Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013

Gánh đàn bà

Khi em mười tám đôi mươi, em có tất cả ưu thế để người khác giới phải nâng niu. Dĩ nhiên là vậy. Tóc em dày, bàn tay khiến cả em cũng phải thán phục bởi sức sống thanh xuân của nó. Dáng em thon, em tự tin với mỗi bước đi của mình khi tóc tràn trên tấm lưng con gái óng ả. Da em tươi, không gì tươi hơn khi mắt mày nổi bật lên như những nét vẽ mịn màng. Hơi thở em thơm, như hoa đồng, như gió nội, từng nhịp thở háo hức không gì ngăn nổi.
Gánh đàn bà
Gánh đàn bà
Người yêu hết lời khen tóc em đẹp, da em mát, mắt em sáng, môi em hồng. Dĩ nhiên là vậy. Anh ấy hay ôm xiết em để cả hai không còn gang tấc cách trở nào, anh ấy hay níu tay em khi đi qua chỗ khó, điều anh ấy thích nhất là bồng em lên đi một đoạn dài dưới trăng. Những nụ hôn ma mị, sự mê hoặc của thịt da và những khát khao bị giới hạn khiến con người ta quay cuồng dịu ngọt. Nhờ anh ấy mà em biết mình duy nhất đẹp, duy nhất đáng yêu, duy nhất được tôn thờ. Cuộc sống bồng bềnh như trong mơ, như thiên đường, như sách vở.

Đám cưới và trăng mật, không gì xác đáng hơn hai từ trăng mật cho những ngày em anh. Không khi nào anh quên đặt mái đầu em lên cánh tay anh, chị gái đùa sao không thêu hai con bồ câu lên đó để khỏi sắm áo gối, đỡ tốn! Nhìn má cười, nhìn chị gái cười và nhìn bạn bè của chị cùng cười, em biết họ đã qua những ngày nồng nàn như vậy.

Những bài học về nghĩa vụ loáng thoáng nghe, từ khi chưa hôn nhân, lũ lượt hiện ra không giáo trình, không giờ giấc. Nó khá êm ái khi em còn son rỗi nhưng thúc bách dần lên khi em làm mẹ. Dĩ nhiên tóc em bắt đầu thưa, da em bắt đầu tối, mắt em bắt đầu sạm và người em bắt đầu có mùi vị mang tên “nỗi trần ai đàn bà”. Má nói đã thấm gì đâu, chị gái cũng nhắc chừng đã thấm gì đâu và má chồng cũng cảnh báo nào đã thấm gì đâu.

Cũng từ đó, anh không còn ôm xiết em mỗi khi vợ chồng tỉ tê tâm sự, anh không còn say mê hít hà mái tóc tiên bồng của vợ, anh không còn nhớ đưa cánh tay ra mỗi khi vợ chồng bên nhau, thậm chí anh còn xách gối sang giường khác khi con nhỏ khóc đêm. Em đã rơi từ thiên đường xuống. Lúc ấy, em mới vỡ ra rằng, thời gian bồng bềnh mật ngọt thật ngắn ngủi so với cả đời người. Má thản nhiên buồn, chị gái thản nhiên trấn an, má chồng thản nhiên bỏ qua, em tự biết rằng những người ruột thịt ấy cũng đã từng bay lên và rơi xuống.

Em đã đi qua rất nhiều khúc quanh của đời mình, không nhớ hết, không đếm xuể. Anh đã ở đâu trong những thời điểm ấy? Dĩ nhiên anh vẫn song hành nhưng em vẫn thấy mình thiếu một tay vịn. Anh là chồng khi ngồi vào bàn trong những bữa cơm, nhưng anh giống một người khách khi đứng lên để ra với chiếc tivi lúc nào cũng sẵn chương trình bóng đá. Anh là ông chủ khi nhà có khách, nhưng anh cũng là khách nốt khi yêu cầu vợ thế này thế kia. Anh là cái nóc nhà như quy ước, như định nghĩa, nhưng em vẫn thấy mình một mình với sinh kế và mọi thứ không tên giữa đất trời giông gió nắng mưa.

Má an ủi phụ nữ mình là vậy, chị gái chép miệng thế hệ em còn được chồng cưng chồng lo, riêng má chồng thì cao giọng: “đời tôi còn phải làm dâu tứ đại đồng đường, đầu tắt mặt tối, chứ nào biết phấn son họp hành suốt ngày như ngữ các cô!”.

Không biết từ bao giờ em thấy đá cũng phải mềm dưới những bước chân mình. Không kêu ca, không đòi hỏi, đường trường gánh nặng, em bỗng thấy mình ít giá trị đi nếu không có cái gánh đàn bà trên vai. Em nhìn quanh không phải để so bì, mà để ghi nhận mình đã hòa tan hay dị biệt trong thế giới đàn bà của mình. Chỗ ngồi ưa thích của em là góc công viên nhỏ sau giờ thể dục sáng. Em thấy một phụ nữ trẻ ngồi sau chồng báo cao tới ngực trên chiếc honda cũ, đúng giờ bất kể nắng mưa, da sần tóc cháy nhưng tháo vát hơn cả đàn ông. Em thấy người phụ nữ lau dọn cầu thang da xanh rớt và chạnh nghĩ lẽ nào cuộc đời đã chơi khăm đến vậy một người từng da sáng tóc thơm? Em thấy và em thấy, ai cũng lặn ngụp trong bể trong dâu mà mấy người được bình ổn như mình?

Em thấy một chàng trai ôm xiết cô gái của cậu để cả hai không còn khoảng cách nào trên ghế đá. Em thấy một chàng khác trong tiệm cà phê tận tuỵ khuấy ly nước cam cho cô bạn gái. Em thấy một cậu khác mãn nguyện khi được trả tiền nước cho người yêu. Em cười tủm, hãy tận hưởng đi, thời gian mật ngọt này ngắn ngủi lắm cho cả hai người. Rồi cô gái sẽ rơi xuống từ ngọn cây thiên đường, rồi cậu chàng sẽ lầm lụi và cáu gắt vì sinh nhai. Chiến tranh đã sinh ra đàn bà gánh vác và chiến tranh cũng đã sinh ra những người đàn ông quen yêu cầu cao với hậu phương của mình. Em khẽ nắm tay anh, chúng ta hai con người đã đi qua mọi buồn vui riêng tư và thế sự, và em thấy, mình dù sao cũng nhiều may mắn hơn rất nhiều người.
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013

Có nên cưới khi vẫn nhớ về tình đầu?

Tôi có nên nhận lời yêu và kết hôn với người cũng yêu mình say đắm, trong khi tâm lý luôn so sánh với mối tình đầu? Anh rất tốt, tôi cảm nhận được tình cảm của anh nhưng rất hoang mang, không biết điều này có làm ảnh hưởng tới cuộc sống vợ chồng sau này không?
Có nên cưới khi vẫn nhớ về tình đầu?
Có nên cưới khi vẫn nhớ về tình đầu?
Mối tình đầu của tôi là một mối tình học trò thật trong sáng. Chúng tôi gặp nhau khi bắt đầu bước chân vào trường phổ thông, không phải là tiếng sét ái tình, vì ban đầu tôi không hề ưa cái giọng cao thánh thót hay nói leo của bạn ấy. Hơn nữa, đường đường tôi là một hotgirl cơ mà, chưa bao giờ có ý định để ý tới ai, chỉ có chiều ngược lại. Bạn ấy cũng thế, không có ấn tượng gì về tôi (đấy là theo lời kể sau này của bạn khi chúng tôi thân thiết, còn biết đâu được…). Tới năm lớp 11 bạn mới hay ghé tới bàn của tôi, lân la nói chuyện, dần dần chúng tôi thân thiết và trò chuyện nhiều hơn.

Năm đầu đại học, cái bỡ ngỡ phải xa nhà càng khiến chúng tôi gắn bó và giúp đỡ nhau. Đó là cảm giác ngày dài như thế kỷ, chúng tôi cứ mặc định là của nhau từ những ngày tháng khó khăn ấy. Kể ra thì dài, tình đẹp đó nhưng cuối cùng vì nhiều lý do mà chúng tôi xa nhau, lời chia tay bắt đầu từ phía tôi. Có lẽ vì bằng tuổi nên chúng tôi hay tranh luận, cãi vã; gia đình lại không đồng ý, và bạn ấy chuyển trường nên con đường đại học của bạn dài hơn tôi những 3,5 năm.

Có lẽ bạn đang chê tôi không kiên trì theo đuổi tình yêu của mình, giờ chia tay đã một năm, bạn vẫn đang chuẩn bị thực tập. Tôi 25 tuổi, ra trường gần 3 năm, giờ cũng có người theo đuổi nhưng tôi vẫn không sao quên được bạn, vẫn luôn so sánh họ với bạn. Tôi phải làm sao? Liệu tôi có nên nhận lời yêu và kết hôn với người cũng yêu mình say đắm, trong khi tâm lý luôn so sánh với mối tình đầu? Anh rất tốt, tôi cảm nhận được tình cảm của anh nhưng rất hoang mang, không biết điều này có làm ảnh hưởng tới cuộc sống vợ chồng sau này không? Đúng là "mối tình đầu như bước chân trên cát, bước thật nhẹ mà vẫn hằn sâu”.
Nguồn: vnexpress

Bao lâu em vẫn chờ

Yêu anh khi em 22 tuổi, cưới anh khi em 26 tuổi và em biết có thể khi anh về với em lúc đó em đã 32 tuổi.
Bao lâu em vẫn chờ
Bao lâu em vẫn chờ
Tôi là giáo viên cấp 3 của một huyện miền núi. Những ngày đầu lên công tác với biết bao bỡ ngỡ, xa gia đình, xa người thân yêu nhất là chồng của mình nhưng tôi vẫn luôn tự nhủ với lòng hãy cố gắng công tác tốt, và luôn tâm niệm hãy sống đúng bản chất và lương tâm của mình, đừng để khó khăn đánh gục.

