Hiển thị các bài đăng có nhãn Học đường. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Học đường. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013

Áo dài ơi!

"Cứ ngày này mỗi năm tôi lại nhớ ngày này những năm trước đó..."

Mẹ bảo ngày xưa mẹ yêu áo dài trắng. Yêu tà áo học sinh. Đã có lúc em mơ hồ không hiểu: Dạo mới quen biết nhau, áo dài đối với em chỉ là một thứ mà rồi thì bất cứ ai cũng phải có; là thêm một chút nữ tính, một chút dịu dàng cho cô bạn thường ngày vốn ham chạy nhảy; là thêm một bận bịu vào những hôm trời chợt trở gió to...

Bây giờ thì em cũng như mẹ hồi ấy. Em đã hiểu vì sao mẹ yêu áo dài đến thế. Trước tiên có lẽ vì áo dài đẹp, đẹp lắm, nét đẹp e ấp ngại ngùng của một thiếu nữ tuổi đôi mươi. Em yêu màu trắng tinh khôi duyên dáng ấy. Màu trắng lấp ló tinh nghịch giữa những cánh phượng xoay tít. Màu trắng trong sáng đến vô tư làm nôn nao tâm hồn ai đó. Màu trắng của những tà áo mỏng manh hững hờ buông mình trên gió. Màu trắng quyện vào màu đen sóng tóc mềm mại. Màu trắng của những trang đời đầu tiên, của những trang thơ bỏ dở. Màu trắng của những ngây ngô tuổi đầu đời, của những tình cảm buổi đầu còn ngây dại. Màu trắng của nhiệt huyết sôi nổi trẻ trung...
Áo dài ơi!
Áo dài ơi!
 Buổi đầu đời của một con người đang dần trưởng thành, em cặm cụi viết tiếp những trang cuối cùng của đời học sinh tươi đẹp. Thấp thoáng đâu đó trong những trang còn dở dang ấy là dáng hình của tà áo trắng. Yêu và nhớ áo dài có lẽ chỉ đơn giản vì, em yêu và nhớ cái vị ngây ngô của những cảm xúc còn dang dở năm cuối cấp. Em thấy yêu lắm cái tuổi trăng tròn đầy mơ mộng. Yêu lắm những tà áo quấn quýt nhau chơi đùa ríu rít dưới sân trường. Yêu lắm những ngày la cà rong ruổi khắp phố phường, gieo lại trên những hàng cây tiếng cười trong trẻo... Cũng những tiết học mấy cô cậu bỗng nhiên tìm đâu ra lắm thứ để nói với nhau và vô tình bận lòng thầy cô. Yêu lắm mấy giọt nước mắt buồn bã lăn trên gò má ai lúc nhận điểm kém, và cũng yêu vô cùng những nụ cười lém lỉnh vô tư mà có lẽ sau này qua bụi bặm của thời gian, nó sẽ không còn trong trẻo như ngày nào... Yêu lắm mấy lần cãi vã giận hờn. Yêu lắm mấy cô cậu hay bày trò chọc phá nhau. Yêu cả những lúc hiền lành, chúng ngồi bó gối tâm sự cùng nhau bao nhiêu mơ ước, mà rồi đây, trong số ấy, sẽ có những hoài bão sẽ được bay xa, bay cao như mong đợi.
Áo dài ơi!
Áo dài ơi!
Có những lúc em bỗng thấy lòng thoáng buồn khi nhìn phượng lại sắp sửa nhóm lửa hồng. Mùa thi lại đến. Đến trong cái nắng Hè vàng rực. Mùa thi lướt qua em và áo dài bằng cái không khí căng thẳng đầy mệt mỏi là những đêm chong đèn ôn bài đến tận sáng, những ngày gật gù bên trang sách, rồi em cứ thế lại viết thêm vào cuốn đời học sinh những trang cuối cùng, nó ngày một dày thêm, dày thêm, đầy ắp những vui buồn. Những ngày tháng thi cử tưởng như áo dài cũng bớt tươi đi một chút. Áo dài hiền dịu hơn. Áo dài lặng lẽ để dành niềm vui cho ngày kết thúc.
Và rồi, ở một độ tuổi nào đó, khi đã trưởng thành hơn chút ít, hoặc phải tới khi đã thành cha, thành mẹ, có những người, có những lúc sẽ lại nhớ áo dài da diết. Thời gian muôn đời vô thủy vô chung. Không ai có thế sống trog một khoảnh khắc mãi mãi. Nhưng có những khoảng khắc đã trở thành bất diệt. Có những kỉ niệm hóa thạch cùng thời gian. Vĩnh cửu. Như nỗi nhớ và tình yêu tà áo dài trắng ấy. Em may mắn nhận ra mình vẫn còn áo dài bên cạnh. Em đã kịp yêu áo dài, và kịp nhớ tà áo ấy ngay cả khi chưa rời xa nó. Những trang cuối cùng của đời học sinh, em sẽ viết thật chậm, thật kĩ, thật đẹp. E vẫn sẽ mãi là một người học trò, đời em còn lắm chuyến đò đưa... Và một ngày nào đó, em cũng sẽ nói với một đứa trẻ rằng: Ngày xưa, em yêu tà áo dài trắng!

Tản mạn nhân kỉ niệm 30 năm Ngày Nhà giáo Việt Nam.

Cảm ơn những người chèo đò, những người đã mối lái tình con đến văn chương cao cả.
Nguồn: yume

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Như áng mây trôi

Cô giáo mới dạy văn bước vào. Cô còn trẻ, mới ra trường và cũng là học trò cũ của cô giáo chủ nhiệm lớp tôi. Cô giáo cũng là học trò_hihi_ điều đó với tôi thật thú vị. Cô là học trò yêu của cô giáo tôi đấy. Nghe qua bạn bè nói thì tên cô thật lạ: Tuyết thị Khánh. Ban đầu tôi còn chưa tin. Sau này khi xem lại học bạ, tôi mới biết tên cô thật là thế. Cô vào lớp năm tôi học lớp 10.

Giọng nói cô hơi lạ, tôi chú tâm lắng nghe. Tôi vẫn nhớ những hình ảnh ban đầu về cô, về mái tóc đen được thả tự nhiên, với hai nhánh tóc trước mặt luôn được cài gọn lại sau mang tai. Cô giảng bài rất hay, rất nhiệt tình và tâm huyết. Nghe cô giảng mà thấy như cô đang truyền cho học sinh tất cả những gì mình có vậy. Tôi yêu mến cô theo một cách riêng. Tôi thường chăm chú dõi theo cô nhìn cô say sưa giảng bài. Cô giáo trẻ mới ra trường mà, không khoảng cách, không quá chênh vênh tầm tuổi học trò; cô rất dễ gần, rất “say” nghề nghiệp.

Tôi thực sự rất yêu quý cô, ngay từ ngày đầu tiên cô bước vào lớp. Lâu lâu mới thấy tôi lắng nghe và dõi theo một bài giảng. Nhưng bài giảng của cô, đi vào bằng tai này, lại đi ra bằng tai kia. Cô_ cho dù có giảng dạy bằng tất cả sự tận tâm và nhiệt huyết; và tôi_ cho dù có lắng nghe thật nhiều đến bao nhiêu, thì cũng không thể nào khơi dậy lại được tình yêu đã mất từ lâu trong tôi. Tôi sợ, sợ mỗi khi giờ văn đến, sợ mỗi khi cô giáo văn bước vào. Đã từ lâu trong tôi, chẳng còn biết phải yêu bộ môn ấy như thế nào.

Nhớ ngày xưa tôi học cũng khá văn. Trong ngôi trường cấp I bé nhỏ thân thương bao năm tôi yêu dấu, tôi đến với môn văn theo trí tưởng tượng. Nhưng rồi lên lớp 8, khi văn không còn là tưởng tượng nữa, một dạng văn khác không thuộc phong cách của tôi khiến tôi bị hào quang quá khứ ám ảnh. Ai cũng nói tôi học giỏi văn nhất, chẳng cần biết yếu tố nào làm lên một cái tên như thế. Tôi bắt đầu sợ văn khi khả năng của mình không đúng với những lời rỉ tai khen ngợi. Tôi dần trượt dốc, nhưng chẳng ai quan tâm. Họ vẫn cứ nói: tôi học giỏi văn lắm, tôi học giỏi văn nhất. Lời nhận xét qua loa, chung chung, chỉ khiến tôi thêm mệt mỏi và hững hờ.

