Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013

Gánh đàn bà

Khi em mười tám đôi mươi, em có tất cả ưu thế để người khác giới phải nâng niu. Dĩ nhiên là vậy. Tóc em dày, bàn tay khiến cả em cũng phải thán phục bởi sức sống thanh xuân của nó. Dáng em thon, em tự tin với mỗi bước đi của mình khi tóc tràn trên tấm lưng con gái óng ả. Da em tươi, không gì tươi hơn khi mắt mày nổi bật lên như những nét vẽ mịn màng. Hơi thở em thơm, như hoa đồng, như gió nội, từng nhịp thở háo hức không gì ngăn nổi.
Gánh đàn bà
Gánh đàn bà
Người yêu hết lời khen tóc em đẹp, da em mát, mắt em sáng, môi em hồng. Dĩ nhiên là vậy. Anh ấy hay ôm xiết em để cả hai không còn gang tấc cách trở nào, anh ấy hay níu tay em khi đi qua chỗ khó, điều anh ấy thích nhất là bồng em lên đi một đoạn dài dưới trăng. Những nụ hôn ma mị, sự mê hoặc của thịt da và những khát khao bị giới hạn khiến con người ta quay cuồng dịu ngọt. Nhờ anh ấy mà em biết mình duy nhất đẹp, duy nhất đáng yêu, duy nhất được tôn thờ. Cuộc sống bồng bềnh như trong mơ, như thiên đường, như sách vở.

Đám cưới và trăng mật, không gì xác đáng hơn hai từ trăng mật cho những ngày em anh. Không khi nào anh quên đặt mái đầu em lên cánh tay anh, chị gái đùa sao không thêu hai con bồ câu lên đó để khỏi sắm áo gối, đỡ tốn! Nhìn má cười, nhìn chị gái cười và nhìn bạn bè của chị cùng cười, em biết họ đã qua những ngày nồng nàn như vậy.

Những bài học về nghĩa vụ loáng thoáng nghe, từ khi chưa hôn nhân, lũ lượt hiện ra không giáo trình, không giờ giấc. Nó khá êm ái khi em còn son rỗi nhưng thúc bách dần lên khi em làm mẹ. Dĩ nhiên tóc em bắt đầu thưa, da em bắt đầu tối, mắt em bắt đầu sạm và người em bắt đầu có mùi vị mang tên “nỗi trần ai đàn bà”. Má nói đã thấm gì đâu, chị gái cũng nhắc chừng đã thấm gì đâu và má chồng cũng cảnh báo nào đã thấm gì đâu.

Cũng từ đó, anh không còn ôm xiết em mỗi khi vợ chồng tỉ tê tâm sự, anh không còn say mê hít hà mái tóc tiên bồng của vợ, anh không còn nhớ đưa cánh tay ra mỗi khi vợ chồng bên nhau, thậm chí anh còn xách gối sang giường khác khi con nhỏ khóc đêm. Em đã rơi từ thiên đường xuống. Lúc ấy, em mới vỡ ra rằng, thời gian bồng bềnh mật ngọt thật ngắn ngủi so với cả đời người. Má thản nhiên buồn, chị gái thản nhiên trấn an, má chồng thản nhiên bỏ qua, em tự biết rằng những người ruột thịt ấy cũng đã từng bay lên và rơi xuống.

Em đã đi qua rất nhiều khúc quanh của đời mình, không nhớ hết, không đếm xuể. Anh đã ở đâu trong những thời điểm ấy? Dĩ nhiên anh vẫn song hành nhưng em vẫn thấy mình thiếu một tay vịn. Anh là chồng khi ngồi vào bàn trong những bữa cơm, nhưng anh giống một người khách khi đứng lên để ra với chiếc tivi lúc nào cũng sẵn chương trình bóng đá. Anh là ông chủ khi nhà có khách, nhưng anh cũng là khách nốt khi yêu cầu vợ thế này thế kia. Anh là cái nóc nhà như quy ước, như định nghĩa, nhưng em vẫn thấy mình một mình với sinh kế và mọi thứ không tên giữa đất trời giông gió nắng mưa.

Má an ủi phụ nữ mình là vậy, chị gái chép miệng thế hệ em còn được chồng cưng chồng lo, riêng má chồng thì cao giọng: “đời tôi còn phải làm dâu tứ đại đồng đường, đầu tắt mặt tối, chứ nào biết phấn son họp hành suốt ngày như ngữ các cô!”.

