay là anh và nó đang thực sự hạnh phúc? Đúng là đồ trẻ ranh! Vậy mà anh để cho cái đứa trẻ ranh ấy hủy kết bạn trên FB của anh với em, em cũng chẳng cần nhưng em ức chế lắm, bởi anh là thằng đàn ông mà sao hèn thế, để nó thích làm gì thì làm sao? Em đã nghĩ như vậy đấy. Em biết mục dích của anh nhường nhịn nó để làm gì, nhưng vẫn không thể nào bình tĩnh được, dù ta để FB của nhau cũng chẳng hề coment hay nói chuyện, chỉ đơn giản là để vậy thôi!

Mỗi tối nhớ anh em lại cầm điện thoại soạn tin nhắn nhưng không bao giờ gửi đi bởi em biết giờ này anh đang hạnh phúc bên người con gái khác. Em chỉ còn biết gục mặt vào gối mà khóc nức nở, để cho sáng mai thức đậy đôi mắt sưng húp như một con gấu trúc. Em cứ nghe đi nghe lại bài hát "Điều sẽ đến" thấy chao ôi, thật giống mình. Xin lỗi anh nhưng đám cưới anh chắc em không về dự đâu, em không đủ can đảm nhìn anh hạnh phúc sánh bước bên người con gái khác, em sợ nước mắt sẽ lại rơi. Em không muốn như thế bởi đó sẽ là điều xúi quẩy.

Em sẽ thôi không nói rằng em nhớ anh nữa đâu, bởi sự thật bây giờ sẽ không thể thay đổi, và cho dù anh có quay về thì em cũng không thể đồng ý nữa, một đứa con gái kiêu hãnh như em không cho phép mình làm điều đó. Hi vọng cuộc sống của anh sau này sẽ hạnh phúc. Em sẽ chúc phúc cho anh - người em yêu thương bằng cả trái tim!

Tin nhắn cuối cùng anh đã nói anh trả em lại với em nguyên vẹn của ngày xưa? Ừ, đúng em vẫn nguyên vẹn là em thật đấy, nhưng trái tim thì đã vụn vỡ mất rồi! Ai sẽ trả lại cho em?
Nguồn: 24h

Có nên cưới khi vẫn nhớ về tình đầu?

Tôi có nên nhận lời yêu và kết hôn với người cũng yêu mình say đắm, trong khi tâm lý luôn so sánh với mối tình đầu? Anh rất tốt, tôi cảm nhận được tình cảm của anh nhưng rất hoang mang, không biết điều này có làm ảnh hưởng tới cuộc sống vợ chồng sau này không?
Có nên cưới khi vẫn nhớ về tình đầu?
Có nên cưới khi vẫn nhớ về tình đầu?
Mối tình đầu của tôi là một mối tình học trò thật trong sáng. Chúng tôi gặp nhau khi bắt đầu bước chân vào trường phổ thông, không phải là tiếng sét ái tình, vì ban đầu tôi không hề ưa cái giọng cao thánh thót hay nói leo của bạn ấy. Hơn nữa, đường đường tôi là một hotgirl cơ mà, chưa bao giờ có ý định để ý tới ai, chỉ có chiều ngược lại. Bạn ấy cũng thế, không có ấn tượng gì về tôi (đấy là theo lời kể sau này của bạn khi chúng tôi thân thiết, còn biết đâu được…). Tới năm lớp 11 bạn mới hay ghé tới bàn của tôi, lân la nói chuyện, dần dần chúng tôi thân thiết và trò chuyện nhiều hơn.

Năm đầu đại học, cái bỡ ngỡ phải xa nhà càng khiến chúng tôi gắn bó và giúp đỡ nhau. Đó là cảm giác ngày dài như thế kỷ, chúng tôi cứ mặc định là của nhau từ những ngày tháng khó khăn ấy. Kể ra thì dài, tình đẹp đó nhưng cuối cùng vì nhiều lý do mà chúng tôi xa nhau, lời chia tay bắt đầu từ phía tôi. Có lẽ vì bằng tuổi nên chúng tôi hay tranh luận, cãi vã; gia đình lại không đồng ý, và bạn ấy chuyển trường nên con đường đại học của bạn dài hơn tôi những 3,5 năm.

Có lẽ bạn đang chê tôi không kiên trì theo đuổi tình yêu của mình, giờ chia tay đã một năm, bạn vẫn đang chuẩn bị thực tập. Tôi 25 tuổi, ra trường gần 3 năm, giờ cũng có người theo đuổi nhưng tôi vẫn không sao quên được bạn, vẫn luôn so sánh họ với bạn. Tôi phải làm sao? Liệu tôi có nên nhận lời yêu và kết hôn với người cũng yêu mình say đắm, trong khi tâm lý luôn so sánh với mối tình đầu? Anh rất tốt, tôi cảm nhận được tình cảm của anh nhưng rất hoang mang, không biết điều này có làm ảnh hưởng tới cuộc sống vợ chồng sau này không? Đúng là "mối tình đầu như bước chân trên cát, bước thật nhẹ mà vẫn hằn sâu”.
Nguồn: vnexpress

Lời cuối cho tình đầu

Xin anh hãy cho em một chút tự trọng cuối cùng anh nhé. Để em có thể tự tin mà sống tốt.
Lời cuối cho tình đầu
Lời cuối cho tình đầu
Anh à, có lẽ em phải buông tay anh ra thôi. Bởi vì em không còn đủ sức để lấp đi khoảng trống giữa hai ta nữa rồi. Tình yêu này sao lại khiến em mệt mỏi quá vậy. Chia tay, quay lai, quay lại, chia tay, lặp đi lặp lại một cách ngu ngốc. Đến bây giờ em tự hỏi mình đang là gì của nhau?

Em đã bỏ qua tất cả mọi chuyện, quên đi những đau khổ, tổn thương để chúng ta bắt đầu lại. Em đã nói mình cùng cố gắng để mọi người tin vào quyết định của em là đúng. Nhưng có phải em lại sai rồi đúng không anh?