Đầu năm 2011, tôi bước lên xe hoa về nhà chồng với tình yêu bền bỉ suốt 4 năm. Tôi và anh đã nguyện ước cùng nhau vượt qua mọi khó khăn gian khó. Mới cưới được hai ngày, chúng tôi lại cùng nhau lên đường tới nơi làm việc. Anh vào Vinh học tiếng Hàn để đi Hàn Quốc lao động, còn tôi với tấm bằng khá đại học ra trường tạm thời chưa xin được việc đã tự bươn trải tìm cho mình công việc dạy học ở một trường dân lập xa quê. Cuộc sống của chúng tôi cứ thế trôi dù rằng chồng nơi vợ nẻo nhưng tình yêu của chúng tôi dành cho nhau vẫn luôn bền chặt.

Hai tháng sau ngày cưới, anh đi Hàn để mình tôi bơ vơ ở nhà khi chưa có con cái. Nói thật lòng, tôi chẳng muốn anh đi chút nào nhưng tôi vẫn để anh sang đó với suy nghĩ "nam nhi chí ở bốn phương". Nếu không có sự hy sinh sẽ không có sự thay đổi cho bước ngoặt cuộc đời, chúng tôi đến với nhau là sự lựa chọn của chính mình thì sự chờ đợi nhau cũng chính là hành động của sự lựa chọn đó.

Cuối năm, tôi được vào biên chế nhưng dạy ở trường rất xa nhà, chẳng gần nhà nội cũng không gần nhà ngoại. Lên công tác ở vùng đất mới biết bao điều phải học hỏi, quá trình công tác của bản thân tôi cũng đã gặp không ít những khó khăn nhưng tôi luôn tự hứa với mình cố gắng vượt qua vì tôi luôn có anh - chồng tôi bên cạnh động viên an ủi.

Một năm đầu đầy sóng gió rồi cũng qua có ngờ đâu sóng gió mạnh hơn đang ở phía trước chỉ trực để quật ngã tinh thần tôi.

Tôi từng nghĩ mình có khối óc và đôi bàn tay thì mình có đi đâu cũng sống được. Tôi chỉ cần 2 vợ chồng luôn khỏe mạnh, yêu thương nhau thì dù xa xôi cách trở mấy tôi cũng không nản lòng.

Nhưng giờ đây đã có lúc tôi nản lòng thật sự. Chồng tôi bị tai nạn lao động rất nặng. Đối với tôi, đó là một cú sốc rất lớn mà tôi đang phải đối diện và đón nhận hàng ngày. Đã hơn nữa năm trôi qua, tôi đã từng hứa với lớp học sinh 11 khi tôi mới lên công tác là: "Đến khi chú về thăm cô, cô sẽ mời lớp liên hoan một bữa!". Vậy mà giờ đây, khi lứa học sinh đó đã tốt nghiệp ra trường, chúng tôi vẫn chưa thực hiện được lời hứa đó.

Khi bản thân tôi và chồng vượt qua được cú sốc tinh thần về vụ tai nạn của chồng, tôi đã bình tâm trở lại và đón nhận "giai đoạn có lúc'' của cuộc đời thì vấn đề khác lại đến.

Sự thay đổi nơi công tác sẽ kéo theo rất nhiều sự thay đổi, xáo trộn trong cuộc sống. Đã hơn 2 năm tôi sống lặng lẽ chờ đợi anh, tôi chỉ chuyên tâm cho công việc thế mà giờ đây tôi đang có nguy cơ bị điều đi xa hơn nữa.
Em sẽ vượt qua được tất cả khi em luôn cảm nhận được tình yêu của anh dành cho em
Em sẽ vượt qua được tất cả khi em luôn cảm nhận được tình yêu của anh dành cho em
Hỡi những đồng chí, đồng nghiệp của tôi ơi! Đã bao giờ các anh, các chị, các bạn rơi vào hoàn cảnh này chưa? Hãy thử một lần đặt vào để nghĩ xem mình sẽ nghĩ gì và làm gì để định hướng cho cuộc đời mình. Đúng, dù rằng ở đâu cũng là ở tập thể nhưng cái sự tập thể đó nó sẽ nằm ở đâu và trong hoàn cảnh nào với các mối quan hệ ràng buộc như thế nào mới là quan trọng. Tôi chưa bao giờ có ý đòi hỏi ai đó hãy khóc cùng tôi khi tôi khóc, tôi cũng chẳng mong ai đau như tôi đang đau nhưng tôi chỉ mong rằng đừng làm tôi đau thêm nữa.

Dù kết quả có ra sao đi nữa với bản thân tôi, tôi cảm thấy mình đã thực sự cố gắng. Tôi không hối hận những bước mình đi và những việc mình làm.

Cảm ơn cha mẹ sinh ra tôi đã cho tôi cuộc sống, cho tôi sự tự lập bươn trải. Tôi tự hào vì dù cha mẹ không cho tôi cuộc sống đủ đầy bằng bạn bằng bè nhưng đã cho tôi biết, dù cha mẹ thế nào cũng là người sinh ra mình ''uống nước phải nhớ nguồn'', cho tôi hoàn cảnh sống để có tôi của ngày hôm nay.

Cảm ơn những người đồng nghiệp xung quanh tôi đã cho tôi hiểu được rằng, cuộc sống không như ta nghĩ ta mong.

Sự biết ơn chân thành tới người thầy quản lý cao nhất của trường vì thầy đã cho em biết được, cảm nhận được cái khó cái khổ của người làm công tác quản lý là thế nào, thầy cũng có cái khó của thầy. Em chỉ mong rằng dù em công tác ở đâu em cũng luôn ý thức cố gắng em sẽ không bỏ cuộc vì những khó khăn của mình. Thầy biết đấy, em mong xem xét đến em nhưng chưa bao giờ có ý nghĩ sẽ đẩy hay đánh bật ai để thay thế.

Gửi em, chị luôn mong có được sự công bằng và luôn mong chúng ta vẫn cùng nhau cố gắng cho công việc vì hơn hết chị nhận thấy những ưu điểm của em, nhưng chị không thể đẩy mình vào chổ quá khó khăn và tiềm ẩn nguy cơ làm xáo trộn cuộc sống gia đình. Chị làm vậy là để bảo vệ mình và hạnh phúc của mình chứ không phải là để ăn thua với người khác. Ước gì chúng ta vẫn cùng nhau cố gắng trong công việc chứ không phải rơi vào cảnh người đi, người ở thế này.

Chồng yêu à, em sẽ vượt qua được tất cả khi em luôn cảm nhận được tình yêu anh dành cho em. Chúng mình sẽ sống một cuộc sống tình yêu đẹp đẽ dù em biết chắc tương lai đầy rẫy những khó khăn. Chúng ta sẽ chủ động thích nghi với cuộc sống không để cuộc sống bắt chúng ta phải thích nghi phải không anh?

Em của ngày hôm nay và của những ngày tháng sau này sẽ luôn có anh bên cạnh. Yêu anh khi em 22 tuổi, cưới anh khi em 26 tuổi và em biết có thể khi anh về với em lúc đó em đã 32 nhưng không sao, một khi em đã chủ động thích nghi thì không có gì làm em gục ngã cả chồng à.

Vợ chồng mình cùng cố gắng anh nhé. Tôi ơi hãy cố gắng lên!
Nguồn: 24h

Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

Bạn trai keo kiệt, cưới hay nói lời chia tay

Theo ý anh thì chúng tôi chỉ nên mua sắm những thứ cần thiết như giường chiếu, màn tủ, thiệp cưới… Mà cũng chỉ chi tiêu vừa phải trong khoảng có thể cân đối…

Khi tôi viết những dòng tâm sự này. Tôi không muốn bất cứ một người con gái nào rơi vào hoàn cảnh giống như tôi. Chỉ bởi vì yêu phải một người bạn trai keo kiệt, ky bo mà tôi phải đau khổ, mệt mỏi như thế này.

Tôi năm nay 25 tuổi, tôi và bạn trai đã có khoảng thời gian yêu nhau dài hơn hai năm. Cả hai gia đình đều biết và cũng rất ủng hộ tình yêu của chúng tôi. Chúng tôi cũng cảm thấy khá hòa hợp trong tình yêu, sở thích và đang có kế hoạch làm đám cưới vào thời gian tới.
Bạn trai keo kiệt, cưới hay nói lời chia tay
Bạn trai keo kiệt, cưới hay nói lời chia tay
Cả một người con gái vậy mà anh chỉ chịu chi có vài triệu vậy ư? Cưới vợ mà anh còn tiếc rẻ mấy đồng bạc thật không thể chịu nổi.

Ngày cưới cũng được hai bên gia đình bàn bạc, xem xét và có dự định. Nhưng kể từ đây tôi lại thấy hai chúng tôi có những bất đồng. Nguyên nhân cũng chỉ tại người yêu tôi quá keo kiệt, ky bo tính toán cặn kẽ, chi ly mà ra.

Chuẩn bị làm đám cưới nên chúng tôi đang tính cho việc chụp ảnh cưới làm kỷ niệm. Là con gái tôi nghĩ mình chỉ có một lần lên xe hoa nên tôi dự định sẽ chụp một album thật tráng lệ, với không gian ngoài trời thật lãng mạn, lung linh. Dự tính chi phí chỉ khoảng trên 15 triệu. 

Xe đón dâu cũng phải loại xe sang trọng, và nhất định là phải dùng hoa tươi, quay phim. Chúng tôi cũng đã tham khảo giá cho dịch vụ này nó chỉ mất 15 triệu, bao gồm cả xe cô dâu và hai xe đưa đón hai họ nhà trai, gái. Vì gia đình hai bên khoảng cách cũng đến cả chục cây số nên việc đi xe ô tô đón đưa, đưa dâu là tất yếu. Hơn nữa gia đình tôi là gia đình bố mẹ đều làm kinh doanh nên quan hệ khá rộng, quan khách cũng thuộc tầng lớp sang trọng vì thế không thể làm đám cưới quá đơn giản được.