Từ đó, cho đến suốt những năm cuối học trò, tôi với văn trở lên xa lạ. Tôi không hiểu văn, và cũng không còn muốn hiểu văn. Văn vô cảm, văn áp lực. Tôi không thể bắt nhập, cũng không thể mở lòng với văn được nữa. Tôi bắt đầu viết văn kiểu gượng ép chống đối. Mỗi lần cô giáo ra đề bài, là mỗi lần tôi mở vở ra chép lại toàn bộ lý lẽ sẵn có trong bài giảng giáo viên. Tôi viết văn chỉ để có bài. Bài tôi viết ra, chẳng bao giờ tôi muốn cầm đọc lại. Tôi tuy không ghét văn, nhưng thực sự sợ văn.

Cũng bởi tính cách con người tôi vốn không dễ dàng chấp nhận sự đổi thay. Mà văn lớp 8 lại đột ngột quá, khiến tôi cứ mãi ngỡ ngàng xa lạ, mãi vẫn không thể làm quen. Tôi yêu cô giáo mới, nhưng vẫn không thể yêu lại được bộ môn văn. Cô giáo mới chưa biết nhiều về lớp. Điều đó cho tôi cảm giác nhẹ nhàng mỗi khi cô bước vào. Tôi rất dễ chịu khi cái tên tôi tạm thời không đi kèm với văn. Tôi đã ước cô đừng hỏi ai trong lớp mình học khá văn, bởi mọi người sẽ chỉ cho cô thấy tôi. Khi cô không biết gì về tôi, tôi sẽ được thoải mái lắng nghe những lời cô giảng mà không phải chịu đựng áp lực bắt buộc phải hiểu và phải làm được văn hay. Tôi đã thích được tự nhiên như thế.

Rồi một ngày. Cô bước vào lớp và thông báo: “Thứ bảy này lớp ta có dự giờ. Các em nhớ chuẩn bị bài cho tốt nhé!”. Cô đã chọn lớp tôi cho giờ dự đầu tiên trong nghiệp giáo viên của mình. Có lẽ với cô sẽ thật ý nghĩa, khi cô đứng trước giáo viên chủ nhiệm năm xưa, chính trong ngôi trường này… Cô học trò cũ giờ đây đã trưởng thành với ước mơ, đã vững vàng tự tin nơi bục giảng!

Tôi biết nó ý nghĩa với cô. Tôi biết cô sẽ hỏi một vài điều về học sinh trong lớp. Tôi biết cô sẽ gọi tôi.

Tôi không muốn mình là một nhân tố xấu, ảnh hưởng tệ đến hình ảnh của cô. Dù tôi sẽ phải tiếp tục sống với những áp lực như trước kia, thì sớm muộn gì tôi cũng sẽ phải đối diện với nó. Tôi tự động viên mình, hãy bỏ qua cảm giác bản thân. Ngày hôm ấy hãy cố gắng. Đừng làm cô bị tổn thương.

Tôi không có thói quen chuẩn bị bài từ sớm. Thường thì tôi học chống đối vào giờ ra chơi. Căng lắm thì cũng chỉ tối hôm trước học cho ngày hôm sau. Thế nên cho dù đã lấy tinh thần từ mấy hôm trước, tôi lười biếng không chịu học bài ngay. Tôi đợi tối thứ sáu. Nhưng thứ sáu ấy lại rơi vào đúng sinh nhật tôi. Tôi đành soạn vở để đấy, cũng thấy sốt ruột, nhưng thôi, sáng mai mình sẽ học bài. Thế nhưng sáng ra bạn lại rủ tôi đi chơi. Tôi không từ chối, dù biết rằng nếu sáng nay tôi không học bài, thì hai tiết văn ngay đầu giờ chiều sẽ chẳng cho tôi một chút thời gian nào cả. Nhưng…

Một ngày đặc biệt quan trọng. Cô bước vào lớp. Nhìn nụ cười khẽ và gương mặt dịu dàng tươi tắn của cô, tôi biết cô đã chuẩn bị rất kỹ càng. Còn tôi thì không sẵn sàng. Chúng tôi đứng dậy chào thầy cô. Tôi bất ngờ khi có đông đảo thầy cô đến tham dự. Thật không ngờ lại có nhiều thầy cô dự giờ đến thế. Có lẽ vì cô là giáo viên mới, cho nên tiết học hôm nay, sẽ là một tiết học đánh giá. Tôi đã hi vọng cô sẽ gọi những người khác trước, để cho tôi thêm chút thời gian. Nhưng cái tên cô gọi đầu tiên lại chính là tôi. Tôi đứng dậy, trả lời một câu không thể khác được:

-Em thưa cô… Em chưa học bài ạ!

Kỳ vọng về một tiết học thật hay tan biến trên gương mặt cô. Lời tôi nói như một đòn bất ngờ giáng mạnh. Ánh mắt cô sững sờ, như cứa vào lòng tôi. Tôi cúi mặt, không dám nhìn vào đôi mắt ấy. Lặng thinh mất mấy giây, cô vẫn nhẹ nhàng, giọng cô điềm tĩnh, nhưng những ngỡ ngàng, những thất vọng trong mắt cô cứ như in trong đời tôi. Cô không hề trách phạt tôi một lời, cho tôi ngồi xuống. Lớp lặng thinh. Cô gọi thêm hai cái tên khác nữa. Nhưng hai câu trả lời giống hệt tôi chỉ khiến cho tiết học thêm trùng lắng, cho cô thêm thất vọng. Học sinh đang chống đối cô chăng? Cô đã làm gì để học trò ghét chứ? Cô gấp sổ lại và bắt đầu giảng bài mới. Tôi đã không dám nhìn thẳng vào cô. Không dám nhìn cả ngày hôm ấy, và cả sau này nữa.

Cô lặng lẽ bước vào lớp tôi mỗi giờ văn đến. Không còn thấy cô say, không còn thấy cô nhìn hẳn vào mắt bất kỳ học sinh nào nữa. Có phải chúng tôi không cần cô? Chúng tôi rất ngoan, nhưng dường như không muốn học. Cô vẫn giảng cho chúng tôi đầy đủ kiến thức. Không ghét bỏ chúng tôi, không thù hằn để bụng. Nỗi muộn phiền khi học sinh không yêu thích môn học khiến cô trầm lặng hẳn. Cô thường giảng bài cho đến hết giờ học mới thôi. Ánh mắt cô buồn. Tim tôi như thắt lại.

Không khí lớp tôi thật ngột ngạt với cô. Cô thì giảng bài, còn học trò ở dưới thì cứ thì thầm chuyện riêng. Một lớp học mà không khác gì hai môi trường riêng biệt được ghép lại với nhau… Đã nhiều ngày trôi qua như thế.