Bây giờ em im lặng vì em chẳng biết phải làm gì nữa anh à, em phải cố gắng vui, em giả vờ rằng mình vẫn tốt. Thật sự em không muốn mất anh, nhưng em có lòng tự trọng của em. Em không thể nói em cần anh, khi mà anh đã không còn tình cảm với em nữa. Điều đó chỉ khiến anh thương hại em thôi. Em không muốn anh phải bận tâm gì về em. Cứ như thế này anh nhé, lâu lâu vẫn có thể nói chuyện với anh, để em biết rằng anh vẫn ổn.
Em đã quá ngu ngốc khi yêu anh
Em đã quá ngu ngốc khi yêu anh
Khi mà chia tay, người ta thường nhìn về quá khứ, quá khứ mà họ đã có với nhau. Em cũng có quá khứ, cũng có ít kỷ niệm mà em tự cho đó là đẹp, là hanh phúc, hạnh phúc nhỏ nhoi của riêng em. Đã từng... dù chỉ là một câu nói anh nhớ em, anh yêu em nhiều lắm, đối với em đó cũng là hạnh phúc.

Còn bây giờ nhìn lại quá khứ em thấy khinh thường chính em, căm ghét chính em. Em đã quá ngu ngốc khi yêu anh, em mù quáng khi tin vào một tương lai tốt đẹp phía trước. Em biết, em không phải là một người ngoan ngoãn, chuẩn mực. Mà cũng có thể anh nghĩ em là một đứa không ra gì hay hư hỏng. Nhưng anh à, em chỉ sai vì yêu anh quá nhiều thôi, em đã sai, tất cả đều là lỗi của em. Em đã mặc cảm vì điều đó quá rồi. Nên xin anh đừng nghĩ như thế, đừng nghĩ không đúng dù chỉ một lần về nhân cách của em. Xin anh hãy cho em một chút tự trọng cuối cùng anh nhé. Để em có thể tự tin mà sống tốt.

Em sẽ cố gắng! Em không chắc mình sẽ hạnh phúc hơn anh nhưng em hứa em sẽ sống tốt hơn anh!
Nguồn: 24h

Bao lâu em vẫn chờ

Yêu anh khi em 22 tuổi, cưới anh khi em 26 tuổi và em biết có thể khi anh về với em lúc đó em đã 32 tuổi.
Bao lâu em vẫn chờ
Bao lâu em vẫn chờ
Tôi là giáo viên cấp 3 của một huyện miền núi. Những ngày đầu lên công tác với biết bao bỡ ngỡ, xa gia đình, xa người thân yêu nhất là chồng của mình nhưng tôi vẫn luôn tự nhủ với lòng hãy cố gắng công tác tốt, và luôn tâm niệm hãy sống đúng bản chất và lương tâm của mình, đừng để khó khăn đánh gục.

Đầu năm 2011, tôi bước lên xe hoa về nhà chồng với tình yêu bền bỉ suốt 4 năm. Tôi và anh đã nguyện ước cùng nhau vượt qua mọi khó khăn gian khó. Mới cưới được hai ngày, chúng tôi lại cùng nhau lên đường tới nơi làm việc. Anh vào Vinh học tiếng Hàn để đi Hàn Quốc lao động, còn tôi với tấm bằng khá đại học ra trường tạm thời chưa xin được việc đã tự bươn trải tìm cho mình công việc dạy học ở một trường dân lập xa quê. Cuộc sống của chúng tôi cứ thế trôi dù rằng chồng nơi vợ nẻo nhưng tình yêu của chúng tôi dành cho nhau vẫn luôn bền chặt.

Hai tháng sau ngày cưới, anh đi Hàn để mình tôi bơ vơ ở nhà khi chưa có con cái. Nói thật lòng, tôi chẳng muốn anh đi chút nào nhưng tôi vẫn để anh sang đó với suy nghĩ "nam nhi chí ở bốn phương". Nếu không có sự hy sinh sẽ không có sự thay đổi cho bước ngoặt cuộc đời, chúng tôi đến với nhau là sự lựa chọn của chính mình thì sự chờ đợi nhau cũng chính là hành động của sự lựa chọn đó.

Cuối năm, tôi được vào biên chế nhưng dạy ở trường rất xa nhà, chẳng gần nhà nội cũng không gần nhà ngoại. Lên công tác ở vùng đất mới biết bao điều phải học hỏi, quá trình công tác của bản thân tôi cũng đã gặp không ít những khó khăn nhưng tôi luôn tự hứa với mình cố gắng vượt qua vì tôi luôn có anh - chồng tôi bên cạnh động viên an ủi.

Một năm đầu đầy sóng gió rồi cũng qua có ngờ đâu sóng gió mạnh hơn đang ở phía trước chỉ trực để quật ngã tinh thần tôi.

Tôi từng nghĩ mình có khối óc và đôi bàn tay thì mình có đi đâu cũng sống được. Tôi chỉ cần 2 vợ chồng luôn khỏe mạnh, yêu thương nhau thì dù xa xôi cách trở mấy tôi cũng không nản lòng.

Nhưng giờ đây đã có lúc tôi nản lòng thật sự. Chồng tôi bị tai nạn lao động rất nặng. Đối với tôi, đó là một cú sốc rất lớn mà tôi đang phải đối diện và đón nhận hàng ngày. Đã hơn nữa năm trôi qua, tôi đã từng hứa với lớp học sinh 11 khi tôi mới lên công tác là: "Đến khi chú về thăm cô, cô sẽ mời lớp liên hoan một bữa!". Vậy mà giờ đây, khi lứa học sinh đó đã tốt nghiệp ra trường, chúng tôi vẫn chưa thực hiện được lời hứa đó.

Khi bản thân tôi và chồng vượt qua được cú sốc tinh thần về vụ tai nạn của chồng, tôi đã bình tâm trở lại và đón nhận "giai đoạn có lúc'' của cuộc đời thì vấn đề khác lại đến.