Còn các khoản như giường, màn, tủ để quần áo và bàn trang điểm, in thiệp cưới nữa cũng phải làm cho tươm tất một tí chứ không thể làm quá xuề xòa đơn giản quan khách sẽ chê cười. Tôi nghĩ mình là con gái cả đời cũng chỉ có một lần lên xe hoa thôi nên thỏa mái một chút…

Vậy mà khi nói đến đây người yêu tôi cứ nhảy chồm chồm lên. Anh kêu cả hai còn trẻ mới ra trường đi làm được vài năm nay. Hơn nữa thu nhập cũng không cao, lương anh cũng chỉ có trên 5 triệu một chút. Giờ chi tiêu hoang phí rồi sau này cưới xong vợ chồng nai lưng ra mà gánh khoản nợ thì sẽ vất vả.

Theo ý anh thì chúng tôi chỉ nên mua sắm những thứ cần thiết như giường chiếu, màn tủ, thiệp cưới… Mà cũng chỉ chi tiêu vừa phải trong khoảng có thể cân đối. Khoản ảnh album chỉ nên gói gọn trong khoảng 3-4 triệu, xe cộ cũng đơn giản, vẫn đi ô tô đón dâu và xe các cụ hai họ, bạn bè nhưng hoa tươi, phim ảnh thì bỏ nên chỉ mất khoảng 4 triệu thôi.

Gia đình đã lo khoản tổ chức cỗ bàn nên sau khi cưới xong vợ chồng không phải nợ nần quá nhiều. Tiền nong sẽ dành dụm để chuẩn bị cho việc sinh con đẻ cái sau này và hơn nữa còn để dành tiền tiết kiệm để mua nhà, trang trải cho cuộc sống…

Thật không ngờ yêu nhau đã từng ấy thời gian đến khi chuẩn bị làm đám cưới tôi mới nhận ra rằng mình chưa hiểu nhiều về người mà mình định cưới làm chồng. Con gái quan trọng nhất là ngày cưới vậy mà anh quá tính toán. Giờ tôi đang nghĩ không lẽ anh đánh giá tôi rẻ rúm đến thế ư? 

Cả một người con gái vậy mà anh chỉ chịu chi có vài triệu vậy ư? Cưới vợ mà anh còn tiếc rẻ mấy đồng bạc thật không thể chịu nổi. Vì thế tôi không biết có nên tiếp tục cưới anh hay nói lời chia tay con người keo kiệt này nữa. Chị nào đi trước có thể cho tôi một lời khuyên. Tôi xin chân thành cảm ơn!
Nguồn: yume

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Bàng hoàng khi biết nhà em quá giàu

Tôi không ngờ, cô gái giản dị như em lại sống trong một căn biệt thự nguy nga lộng lẫy, trước giờ tôi chưa từng thấy như vậy.
Bàng hoàng khi biết nhà em quá giàu
Bàng hoàng khi biết nhà em quá giàu
Ngày mới gặp em, tôi đã bị hút hồn bởi ánh mắt u buồn, có chút gì đó rất yếu đuối.Một gã đàn ông như tôi không cưỡng lại được sự tò mò, tôi muốn tìm hiểu xem ẩn bên trong con người ấy là cái gì, em có suy nghĩ như thế nào.

Sau một thời gian tìm hiểu, hẹn hò đi uống nước, chúng tôi thật sự thấy hợp nhau. Em rất quý mến tôi và tôi cũng vậy. Chúng tôi như hai người bạn tri kỉ từ lâu, nói chuyện gì cũng rất ăn ý. Tôi thích cách nói chuyện có chút hài hước của em. Thi thoảng em buồn, đôi mắt ấy lại rũ xuống, nhìn rất tội nghiệp, tôi muốn được che chở cho em biết bao và tôi biết, em chính là người phụ nữ mà tôi chọn.

Sau nửa năm hẹn hò, chúng tôi chính thức yêu nhau. Lúc này, tôi mới bắt đầu tìm hiểu về gia cảnh của em, cũng là để chúng tôi có cơ sở tiến xa hơn nữa. Em luôn nói với tôi rằng bố mẹ em nhiều tuổi rồi, sinh được mình em nên còn có nhiều khó khăn. Em lo cho bố mẹ nhiều, bản thân em cũng muốn phấn đấu rất nhiều vì bố mẹ. Em thương bố mẹ ở nhà buồn, lạnh lẽo vì em là con một trong gia đình ấy.
Nhưng gia đình tôi vốn rất khó tính, vì nếu không biết hoàn cảnh nhà em ra sao, có lẽ bố mẹ tôi sẽ không chấp nhận ngay được.
Nhưng gia đình tôi vốn rất khó tính, vì nếu không biết hoàn cảnh nhà em ra sao, có lẽ bố mẹ tôi sẽ không chấp nhận ngay được.
Còn gia cảnh tôi theo như những gì tôi tưởng tưởng về hoàn cảnh của em thì có phần hơn. Bố mẹ tôi còn trẻ, cả hai cùng làm viên chức, lương cũng khá khẩm lại gia đình tôi cũng thuộc hàng có điều kiện ở khu phố ấy. Tôi luôn nói với em là hãy yên tâm, tôi sẽ là chỗ dựa vững chắc cho em. Vả lại, chuyện bố mẹ em nhiều tuổi không thành vấn đề vì bố mẹ tôi cũng không quá khó khăn chuyện đó.

Nhưng gia đình tôi vốn rất khó tính, vì nếu không biết hoàn cảnh nhà em ra sao, có lẽ bố mẹ tôi sẽ không chấp nhận ngay được. Bố mẹ phải muốn tôi về nhà em, muốn tôi tìm hiểu gia cảnh nhà em. Trước đây, tôi có nói với bố mẹ rằng nhà em nghèo, vì nhìn cách em ăn mặc giản dị tôi cũng có thể hiểu ra điều đó. Dù không phải là quá nghèo nhưng tôi nghĩ, gia cảnh em về kinh tế mà nói, chắc thua kém gia đình tôi nhiều.

Có thể tôi không quan tâm nhưng bố mẹ tôi sẽ để ý chuyện đó. Tôi có nói với em về suy nghĩ của bố mẹ tôi để em hiểu và cũng cho em rõ hoàn cảnh rằng, rất có thể mối quan hệ của chúng tôi sẽ bị phản đối nhất là khi em lại ở xa tôi cả trăm cây số. Ngày em về gia đình tôi, bố mẹ tôi có vẻ cũng bình thường, không tiếp đón nồng hậu cho lắm. Vì sợ sau này có gì phản đối lại khó nghĩ. Tôi cũng buồn vì em phải chịu thiệt thòi. Nhưng tôi vẫn cố gắng vì em và vì hạnh phúc của chúng tôi.

Và rồi một ngày, em nói tôi về thăm gia đình em. Thật sự tôi bàng hoàng khi thấy trước mắt mình là một tòa biệt thự nguy nga lộng lẫy. Tôi còn tưởng đó là nhà ai, em dẫn tôi tới chơi, nhưng khi vào trong nhà, em chào bố mẹ khi hai người ra đón chúng tôi, tôi mới ngỡ ngàng. Đó là nhà em. Tôi cảm thấy có chút gì đó hụt hẫng vì em vốn nói nhà em nghèo, tại sao em lại nối dối tôi. Khi tôi hỏi thì em bảo: “Em chưa hề nói gia đình em nghèo, em chỉ nói bố mẹ em vất vả nuôi nấng em, bố mẹ già cả, ở nhà một mình lạnh lẽo. Em đi làm thêm là vì em thích, cũng không phải để kiếm tiền trang trải thêm. Đó là do anh suy nghĩ như vậy thôi. Chẳng lẽ em lại khoe khoang với anh là gia đình em giàu có hay sao?”.
Tôi bàng hoàng, thật sự thấy mình nhỏ bé vô cùng trong căn nhà lớn ấy. Có lẽ, đây là lần đầu tiên tôi được đặt chân vào căn nhà sang trọng như vậy.
Tôi bàng hoàng, thật sự thấy mình nhỏ bé vô cùng trong căn nhà lớn ấy. Có lẽ, đây là lần đầu tiên tôi được đặt chân vào căn nhà sang trọng như vậy.
Em nói không sai, đúng là em chưa từng nói mình nghèo, chỉ là tôi tự cho rằng em thua kém gia cảnh nhà tôi và cũng tự tôi nói với bố mẹ như vậy. Em đúng là cô tiểu thư sống trong cung điện nguy nga lộng lẫy, em đúng là người con gái sống trong vàng ngọc. Bố mẹ em từng cũng là những thương gia rất giàu có, cũng là người kiếm tiền rất dễ, như trở bàn tay. Em đã được nuôi nấng trong gia đình như thế, có học, có văn hóa ứng xử, tốt tính lại hiền thục. Bố mẹ em dù đã không còn làm công việc đó nữa nhưng của cải không ít, gia cảnh thì quá giàu có, để lại cho em cả.

Tôi bàng hoàng, thật sự thấy mình nhỏ bé vô cùng trong căn nhà lớn ấy. Có lẽ, đây là lần đầu tiên tôi được đặt chân vào căn nhà sang trọng như vậy. Chưa bao giờ tôi nghĩ mình lại sống trong một tòa biệt thự nguy nga như thế. Em hiểu tâm trạng của tôi nên cố gắng gần gũi tôi. Bố mẹ cũng rất gần gũi, thân thiện.

Tôi mang câu chuyện kể với bố mẹ, lập tức bố mẹ tôi thay đổi thái độ bảo em về chơi. Tôi thật buồn vì sự thay đổi của bố mẹ. Có lẽ bố mẹ tôi cũng nhằm vào của cải nhà em, nhất là khi biết em giàu sang, lại là con một như vậy. Còn tôi, sau chuyện này bỗng có chút ái ngại. Giờ tôi mới là người mặc cảm, không phải em, liệu tôi có xứng với em hay không, một cô tiểu thư quá giàu có và sang trọng như thế, liệu có phải em có cả tá đàn ông hơn tôi gấp trăm lần vây quanh? Giá như tôi đừng về nhà em, giá như em chỉ là một cô gái bình thường như trước giờ tôi vẫn biết, có phải tốt biết bao nhiêu không?
Nguồn: eva

Tiếng thở dài

Bây giờ mà trúng con lô được năm bảy trăm thì tốt cô nhỉ?