Không biết từ bao giờ em thấy đá cũng phải mềm dưới những bước chân mình. Không kêu ca, không đòi hỏi, đường trường gánh nặng, em bỗng thấy mình ít giá trị đi nếu không có cái gánh đàn bà trên vai. Em nhìn quanh không phải để so bì, mà để ghi nhận mình đã hòa tan hay dị biệt trong thế giới đàn bà của mình. Chỗ ngồi ưa thích của em là góc công viên nhỏ sau giờ thể dục sáng. Em thấy một phụ nữ trẻ ngồi sau chồng báo cao tới ngực trên chiếc honda cũ, đúng giờ bất kể nắng mưa, da sần tóc cháy nhưng tháo vát hơn cả đàn ông. Em thấy người phụ nữ lau dọn cầu thang da xanh rớt và chạnh nghĩ lẽ nào cuộc đời đã chơi khăm đến vậy một người từng da sáng tóc thơm? Em thấy và em thấy, ai cũng lặn ngụp trong bể trong dâu mà mấy người được bình ổn như mình?

Em thấy một chàng trai ôm xiết cô gái của cậu để cả hai không còn khoảng cách nào trên ghế đá. Em thấy một chàng khác trong tiệm cà phê tận tuỵ khuấy ly nước cam cho cô bạn gái. Em thấy một cậu khác mãn nguyện khi được trả tiền nước cho người yêu. Em cười tủm, hãy tận hưởng đi, thời gian mật ngọt này ngắn ngủi lắm cho cả hai người. Rồi cô gái sẽ rơi xuống từ ngọn cây thiên đường, rồi cậu chàng sẽ lầm lụi và cáu gắt vì sinh nhai. Chiến tranh đã sinh ra đàn bà gánh vác và chiến tranh cũng đã sinh ra những người đàn ông quen yêu cầu cao với hậu phương của mình. Em khẽ nắm tay anh, chúng ta hai con người đã đi qua mọi buồn vui riêng tư và thế sự, và em thấy, mình dù sao cũng nhiều may mắn hơn rất nhiều người.
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Thứ Bảy, 2 tháng 2, 2013

Em là mối tình đầu, nhưng cô ấy mới là vợ anh

Hôm nay anh dẫn cô ấy đi cùng tới mời em dự lễ cưới. Em đánh cái nhìn thăm dò một lượt từ đầu đến chân với vợ chưa cưới của anh. Rồi có gì đó như ngạc nhiên quá đỗi trong mắt em. Anh đủ tinh tế để nhận ra điều đó.

Anh càng đủ dũng cảm để nhận ra sự thoáng buồn trên gương mặt cô ấy.

Cô ấy biết chúng mình là mối tình đầu của nhau. Cô ấy tôn trọng điều đó. Và nó cũng là lí do khiến anh yêu và tôn trọng cô ấy. Suốt buổi nói chuyện giữa 3 người, em không ngừng đả động tới những kỉ niệm. Em còn “khéo léo” nhắc cô ấy về những thói quen, sở thích ăn uống của anh với lí do giúp cô ấy hiểu anh hơn. Em đang cố chứng tỏ rằng em hiểu anh đến từng chân tơ kẽ tóc, rằng em là người con gái đã từng chia sẻ với anh, rằng mình từng yêu nhau, rằng cô ấy là người đến sau.

Đâu cần em phải làm thế, cô ấy luôn biết vị trí của mình. Anh có cảm giác em như một con nhím bị tổn thương, xù lông lên phòng vệ. Kì lạ là ở chỗ, ngày đó, chính em là người quyết định ra đi. Vậy mà giờ đây em có gì đó như hậm hực.

Sau những lời em nói, cô ấy luôn giữ một nụ cười trên môi, mặc dù anh biết đó là một nụ cười gượng gạo. Cô ấy đủ lịch sự để nói với em những lời cảm ơn nhẹ nhàng sau mỗi chỉ dẫn “thân tình” của em. Lúc đó anh càng nhận ra rằng, chính tình yêu lớn lao mà cô ấy dành cho anh khiến cô ấy có thể giữ thái độ hòa nhã đến thế. Và anh thấy mình thật hạnh phúc khi yêu và được yêu cô ấy.