Sự thay đổi nơi công tác sẽ kéo theo rất nhiều sự thay đổi, xáo trộn trong cuộc sống. Đã hơn 2 năm tôi sống lặng lẽ chờ đợi anh, tôi chỉ chuyên tâm cho công việc thế mà giờ đây tôi đang có nguy cơ bị điều đi xa hơn nữa.
Em sẽ vượt qua được tất cả khi em luôn cảm nhận được tình yêu của anh dành cho em
Em sẽ vượt qua được tất cả khi em luôn cảm nhận được tình yêu của anh dành cho em
Hỡi những đồng chí, đồng nghiệp của tôi ơi! Đã bao giờ các anh, các chị, các bạn rơi vào hoàn cảnh này chưa? Hãy thử một lần đặt vào để nghĩ xem mình sẽ nghĩ gì và làm gì để định hướng cho cuộc đời mình. Đúng, dù rằng ở đâu cũng là ở tập thể nhưng cái sự tập thể đó nó sẽ nằm ở đâu và trong hoàn cảnh nào với các mối quan hệ ràng buộc như thế nào mới là quan trọng. Tôi chưa bao giờ có ý đòi hỏi ai đó hãy khóc cùng tôi khi tôi khóc, tôi cũng chẳng mong ai đau như tôi đang đau nhưng tôi chỉ mong rằng đừng làm tôi đau thêm nữa.

Dù kết quả có ra sao đi nữa với bản thân tôi, tôi cảm thấy mình đã thực sự cố gắng. Tôi không hối hận những bước mình đi và những việc mình làm.

Cảm ơn cha mẹ sinh ra tôi đã cho tôi cuộc sống, cho tôi sự tự lập bươn trải. Tôi tự hào vì dù cha mẹ không cho tôi cuộc sống đủ đầy bằng bạn bằng bè nhưng đã cho tôi biết, dù cha mẹ thế nào cũng là người sinh ra mình ''uống nước phải nhớ nguồn'', cho tôi hoàn cảnh sống để có tôi của ngày hôm nay.

Cảm ơn những người đồng nghiệp xung quanh tôi đã cho tôi hiểu được rằng, cuộc sống không như ta nghĩ ta mong.

Sự biết ơn chân thành tới người thầy quản lý cao nhất của trường vì thầy đã cho em biết được, cảm nhận được cái khó cái khổ của người làm công tác quản lý là thế nào, thầy cũng có cái khó của thầy. Em chỉ mong rằng dù em công tác ở đâu em cũng luôn ý thức cố gắng em sẽ không bỏ cuộc vì những khó khăn của mình. Thầy biết đấy, em mong xem xét đến em nhưng chưa bao giờ có ý nghĩ sẽ đẩy hay đánh bật ai để thay thế.

Gửi em, chị luôn mong có được sự công bằng và luôn mong chúng ta vẫn cùng nhau cố gắng cho công việc vì hơn hết chị nhận thấy những ưu điểm của em, nhưng chị không thể đẩy mình vào chổ quá khó khăn và tiềm ẩn nguy cơ làm xáo trộn cuộc sống gia đình. Chị làm vậy là để bảo vệ mình và hạnh phúc của mình chứ không phải là để ăn thua với người khác. Ước gì chúng ta vẫn cùng nhau cố gắng trong công việc chứ không phải rơi vào cảnh người đi, người ở thế này.

Chồng yêu à, em sẽ vượt qua được tất cả khi em luôn cảm nhận được tình yêu anh dành cho em. Chúng mình sẽ sống một cuộc sống tình yêu đẹp đẽ dù em biết chắc tương lai đầy rẫy những khó khăn. Chúng ta sẽ chủ động thích nghi với cuộc sống không để cuộc sống bắt chúng ta phải thích nghi phải không anh?

Em của ngày hôm nay và của những ngày tháng sau này sẽ luôn có anh bên cạnh. Yêu anh khi em 22 tuổi, cưới anh khi em 26 tuổi và em biết có thể khi anh về với em lúc đó em đã 32 nhưng không sao, một khi em đã chủ động thích nghi thì không có gì làm em gục ngã cả chồng à.

Vợ chồng mình cùng cố gắng anh nhé. Tôi ơi hãy cố gắng lên!
Nguồn: 24h

Em đâu mạnh mẽ như anh nghĩ...

Nếu có một ngày, anh biết em là một “diễn viên đại tài”, giả vờ vô tâm, giả vờ độc lập, giả vờ như không cần tất cả, nhưng chỉ cần có anh, liệu có bao giờ anh sẽ nghĩ về em, dù chỉ là một chút thôi…?
Anh à, vì em không mạnh mẽ như anh nghĩ, nên đừng bao giờ mỉm cười với anh một cách trìu mến như thế thêm một lần nào nữa, anh nhé!

Anh – bước vào đời em tựa như một cơn gió lạc loài. Một cơn gió không thoáng nhẹ nhàng lướt qua để quên đi, nhưng cũng không đủ lâu để em có khả năng níu chặt lại. Em biết, chấp nhận việc anh bước vào đời em với tư cách là một người bạn thân quả là một quyết định xuẩn ngốc nhất trong cuộc đời của em… 

Nhưng nếu không như vậy, những buổi chiều được đạp xe cùng anh trên con phố dài liệu sẽ có bao giờ có cơ hội tồn tại?

Nhưng nếu không như vậy, sẽ chẳng bao giờ em được trêu chọc, sẽ chẳng bao giờ em được nhìn anh cười tươi một cách hạnh phúc đến như thế…

Vì em biết, mỗi người xung quanh em đều cố gắng tự tạo một vòng tròn khép kín bao quanh để bảo vệ mình. Và rồi em suy nghĩ, liệu khi em cố gắng đập tan vòng tròn đó, liệu mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp hơn, liệu anh sẽ cố gắng nắm chặt tay em hay là anh sẽ cảm thấy phiền để rồi anh rời xa em mà đi mãi…
Em đâu mạnh mẽ như anh nghĩ...
Em đâu mạnh mẽ như anh nghĩ...
Anh vẫn thường chê em là một đứa con gái chỉ biết chúi mũi vào công việc, vì thế nên anh gọi em là một nàng “workaholic” vô tư vô tâm. Anh vẫn thường thấy em mỉm cười nhẹ nhàng mỗi khi người khác bông đùa, vì thế nên anh dán mác em là một đứa con gái xinh xắn dễ thương. Anh vẫn thường thấy em một mình gánh chịu mọi thứ, kể cả nỗi đau, anh cho rằng em la một đứa con gái mạnh mẽ độc lập… mà không cần có anh…

Và rồi, cho đến một ngày, anh tiến bước vào tình yêu với một người con gái khác – một người con gái, mà có thể cô ta không anh đủ nhiều bằng em, nhưng em chắc chắn rằng, ánh mắt anh, lúc nào cũng hướng về người con gái ấy… Và em biết rằng, em đã mãi mất anh, dù tất cả chỉ là diễn ra trong khoảnh khắc.