- Đừng có bao giờ nghĩ tới việc lô đề, viển vông lắm.

- Thật mà nếu bây giờ cháu có năm bảy trăm, ngày mai cháu sẽ tung giời cho cô xem, cô sẽ không nghe tiếng thở dài nữa, cháu sẽ cười ngoác miệng cho cô xem.

***

Haiz... Tiếng thở dài của nàng làm cho tiếng cạch cạch gõ phím dừng lại.

- Sao lại thở dài thế cún?

- Bỗng dưng cháu nghĩ đến những chuyện buồn, chuyện không vui. Thở dài một cái cho nhẹ người ấy mà.

Mà ai đó nói nhỉ, tình yêu là một tiếng thở dài. Nàng có chồng rồi còn yêu ai nữa chăng?

- Bây giờ mà trúng con lô được năm bảy trăm thì tốt cô nhỉ?

- Đừng có bao giờ nghĩ tới việc lô đề, viển vông lắm.

- Thật mà nếu bây giờ cháu có năm bảy trăm, ngày mai cháu sẽ tung giời cho cô xem, cô sẽ không nghe tiếng thở dài nữa, cháu sẽ cười ngoác miệng cho cô xem.
Tiếng thở dài
Tiếng thở dài
Nàng gầy, xanh xao và tê tái. Những mạch máu trên cổ tay, bàn tay, cánh tay dường như không còn chỗ nào để trú ẩn nữa phơi mình xanh lè. Trông như sắp dứt ra khỏi nàng. Đôi mắt sâu thẳm, thâm quầng, ánh mắt của nàng không còn linh hoạt nữa, lờ đờ, đùng đục. Khuôn mặt hiện rõ sự mệt mỏi. Một sự mệt mỏi tới cùng cực.

Trưa nay về nhà ăn cơm, nàng nghĩ tới việc ngày mai muốn xin nghỉ ở nhà một ngày để ngủ. Nhưng có một ý nghĩ ùa đến, nàng ở trong nhà, chỉ có một mình, chồng đi làm, bố mẹ chồng thì ở bên cạnh xem ti vi. Nàng hoàn toàn cô độc.

Và nàng đã cắt tay mình.

Máu đỏ tươi chảy ra, nàng không khóc, bình thản nhìn nó ra khỏi cơ thể mình, một chút nhói, như lúc người ta lấy máu xét nghiệm.

Tiếng kêu thất thanh, nàng chìm vào giấc ngủ, nàng chỉ lờ mờ thấy tiếng ồn ào, chu chéo, kêu la, tiếng nói chuyện điện thoại. "Duy ơi về ngay cái Thụy nó cắt tay tự tử rồi!"

Mùi khét xong vào mũi nàng.

A!... Nàng tắt vội bếp gas. May là vẫn còn ăn được. Nàng ăn qua loa bữa trưa rồi chìm vào giấc ngủ, chắc do cái ghế dài quá cứng so với những cái xương sườn nên nàng trằn trọc. Trong đầu những tiếng thất thanh, máu, theo nàng chìm vào giấc ngủ.

...

Nàng lấy chồng, không hiểu sao lại lấy chồng, như ma xui quỷ khiến. Không phải nàng không yêu anh, nhưng sao nàng lại lấy chồng? Hai năm nay, nhiều khi buồn phiền nàng lại tự vấn mình. Suy cho cùng là do số phận.

Đám hỏi của nàng rất to, 15 mâm không hết người, người nhà phải nhường khách. Lúc đón dâu cũng rất đông, chị gái chồng nàng bảo chưa thấy đám đón dâu nào mà người nhà gái lại đông như vậy. Nàng lên xe hoa mà không khóc, chỉ thấy như một giấc mơ.

Kết hôn được 8 tháng. Một đêm, chồng nàng khồng về, gọi thế nào cũng không được. Hôm sau nàng đón anh ở nhà mọt người lạ, không xe, không gì cả, anh lấm lét nhìn nàng.

Anh cờ bạc, nợ nần chồng chất, cái xe cũng đã cắm. Nàng không khóc, chỉ trơ ra nhìn anh. Chỉ ngồi bình thản nhìn anh kê ra những khoản nợ, nàng ngồi ở mép giường, nghe anh kể, nghe mẹ nàng và người nhà anh giải quyết.

Không hiểu sao nàng không khóc, không lao vào cắn xé anh như trong phim, hay như những người nàng đã gặp. Nàng không tin nàng lại là nhân vật chính trong một câu chuyện tưởng chừng của người dưng.

Một năm sau, nàng vẫn cùng anh trả nợ. Nhưng nàng thấy vô vọng, một số tiền quá lớn.

Nàng từ bé chưa phải lo đến tiền bao giờ, bố mẹ nàng cũng vất vả, xong cuộc sống thoải mái và no đủ, nàng không cần gì nhiều.

Nàng dần như ít soi gương. Nàng sợ mình sẽ khóc khi thấy mình tiều tụy.

- Nhà chị ấy ngày xưa cũng khá lắm, có sạp vải trên chợ, vài cái cửa hàng quần áo thời trang, có nhà ngay ở cổng bến xe. Nhưng giờ đang trốn nợ, nhà cũng bán rồi, may có cô em gái bán cho cái nhà này coi như cho.

- Có khi nào mình như này không anh?

- Anh có chơi nữa đâu mà như thế này?

- Bao giờ mới trả hết nợ?

- ......

Nàng cùng cực mệt mỏi.

- Cái Thụy sao càng ngày càng gầy thế, trông như con cá rô đực thế kia. Mày mà không đẻ được thằng Duy nó bỏ mày theo con khác đấy!

- Mà chắc ở nhà bán nhiều rau sạch lắm đây nhỉ. Lấy chồng để sinh con đẻ cái chứ không phải lấy nước đái để tưới rau đâu.

Nàng đấm mạnh vào bức tường nhà vệ sinh, nàng nghiến răng, không cho nước mắt chảy ra. Không có con thì sao chứ, có ảnh hưởng đến hòa bình thế giới không? Có ảnh hưởng đến bát cơm, nước uống nhà các người không? Các người đừng tưởng các người có con rồi thì huyênh hoang. 70 chưa đui chưa què chớ khoe làm tài. Nàng muốn gào lên vào mặt những con người vô tâm ấy như thế, nhưng Chúa ơi, nàng không thế.

Về đến nhà, anh chưa về, hôm nào cũng muộn. Gần 9h anh mới về áo bỏ ra khỏi quần, lắc lư.

- Anh lại say đấy à?

- Ai gọi là say, chỉ là không tỉnh thôi. Sao lại không có con Thụy nhỉ, tại anh hay tại em nhỉ? Em đã từng có con lần nào chưa? Em đã từng phá thai chưa? Em có bị bệnh gì không? Sao lại không có con nhỉ?

- ......

Ngoài bờ kè, tiếng nước rí rách chảy, mưa ở đâu làm nước sông to lên chứ ở đây không có mưa, chắc là mạn ngược....Những cây lau sậy được nước mọc mầm mơn mởn, xanh mướt đu đưa theo nước, như đang nô đùa, đang hùa theo dòng nước, nghiêng ngả cười.

Nước cười cô gái đang lội dần ra giữa dòng sông, cây lau sậy hùa theo ngả ngiêng cười.

"Cô gái ngốc nghếch"

Nàng để lại mẹ và em gái. Để lại Duy ngày hôm sau ngơ ngác hoảng loạn. Nàng chẳng để lại gì nữa cả.

Vì căn bản nàng trắng tay.....
Nguồn; nhật kí cuộc sống

Một phút lầm lỡ ân hận cả đời

Cái thai đã bước sang tháng thứ 4 khi tôi ngồi viết những dòng đau xót này. Tôi thương cho đứa con bé bỏng chưa rõ hình hài đang đứng trước nguy cơ của cái chết đang cận kề. Tôi cũng thương cho phận con gái của mình hẩm hiu, lầm lỡ.
Một phút lầm lỡ ân hận cả đời
Một phút lầm lỡ ân hận cả đời
Tôi và anh đều là những sinh viên năm hai của một trường đại học trên Hà Nội. Chúng tôi gặp gỡ và yêu nhau tha thiết. Tuổi trẻ của những khát khao và mơ ước, chúng tôi đã trao hết cho nhau. Một tình yêu sôi nổi, đắm đuối và ngọt ngào. Chưa bao giờ tôi cảm thấy mình hạnh phúc đến vậy khi được ở bên anh và được anh yêu. Sự quan tâm, chở che của anh làm trái tim vốn thiếu thốn tình cảm gia đình của tôi trở nên ấm áp. Chúng tôi đã cùng nhau xây ngôi nhà hạnh phúc trong mơ với một căn nhà nhỏ và những đứa trẻ sau khi tốt nghiệp ra trường.

Tình yêu đắm đuối của tuổi học trò ấy khiến chúng tôi không còn giữ được mình, “vượt rào” lúc nào không hay. Và như người ta nói, được một lần thì sẽ là n lần. Anh càng ngày càng đòi hỏi tôi phải chiều chuộng anh. Là một cô gái mới chân ướt chân ráo từ nhà quê lên thành phố, mù tịt những kiến thức về sức khỏe sinh sản và phòng tránh thai, tôi đã dính bầu mà không biết. Đến khi cái thai được hai tháng, thấy những biểu hiện bất thường, anh đưa tôi đi khám mới phát hiện ra tôi đã có bầu.