Bỗng hôm nay, cô ngừng lại khi mới được nửa giờ. Dường như có gì đó cần phải phá vỡ. Cô lặng thinh, không nhắc chuyện, không nói gì. Cứ để yên như vậy, xem lớp tôi có nhận ra không, xem lớp tôi có thể mặc nhiên như vậy được trong bao lâu. Nhiều giây trôi qua, không khí lớp tôi không hề thay đổi; dường như chẳng bận tâm. Cô chán nản thật sự, bỏ dở bài giảng đấy và lên ngồi vị trí ghế giáo viên. Cô ngồi yên không nói, lặng lẽ quan sát lớp tôi. Dường như bài giảng của cô, có hay không cũng không quan trọng. Và sự im lặng đột ngột của cô, hồ như chẳng liên quan tới ai. Lớp tôi định như thế đến bao giờ? Cô cất tiếng phá vỡ không gian riêng biệt. Tâm sự của cô, tôi không nhớ hết. Cô đang nói về suy nghĩ trong cô, về tính cách con người cô: “…Ngày xưa, (hồi còn đi học như các em)… tôi là người rất đa sầu, đa cảm… chỉ cần nhìn cánh hoa rơi thôi cũng thấy lòng mình buồn man mác… thấy cuộc đời khi hợp khi tan… Tôi dạy các lớp khác, thấy các bạn ấy ham học tôi vui lắm… Hết giờ rồi các bạn còn chạy ra cửa cùng tôi để hỏi han bài vở và những gì còn chưa hiểu... Không như lớp mình… Cô giảng bài mặc cô, hết giờ thì ra chơi… Vào lớp mình tôi buồn lắm… Như tôi bước vào lớp E chẳng hạn, tôi rất thích các bạn ấy đặt ra câu hỏi với tôi... (Rồi cô nhắc đến một cậu con trai ở lớp ấy hay nói nhiều, ý kiến nhiều. Không học thật khá văn nhưng rất tích cực học hỏi, vấn đáp trong giờ)…”. Cô rất vui khi bước vào những giờ văn như thế. Cô luôn sẵn sàng lắng nghe và giải đáp. Nhưng sao lớp tôi, chẳng có đến một lần đưa ra ý kiến, cũng chẳng ai tự giác phát biểu? Học như vậy đâu có tiếp thu được gì?

Lớp tôi im ắng lạ lùng. Ai cũng lắng nghe, ai cũng có cảm xúc riêng, nhưng có ai chịu thay đổi không khí này? Cô dừng lại khi đang nhắc đến cậu học trò vui tính bên lớp E. Có lẽ là hơi dài dòng, cô gác lại, cầm cuốn sách lên và tiếp tục bài giảng. Lớp không còn chuyện riêng nữa. Nhưng những gì xảy ra hôm nay, không làm thay đổi thái độ học tập của những ngày sau đó. Đã ít nói chuyện hơn, có ý thức hơn, nhưng không đồng nghĩa với việc lớp tôi chăm chú hơn. Tôi tin lớp mình không một ai ghét cô. Nhưng việc học khiến cả cô và trò mờ nhạt như những cái bóng. Cứ thế rồi cũng hết năm.

Cô đã cắt tóc ngắn. Nhìn thấy cô từ xa, vẫn thấy trên gương mặt ấy nét buồn hôm nào. Lên lớp 11, cô không còn dạy chúng tôi nữa. Thi thoảng tôi lại thấy cô, rồi lại nhớ và day dứt lỗi lầm, như mới ngày hôm qua. Nếu không phải vì tôi, thì một cô giáo trẻ mới ra trường tràn đầy nhiệt huyết như cô, sẽ không phải chịu nỗi thất vọng lớn như vậy. Cô sẽ dạy học trò chúng tôi bằng lòng yêu chứ không phải bằng sự chấp nhận coi đó là trách nhiệm của nghề. Có lẽ trong cuộc sống của cô đã sẵn có nỗi buồn. Vậy mà tôi lại gây ra một nỗi buồn khác trong chính tình yêu và sự say mê của cô. Tôi thấy mình chẳng khác gì nước lạnh, tạt vào ngọn lửa nhiệt tình trong cô. Yêu mến cô bao nhiêu, càng thấy mình mang lỗi lầm nặng nề bấy nhiêu. Mỗi lần nhìn thấy cô, là bao lần tôi muốn nói ra lời xin lỗi. Nhưng ngay chính trong lòng tôi, có một khoảng cách vô hình, luôn khiến tôi và cô ở rất xa.

Rồi cứ để mặc thời gian trôi qua. Năm học lớp 12, tôi bất ngờ nghe tin cô chuyển đến dạy ở một ngôi trường mới. Chẳng còn thấy cô trong ánh mắt tiếc nuối của tôi hôm nào. Thời gian qua sẽ nhạt phai tất cả. Tôi nhìn lên bầu trời, thấy những áng mây trôi…
Nguồn: truyennganhay

Một phút lầm lỡ ân hận cả đời

Cái thai đã bước sang tháng thứ 4 khi tôi ngồi viết những dòng đau xót này. Tôi thương cho đứa con bé bỏng chưa rõ hình hài đang đứng trước nguy cơ của cái chết đang cận kề. Tôi cũng thương cho phận con gái của mình hẩm hiu, lầm lỡ.
Một phút lầm lỡ ân hận cả đời
Một phút lầm lỡ ân hận cả đời
Tôi và anh đều là những sinh viên năm hai của một trường đại học trên Hà Nội. Chúng tôi gặp gỡ và yêu nhau tha thiết. Tuổi trẻ của những khát khao và mơ ước, chúng tôi đã trao hết cho nhau. Một tình yêu sôi nổi, đắm đuối và ngọt ngào. Chưa bao giờ tôi cảm thấy mình hạnh phúc đến vậy khi được ở bên anh và được anh yêu. Sự quan tâm, chở che của anh làm trái tim vốn thiếu thốn tình cảm gia đình của tôi trở nên ấm áp. Chúng tôi đã cùng nhau xây ngôi nhà hạnh phúc trong mơ với một căn nhà nhỏ và những đứa trẻ sau khi tốt nghiệp ra trường.

Tình yêu đắm đuối của tuổi học trò ấy khiến chúng tôi không còn giữ được mình, “vượt rào” lúc nào không hay. Và như người ta nói, được một lần thì sẽ là n lần. Anh càng ngày càng đòi hỏi tôi phải chiều chuộng anh. Là một cô gái mới chân ướt chân ráo từ nhà quê lên thành phố, mù tịt những kiến thức về sức khỏe sinh sản và phòng tránh thai, tôi đã dính bầu mà không biết. Đến khi cái thai được hai tháng, thấy những biểu hiện bất thường, anh đưa tôi đi khám mới phát hiện ra tôi đã có bầu.

Khi về nhà, cả hai ông bố, bà mẹ trẻ con bất đắc dĩ vẫn chưa hoàn hồn. Chúng tôi vẫn còn trẻ và đang phải sống dựa vào bố mẹ, chưa có gì trong tay, chưa thể tự nuôi nổi bản thân thì làm sao có thể lo cho một sinh linh bé nhỏ? Tôi đau đớn vật vã khóc than, còn anh thì không nói gì, cũng không biết phải làm sao. Anh bảo hay là tôi đi phá thai? Tôi càng đau đớn khổ sở hơn bao giờ hết khi anh định rũ bỏ trách nhiệm theo cách những gã đàn ông vô sỉ vẫn làm.

Tôi hoang mang, lo sợ. Suốt một tháng trời tôi dằn vặt lo lắng không thể nào chợp mắt. Những cơn nghén co thắt hành hạ tôi cả về thể xác lẫn tâm hồn. Người con trai đó đã trốn tránh trách nhiệm của mình, dần tránh mặt và không gặp tôi nữa. Anh nói tôi hãy có quyết định sáng suốt cho mình, cho cả tương lai nữa. Anh cũng nói không thể muối mặt về xin phép gia đình cho cưới tôi bây giờ, mà có khi còn bị người bố dữ dằn đánh đuổi ra khỏi nhà. Lúc này tôi mới thấy rõ bộ mặt thật của con người anh ta, có lẽ anh ta chẳng hề yêu tôi mà đó là những tình cảm xốc nổi, bồng bột. Có lẽ tôi cũng không có được vị trí trong lòng anh ta như tôi vẫn nghĩ. Có trách giờ đây cũng chỉ biết trách bản thân tôi không biết giữ gìn…
Chỉ vì một phút lầm lỡ mù quáng, tôi đã phải ôm hận suốt cả cuộc đời…
Chỉ vì một phút lầm lỡ mù quáng, tôi đã phải ôm hận suốt cả cuộc đời…
Bản thân tôi cũng không thể cầu cứu cha mẹ. Tôi là niềm tự hào của cả gia đình, dòng tộc. Bây giờ việc tôi “không chồng mà chửa” sẽ là nỗi sỉ nhục lớn nhất của gia tộc. Cha tôi lại là một người nghiêm khắc và độc đoán, nếu biết chuyện có thể ông sẽ từ mặt tôi. Còn mẹ tôi chỉ là một phụ nữ nông thôn cam chịu, nhịn nhục, không dám cãi bố tôi một lời. Cả quãng đời làm dâu đầy nước mắt của mẹ, tôi không muốn mẹ phải chịu khổ thêm nên cũng không dám nói chuyện này với mẹ.