Nếu có một ngày, anh biết em là một “diễn viên đại tài”, giả vờ vô tâm, giả vờ độc lập, giả vờ như không cần tất cả, nhưng chỉ cần có anh, liệu có bao giờ anh sẽ nghĩ về em, dù chỉ là một chút thôi… ?

Đừng nghĩ em mạnh mẽ, đừng nghĩ em cao thượng đến như thế, vì cơ bản, em vẫn là một cô gái sống đúng cảm xúc của chính mình. Rồi sẽ có một ngày, anh nhận ra rằng, em vẫn yếu đuối, vẫn cần một bờ vai khác để che chở như bao người khác thôi, chàng trai ngốc nghếch ạ!
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013

Anh hãy để em ra đi!

Cảm ơn anh đã để em ra đi bởi dù thế nào em cũng chẳng thể đi cùng anh đến hết cuộc đời.
Anh hãy để em ra đi!
Anh hãy để em ra đi!
Vậy là đã 6 tháng kể từ ngày em nói lời chia tay rồi phải không anh? Quay đầu nhìn lại, em thấy thời gian trôi đi nhanh quá. Mọi chuyện tưởng đã ngủ yên vậy mà hôm vừa rồi gặp anh, em chợt thấy lòng mình xao động đến lạ kì. Vẫn là anh đấy nhưng em chẳng thể ngồi lại thật gần, vẫn những người bạn chung cùng ngồi đấy nhưng giờ đây mình cũng chỉ như bạn thôi phải không? Em vẫn thấy lòng mình đắng lại khi nhìn anh nhắn tin cho ai đó…Có phải là em đang ghen? Thật khó để giải mã con tim, thật khó để như những người bạn bình thường. Nhưng nếu như anh có người mới thì em mừng cho anh, em yên lòng bởi khoảng trống em để lại đã có người lấp đầy… như thế anh sẽ không phải buồn vì em nữa.

Cảm ơn anh đã không níu kéo em quá nhiều. Anh có biết mỗi lần anh níu giữ, mỗi lần anh nói muốn gặp em là trái tim em cứ mềm lại không? Em phải cố gắng lắm mới không gật đầu, bởi em biết chỉ cần gặp lại là em không thể rời xa anh được nữa. Câu chuyện tình này đến đây đã thật kết thúc. Em sẽ gói ghém tất cả để gửi về miền xa vắng, em chôn chặt trong tim để nó là bí mật của riêng em.
Câu chuyện này sẽ mãi mãi là của riêng hai ta, bí mật anh nhé!
Câu chuyện này sẽ mãi mãi là của riêng hai ta, bí mật anh nhé!
Cảm ơn anh đã để em ra đi bởi dù thế nào em cũng chẳng thể đi cùng anh đến hết cuộc đời. Em phải trở về với gia đình, đó mới là cuộc đời em, nơi em thuộc về. Còn câu chuyện tình yêu này là bí mật. Em sẽ giữ cho riêng mình – kỉ niệm của một lần say nắng. Anh hãy cứ để mặc em nhé, đừng nhìn em bằng ánh mắt tiếc nuối và đừng nói với em là “rất tiếc” mỗi lần gặp mặt. Hãy cứ dửng dưng, cứ thờ ơ để mà quên nhau. Em thật tâm mong anh yên ấm với gia đình và nếu có thêm ai đó bên anh, em cũng mong anh sẽ được vui. Em chỉ đi cùng anh được chặng đường ngắn ngủi thế thôi.

Em sẽ không ân hận vì đã từng rất nhớ anh, giờ đây em cũng thấy mình đang rất nhớ…Nhưng em chẳng thể làm gì khác được bởi tất cả đã an bài. Em không đủ dũng cảm để gây ra sự đổ vỡ. Thế nhé anh, mình sẽ chỉ là bạn thôi. Câu chuyện này sẽ mãi mãi là của riêng hai ta, bí mật anh nhé! Anh hãy để em ra đi!
Nguồn: 24h

Yêu anh đơn phương

Mỗi khi gặp chuyện khó khăn, em sẽ chỉ nghĩ về anh, lấy anh làm điểm tựa cho em vượt qua.
Yêu anh đơn phương
Yêu anh đơn phương
Đối với em, chuyện yêu đơn phương cũng như một thói quen, mỗi ngày thức giấc em tự hỏi, liệu anh đang ở đâu, đang làm gì, thời tiết nơi ấy thế nào, con đường anh đi ra sao rồi và những câu thắc mắc như thế sẽ theo em đến khi ngày kết thúc, đêm đang đến và ám ảnh trong mỗi giấc mơ của em.

Mỗi ngày, em thích dành ra vài giờ chỉ để nghe nhạc em thích và cập nhập tin tức về anh. Mỗi giây phút trôi qua, em đều tự mường tượng anh đang bên em, đang cười với em, đang cho em mượn đôi bờ vai để tựa vào nghe những bản nhạc piano hay nhạc trữ tình mà em rất thích.

Mỗi khi mệt mỏi em thích nhìn hình của anh, thích xem những đoạn youtube của anh chỉ để thấy anh đang "cử động" và mỉm cười và cũng chỉ để nghe thấy giọng anh.

Mỗi khi gặp chuyện khó khăn, em sẽ chỉ nghĩ về anh, lấy anh làm điểm tựa cho em vượt qua.

Em thích nhìn căn phòng của anh, bàn làm việc của anh rồi bắt chước trang trí theo chỉ để có cảm giác "chung một suy nghĩ" với anh.

Mỗi khi thấy người ta hỏi anh về chuyện tình cảm, anh đều hóm hỉnh trả lời anh có rất nhiều bạn gái nhưng chẳng thích phải ràng buộc với ai. Em nghe xong bảo là sẽ giận anh mãi, sẽ không thèm để ý đến anh nữa. Nhưng rồi, em không làm được.

Mỗi khi nghĩ đến những cách biệt mà hai ta đang sở hữu, em thấy nó như không giới hạn anh ơi, em như cố hết mọi sức mà kéo lại cho gần anh, nhưng bao nhiêu chướng ngại vật cứ vùi lấp cố gắng của em, và em vẫn sẽ cố gắng cho đến khi nào anh nhận ra em đã nỗ lực đến thế nào để có thể đến gần bên anh.