Khi về nhà, cả hai ông bố, bà mẹ trẻ con bất đắc dĩ vẫn chưa hoàn hồn. Chúng tôi vẫn còn trẻ và đang phải sống dựa vào bố mẹ, chưa có gì trong tay, chưa thể tự nuôi nổi bản thân thì làm sao có thể lo cho một sinh linh bé nhỏ? Tôi đau đớn vật vã khóc than, còn anh thì không nói gì, cũng không biết phải làm sao. Anh bảo hay là tôi đi phá thai? Tôi càng đau đớn khổ sở hơn bao giờ hết khi anh định rũ bỏ trách nhiệm theo cách những gã đàn ông vô sỉ vẫn làm.

Tôi hoang mang, lo sợ. Suốt một tháng trời tôi dằn vặt lo lắng không thể nào chợp mắt. Những cơn nghén co thắt hành hạ tôi cả về thể xác lẫn tâm hồn. Người con trai đó đã trốn tránh trách nhiệm của mình, dần tránh mặt và không gặp tôi nữa. Anh nói tôi hãy có quyết định sáng suốt cho mình, cho cả tương lai nữa. Anh cũng nói không thể muối mặt về xin phép gia đình cho cưới tôi bây giờ, mà có khi còn bị người bố dữ dằn đánh đuổi ra khỏi nhà. Lúc này tôi mới thấy rõ bộ mặt thật của con người anh ta, có lẽ anh ta chẳng hề yêu tôi mà đó là những tình cảm xốc nổi, bồng bột. Có lẽ tôi cũng không có được vị trí trong lòng anh ta như tôi vẫn nghĩ. Có trách giờ đây cũng chỉ biết trách bản thân tôi không biết giữ gìn…
Chỉ vì một phút lầm lỡ mù quáng, tôi đã phải ôm hận suốt cả cuộc đời…
Chỉ vì một phút lầm lỡ mù quáng, tôi đã phải ôm hận suốt cả cuộc đời…
Bản thân tôi cũng không thể cầu cứu cha mẹ. Tôi là niềm tự hào của cả gia đình, dòng tộc. Bây giờ việc tôi “không chồng mà chửa” sẽ là nỗi sỉ nhục lớn nhất của gia tộc. Cha tôi lại là một người nghiêm khắc và độc đoán, nếu biết chuyện có thể ông sẽ từ mặt tôi. Còn mẹ tôi chỉ là một phụ nữ nông thôn cam chịu, nhịn nhục, không dám cãi bố tôi một lời. Cả quãng đời làm dâu đầy nước mắt của mẹ, tôi không muốn mẹ phải chịu khổ thêm nên cũng không dám nói chuyện này với mẹ.

Chỉ còn mình tôi với nỗi dày vò không thể chia sẻ cùng ai. Đã có lúc tôi nghĩ đến cái chết. Chết đi rồi tôi và con sẽ có cuộc sống bình yên ở thế giới bên kia, sẽ không phải đối mặt với những thị phi, ngang trái ở đời. Nhưng tôi biết đó là suy nghĩ dại dột nhất thời. Người ta vẫn bảo chết là hết, con người chỉ còn lại đống tro tàn, còn để lại tiếng xấu với đời, với gia đình và dòng họ. Trong khi tôi vẫn còn quá trẻ, chưa làm được gì để báo hiếu cha mẹ, cũng chưa tận hưởng những thú vui được sống như bao người.

Có lúc tôi lại nghĩ hay là tôi cứ cố dành dụm để sinh con ra, rồi sau đó sẽ cho con vào chùa hay trại trẻ mồ côi, hay một gia đình hiếm muộn nào đó. Nhưng tôi lại sợ liệu mình có thể một mình vượt cạn, hay vì tình cảm mà tôi không nỡ cho đi đứa con dứt ruột đẻ ra?

Tôi thật sự bế tắc không biết nên làm gì lúc này. Cái thai trong bụng ngày càng lớn. Mà càng để lâu càng khó giải quyết. Đã đến lúc tôi phải đưa ra quyết định của cuộc đời mình. Chỉ vì một phút lầm lỡ mù quáng, tôi đã phải ôm hận suốt cả cuộc đời…
Nguồn: 24h

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

Anh sẽ về sớm, dù em không trả lương cho anh

Tôi cầm tập hồ sơ dày cộp, mắt liếc nhanh vào đồng hồ, đã 8 giờ tối. Tôi nhấc điện thoại lên gọi cho em. Thật lạ, không phải em bắt máy ngay bằng một giọng nhẹ nhàng, chỉ có hồi chuông ngân dài vô cảm.
5 phút sau, một số điện thoại lạ gọi đến. Tập hồ sơ trên tay tôi rơi xuống đất, tôi đứng chôn chân không thốt nên lời. Tôi định thần lại và nhận ra mình cần làm một điều gì đó. Lao về phía khu để xe, tôi phóng vút đi nhanh nhất có thể.

Một chiếc xe cấp cứu cũng vừa đến bệnh viện, tôi lao theo và bám vào xe đẩy bệnh nhân, tôi hoa hết cả mắt, đầu óc tôi trống rỗng. Nhưng đó không phải là em. Em ở đâu?

Số điện thoại lạ lại gọi đến…Tôi đã đến bên cạnh em. Nhưng em không nhìn tôi cười, không nói với tôi câu trách móc nào, em nằm đó bất động trên giường bệnh. Người đàn ông lạ đưa em vào viện nói cho tôi biết rằng lúc bị tai nạn em bất tỉnh luôn tại chỗ. Anh ta gọi cho tôi vì thấy rất nhiều cuộc gọi trong điện thoại của em là số của tôi. Tôi run lên. Đó là những cuộc điện thoại mà tôi không cầm máy, hoặc chỉ nói vội vã với em vài lời.
Anh sẽ về sớm, dù em không trả lương cho anh
Anh sẽ về sớm, dù em không trả lương cho anh
Tôi trở về nhà. Một bàn tiệc nhỏ do chính em tự tay chuẩn bị, với nến và hoa. Một mảnh giấy nhắn nhỏ khiến tim tôi đau thắt lại “Em đi mua thêm chút đồ cho buổi tối của hai đứa mình. Nếu anh về sớm hãy đợi em nhé”.

Tôi nhớ ra rằng em mới là người luôn phải đợi tôi. Trong cuộc gọi cách đây vài tiếng khi em nói về món quà ngày 8/3 muốn được nhận từ tôi, tôi vẫn chỉ ậm ừ đồng ý mà không để ý xem em nói gì, bởi tôi có hàng đống công việc và hồ sơ trên tay. Tôi đâu ngờ rằng cái mong muốn của em là tôi dành trọn ngày 8/3 cho em giờ lại khó thực hiện đến vậy.

Tôi ngồi lặng lẽ, ngắm ánh nến trên bàn ăn, em giọng nũng nịu “cảm ơn anh vì bó hoa thật đẹp nhé, anh đã tự chọn nó cho em sao” và giọng tôi thản nhiên “anh nhờ cô thư ký đặt đấy, anh lại vừa có một hợp đồng lớn, dùng bữa tối với em xong anh đến công ty ngay”. Nụ cười trên môi em vụt tắt và kí ức vụt tắt, tôi trở lại một mình với nỗi buồn, sự ân hận. Mùng 8/3 năm trước tôi đã không làm em vui, và mùng 8/3 năm nay tôi không có cơ hội để làm việc đó nữa rồi.

Tôi đến thăm em mỗi ngày. Đáp lại sự lo lắng, chờ mong của tôi là câu nói quen thuộc của bác sĩ “chúng tôi vẫn đang theo dõi”. Em hôn mê do chấn động quá mạnh. Đã năm ngày trôi qua, em vẫn bất tỉnh. Bây giờ tôi mới thấu cảm giác không được nói chuyện, không được nhìn thấy nụ cười người mình yêu thương đau khổ đến thế nào.

Vậy mà tôi đã cười và gạt đi khi em gọi lúc tôi ở công ty muộn chỉ để nói nhớ tôi. Tôi giải thích với em rằng đàn ông cần có sự nghiệp và tôi phải nỗ lực thật nhiều, tôi ở lại sau cùng, làm thêm nhiều nhất có thể, tất cả là vì em. Tôi vẫn nhớ rõ nét mặt tinh nghịch của em hôm đó: “Nếu em trả cho anh gấp đôi một ngày công bình thường, anh có sẵn lòng về nhà với em sớm hơn và nói chuyện với em nhiều hơn không?”.

Tôi nhìn em vẫn hôn mê mà nước mắt rơi. Cầm tay em, tôi nghẹn ngào thì thầm cho em biết - mà tôi tin đó là điều em thích nghe nhất - “em tỉnh lại đi nhé, anh sẽ về sớm, sẽ nói chuyện với em thật nhiều dù em không trả lương cho anh”.
Nguồn: dantri

Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013

Gửi em, cô gái phá hoại gia đình người khác

Chị đọc những gì em viết, khá khen cho sự tự tin đến trơ trẽn của em. Vì có những người như em - tự tin làm kẻ thứ ba, tự tin ngụy biện cho hành vi sai trái lẽ ra nên thấy tự hổ thẹn của mình, nên còn nhiều gia đình rơi vào cảnh đổ vỡ.
Gửi em, cô gái phá hoại gia đình người khác
Gửi em, cô gái phá hoại gia đình người khác
Chẳng phải những người vợ ấy kém cỏi đến mức phải buông xuôi đâu, mà là lòng tự trọng của người đàn bà trong họ đã tổn thương quá mức.

Trong bài diễn văn hùng hồn ngụy biện của em, em đay đi đay lại về “lỗi lầm” của các chị: Tội kể lể triền miên; tội nhàu nhĩ, mệt mỏi; tội sạch sẽ, tội tạo ra sự chỉn chu và hoàn chỉnh cho chính tổ ấm của gia đình. Và cái “tội” to nhất, theo em, hình như là “cũ” và “tẻ nhạt”.