Chỉ còn mình tôi với nỗi dày vò không thể chia sẻ cùng ai. Đã có lúc tôi nghĩ đến cái chết. Chết đi rồi tôi và con sẽ có cuộc sống bình yên ở thế giới bên kia, sẽ không phải đối mặt với những thị phi, ngang trái ở đời. Nhưng tôi biết đó là suy nghĩ dại dột nhất thời. Người ta vẫn bảo chết là hết, con người chỉ còn lại đống tro tàn, còn để lại tiếng xấu với đời, với gia đình và dòng họ. Trong khi tôi vẫn còn quá trẻ, chưa làm được gì để báo hiếu cha mẹ, cũng chưa tận hưởng những thú vui được sống như bao người.

Có lúc tôi lại nghĩ hay là tôi cứ cố dành dụm để sinh con ra, rồi sau đó sẽ cho con vào chùa hay trại trẻ mồ côi, hay một gia đình hiếm muộn nào đó. Nhưng tôi lại sợ liệu mình có thể một mình vượt cạn, hay vì tình cảm mà tôi không nỡ cho đi đứa con dứt ruột đẻ ra?

Tôi thật sự bế tắc không biết nên làm gì lúc này. Cái thai trong bụng ngày càng lớn. Mà càng để lâu càng khó giải quyết. Đã đến lúc tôi phải đưa ra quyết định của cuộc đời mình. Chỉ vì một phút lầm lỡ mù quáng, tôi đã phải ôm hận suốt cả cuộc đời…
Nguồn: 24h

Thứ Ba, 16 tháng 7, 2013

Giọt nước mắt

Tôi còn chẳng biết thứ nước mắt con gái là gì cho đến một ngày có người vì tôi mà bị cô giáo phạt.
Giọt nước mắt
Giọt nước mắt
Đã bảy năm rồi không còn cái cảm giác ấy, cảm giác nghẹn ngào, bối rối khi đứng trước cổng trường cấp 3 quen thuộc ngắm nhìn những tán bằng lăng mùa lưu bút với một trái tim nồng nhiệt.

Hải Phòng ngày hôm nay - ngày nắng có chút mưa rào nhè nhẹ, tôi lại về thăm ngôi trường thân thuộc ấy, được rảo bước qua khoảng sân có gốc cây xà cừ sần sùi, cũ kỹ và lớp học ngày xa xưa với những kỷ niệm chợt khiến tôi thấy vương vấn lòng.

Dường như vẫn còn đây hình ảnh những năm tôi là một cô nữ sinh thơ ngây, nghịch ngợm với đủ trò phá phách. Năm đó 17 tuổi, cái tôi trong mình lớn lắm, một đứa con gái sẵn bản tính lì lợm lại có thêm đội hình “tép tươi tướng cướp” thì biết sợ ai. Chúng tôi đỏng đảnh, làm đỏm với mọi người và sẵn sàng giương đôi mắt thách thức khi có ai đó động vào. Tôi còn chẳng biết thứ nước mắt con gái là gì cho đến một ngày có người vì tôi mà bị cô giáo phạt. Bạn ấy tên Dung, ngồi trước tôi một bàn học. Nhưng cũng vì thế mà Dung đã chỉ cho tôi biết thế nào là cách sống của một người hiểu chuyện.

Ngày đó tập quân sự, trời mưa, con đường đến trường An Lão của chúng tôi đầy bùn đất nhão nhoét. Đi một mình đã khó, nay Dung lại còn đèo tôi ngồi sau xe đạp với cân nặng tương đương, chân tôi lúc đó đang bị thương. Dung cắm cúi đạp dù biết muộn giờ nhưng tôi thì nhởn nhơ ngắm trời đất.

Tôi còn xúi Dung:
“Đằng nào cũng muộn, kệ đi, tớ mỏi chân quá, cậu cho tớ đổi phía ngồi”.
“Không được Linh à, một mình tớ không thể xoay sở, với lại cũng sắp đến nơi rồi” – Dung khuyên tôi.

Tôi còn chẳng biết thứ nước mắt con gái là gì cho đến một ngày có người vì tôi mà bị cô giáo phạt
Tôi còn chẳng biết thứ nước mắt con gái là gì cho đến một ngày có người vì tôi mà bị cô giáo phạt 
Thế mà tíc tắc cũng đến trường, nhưng vừa đến chúng tôi lại bị khiển trách:
“Hai em đi muộn 7 phút, đứng vào góc lớp cho tôi”.
“Nhưng mà cô ơi, đường lầy quá, cô cho bọn em ngồi đi ạ. Bạn Linh chân đau không đứng được đâu” – Dung giải thích với cô chủ nhiệm, trong khi đó mặt tôi vẫn trơ ra bất cần.
“Không lý do, tại sao chỉ có hai em là đến muộn”.
“Chúng em xin lỗi…” - giọng Dung lúc này bắt đầu nghẹn lại.

Bây giờ thì cục tức trong tôi bùng lên: “Thôi không phải xin xỏ nữa, bực mình quá, đứng thì đứng, có 7 phút mà cũng trách phạt”.
“Cô cãi lại giáo viên hả, tôi cho các cô hạnh kiểm khá” – nói rồi cô giáo bực tức bỏ đi trong sự im lặng của hai đứa. Mặt tôi đỏ gay và chìm xuống, còn Dung không nói gì nhưng tôi nhìn thấy trong đôi mắt nó rơm rớm nước. Nó chỉ cười xòa: “Lần sau mình rút kinh nghiệm nhé Linh”. Tôi cũng ngại ngần trao lại cho Dung một nụ cười ân hận.

Những ngày sau đó, có vẻ tôi hiền hơn nhưng bản tính lì lợm và mải chơi vẫn chưa thể dứt bỏ, tôi vẫn để lại hậu quả nghiêm trọng cho Dung.
“Xin mời bạn Linh ra ngoài làm đề thi riêng” – cô giáo đọc tên tôi to đùng trước lớp khiến tôi giật bắn người, run lẩy bẩy. Bước ra khỏi cửa, miệng tôi vẫn không khỏi lẩm bẩm: “Dung ơi cứu tớ”.

Dung đưa mắt nhìn theo lo lắng, nó không muốn tôi lãnh một con số 0 tròn trĩnh…
“Em vừa làm gì đấy, xòe tay ra” – cô quắc mắt nhìn Dung.
Dung vẫn im lặng không nói gì mà chỉ nhìn cô giáo với ánh mắt van xin rồi lại cúi đầu. Lúc này, mặt Dung đỏ chín.
Cô giáo kiên quyết: “Tôi đã nhắc nhở em rồi, em vẫn cố tình, tôi cho em hạnh kiểm yếu”.

Bỗng nước mắt nó rơi lã chã. Tôi nghĩ chắc là lúc này Dung giận tôi lắm nhưng lạ thay nó vẫn chỉ nhẹ nhàng nói với tôi. Có điều tiếng nói lúc này lạc hẳn đi, là giọng nói có chứa nước mắt mếu máo của một đứa trẻ. Phải rồi Dung đang sợ hãi. Nhìn Dung mà cổ họng tôi chợt nghẹn đắng, bỗng nước mắt cũng tuôn chảy xuống hai gò má không ngừng. Lần đầu tiên, tôi biết thế nào là giọt nước mắt ân hận. Tôi hớt hải chạy theo bóng dáng cô chủ nhiệm: “Cô ơi! lỗi tại em…”.
Nguồn: 

Thứ Năm, 4 tháng 7, 2013

Thí sinh ra sớm "kêu" đề Toán khó

Sáng nay, môn thi đầu tiên của kỳ thi đại học đợt 1 đã diễn ra. Theo ghi nhận của PV, ở môn thi Toán của khối A, A1, nhiều thí sinh đã rời phòng thi ngay khi kết thúc 2/3 thời gian làm bài theo quy định.