Mỗi lúc em bất giác đối mặt với thực tế là anh chẳng quan tâm đến em đâu, em bỗng thấy mình ngốc quá, yêu anh, cố làm nhiều thứ để rồi người em muốn khoe những thành quả em đạt được lại chẳng cần biết đến những thứ ấy làm gì, chỉ có em vô vọng tự mình ôm lấy những cố gắng đó.
Anh ở đâu cũng được, bên ai cũng được miễn đừng tắt đi nụ cười trên môi là em có thể thấy hạnh phúc rồi
Anh ở đâu cũng được, bên ai cũng được miễn đừng tắt đi nụ cười trên môi là em có thể thấy hạnh phúc rồi 
Trong mỗi giấc mơ, điều tuyệt vời nhất là thấy anh, nhưng ác mộng lại là khi anh "phủ nhận" và "lạnh lùng" với tình cảm ấy.

Đôi khi em ngốc đến nỗi tự tưởng tượng anh đang bên cạnh em, cười ấm áp vô cùng. Ước mơ của em là được cùng anh ở trong cái nhà di động, đi du lịch khắp nơi cùng nhau, chia sẻ cho nhau những gì cả hai đang suy nghĩ.

Cũng có khi, em thấy ghen tỵ với vài cô gái quanh anh được anh trao nụ cười miễn phí nhưng quay về sự thật thì em và anh có là gì với nhau đâu mà em dám đi ghen tỵ, chỉ có mỗi em, một cô gái với gương mặt không thanh tú, vóc dáng không mảnh mai, sự nghiệp còn thua xa anh nhiều lắm lại cứ đắm chìm trong tình yêu đơn phương với giấc mơ về anh.

Mỗi ngày thấy anh online, có khi làm trái tim em loạn nhịp vì sung sướng, có khi phải lấy hết can đảm để soạn một tin nhắn gửi cho anh mà có lẽ anh cũng chẳng hay biết và quan tâm reply cho em.

Đối với anh, em có khi chẳng tồn tại trong khái niệm của anh, còn đối với em, anh hơn cả những gì em có. Mọi thứ đối với em chỉ có ý nghĩa khi nó đi đúng với quan điểm của anh.

Với em, yêu đơn phương mãi nên có khi quen với cảm giác khó chịu và phải chịu đựng, chỉ có ai từng yêu đơn phương mới hiểu cảm giác đó nó như thế nào, phải nuốt nước mắt vào lòng và miệng mỉm cười chúc phúc cho những hạnh phúc của anh, phải gắng gượng vượt qua nỗi vô cảm của anh với em, phải tự đưa bản thân đi qua đau thương mà không có bờ vai nào tựa vào an ủi.

Em đã rất can đảm khi thề trong lòng này, cả đời này có lẽ sẽ không còn yêu ai hơn anh, sẽ chỉ chấp nhận bờ vai của anh, nụ cười của anh, sẽ không ai thay thế anh trong trái tim em. Sẽ tự chịu đựng nỗi đau mà không than van, oán trách anh.

Em đang đợi đến một ngày đủ điều kiện có thể "chữa dứt" bệnh yêu đơn phương và can đảm nói lên tình yêu của mình. Nếu anh vẫn không quan tâm, thì em hứa sẽ đi xa khỏi anh, không làm anh bận tâm. Anh ở đâu cũng được, bên ai cũng được miễn đừng tắt đi nụ cười trên môi là em có thể thấy hạnh phúc rồi.

Đêm nay lại rất lạnh và mưa rồi, em đang nghe những bản nhạc piano của YIRUMA và ước ao anh đang nơi này cho em mượn đôi bờ vai tựa vào để cảm thấy bớt trống vắng. Nhưng sao thấy xa quá, anh như mưa kia tan vào đâu rồi.
Nguồn: 24h

Tôi chỉ là kẻ thứ ba

Tôi bước đến bên anh, nhắn gửi những lời yêu thương cho một người đàn ông có vợ
Tôi chỉ là kẻ thứ ba
Tôi chỉ là kẻ thứ ba
Là con gái, ai cũng luôn ước ao sẽ có một ngày được mặc bộ cánh thật đẹp sánh vai bên người mình yêu thương trong ngày trọng đại nhất của cuộc đời, ngày theo chồng bỏ cuộc chơi. Không ai muốn mình là người thứ ba xen vào hạnh phúc của người khác. Nhưng sự đời nào ai biết trước được ngày mai ra sao? Tôi đã đọc ở đâu đó có câu:

"Có cánh hoa nào mà không tàn úa

Có hạnh phúc nào sẽ chẳng hư hao

Có cuộc đời nào không xuống thấp lên cao

Có môi nào chưa rung lên vì tiếng nấc..."

Đã từng yêu, con tim sẽ từng thổn thức, thổn thức để yêu, để đợi chờ và còn có niềm tin, hy vọng.

Là người đến sau trong hạnh phúc bé nhỏ của gia đình anh, tôi luôn thấy mình có lỗi với người vợ - người mẹ của những đứa con anh.

Tôi bước đến bên anh, nhắn gửi những lời yêu thương cho một người đàn ông có vợ. Quá trơ trẽn phải không? Còn có thứ tình yêu nào trơ trẽn hơn là cái tình yêu của người thứ ba như tôi? Ấy vậy mà... tôi vẫn có thể yêu, có thể chờ, có thể đợi - đợi người đàn ông của một người phụ nữ khác đến bên mình.

Cái mà người ta gọi là tình yêu, nó thiêng liêng và cao cả lắm chứ? Nhưng khi người ta nghĩ vềngười thứ ba như tôi thì đó lại trở thành sự ban phát. Ban phát đấy - nghe mà nghẹn ngào, chua xót! Cũng là tình yêu nhưng lại không được trải lòng, không được nắm tay nhau đi hết đoạn đường còn lại của cuộc đời - mà lại còn bị người đời khinh miệt.
Con tim mình còn thổn thức vì anh đến bao giờ?
Con tim mình còn thổn thức vì anh đến bao giờ?
Tôi không yêu nhiều nhưng nhớ anh da diết. Không giận nhưng buồn. Không ghen, nhưng nhìn thấy bức ảnh trên facebook của anh cùng với ai đó - tim tôi nhói lên một cảm giác khó tả.