Đúng là những tính từ em nêu ra đó, “các chị” có cả. Nhưng em ạ, nếu em, sau chuyện cặp kè với chồng người mà còn chút may mắn nào sót lại, có thể lấy được chồng, có thể được làm vợ, em sẽ hiểu, sự nhàu nhĩ, mệt mỏi đó đến từ đâu. Thiên chức của người vợ là quan tâm, săn sóc chồng con, gia đình, có thể cả gia đình chồng nữa vì những giáo lý về trách nhiệm dâu con ở xã hội chúng ta vẫn còn rất nặng nề. Để tròn vai phải tốn biết bao công sức, khó nhọc, có là thánh thần cũng không tránh khỏi cảm giác mệt mỏi đâu em. Nếu con em ốm, hằng đêm cần mẹ, nếu việc nhà vẫn cần đến bàn tay em, nếu ở cơ quan sếp ép tiến độ, thì em cũng chẳng tránh khỏi nhầu nhĩ như “các chị”.

Tất nhiên nếu em khi làm mẹ vẫn có thể thờ ơ vứt con ốm sốt 38-39 độ nửa đêm cho người giúp việc, vẫn ráo hoảnh để cửa nhà bề bộn không cần thu xếp cho sạch sẽ, quy củ, vẫn đều đặn đi spa “bảo dưỡng” nhan sắc không cần biết đến bữa cơm nhà chồng con được ăn gì, tất cả vì sự nghiệp tránh cho bản thân khỏi “nhàu”, thì cùng là phụ nữ, chị muôn lần cảm phục em! Song ngay cả khi đó, chị không chắc rằng cái người đàn ông mà em gọi là chồng sẽ chung thủy với em đâu. Đàn ông là giống tham lam, họ có thể có gái õng ẹo, mật ngọt lả lơi để vui thú bên ngoài, nhưng về nhà, họ vẫn rất trọng người vợ biết chăm lo cho gia đình. Đấy là lý do đàn ông có thể cặp bồ, nhưng chẳng bao giờ bỏ vợ. Người không thể chu toàn, quán xuyết gia đình, chỉ biết õng ẹo để “luôn mới” như em, trong mắt đàn ông, mới là cô vợ cần… thanh lý. Mà chị tin em đủ khôn ngoan để không biến mình thành hàng kém chất lượng, cho nên mới nói, nếu một ngày em có cái may mắn được làm vợ, em cũng sẽ trở nên nhàu nhĩ và mệt mỏi vậy thôi. Tử tế ra em sẽ kiếm được ông chồng biết thương và đỡ đần cho vợ. Còn rủi mà chồng (tương lai) của em vì cái sự nhàu nhĩ của vợ lại ra ngoài thỏa sức phong tình, thì lúc ấy, đừng tự đổ lỗi cho mình như hôm nay em đổ lỗi cho các chị mà tội nghiệp, em nhé!

Có một sự lạ rất đáng đau lòng cho các em bây giờ là, thân làm người thứ ba mà không hề cảm thấy hổ thẹn. Chuyện chẳng hay ho, giấu đi còn sợ người đời bới ra bàn tán, vậy mà các em lại chủ động phô ra, chủ động tìm vợ của nhân tình rồi lên mặt chỉ bảo. Nếu em không được học hành tới nơi tới chốn, thiếu người dạy dỗ đã đành, chị chẳng chấp. Nhưng em được bố mẹ cho ăn học tử tế, có công ăn việc làm, biết tận dụng đủ mọi lợi thế kể cả ngoại hình trẻ trung xinh đẹp để thăng tiến, thì chị lại phải nhắc với em, cái hành động tự biến mình thành xà beng kê vào vết nứt trong gia đình người khác ấy người ta gọi là “đục nước béo cò”, “thừa nước đục thả câu”, là “cơ hội”… Đồng ý với em, sắc đẹp, sự trẻ trung, cách nhõng nhẽo, õng ẹo là “bảo bối” của phái đẹp. Nhưng hãy sử dụng cho đúng chỗ, với đúng người - những người chưa vợ con, gia đình. Hoặc giả em có thèm muốn một người đàn ông đã có gia đình mà hôn nhân không hạnh phúc, hãy kiên nhẫn chờ cho đến khi anh ta hoàn tất thủ tục ly hôn. Lúc ấy, chẳng ai trách em được.

Chị hy vọng không còn lần nào thấy em lên tiếng biện minh cho cái sai của mình và “sang tên” mọi lỗi lầm cho người vợ. Bởi hành động nông nổi ấy, biến em thành kiểu mẫu mà người đời vẫn gọi: “Gái đĩ già mồm”. Rồi em lấy được ai?
Nguồn: dantri

Người đàn ông nào đủ bao dung?

Thắm lại từ bỏ dù cô yêu Dũng, nhưng tình yêu của Dũng không đủ để bao dung cô và...đứa con.
Người đàn ông nào đủ bao dung?
Người đàn ông nào đủ bao dung?
Thắm thấy tim mình đau đớn trước yêu cầu của gia đình Dũng. Cô không biết sẽ phải lựa chọn thế nào giữa một bên là người đàn ông cô yêu thương và một bên là đứa con chịu nhiều thiệt thòi của mình.

Phải mất một thời gian khá dài trái tim Thắm mới thấy rung động trước một người đàn ông sau nỗi đau tình đầu mà hậu quả để lại là một mầm sống trong cơ thể cô. Ngày ấy, cô mang bầu với một gã sở khanh. Cái thai quá to không thể bỏ vì sẽ nguy hiểm đến tính mạng nên Thắm đành chấp nhận làm một bà mẹ khi còn độc thân. Quá nhục nhã trước sự dơ xấu mà con gái gây ra, bố mẹ Thắm đuổi cô ra khỏi nhà. Một mình Thắm lăn lội, cô đi làm công nhân, thuê phòng trọ chờ ngày đứa con chào đời. Thắm đã một mình vượt qua những ngày tháng cơ cực và vất vả nhất của cuộc đời.

Thi thoảng vào dịp giỗ tết, cô vẫn dắt con gái về thăm ông bà ngoại. Nhìn đứa cháu gái bé bỏng, mẹ Thắm cũng thương con, thương cháu nhiều lắm nhưng vì sự bảo thủ và cố chấp của bố Thắm mà cô vẫn không được phép về nhà sinh sống. Thắm không oán trách bố mẹ. Giờ đây cuộc sống của cô cũng dần ổn định hơn. Cô cũng có bé Ngọc Anh làm niềm vui và là động lực để cô vui sống.

Thắm gặp và bị xao lòng trước sự chân thành, tình yêu cuồng nhiệt và không tính toán của Dũng. Anh làm cùng phân xưởng với cô. Mặc dù cũng có tình cảm với Dũng song biết anh là trai chưa vợ, Thắm nhiều lần từ chối Dũng. Cô biết việc lấy một người đàn ông chưa vợ như Dũng cô sẽ gặp phải rất nhiều sự phản đối từ phía gia đình anh. Nhưng trước tình yêu và quyết tâm quá lớn của Dũng, Thắm chấp nhận cùng anh về đối diện với gia đình, đấu tranh để có được hạnh phúc.

Trước tình yêu và quyết tâm quá lớn của Dũng, Thắm chấp nhận cùng anh về đối diện với gia đình, đấu tranh để có được hạnh phúc
Trước tình yêu và quyết tâm quá lớn của Dũng, Thắm chấp nhận cùng anh về đối diện với gia đình, đấu tranh để có được hạnh phúc
Không nằm ngoài dự tính của Thắm, bố mẹ Dũng phản đối quyết liệt. Cũng dễ cảm thông thôi, có người cha người mẹ nào lại muốn cậu con trai chưa vợ của mình cưới một người phụ nữ “ lạ dòng”, không chồng mà lại có con. Thắm không muốn tạo áp lực cho Dũng, cô tôn trọng sự lựa chọn của anh kể cả anh muốn từ bỏ cô cũng không oán hận. Nhưng Dũng một mực yêu cầu bố mẹ tác thành cho anh và Thắm, nếu không anh sẽ sống cả đời không lấy vợ. Trước thái độ gay gắt của con bố mẹ Dũng đành miễn cưỡng chấp nhận.

Mọi chuyện tưởng đã đến hồi tốt đẹp, Thắm từng nghĩ cuộc đời đã không quá khắt khe với mình khi mà sau tất cả những lừa dối, những phụ bạc, những cơ cực mà cô phải trải qua giờ đây cô đã được một người yêu thương, trân trọng mình đến như vậy. Chẳng ngờ trước ngày cưới, bố mẹ Dũng gọi cả hai người đến mà đưa ra yêu cầu: “Anh chị chưa về sống cùng nhau thì nghĩ đơn giản, chứ sau này cái cảnh con anh, con tôi, con chúng ta phức tạp lắm. Tốt nhất là đưa con bé Ngọc Anh về sống với bố mẹ chị Thắm, hàng tháng gửi tiền nuôi nó là được. Nếu không thì đừng có cưới xin gì hết”.

Nghe bố mẹ nói, Dũng hiểu đó là một điều quá đỗi khó khăn với Thắm. Nhưng dù sao đó cũng là yêu cầu của những người sinh thành ra Dũng. Bố mẹ anh cũng vất vả nuôi anh khôn lớn, có cản ngăn cũng chỉ là vì mong anh được hạnh phúc. Việc bố mẹ anh chấp nhận cho anh lấy Thắm cũng đã là sự nhượng bộ và xuống nước của họ rồi, chẳng lẽ giờ đây, cái điều duy nhất mà họ yêu cầu này cũng không làm thì bất hiếu quá. Hơn nữa, đúng là điều đó cũng tốt hơn cho Dũng và Thắm.

Dũng khuyên Thắm nên làm theo lời bố mẹ. Anh cũng sợ Thắm buồn nên động viên: “Trước mắt để vừa ý bố mẹ, mình gửi tạm con ở chỗ ông bà ngoại, một thời gian sau lấy cớ em sinh con cần người phụ giúp, mình lại đón bé Ngọc Anh về. Chỉ cần khi về, vợ chồng, con cái sống hòa thuận bố mẹ sẽ đồng ý thôi”. Thắm thực lòng yêu thương Dũng, vả lại nghĩ tới sự nỗ lực của anh thời gian qua, cô nghĩ thôi cũng đành để con chịu thiệt thòi một chút rồi sẽ nhanh chóng đón con về. Giờ đây, để gặp một người có lòng với mình như Dũng không phải là đơn giản.