Theo ghi nhận của PV ở các điểm thi tại Hà Nội, khoảng 9 giờ 30 đã có một vài thi sinh ra khỏi phòng thi.

Thí sinh Ngô Anh Quân (trường TPHT Lương Thế Vinh, Hà Nội), là thí sinh đầu tiên bước ra khỏi phòng thi ở cụm thi Trường ĐH Bách Khoa Hà Nội. Quân cho biết, đề thi năm nay khó nhưng Quân tự tin sẽ đạt điểm cao.

Ngô Anh Quân ra khỏi khu vực thi lúc 9 giờ 27 phút (Ảnh: Tuyết Ninh)
Ngô Anh Quân ra khỏi khu vực thi lúc 9 giờ 27 phút (Ảnh: Tuyết Ninh)

Một số phụ huynh sốt ruột chạy ra hỏi han thí sinh Ngô Anh Quân (Ảnh: Tuyết Ninh)
Một số phụ huynh sốt ruột chạy ra hỏi han thí sinh Ngô Anh Quân (Ảnh: Tuyết Ninh)
Ghi nhận của phóng viên tại đại học Quốc gia Hà Nội, nhiều thí sinh bước ra khỏi phòng thi với tâm trạng khá thoải mái, không quá lo lắng về phần bài làm.

Thí sinh bước ra đầu tiên, Hà Văn Trà quê ở huyện Bình Giang, tỉnh Hải Dương có nụ cười rạng rỡ, Trà nói: “Đề thi ở mức độ không quá khó, em làm tốt bài tập tích phân và phần bài tập gải tích. Em dự tính mình được khoảng 7 điểm”.

Hà Văn Trà, thí sinh ra đầu tiên đại học Quốc gia Hà Nội (Ảnh: Đức Nguyễn)
Hà Văn Trà, thí sinh ra đầu tiên đại học Quốc gia Hà Nội (Ảnh: Đức Nguyễn)

Trà dự thi khối A, khoa Công nghệ kỹ thuật điện tử, trường đại học Công nghệ Hà Nội.

Trà cho biết, trong đề thi ngoài làm tốt những câu hỏi cơ bản, phần hình giải tích em vẫn chưa làm tốt bởi phần tính toán em bị nhầm một số bước.

Tại trường đại học Sư phạm Hà Nội, thí sinh Lê Trang quê ở huyện Văn Chấn (Yên Bái)t lại bài làm. “Em thi khối A chỉ là đi thi cho biết chứ khối thi chính của em là khối B. Tuy nhiên, môn Toán em làm khá tốt, em dự tính bài làm được khoảng 8 điểm”.

Trang dự thi khối A đại học Sư phạm Hà Nội, chuyên ngành đăng kí học Sư phạm Toán. Khối B, Trang đăng kí dự thi đại học Y Hà Nội, chuyên ngành học bác sĩ đa khoa.

Bà Phượng ở quận Hoàng Mai, Hà Nội mang cơm đến  cho cháu sau giờ thi (Ảnh: Đức Nguyễn)
Bà Phượng ở quận Hoàng Mai, Hà Nội mang cơm đến cho cháu sau giờ thi (Ảnh: Đức Nguyễn)
Tại điểm thi trường THCS Khương Đình, Thanh Xuân, Hà Nội, chưa hết giờ thi, các phụ huynh đã ngồi ngóng trước cổng để đón các sĩ tử. Tại điểm trường này có khá nhiều thí sinh ra sớm, phần lớn các em nhận định đề Toán năm nay dễ hơn năm ngoái và dễ đạt điểm cao.

Thí sinh Công Minh Khôi vừa bước ra khỏi khu vực thi (Ảnh: Hòa Anh)
Thí sinh Công Minh Khôi vừa bước ra khỏi khu vực thi (Ảnh: Hòa Anh)
20 phút trước khi trống hết giờ, bạn Công Minh Khôi, thí sinh phòng 123 thi ĐH Quốc Gia HN cho biết: "Em làm được khoảng 90%, đề này em làm được khoảng 8 điểm, câu khó nhất là câu 5 kiếm 1 điểm là hơi khó".

Chưa hết giờ thi các phụ huynh đã ngóng con tại cổng trường
Chưa hết giờ thi các phụ huynh đã ngóng con tại cổng trường
Thí sinh Đỗ Hương Liên, tại điểm thi trường Trung cấp sư phạm Mẫu giáo trung ương, Khương Đình, Thanh Xuân chia sẻ: " Với đề thi này em làm được khoảng 7 điểm. Môn Toán trôi chảy thì em tự tin làm hai môn tiếp theo".

Tại điểm thi Trường đại học tại trường Đại học Kinh tế Quốc Dân, Em Nguyễn Thu Hiền – Thái Bình tâm sự: Hôm nay em làm được khoảng 50%, trường này không phải trường chính của em, em thi trường chính là Trường Đại Học Quốc Gia. Em chỉ thi để thử sức học của mình, đối với đề thi năm nay em thấy câu bất đẳng thức là khó nhất. Có khá nhiều bạn không làm được câu bất đẳng thức này.

Thí sinh Nguyễn Thu Hiền khá thoải mái sau khi kết thúc môn thi đầu tiên
Thí sinh Nguyễn Thu Hiền khá thoải mái sau khi kết thúc môn thi đầu tiên
Em Lục Vân Trường – Hà Nội chia sẻ: Hôm nay em làm được khoảng 80%, theo em câu 5 phần chung là khó nhất, đề thi năm nay không quá khó so với đề năm ngoái, nhưng câu bất đẳng thức vẫn khó nhất, câu hệ phương trình so với đề năm ngoái là dễ hơn.

TP.HCM: Nhiều thí sinh ra sớm ở môn thi đầu tiên

Bạn Trần Đăng Khoa – người ra đầu tiên tại điểm thi trường Đại học Công nghiệp cho biết: “Đề thi ra cũng hơi khó, biết sức mình không làm nổi nên sau khi làm hết những câu mình có thể làm được, em xin ra sớm để giữ sức cho môn thi buổi chiều”. Khoa cho biết thêm, với môn thi này, mình có thể đạt được khoảng 5 điểm.

Bạn Trần Đăng Khoa – thí sinh ra đầu tiên ở điểm thi trường  Đại học Công Nghiệp TP.HCM (Ảnh: Minh Nghĩa)
Bạn Trần Đăng Khoa – thí sinh ra đầu tiên ở điểm thi trường 
Đại học Công Nghiệp TP.HCM (Ảnh: Minh Nghĩa)
Trong khi đó, bạn Quốc Cường (Lâm Đồng) cho biết: “Em cố gắng hết sức để làm xong những câu trong khả năng của mình rồi xin ra sớm để tập trung cho môn thi buổi chiều, ngồi trong phòng thi mà không làm được bài lại tự gây áp lực cho những môn thi sau”.

Bạn Nguyễn Thị Cẩm Loan (Daklak) thì cho hay: “Đề thi năm nay khó hơn so với những năm trước, có tính phân loại cao, em đã cố gắng hết sức những chắc cũng chỉ được khoảng 5 điểm”.

Theo ghi nhận tại Hội đồng thi, Trường ĐH Khoa học tự nhiên, đến thời điểm khoảng 9h30, lác đác khoảng 4, 5 bạn đã rời khỏi phòng thi. Các thí sinh được tình nguyện viên đưa ra tận cổng để đảm bảo trật tự của phòng thi. Bạn Thế Minh (trường THPT An Ninh, Long An) cho biết: “Đề thi năm nay có 9 câu, em làm được 7 câu. Trong lúc luyện, em cũng có giải những đề năm trước, em thấy đề thi năm nay dễ hơn so với mọi năm một chút”.