Lúc này đây, khi tôi mệt nhoài trong cuộc sống, tôi băn khoăn trong mối quan hệ không rõ ràng - không ràng buộc này. Cái thứ cảm xúc buồn có, chạnh lòng có, lòng rối như tơ vò trong cái mớ bòng bong không rõ... Tôi lại nhớ anh - người đàn ông không phải của tôi. Tình yêu chẳng thể nhiều hơn nhưng tôi luôn nhớ anh da diết... và thèm được anh ôm vào lòng, được khóc, được hờn để anh xoa dịu cái mệt mỏi trong tôi lúc này... nhưng chẳng thể. Để rồi có những khoảnh khắc dù gần trong gang tấc, vẫn cảm giác như trăm ngàn dặm xa xôi...

Ngày anh đến mang tình yêu dịu nhẹ, xóa đi bao nhiêu nỗi u buồn nặng trĩu trong tôi. Đó là buổi chiều đông lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Thoáng có cái gì đó làm xao động con tim gần như đã nguội lạnh trong con người tôi. Tôi yêu anh. Dù chẳng thể bên nhau trao cho nhau yêu thương nhưng vẫn có thể lắng nghe con tim thổn thức, chỉ là yêu thôi và chừng ấy thôi cũng đủ ngọt ngào rồi.

Vẫn biết, nếu bước tiếp sẽ là ngõ cụt cho cả hai con người - hai trái tim đơn điệu nhưng... đâu phải ai khi yêu, lý trí cũng có thể thắng được trái tim?

Giờ đây, khi hai con người cách nhau cả hàng trăm cây số, tôi muốn dành cho mình một khoảng lặng, lặng để lắng nghe con tim mình còn thổn thức vì anh đến bao giờ?
Nguồn: 24h

Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

Bạn trai keo kiệt, cưới hay nói lời chia tay

Theo ý anh thì chúng tôi chỉ nên mua sắm những thứ cần thiết như giường chiếu, màn tủ, thiệp cưới… Mà cũng chỉ chi tiêu vừa phải trong khoảng có thể cân đối…

Khi tôi viết những dòng tâm sự này. Tôi không muốn bất cứ một người con gái nào rơi vào hoàn cảnh giống như tôi. Chỉ bởi vì yêu phải một người bạn trai keo kiệt, ky bo mà tôi phải đau khổ, mệt mỏi như thế này.

Tôi năm nay 25 tuổi, tôi và bạn trai đã có khoảng thời gian yêu nhau dài hơn hai năm. Cả hai gia đình đều biết và cũng rất ủng hộ tình yêu của chúng tôi. Chúng tôi cũng cảm thấy khá hòa hợp trong tình yêu, sở thích và đang có kế hoạch làm đám cưới vào thời gian tới.
Bạn trai keo kiệt, cưới hay nói lời chia tay
Bạn trai keo kiệt, cưới hay nói lời chia tay
Cả một người con gái vậy mà anh chỉ chịu chi có vài triệu vậy ư? Cưới vợ mà anh còn tiếc rẻ mấy đồng bạc thật không thể chịu nổi.

Ngày cưới cũng được hai bên gia đình bàn bạc, xem xét và có dự định. Nhưng kể từ đây tôi lại thấy hai chúng tôi có những bất đồng. Nguyên nhân cũng chỉ tại người yêu tôi quá keo kiệt, ky bo tính toán cặn kẽ, chi ly mà ra.

Chuẩn bị làm đám cưới nên chúng tôi đang tính cho việc chụp ảnh cưới làm kỷ niệm. Là con gái tôi nghĩ mình chỉ có một lần lên xe hoa nên tôi dự định sẽ chụp một album thật tráng lệ, với không gian ngoài trời thật lãng mạn, lung linh. Dự tính chi phí chỉ khoảng trên 15 triệu. 

Xe đón dâu cũng phải loại xe sang trọng, và nhất định là phải dùng hoa tươi, quay phim. Chúng tôi cũng đã tham khảo giá cho dịch vụ này nó chỉ mất 15 triệu, bao gồm cả xe cô dâu và hai xe đưa đón hai họ nhà trai, gái. Vì gia đình hai bên khoảng cách cũng đến cả chục cây số nên việc đi xe ô tô đón đưa, đưa dâu là tất yếu. Hơn nữa gia đình tôi là gia đình bố mẹ đều làm kinh doanh nên quan hệ khá rộng, quan khách cũng thuộc tầng lớp sang trọng vì thế không thể làm đám cưới quá đơn giản được.

Còn các khoản như giường, màn, tủ để quần áo và bàn trang điểm, in thiệp cưới nữa cũng phải làm cho tươm tất một tí chứ không thể làm quá xuề xòa đơn giản quan khách sẽ chê cười. Tôi nghĩ mình là con gái cả đời cũng chỉ có một lần lên xe hoa thôi nên thỏa mái một chút…

Vậy mà khi nói đến đây người yêu tôi cứ nhảy chồm chồm lên. Anh kêu cả hai còn trẻ mới ra trường đi làm được vài năm nay. Hơn nữa thu nhập cũng không cao, lương anh cũng chỉ có trên 5 triệu một chút. Giờ chi tiêu hoang phí rồi sau này cưới xong vợ chồng nai lưng ra mà gánh khoản nợ thì sẽ vất vả.

Theo ý anh thì chúng tôi chỉ nên mua sắm những thứ cần thiết như giường chiếu, màn tủ, thiệp cưới… Mà cũng chỉ chi tiêu vừa phải trong khoảng có thể cân đối. Khoản ảnh album chỉ nên gói gọn trong khoảng 3-4 triệu, xe cộ cũng đơn giản, vẫn đi ô tô đón dâu và xe các cụ hai họ, bạn bè nhưng hoa tươi, phim ảnh thì bỏ nên chỉ mất khoảng 4 triệu thôi.

Gia đình đã lo khoản tổ chức cỗ bàn nên sau khi cưới xong vợ chồng không phải nợ nần quá nhiều. Tiền nong sẽ dành dụm để chuẩn bị cho việc sinh con đẻ cái sau này và hơn nữa còn để dành tiền tiết kiệm để mua nhà, trang trải cho cuộc sống…

Thật không ngờ yêu nhau đã từng ấy thời gian đến khi chuẩn bị làm đám cưới tôi mới nhận ra rằng mình chưa hiểu nhiều về người mà mình định cưới làm chồng. Con gái quan trọng nhất là ngày cưới vậy mà anh quá tính toán. Giờ tôi đang nghĩ không lẽ anh đánh giá tôi rẻ rúm đến thế ư? 