Thắm cần một người đàn ông không chỉ yêu mình mà còn yêu cả quá khứ sai lầm của cô
Thắm cần một người đàn ông không chỉ yêu mình mà còn yêu cả quá khứ sai lầm của cô
Nhưng cuộc sống vốn không chiều lòng người. Bố Thắm mới chỉ nghe cô đặt vấn đề đã trợn mắt lên quát tháo: “Ở cái nhà này, từ ngày mày bôi gio trát trấu vào mặt tao, tao đã coi như mày chết từ lâu rồi. Mọi khi vì nể mẹ mày già cả, muốn gặp mày nên tao vẫn để cho mày tới thăm mẹ mày thôi chứ giờ bảo tao nuôi cái đồ nghiệp chướng đó thì đừng có mơ”. Mặc cho mẹ Thắm quỳ rạp xuống chân cầu xin chồng tha thứ cho con, để cho cả Thắm và bé Ngọc Anh một cơ hội được nếm mùi hạnh phúc nhưng bố Thắm vẫn gạt phăng đi tất cả. Quá uất hận trước sự nghiệt ngã của bố, Thắm ôm bé Ngọc Anh ra về trong nước mắt.

Mọi việc dường như mỗi lúc một khó khăn hơn, Dũng càng lúc càng muốn nhanh chóng kết hôn với Thắm nhưng chuyện của bé Ngọc Anh chưa giải quyết thì không thể nào được. Vạn bất đắc dĩ, Dũng bèn nói với Thắm: “Hay là mình đưa tạm con vào cô nhi viện hoặc nhà tình thương nào đó, đợi lúc thích hợp thì đón con về?”. Thắm nhìn anh bằng ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn sự trách móc: “Anh biết với em bé Ngọc Anh quan trọng đến như thế nào mà? Em đã trải qua quá nhiều điều khổ cực để nuôi con bé. Nó là một phần cuộc sống của em. Em nghĩ yêu em anh sẽ yêu luôn cả mọi thứ thuộc về em chứ không thể nào chối bỏ con bé như thế được. Em không làm được thế”.

Dũng nổi khùng vì tức giận, đùng đùng ra về. Anh cho rằng Thắm đã không nỗ lực cùng anh để có được hạnh phúc. Nhưng Dũng không phải là một người đàn bà, cũng không phải là một người mẹ để hiểu được nỗi lòng của Thắm. Thắm nhìn Ngọc Anh ngồi lặng lẽ trên chiếc giường của hai mẹ con, ánh mắt thơ ngây của con bé dường như buồn hơn. Có lẽ mấy ngày qua con bé đã cảm nhận được điều gì đó. Thắm chạy lại, ôm chặt lấy con vào lòng mà nức nở: “Con đã phải chịu quá nhiều thiệt thòi, giờ đây mẹ sẽ không bao giờ vì bất cứ điều gì để con phải khổ. Mẹ sẽ mãi bên con”.
Nguồn: eva

Thứ Bảy, 20 tháng 7, 2013

Tình người sau chia tay

Câu chuyện thứ nhất: Anh Nguyễn Thư Tần chia tay chị Trần Thị Loan cách đây hơn hai muơi năm.
Tình người sau chia tay
Tình người sau chia tay
Thời ấy, anh công tác ở ngành văn hóa, chị làm văn thư ở một cơ quan hành chính. Anh chị có hai con gái, một cháu tám tuổi, một cháu lên năm.

Tôi ở cùng khu tập thể với anh chị, biết khá rõ về cặp vợ chồng này. Anh chị sống đạm bạc, không tủ lạnh, không ti vi, gia tài có giá trị nhất là chiếc xe đạp mà anh chị vẫn chở nhau đi làm. Lối xóm chưa bao giờ nghe anh chị to tiếng, cãi cọ, nên khi biết họ đưa nhau ra tòa ly hôn, mọi người đều sửng sốt.

Sau cuộc ly hôn ở tòa án về, thấy anh vẫn chở chị bằng xe đạp, nói cười vui vẻ như không có chuyện gì xảy ra, cả khu tập thể ai cũng ngạc nhiên. Tối hôm đó, anh sang nhà tôi, kể: “Tòa đã đồng ý cho ly hôn, giao hai đứa con cho cô ấy nuôi. Tôi cố giành một đứa lớn để chăm sóc cháu nhưng không được. Cô ấy trình bày: cô làm văn thư, không bao giờ đi công tác xa, còn tôi làm công tác văn hóa, quanh năm đi về các địa phương, không có điều kiện chăm sóc cơm nước và lo lắng chuyện học hành cho con nhỏ. Tòa án thấy cô ấy giãi bày hợp lý, hợp tình. Tôi băn khoăn là mình trút hết gánh nặng lên vai người vợ vừa chia tay, trong lòng không yên”.

Tôi hỏi: còn tài sản chia chác thế nào, mỗi tháng anh phải chu cấp cho các cháu bao nhiêu? Anh cười: “Tôi sẽ ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng, tất cả đồ đạc là của ba mẹ con cô ấy. Còn tiền phụ cấp hàng tháng là tùy tôi, cô ấy không đề ra mức cụ thể”.

Sau ly hôn, hàng tháng anh vẫn quay về thăm chị và hai cháu. Chị cho vợ tôi biết, mỗi lần về anh đều có quà cho các cháu và đưa một nửa số tiền lương của anh.

Giờ anh đã có gia đình riêng và có thêm hai cháu, còn chị vẫn ở vậy. Hai đứa con chung của anh chị tốt nghiệp đại học, có công ăn việc làm ổn định và đã lập gia đình mấy năm nay. Đám cưới của cô con gái lớn tổ chức năm 1998, ba năm sau là ngày cưới của cô em. Không những anh, mà vợ anh và các cháu con riêng của anh chị cũng đều có mặt. Cả hai đám cưới, anh đều là người đại diện nhà gái phát biểu. Anh nói ngắn, dí dỏm, chân tình.

Chúng tôi vẫn thấy các cháu con riêng của anh cũng đến thăm mẹ cả và hai chị. Nghe đâu hai chị còn là “nhà tư vấn” cho các em trong mọi chuyện, từ học hành đến việc riêng tư. Tôi không bao giờ “đọc” thấy nỗi buồn trên khuôn mặt đám trẻ…

Câu chuyện thứ hai

Anh Phan Quân là kiến trúc sư, đồng thời là một doanh nghiệp có ba cửa hàng ở ngay trung tâm TP.HCM. Một cửa hàng bán tranh và đồ lưu niệm, hai cửa hàng ăn uống. Vợ cũ của anh là diễn viên múa, công tác ở một nhà hát tên tuổi ngoài Hà Nội. Lý do gì hai anh chị chia tay, khi cháu Phan Hòa mới năm tuổi, chỉ có anh chị mới biết. Sau đó ít lâu, anh lấy vợ, chị cũng đi lấy chồng. Chị lấy một ông nhà văn, viết nhiều, đủ các thể loại, nhưng bạn đọc ít biết đến. Nhà văn và chị diễn viên múa có thêm với nhau một con trai. Hai anh chị sống với nhau được hơn tám năm thì căn bệnh hiểm nghèo buộc anh phải vào viện. Tiền chữa trị rất tốn kém, mỗi toa hóa trị ít nhất cũng ba triệu đồng. Nhiều người gợi ý viết bài đăng báo về hoàn cảnh khốn khó của nhà văn và diễn viên múa, để bạn đọc giúp đỡ. Anh gạt đi, chị cũng lắc đầu.

Qua bạn bè, Phan Quân biết hoàn cảnh của vợ cũ và người chồng sau, anh mang theo một số tiền và bay ra Hà Nội, đến ngay bệnh viện, nói với anh nhà văn như ra lệnh: tất cả thuốc men chữa trị cho anh, anh để tôi lo, hai vợ chồng anh không được từ chối việc này.

Phan Quân ở lại bệnh viện hai ngày, cùng người vợ cũ và hai cháu chăm sóc anh nhà văn. Vì bệnh tình quá nặng, hơn nửa tháng sau anh nhà văn qua đời. Từ TP.HCM, Phan Quân lại bay ra Hà Nội, cùng họ hàng hai bên lo đám tang cho nhà văn. Theo một người bạn có mặt trong đám tang hôm đó kể lại, Phan Quân đã nói với cháu Nguyễn Trọng Hào (con riêng của nhà văn): chú coi cháu cũng như anh Hòa, chú sẽ lo lắng cho cháu đầy đủ mọi mặt để cháu ăn học thành tài. Anh đã làm điều anh nói, gửi cháu con riêng nhà văn đi học đàn piano ở Canada, hợp với năng khiếu của cháu. Vừa rồi cháu đã về nước biểu diễn một vài nơi…

Tôi cứ nghĩ, vợ sau của kiến trúc sư Phan Quân phải là một người đàn bà nhân ái, đôn hậu, thì mới vui vẻ để anh xuất tiền bạc lo lắng cho đứa con riêng của chồng sau của vợ trước đi học ở nước ngoài, còn các con chung của cả hai người vợ đều học trong nước, vì lý do đơn giản như anh cho biết: học lực các cháu đều trung bình và không có năng khiếu gì đặc biệt nên xuất ngoại là… không thích hợp.

Câu chuyện thứ ba

Đây là chuyện trong gia đình tôi. Lương Xuân Hy, kỹ sư tin học, gọi tôi bằng cậu, kết hôn cùng cô Nguyễn Như Thùy, cử nhân ngữ văn. Cả hai đều dưới ba mươi tuổi. Kết hôn với nhau mới tám tháng thì ly hôn. Lý do, tôi biết rõ, anh chàng có bồ là một cô người mẫu. Theo lời khuyên của những người trong gia tộc, anh chàng đã xin lỗi vợ. Cô vợ cho là chồng mình vì bị tác động của gia đình mới hạ mình xin lỗi, chứ không thực lòng, chứng cứ là vẫn hò hẹn với cô người mẫu, nên kiên quyết không tha thứ. Cái gì phải đến đã đến, hai bên ra tòa ký giấy thuận tình ly hôn.