Những thí sinh ra sớm ở điểm thi Trường ĐH Khoa học tự nhiên (Ảnh: Minh Vương)
Những thí sinh ra sớm ở điểm thi Trường ĐH Khoa học tự nhiên (Ảnh: Minh Vương)

Các thí sinh được tình nguyện viên đưa ra tận cổng để đảm bảo trật tự của phòng thi (Ảnh: Minh Vương)
Các thí sinh được tình nguyện viên đưa ra tận cổng để đảm bảo trật tự của phòng thi
(Ảnh: Minh Vương)

Bạn Tuấn Anh (trường THPT Chu Văn An) chia sẻ: “Đề thi nằm chủ yếu trong kiến thức lớp 12. Bình thường em làm được khoảng 5 câu của nhưng đề năm ngoái. Đề thi năm nay, em ước chừng mình làm cũng được khoảng 4, 5 câu. Em thấy độ khó cũng tương đương so với mọi năm”.

Phụ huynh ra tận cổng đón con (Ảnh: Minh Vương)
Phụ huynh ra tận cổng đón con (Ảnh: Minh Vương)
Trước cổng trường thi, rất đông phụ huynh cũng đang hổi hợp chờ thí sinh ra khỏi cổng để hỏi thăm tình hình. Khi có bất kỳ thí sinh nào bước ra đều khiến mọi người xôn xao bàn tán.
Thạc sĩ Nguyễn Ngọc Huy, giảng viên bộ môn Toán – Thống Kê, ĐH Kinh tế - luật (ĐH Quốc gia TP.HCM) nhận định: “Nhìn chung, đề thi Toán năm nay tương đương với đề thi năm ngoái. Những câu hỏi để thí sinh đạt 7 điểm tương đối vừa sức đối với các thí sinh trung bình và khá. Riêng những câu còn lại thì mang tính chất phân loại như câu: hệ phương trình, giá trị lớn nhất và nhỏ nhất, câu 7a. Kiến thức để thí sinh làm được bài thi trải đều trong hệ toán ở cấp phổ thông. Riêng phòng tôi gác thi, thí sinh làm khoảng 2 đến 3 tờ, nhìn có vẻ các em làm bài được. Do đề thi đòi hỏi kiến thức trải rộng và dài nên không có thí sinh ra sớm. Đây cũng có thể xem là một tín hiện đáng mừng”.

Thí sinh ra sớm "kêu" đề Toán khó

Sáng nay, môn thi đầu tiên của kỳ thi đại học đợt 1 đã diễn ra. Theo ghi nhận của PV, ở môn thi Toán của khối A, A1, nhiều thí sinh đã rời phòng thi ngay khi kết thúc 2/3 thời gian làm bài theo quy định.

Theo ghi nhận của PV ở các điểm thi tại Hà Nội, khoảng 9 giờ 30 đã có một vài thi sinh ra khỏi phòng thi.

Thí sinh Ngô Anh Quân (trường TPHT Lương Thế Vinh, Hà Nội), là thí sinh đầu tiên bước ra khỏi phòng thi ở cụm thi Trường ĐH Bách Khoa Hà Nội. Quân cho biết, đề thi năm nay khó nhưng Quân tự tin sẽ đạt điểm cao.

Ngô Anh Quân ra khỏi khu vực thi lúc 9 giờ 27 phút (Ảnh: Tuyết Ninh)
Ngô Anh Quân ra khỏi khu vực thi lúc 9 giờ 27 phút (Ảnh: Tuyết Ninh)

Một số phụ huynh sốt ruột chạy ra hỏi han thí sinh Ngô Anh Quân (Ảnh: Tuyết Ninh)
Một số phụ huynh sốt ruột chạy ra hỏi han thí sinh Ngô Anh Quân (Ảnh: Tuyết Ninh)
Ghi nhận của phóng viên tại đại học Quốc gia Hà Nội, nhiều thí sinh bước ra khỏi phòng thi với tâm trạng khá thoải mái, không quá lo lắng về phần bài làm.

Thí sinh bước ra đầu tiên, Hà Văn Trà quê ở huyện Bình Giang, tỉnh Hải Dương có nụ cười rạng rỡ, Trà nói: “Đề thi ở mức độ không quá khó, em làm tốt bài tập tích phân và phần bài tập gải tích. Em dự tính mình được khoảng 7 điểm”.

Hà Văn Trà, thí sinh ra đầu tiên đại học Quốc gia Hà Nội (Ảnh: Đức Nguyễn)
Hà Văn Trà, thí sinh ra đầu tiên đại học Quốc gia Hà Nội (Ảnh: Đức Nguyễn)

Trà dự thi khối A, khoa Công nghệ kỹ thuật điện tử, trường đại học Công nghệ Hà Nội.

Trà cho biết, trong đề thi ngoài làm tốt những câu hỏi cơ bản, phần hình giải tích em vẫn chưa làm tốt bởi phần tính toán em bị nhầm một số bước.

Tại trường đại học Sư phạm Hà Nội, thí sinh Lê Trang quê ở huyện Văn Chấn (Yên Bái)t lại bài làm. “Em thi khối A chỉ là đi thi cho biết chứ khối thi chính của em là khối B. Tuy nhiên, môn Toán em làm khá tốt, em dự tính bài làm được khoảng 8 điểm”.

Trang dự thi khối A đại học Sư phạm Hà Nội, chuyên ngành đăng kí học Sư phạm Toán. Khối B, Trang đăng kí dự thi đại học Y Hà Nội, chuyên ngành học bác sĩ đa khoa.

Bà Phượng ở quận Hoàng Mai, Hà Nội mang cơm đến  cho cháu sau giờ thi (Ảnh: Đức Nguyễn)
Bà Phượng ở quận Hoàng Mai, Hà Nội mang cơm đến cho cháu sau giờ thi (Ảnh: Đức Nguyễn)
Tại điểm thi trường THCS Khương Đình, Thanh Xuân, Hà Nội, chưa hết giờ thi, các phụ huynh đã ngồi ngóng trước cổng để đón các sĩ tử. Tại điểm trường này có khá nhiều thí sinh ra sớm, phần lớn các em nhận định đề Toán năm nay dễ hơn năm ngoái và dễ đạt điểm cao.

Thí sinh Công Minh Khôi vừa bước ra khỏi khu vực thi (Ảnh: Hòa Anh)
Thí sinh Công Minh Khôi vừa bước ra khỏi khu vực thi (Ảnh: Hòa Anh)
20 phút trước khi trống hết giờ, bạn Công Minh Khôi, thí sinh phòng 123 thi ĐH Quốc Gia HN cho biết: "Em làm được khoảng 90%, đề này em làm được khoảng 8 điểm, câu khó nhất là câu 5 kiếm 1 điểm là hơi khó".

Chưa hết giờ thi các phụ huynh đã ngóng con tại cổng trường
Chưa hết giờ thi các phụ huynh đã ngóng con tại cổng trường
Thí sinh Đỗ Hương Liên, tại điểm thi trường Trung cấp sư phạm Mẫu giáo trung ương, Khương Đình, Thanh Xuân chia sẻ: " Với đề thi này em làm được khoảng 7 điểm. Môn Toán trôi chảy thì em tự tin làm hai môn tiếp theo".

Tại điểm thi Trường đại học tại trường Đại học Kinh tế Quốc Dân, Em Nguyễn Thu Hiền – Thái Bình tâm sự: Hôm nay em làm được khoảng 50%, trường này không phải trường chính của em, em thi trường chính là Trường Đại Học Quốc Gia. Em chỉ thi để thử sức học của mình, đối với đề thi năm nay em thấy câu bất đẳng thức là khó nhất. Có khá nhiều bạn không làm được câu bất đẳng thức này.

Thí sinh Nguyễn Thu Hiền khá thoải mái sau khi kết thúc môn thi đầu tiên
Thí sinh Nguyễn Thu Hiền khá thoải mái sau khi kết thúc môn thi đầu tiên
Em Lục Vân Trường – Hà Nội chia sẻ: Hôm nay em làm được khoảng 80%, theo em câu 5 phần chung là khó nhất, đề thi năm nay không quá khó so với đề năm ngoái, nhưng câu bất đẳng thức vẫn khó nhất, câu hệ phương trình so với đề năm ngoái là dễ hơn.