Cả một người con gái vậy mà anh chỉ chịu chi có vài triệu vậy ư? Cưới vợ mà anh còn tiếc rẻ mấy đồng bạc thật không thể chịu nổi. Vì thế tôi không biết có nên tiếp tục cưới anh hay nói lời chia tay con người keo kiệt này nữa. Chị nào đi trước có thể cho tôi một lời khuyên. Tôi xin chân thành cảm ơn!
Nguồn: yume

Tâm sự không nói lên lời

Anh không thể không buồn khi nhìn những bức ảnh của em với cậu bạn kia.
Tâm sự không nói lên lời
Tâm sự không nói lên lời
Đã lâu rồi anh không dám viết blog, phần vì blog đóng cửa, phần vì anh muốn mình không nên nghĩ nhiều, đơn giản hóa cuộc sống đi nhưng không được em ạ!

Hôm nay anh đã buồn, không phải mà là tủi thân em ạ. Vừa về nhà tắm rửa xong rồi nhắn tin cho em. Anh mở máy tính lên, buổi tối làm robot nên máy tính mở lên ôi thôi một đống App đang chạy ngầm. Máy chậm chạp quá em ạ. Mở cái trình duyệt GG chrome lên mà 5' mới vào được.

Check mail nào, hai cái mail, một cái là mail của Anh team leader thông báo mai lên công ty có anh giám đốc bên FIS muốn hỏi về Lucene/Solr. Ui chuyện nhỏ, lợi thế của anh mà. Tin tưởng là ngày mai có một buổi gặp gỡ thành công em ạ. Anh thấy tự tin quá. Cái mail thứ 2 là của cái quảng cáo vớ vẩn anh đã cho vào thư mục spam.

Cả ngày lăn lộn thu âm rồi làm nhóm robot mệt lử, anh vào FB cập nhật tin tức xem hôm nay có gì mới, xem có thanh niên rỗi việc nào muốn xin vào nhóm IT Corner không. FB load cũng lâu quá cơ...

Trong lúc đợi cái tab FB load thì anh ngồi nghĩ về buổi gặp sáng mai xem mình sẽ như thế nào, cần nói những gì và cần phải xem lại những gì để trả lời mọi câu hỏi của anh FIS tốt nhất. Cuối cùng thì cái tab cũng đã loaded. Anh vừa nhìn vào màn hình máy tính, ngay trang nhất có ảnh hai người chụp bên suối. Lăn con chuột xuống để xem các tin bài khác thì không biết tại sao đầu óc anh trống rỗng, hai tai như ù đi...
Anh là người em yêu mà anh lại không được thể hiện tình cảm của mình
Anh là người em yêu mà anh lại không được thể hiện tình cảm của mình
Người chụp ảnh kia là em và một người khác nếu anh không biết bạn kia là ai và người con gái kia là em thì chắc là anh đã nghĩ là một đôi em ạ. Không hiểu sao mắt anh như nhòe đi, anh buồn, anh tủi thân. Anh ghen tức với bạn kia, anh yêu em mà chưa bao giờ anh được gần gũi và thân mật như thế. Anh đã cố giữ bình tĩnh để xem hết mấy tấm ảnh còn lại. Mọi người đi chơi vui vẻ thế, anh yêu em cũng lâu rồi nhưng chưa bao giờ đưa em đi chơi, chưa một lần làm em thấy vui vẻ, toàn là khiến em thất vọng và bực mình. Dù vẫn biết và chấp nhận rằng em đi chơi nhưng anh không thể không buồn khi nhìn những bức ảnh của em với cậu bạn kia.

Anh đã buồn, rất buồn em ạ. Muốn nói chuyện với em nhưng anh lại không thể nói, chỉ hỏi mấy câu qua loa đại khái. Muốn hỏi vì sao em lại không cho anh đưa em đi chơi, không cho anh có cơ hội để chúng ta có những kỉ niệm sau này còn nhớ về nhau? Tại sao em ơi... Tại sao yêu em anh muốn nắm tay em bước đi, anh muốn ôm em, anh muốn nói yêu em, nhớ em nhưng em lại phản ứng dữ dội thế? Trong khi đó em có thể khoác tay và thân mật với bạn kia. Anh là người em yêu mà anh lại không được thể hiện tình cảm của mình. Anh tin em, anh cũng tin là ảnh kia chẳng nó lên điều gì cả nhưng trong lúc em đang mất niềm tin vào anh, em đang mất niềm tin vào tình cảm của chúng ta thì anh không thể không nghĩ được em ạ. Gần 2 tuần em giận anh, anh như phát điên. Cũng tại anh thôi, anh không có ngoại hình đẹp lại ở xa, rồi học hành cũng linh tinh... chính vì thế nên anh sợ mất em, sợ một ngày có người nào đó có người hơn anh, lại giúp em ở gần bố mẹ em thì anh sẽ mất em mãi em ạ!

Anh đã cố kìm nén nỗi buồn nhưng không được, anh có nói chuyện với một người (P). (P) khuyên anh nhiều, (P) nói anh nghĩ thoáng ra, (P) bảo anh tính em là thế, bảo anh đừng buồn. Anh tin là (P) nói thật nhưng anh vẫn buồn em ạ. Giờ đây trong đầu anh trống rỗng, anh buồn và nhớ em nhiều lắm em biết không. Anh đã cố tạo lại niềm tin về tình cảm của chúng mình từ em nhưng có lẽ anh đã làm sai cách và thất bại. Anh cũng không biết qua ngày hôm nay liệu ngày mai, ngày kia và những ngày tới anh còn đủ dũng cảm để nói lời yêu em, nhớ em nữa không trong khi với em những lời đó không có ý nghĩa gì. Có lẽ khi anh cho em đọc những dòng này thì anh đang ở một tâm trạng khác, một bối cảnh khác nhưng anh tin rằng khi đó anh vẫn yêu em như ngày đầu tiên em ạ!