Cuối năm đó, giỗ bố tôi, cô Thùy mang trái cây đến thắp nhang trước bàn thờ ông ngoại của chồng cũ. Tất cả những người trong gia tộc nhà tôi đều cảm động.

Qua những lời chị tôi nói, tôi mới ngộ ra một điều: hôn nhân là hôn nhân, ly hôn là ly hôn, có điều người ta phải biết cư xử với nhau một cách có văn hóa sau khi… anh đi đằng anh, tôi đi đằng tôi…
Qua những lời chị tôi nói, tôi mới ngộ ra một điều: hôn nhân là hôn nhân, ly hôn là ly hôn, có điều người ta phải biết cư xử với nhau một cách có văn hóa sau khi… anh đi đằng anh, tôi đi đằng tôi… 
Mọi người cố tình xếp cháu vào ngồi cùng mâm với Hy, nhưng cô chỉ lẳng lặng gật đầu chào người chồng cũ, rồi sà vào bàn ngồi chung với các bà, các chị. Đám giỗ ồn ào và vui vẻ, cô Thùy chỉ ngồi im hóng chuyện, lâu lâu lại tủm tỉm cười. Chị tôi thấy vậy, liền đổi chỗ cho người ngồi sát cạnh cô con dâu cũ. Hai mẹ con gắp thức ăn cho nhau, chuyện trò thân tình như ngày xưa. Gần tàn đám giỗ, tôi mới nhận ra bà Nga, mẹ của Thùy ngồi ở bàn trong cùng. Hóa ra, cả hai mẹ con đều đến đám giỗ theo lời mời của chị tôi. Bà mẹ đến sớm, lúc tôi đang loay hoay trong bếp, giờ mới nhận ra.

Tàn đám giỗ, mọi người lục tục kéo nhau ra về, bà “thông gia” nán lại gặp riêng chị tôi và tôi để có lời mời đến đầu tháng sau tới dự đám cưới người con trai bà. Vài hôm sau, gia đình chị tôi và tôi đều nhận được thiệp mời. Chị tôi còn cho biết, cậu “con rể đã chia tay”, được gia đình gửi riêng một thiệp mời. Hôm sau, Hy đến nhà tôi cho hay: “Cháu đã sang bên họ nhà trai để xin phụ giúp những việc của đám cưới, như ký hợp đồng thuê xe, mời thợ quay phim chụp ảnh, nhưng gia đình cho biết, tất cả những việc đó đã có người làm chu tất rồi, bây giờ chỉ còn hơn chục thiệp mời nhờ cháu chuyển giùm. Thế là cháu cũng có việc làm để giúp đỡ gia đình bên đó, dù phải đi xa tận Gò Vấp, Củ Chi… Cháu nhất định làm tròn nhiệm vụ”.

Lễ cưới hôm đó được tổ chức ở một nhà hàng lịch sự. Tôi thấy thằng cháu mình lăng xăng chạy ra chạy vào, tiếp đón người này người nọ, bố trí chỗ ngồi cho họ hàng hai bên. Tôi biết, cháu làm những việc đó rất thực lòng, chu đáo như là đám cưới của anh trai mình. Tan tiệc cưới, cháu tôi còn nán lại, đứng ngay ở cửa ra vào, bắt tay, cám ơn bà con hai họ và bạn bè cô dâu chú rể. Trên đường về, tôi thưa với chị: Hai bên “thông gia” vẫn cư xử tốt đẹp với nhau, cả hai cháu vẫn vui vẻ với nhau. Theo em, là hai đứa có thể “tái hồi Kim Trọng”. Chị tôi cười: “Không được đâu cậu ơi, chuyện hai đứa không bao giờ hàn gắn lại được. Thằng cháu cậu không muốn, “cháu dâu” cậu cũng không muốn. Mỗi bên vẫn tìm đường đi riêng của mình”.

Qua những lời chị tôi nói, tôi mới ngộ ra một điều: hôn nhân là hôn nhân, ly hôn là ly hôn, có điều người ta phải biết cư xử với nhau một cách có văn hóa sau khi… anh đi đằng anh, tôi đi đằng tôi…
Nguồn: eva

Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2013

Muốn làm vợ @

Ngày mới biết yêu, tôi đã được mẹ dặn câu “Lạt mềm buộc chặt”. Tôi nhìn vào bố mẹ mình và học cách sống ấy của bà. Mẹ tôi là người phụ nữ hiền lành, dịu dàng, đoan trang và đầy… nhẫn nhịn.
Muốn làm vợ @
Muốn làm vợ @
Bà rất đẹp nhưng cả đời bà, tôi chưa từng thấy bà có những món đồ đẹp để làm tôn lên vẻ đẹp trời ban. Tôi cũng không hề biết bà thích ăn món gì nhất, chỉ ngạc nhiên là sao bà luôn gặm xương, ăn mỡ, ăn da, những thứ mà chị em tôi không bao giờ chịu ăn. Gia đình tôi - gia đình một công chức thời bao cấp, lúc nào cũng phải nhớ câu “Khéo ăn thì no, khéo co thì ấm” nhưng thực tế, chỉ mỗi mình mẹ tôi luôn nhịn, luôn hy sinh cho tất cả mọi người trong nhà. Chính cách cư xử đó của mẹ khiến ba tôi, một người đàn ông hào hoa, luôn được mẹ chăm sóc tươm tất từ đôi giày, bộ quần áo, đến một cái bao tử no đầy đã chẳng thể bỏ gia đình dù có lẽ ông cũng có không ít mối tình sau lưng mẹ tôi.

Học từ mẹ, tôi cũng quyết tâm biến người đàn ông của mình thành một ông hoàng với lý lẽ: Anh ấy sẽ không bao giờ cảm thấy được sung sướng và tôn thờ với bất kỳ người đàn bà nào hơn với mình. Tôi cũng quên hết mọi sở thích của mình, chỉ còn biết đến những điều chồng muốn. Tôi đoán ý chồng để mua cho anh những gì anh thích nhất từ điện thoại xin, laptop đời mới nhất, xe máy đắt tiền... Lúc đầu, chồng tôi cũng áy náy, thường hỏi tôi: sao em không mua cái này, không đổi cái kia đi. Tôi luôn trả lời dịu dàng: Em không cần những thứ đó. Đàn ông ra ngoài làm việc mới cần có bộ mặt cho đàng hoàng.

Thế nhưng tôi đã lầm. Có thể thời bố mẹ tôi khác, cũng có thể do bố tôi khác chồng tôi. Ông hiểu trên đời này không ai bằng mẹ tôi. Chồng tôi thì không nghĩ được như thế. Càng ngày anh ta càng quen với những hy sinh, nhường nhịn của tôi. Với anh ta những điều ấy trở nên bình thường, như cuộc sống phải như thế. Để rồi trong khi tôi lam lũ, cực khổ, nhịn mọi thú vui của mình cho chồng con, thì anh ta lại cặp bồ với một cô gái xinh đẹp, “biết ăn, biết mặc, biết làm đẹp mặt người đàn ông của cô ta” như lời chính cô ta nói vào mặt tôi. Đến lúc ấy, tôi mới cay đắng nhìn lại những bộ quần áo, những đôi giày sờn cũ; nhìn lại mặt bàn trang điểm lỏng chỏng vài món đồ được bạn bè tặng... Tôi đã hy sinh tất cả để chăm chút cho anh ta thành một ông hoàng rồi sau đó, ông hoàng ấy đi kiếm một bà hoàng khác cho tương xứng với mình.

Sau một cuộc ly dị nhanh chóng và cương quyết, tôi bắt đầu cách sống mới của mình. Tôi dứt lòng giao một đứa con cho anh ta nuôi, vì tôi biết với thu nhập của mình, tôi không thể nào lo trọn vẹn cho hai đứa con mà vẫn có thể ngẩng mặt lên với đời. Tôi mua sắm, làm đẹp cho mình. Vốn có nhan sắc, tôi lấy lại được ngay vẻ hấp dẫn của một người đàn bà đẹp, có lẽ còn hấp dẫn hơn cả kẻ đã cướp chồng tôi. Mỗi lần gặp nhau, tôi thấy anh ta nhìn tôi đầy kinh ngạc. Tôi không vùi đầu vào công việc nữa. Khi cần, tôi giao cả con cho anh ta, đi chơi cả tuần với bạn bè. Trong cuộc sống mới, với vẻ ngoài mới, tôi có không ít người theo đuổi dù họ biết tôi đã có hai con.

Rút kinh nghiệm từ cuộc hôn nhân cũ, tôi chẳng dại gì mà chăm sóc, phục vụ cho những người đàn ông mới. Tôi tuyên bố với họ rõ ràng phương châm sống của tôi: tôi phải sống cho mình trước và nếu tôi không có hạnh phúc thì tôi cũng chẳng thể làm cho bất kỳ ai hạnh phúc được. Điều đó khiến những người đàn ông muốn đến với tôi … chùn bước. Thậm chí có lần, một người bạn đề nghị mai mối cho tôi với một người đàn ông, mà theo lời cô ấy, là khá đàng hoàng và tốt bụng. Khi đến chỗ hẹn, thấy tôi trong chiếc đầm đen sang trọng, anh ta đã thì thầm với bạn tôi: “Thôi chị à, như cô này chắc tôi không chiều nổi đâu. Tôi muốn một người vợ giản dị để giúp tôi chăm sóc con cái!”.

Làm sao cho vừa lòng đàn ông? Sống hy sinh, hết mình cho họ thì họ chê. Biết hưởng thụ và chăm sóc cho mình để họ được “đẹp mặt” thì họ sợ. Chẳng biết ranh giới ở đâu cho phụ nữ thời nay. Nhưng dù gì, tôi cũng không muốn quay lại làm người vợ xưa cũ nữa. Tôi muốn làm người vợ @.
Nguồn: dantri