TP.HCM: Nhiều thí sinh ra sớm ở môn thi đầu tiên

Bạn Trần Đăng Khoa – người ra đầu tiên tại điểm thi trường Đại học Công nghiệp cho biết: “Đề thi ra cũng hơi khó, biết sức mình không làm nổi nên sau khi làm hết những câu mình có thể làm được, em xin ra sớm để giữ sức cho môn thi buổi chiều”. Khoa cho biết thêm, với môn thi này, mình có thể đạt được khoảng 5 điểm.

Bạn Trần Đăng Khoa – thí sinh ra đầu tiên ở điểm thi trường  Đại học Công Nghiệp TP.HCM (Ảnh: Minh Nghĩa)
Bạn Trần Đăng Khoa – thí sinh ra đầu tiên ở điểm thi trường 
Đại học Công Nghiệp TP.HCM (Ảnh: Minh Nghĩa)
Trong khi đó, bạn Quốc Cường (Lâm Đồng) cho biết: “Em cố gắng hết sức để làm xong những câu trong khả năng của mình rồi xin ra sớm để tập trung cho môn thi buổi chiều, ngồi trong phòng thi mà không làm được bài lại tự gây áp lực cho những môn thi sau”.

Bạn Nguyễn Thị Cẩm Loan (Daklak) thì cho hay: “Đề thi năm nay khó hơn so với những năm trước, có tính phân loại cao, em đã cố gắng hết sức những chắc cũng chỉ được khoảng 5 điểm”.

Theo ghi nhận tại Hội đồng thi, Trường ĐH Khoa học tự nhiên, đến thời điểm khoảng 9h30, lác đác khoảng 4, 5 bạn đã rời khỏi phòng thi. Các thí sinh được tình nguyện viên đưa ra tận cổng để đảm bảo trật tự của phòng thi. Bạn Thế Minh (trường THPT An Ninh, Long An) cho biết: “Đề thi năm nay có 9 câu, em làm được 7 câu. Trong lúc luyện, em cũng có giải những đề năm trước, em thấy đề thi năm nay dễ hơn so với mọi năm một chút”.

Những thí sinh ra sớm ở điểm thi Trường ĐH Khoa học tự nhiên (Ảnh: Minh Vương)
Những thí sinh ra sớm ở điểm thi Trường ĐH Khoa học tự nhiên (Ảnh: Minh Vương)

Các thí sinh được tình nguyện viên đưa ra tận cổng để đảm bảo trật tự của phòng thi (Ảnh: Minh Vương)
Các thí sinh được tình nguyện viên đưa ra tận cổng để đảm bảo trật tự của phòng thi
(Ảnh: Minh Vương)

Bạn Tuấn Anh (trường THPT Chu Văn An) chia sẻ: “Đề thi nằm chủ yếu trong kiến thức lớp 12. Bình thường em làm được khoảng 5 câu của nhưng đề năm ngoái. Đề thi năm nay, em ước chừng mình làm cũng được khoảng 4, 5 câu. Em thấy độ khó cũng tương đương so với mọi năm”.

Phụ huynh ra tận cổng đón con (Ảnh: Minh Vương)
Phụ huynh ra tận cổng đón con (Ảnh: Minh Vương)
Trước cổng trường thi, rất đông phụ huynh cũng đang hổi hợp chờ thí sinh ra khỏi cổng để hỏi thăm tình hình. Khi có bất kỳ thí sinh nào bước ra đều khiến mọi người xôn xao bàn tán.
Thạc sĩ Nguyễn Ngọc Huy, giảng viên bộ môn Toán – Thống Kê, ĐH Kinh tế - luật (ĐH Quốc gia TP.HCM) nhận định: “Nhìn chung, đề thi Toán năm nay tương đương với đề thi năm ngoái. Những câu hỏi để thí sinh đạt 7 điểm tương đối vừa sức đối với các thí sinh trung bình và khá. Riêng những câu còn lại thì mang tính chất phân loại như câu: hệ phương trình, giá trị lớn nhất và nhỏ nhất, câu 7a. Kiến thức để thí sinh làm được bài thi trải đều trong hệ toán ở cấp phổ thông. Riêng phòng tôi gác thi, thí sinh làm khoảng 2 đến 3 tờ, nhìn có vẻ các em làm bài được. Do đề thi đòi hỏi kiến thức trải rộng và dài nên không có thí sinh ra sớm. Đây cũng có thể xem là một tín hiện đáng mừng”.

Bối rối với "câu hỏi lạ" trong đề Vật lý

Chiều nay, môn thi thứ 2 của kỳ thi đại học - cao đẳng đợt 1 đã kết thúc. Theo ý kiến của nhiều thí sinh, đề thi môn Vật lý của hai khối A, A1 năm nay có phần khó hơn năm ngoái.

Theo ghi nhận tại các điểm thi ở TPHCM, chiều nay, các thí sinh đều ra khá trễ.

Tại hội đồng thi trường Đại học Kỹ thuật Công nghệ cơ sở 3 tại trường THPT Thủ Thiêm (TPHCM), phải 15 phút sau khi hết giờ làm bài, thí sinh đầu tiên mới bước ra khỏi cổng trường. Tình trạng tương tự cũng diễn ra tại trường Đại học Giao thông Vận tải.

Bạn Đỗ Trung Kiên – Hội đồng thi Trường Đại học Kỹ thuật Công nghệ cho biết: “Đề năm nay có nhiều câu khó, đặc biệt là phần câu hỏi về điện, mặc dù cố gắng nhưng hầu hết những câu hỏi phần này em đều phải đánh lụi. Trong phòng thi của em, bạn nào cũng cố gắng nhưng chưa thấy ai làm bài xong trước thời gian”.

Bối rối với "câu hỏi lạ" trong đề Vật lý
Bối rối với "câu hỏi lạ" trong đề Vật lý
Những thí sinh đầu tiên bước ra tại hội đồng thi trường Đại học Hutech điểm thi trường THPT Thủ Thiêm (Quận 2, TPHCM)

Trên mặt ai cũng mang một nét ưu tư do đề thi chiều nay khá khó
Trên mặt ai cũng mang một nét ưu tư do đề thi chiều nay khá khó
Cùng chung ý kiến, bạn Mai Chi (Bà Rịa Vũng Tàu) – dự thi ngành quản trị kinh doanh trường Đại học Kỹ thuật Công Nghệ chia sẻ thêm: “Phần câu hỏi về vật lý nguyên tử bọn em làm cũng khá tốt, nhưng phần câu hỏi về điện thì hơi hóc búa, có tính phân loại cao, chỉ có những bạn nắm vững cả lý thuyết lẫn bài tập mới làm được”.

Không giấu vẻ thất vọng, bạn Thanh Hoàng – Hội đồng thi Trường Đại học Giao thông Vận tải cho biết: “Sáng nay bài thi toán của em không tốt lắm, buổi chiều thì có khá nhiều câu em phải đánh lụi, chắc đợt thi này em không đậu nổi, đành phải chờ đợt sau thôi”.

Thí sinh Nguyễn An, trường Lê Quý Đôn (Long An) - Hội đồng thi Đại học Khoa học tự nhiên cho biết: “Đề thi năm nay em thấy khó hơn mọi năm một chút, nhất là câu hỏi dạng bài tập, em thấy hơi nhiều, có khoảng 7, 8 có cách hỏi lạ mà em chưa gặp trước đó. Em làm khoảng 60%, nhưng dù sao cũng cảm thấy khá thoải mái vì môn Lý là môn em thấy khó nhất trong khối thi A1”.

Nét mặt buồn sau môn thi thứ hai
Nét mặt buồn sau môn thi thứ hai
Thí sinh Khang Luân bày tỏ: “Đề thi năm nay em thấy khó hơn mọi năm. Bài tập có một số câu chỉ cần tính một bước là ra đáp án những cũng có nhiều câu mất khoảng 4 đến 5 phút mới có thể tìm ra đáp án”.