HN ngày buồn nhất gửi em - người anh yêu nhất...
Nguồn: 24h

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Em sẽ là cơn gió bên anh mãi mãi được không anh?

Chúng ta đã chia tay

Chúng ta chia tay đã 1 năm

Em vẫn còn nhớ ngày hôm đó, một ngày mưa tháng 7 tầm tã, xối xả và lạnh lẽo.Lạnh lẽo giống như đôi tay em lúc đó.
Em vẫn còn nhớ, lúc anh gào tên em trong làn mưa. Em không rõ lúc đó trên mắt em là nước mưa lạnh, hay là giọt nước mắt của em?
Em sẽ là cơn gió bên anh mãi mãi được không anh?
Em sẽ là cơn gió bên anh mãi mãi được không anh?
Tiếng anh gào nghe rất thảm thiết, cào xé con tim em điên cuồng. Giọng nói của anh đã từng khiến em yêu. Giọng nam trầm, dịu dàng và ấm áp khiến em mỗi lần nghe đều như muốn tan chảy trong hạnh phúc. Ấy thế mà sao lúc này tiếng anh lại thê lương và khổ đau đến thế. 
Em lạnh lùng rời bỏ tay anh.
Bàn tay của em lúc đó cũng buốt giá như làn mưa hôm đó. 
Khác với bàn tay anh, vẫn ấm áp và dịu dàng như buổi chúng ta mới quen.

Ngay đến lúc chia tay, anh vẫn thế, chỉ có em là vô cảm. 
Thế nên chúng ta mới khác nhau.
Thế nên chúng ta mới chia tay.
Tại sao anh vẫn buồn đau như thế?

Một năm qua

Mỗi sáng anh vẫn pha cà phê nhiều sữa cho thêm 1 thìa đường. Em nhìn cảnh này mà cười khúc khích. Ngày xưa, ngày chúng ta còn bên nhau, anh thường uống cà phê đen và khi em mè nheo bắt anh thử cà phê sữa, anh thường lắc đầu:”Cà phê ngọt đến nhức óc. ”

Một năm qua

Mỗi buổi trưa, anh lặng lẽ xuống cantin công ty mua cơm, ăn uống rất cẩn thận và đủ bữa như lời em dặn. Dù công việc có bận đến đâu, hay mệt mỏi đến như thế nào, anh vẫn ngồi tại góc chúng ta hay ngồi, đều đặn và đúng giờ. Anh ngồi bên góc nhỏ cạnh cửa sổ, mắt hướng về một nơi nào đó xa rất xa và thở dài. Anh béo hơn, da trắng hơn, tóc đổi kiểu dài hơn một chút. Em phải thừa nhận là anh đẹp trai ra, dần dần có nét chín chắn hơn, cũng phong độ hơn rất nhiều. 

Một năm qua

Anh vẫn thường đến những nơi chúng ta hay đến. Mắt anh ánh lên nét buồn thăm thẳm. 
Một năm qua
Một năm

Đã một năm rồi

Tại sao anh vẫn cứ yêu em dịu dàng và mãnh liệt vậy
Anh khiến em muốn níu kéo, muốn lao đến ôm anh như thuở hôm nào. 
Một năm qua
Mỗi tháng một lần, anh vẫn hay đến thăm nhà em. Mẹ em nhìn anh, mẹ cười, nhưng anh liệu có biết mỗi lần như thế, mẹ lại cố dằn lòng giấu đi những giọt nước mắt không anh?

Anh đừng nhìn ảnh em trìu mến và dịu dàng như thế nữa.
Một năm qua

Em đâu còn là gì

Chỉ còn là cát bụi vấn vương chốn này
Vì em vẫn còn lo cho anh
Vì em vẫn còn lo cho một kẻ yêu chung thủy đến ngờ nghệch.

Vì em vẫn còn lo cho một kẻ đã đóng trái tim yêu thương.
Anh có biết sáng sáng có một cô bé vẫn luôn cố chờ đến lúc anh đi khỏi nhà mới nổ máy, phóng xe theo xe anh.
Anh có biết mỗi buổi trưa có một cô bé vẫn hay len lén đặt trên bàn làm việc của anh một cốc cà phê pha sẵn.
Anh ngờ nghệch không nhận ra hay cố tình lạnh lùng không nhận. 
Anh yêu em. Nhưng anh không thể bên em.
Em yêu anh. Nhưng em không thể bên anh. 
Và cô bé ấy yêu anh. Cô ấy biết tình cảm đó khó có thể khiến anh rung động nhưng vẫn lặng lẽ yêu, lặng lẽ chăm sóc cho anh từng ngày.
Em ghen tị với người con gái đó.
Sáng hôm đó, khi anh và cô bé băng qua đường, một chiếc xe đột ngột mất phanh vọt lên. Có lẽ cô bé ấy đã bị đâm trúng.

Lúc đó em đã có ý nghĩ độc ác rằng thế cũng tốt.

Nhưng cuối cùng anh đã đẩy cô ấy đi và người bị đâm là anh. 
Trái tim em như thắt lại. Em và cô ấy cùng lao đến bên anh. Nhưng quả thật là em không còn có thể chạm lấy anh, ôm anh được nữa rồi. Em lặng lẽ nhìn cô ấy gọi xe cứu thương, ngồi run rẩy bên giường bệnh nắm chặt tay anh và thấp thỏm nhìn màn hình điện não nhấp nháy. 
Cô ấy sợ mất anh.

Em mỉm cười. 
Có lẽ đến lúc em nên từ bỏ rồi.
Trong cơn mộng mị, em khẽ hôn lên trán anh: “Em sẽ chờ anh, mãi mãi chờ anh. Rồi một ngày nào đó chúng ta sẽ gặp nhau, nhưng ngày đó không phải là lúc này. Thế nên anh hãy sống tốt, sống thật lâu và yêu cuộc sống này thay cả phần của em nhé.”
Mí mắt anh hấp háy.
Cô bé ấy vẫn còn ngủ gục bên giường bệnh anh, nước mắt làm gương mặt thanh tú có phần tiều tụy đi.
Tia nắng ban mai đầu tiên khẽ lọt vào căn phòng.
Mặt đất vẫn còn ẩm ướt sau cơn mưa, ngai ngái mùi nhựa sống. 
Một cơn gió thoảng qua.
“Em yêu anh.”
Nguồn: truyennganhay