Theo cô Thanh Hoa, giáo viên Lý trường Nguyễn Khuyến (TP.HCM), kiến thức của đề thi nằm chủ yếu trong lớp 12, tỉ lệ câu hỏi bài tập tương đối nhiều. "Nhìn chung về mức độ khó có thể nhỉnh hơn mọi năm một chút, có tính phận loại tương đối cao. Các học sinh có kỹ năng làm bài tập thành thạo có thể làm tương đối hoàn chỉnh. Còn những em nắm kiến thức không chắc, nhất là việc vận dụng công thức có thể dễ bị nhầm lẫn và khó có thể đạt điểm cao môn Lý” - Cô Hoa nói.

Tại Hội đồng thi trường ĐH Khoa học tự nhiên (TP.HCM) không có thí sinh nào rời phòng thi trước thời gian quy định.

Hà Nội: Bối rối với câu hỏi "lạ"


Tại trường đại học Thương Mại Hà Nội, nhiều thí sinh bước ra khỏi phòng thi đều nhận định đề Lý khó.

Bước ra khỏi cổng trường với tâm trạng bần thần, Đỗ Thị Kim Thoa dự thi khối A, đăng kí chuyên ngành Marketing, Đại học Thương Mại Hà Nội cho biết, đề thi năm nay khó hơn năm ngoái, em chưa làm tốt phần bài thi của mình. Trong đề thi, phần khó nhất là phần bài tập hỏi điện xoay chiều. Nội dung phần này chiếm khoảng 6 đến 7 câu.

“Nội dung câu hỏi phần điện xoay chiều chung chung nên em tính toán bị nhầm phần này. Kết thúc bài thi em vẫn còn 1 câu quên chưa khoanh do không còn thời gian soát lại bài. Em dự tính mình được khoảng 6 điểm”, Thoa chia sẻ.

Bối rối với "câu hỏi lạ" trong đề Vật lý
Bối rối với "câu hỏi lạ" trong đề Vật lý
Nhiều thí sinh ra khỏi phòng thi với tâm trạng lo lắng

Hoàng Thị Thương (THPT Trực Ninh, Nam Định) cho hay, đề thi đối với em không quá khó nhưng phần điện khó nhất, mang tính chất đánh đố thí sinh, còn phần nội dung về hạt nhân thì dễ gây nhầm lẫn.

“Học sinh có lực trung bình có thể đạt tầm 6 điểm còn học lực khá có thể làm được 7 điểm. Em tự tin mình được khoảng 8 điểm”, Thương nói.

Phương dự thi khối A, đăng kí chuyên ngành học Kế toán, đại học Thương Mại Hà Nội.

Trong khi đó, Nguyễn Thị Minh Thuý, dự thi vào khối A1, khoa sư phạm Toán, đại học Sư phạm Hà Nội cho biết, đề thi có 50 câu nhưng thời gian không đủ để làm trọn vẹn bài thi.

“Phần bài tập tính toán phức tạp, mất nhiều thời gian, nhiều câu hỏi bài tập cách ra đề lạ nên em hơi bỡ ngỡ. Em dự đoán được 7 điểm. Nếu so với đề Lý năm ngoái, em sẽ đạt 8 điểm”, Thuý chia sẻ.

Tại Hội đồng thi Trường Đại học Thuỷ Lợi, thí sinh Đặng Vũ Đại (Thanh Oai, Hà Nội) chia sẻ: "Bài thi hôm nay em làm được khoảng 80%. Đề thi năm nay có tính phân loại học sinh cao. Phần khó nhất phần điện mạch, em thấy rất nhiều bạn không làm được phần này.

Trong khi đó, Phạm Thị Vân Anh (Nam Định) tâm sự: "Em làm được khoảng 70%, đề bài không quá khó đối với các bạn học vững kiến thức tại phổ thông. Em thấy đề năm nay dễ hơn mọi năm. Trong đề bài em thấy khó nhất phần tính toán. Nhiều bạn thí sinh kêu câu này khá khó và phải khoanh may mắn".

Ghi nhận tại ĐH Kiến Trúc, kết thúc môn thi Vật lý, nhiều thí sinh khối V (Toán, Lý, Vẽ) nhận xét đề thi Vật lý khó.

Năm 2013, trường ĐH Kiến Trúc Hà Nội có chỉ tiêu tuyển sinh hai ngành khối V khá lớn, cụ thể: Ngành Kiến trúc công trình (350 chỉ tiêu) và Quy hoạch vùng (150 chỉ tiêu).

Trong 3 môn thi khối V (Toán, Lý, Vẽ), môn Vẽ được nhân hệ số 1,5 nên thường được các thí sinh ưu tiên hàng đầu.

Các thí sinh ra khỏi cổng trường sau môn thi thứ hai
Các thí sinh ra khỏi cổng trường sau môn thi thứ hai
Thí sinh Nguyễn Công Đạt (HS trường THPT Hà Đông, Hà Nội) thi vào khoa Kiến trúc công trình, chia sẻ: “Em thi khối V nên em tập trung nhiều nhất vào môn Vẽ. Môn Lý em học không tốt lắm, đề thi hôm nay em chỉ chắc chắn đúng khoảng 40 %”.

Thí sinh Vũ Minh Đức (Nam Định) dự thi vào khoa Quy hoạch vùng, tự tin mình làm đúng 70% bài thi. Tuy nhiên, Đức cũng cho rằng đề thi Lý năm nay có nhiều câu hỏi bài tập khó, chủ yếu là các câu liên quan đến phần điện và lượng tử hạt nhân.

Ngày mai 5/7, các thi sinh khối V trường ĐH Kiến trúc Hà Nội sẽ thi môn Vẽ. Cụ thể : thời gian sáng từ 7h15 – 11h15, chiều từ 2h15 – 17h15.

Hết giờ thi môn Lý nhưng Đà Nẵng vẫn còn nắng, nóng
Hết giờ thi môn Lý nhưng Đà Nẵng vẫn còn nắng, nóng
Tại Hội đồng thi Lý Thường Kiệt (đường Trưng Nữ Vương, Đà Nẵng), số lượng thí sinh ra sớm khá ít so với buổi thi môn Toán.

Khi được hỏi, thí sinh Nguyễn Thị Mai (đến từ Gia Lai, dự thi vào trường Đại học Kinh tế Đà Nẵng) buồn bã nói: “Đề thi môn Lý năm nay rất 'xương'. Dù đã cố gắng hết sức và tận dụng hết thời gian nhưng em cũng chỉ làm xong 80%. Với đề thi này, em rất khó đạt được trên 5 điểm môn Lý”.

Cũng giống như Mai, thí sinh Trần Văn Quý (dự thi vào trường ĐH Bách Khoa Đà Nẵng) ngao ngán: “Đề thi năm nay dài và hóc búa. Ở phòng thi của em, hầu như rất ít người làm xong”.

Tại hội đồng thi Đại học kinh tế Đà Nẵng, khi thời gian làm bài gần hết mới xuất hiện lác đác vài ba thí sinh ra khỏi phòng thi. Tuy nhiên, sau khi lướt qua các bản phô tô gợi ý giải đề thi môn Lý (được bày bán công khai xung quang khu vực phía ngoài hội đồng thi - PV), nhiều thí sinh cũng không giấu nỗi sự thất vọng. “Em làm bài xong hết nhưng khi xem lại đáp án thì em thấy bị sai mất một phần của câu 3 và hầu như câu 1. Do đó, với đề thi này em khó có khả năng đạt 7 điểm như dự tính ban đầu”, thí sinh Nguyễn Văn Sinh (quê Quảng Ngãi, dự thi tại hội đồng thi trường Đại học kinh tế Đà Nẵng) không vui khi chia sẻ.

Ngoài việc đề thi dài và khó, nhiều thí sinh cũng phàn nàn vì trong ngày thi hôm nay tiết trời ở Đà Nẵng quá nóng đã làm ảnh hưởng đến các thí sinh. Trong khi các thí sinh ở trong phòng thi với kiến thức, các bậc phụ huynh chờ đợi ở phía ngoài "thi" cùng với thời gian, thời tiết... nhưng tất cả đều thể hiện sự căng thẳng như nhau.
Nguồn:24h