Anh thừa nhận, mối tình đầu với em là kí ức, là quá khứ không thể nào xóa nhòa trong anh. Nhưng tình yêu với cô ấy chính là tương lai và hạnh phúc của cuộc đời anh. Mà muốn sống tốt thì người ta cần hướng về phía trước. Anh yêu người con gái ấy không phải để lấp khoảng trống mà em để lại, càng không phải là vật thế chân. Anh yêu cô ấy vì cô ấy là chính mình. Với anh, cô ấy không phải là người đến sau mà là người ở lại với cuộc đời anh.

Có thể em đã không biết rằng, những lời em nói về tính cách, sở thích hay thói quen của anh chỉ đúng là anh của quá khứ. Cái con người hiện tại mà vợ chưa cưới của anh yêu hoàn toàn không giống với con người mà em từng cho là mình hiểu rõ ấy.

Yêu cô ấy, anh không phải đánh mất mình, nhưng anh thay đổi cuộc sống của mình, vì thế những thói quen, tính cách cũng thay đổi. Nó phù hợp với cô ấy. Và vì vậy anh biết chắc, anh mà em nhắc tới, hoàn toàn khác với anh bây giờ – người chồng sắp cưới của cô ấy.

Ra về, anh khẽ khàng hỏi: “Em có chạnh lòng không?”. Cô ấy nói rất nhẹ:

- Không anh ạ, chị ấy là mối tình đầu của anh, nhưng em mới là vợ anh.

Cô ấy nói đúng. Em là mối tình đầu, nhưng cô ấy mới là vợ anh. Và điều đó là điều làm anh hạnh phúc nhất.

Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2013

Anh bỏ đi vì em không "dâng hiến"

Em chỉ mới là cô sinh viên năm thứ nhất nên em không thể dễ dàng "dâng hiến" cho anh được.


Sau một thời gian đau khổ, dằn vặt vì chuyện tình cảm, hôm nay em quyết định gửi những dòng tâm sự của mình tới Bạn trẻ cuộc sống để mong nhận được những lời khuyên, những góp ý hữu ích của các bạn độc giả.

Anh ấy, người yêu em là một chiến sĩ cảnh sát, em đã quen anh trong một lần vi phạm luật giao thông. Hôm đó, em bị giữ xe lại vì không mang theo giấy tờ nên anh ấy đã chủ động ngỏ lời sẽ đưa em về nhà. Cũng chẳng hiểu vì sao mà hôm đó, em lại đồng ý để anh ấy chở mình về nhà.

Trên đường đi, anh ấy hỏi em rất nhiều chuyện về gia đình, học tập. Anh nói rằng: "Vừa gặp em nhưng anh đã rất thích em. Chắc chắn anh phải tán em bằng được". Khi về đến nhà, em rất ngạc nhiên vì anh ấy đi thẳng vào nhà em ngồi chơi rất lâu, dù em không ngỏ lời mời anh vào chơi.

Anh trò chuyện rất tự nhiên, vui vẻ khiến em cũng chẳng ngại ngần như lúc đầu nữa. Dù mới quen nhau lần đầu nhưng hai đứa đã nói chuyện rất gần gũi, như quen biết nhau từ lâu vậy. Và trước khi ra về, anh cũng không quên xin số điện thoại của em.

Vừa về đến cơ quan, anh đã gọi điện cho em và nói những câu tình tứ khiến em cảm thấy rất vui và hạnh phúc. Và chuyện tình yêu của chúng em cũng đã bắt đầu từ ngày hôm đó.

Anh nói với em rằng, "Duyên phận cho anh gặp em nên anh không muốn mất em đâu". Em nhớ rất rõ, lần đầu tiên hai đứa gặp nhau là ngày 4/5/2011. Đến ngày 5/5, hai chúng em lại nói chuyện với nhau cả buổi sáng khi em ra cơ quan anh để giải quyết vụ vi phạm của mình. Lúc đó, anh đã giới thiệu với mọi người rằng, em là người yêu của anh. Vì thế nên em đã không gặp phải khó khăn gì để lấy xe ra.

Khi em chuẩn bị lên xe ra về, anh đã hôn lên má em và nói rằng: "Anh yêu em nhiều lắm!" khiến em rất bất ngờ và hạnh phúc.

Ngày 11/5, chúng em gặp nhau lần thứ ba. Và cũng chính ngày hôm ấy, anh đã đặt nụ hôn lên môi em... nhưng không hiểu sao hôm đó em đã từ chối anh, dù trong lòng em cũng rất muốn.

Ngày 24/5, em thật sự rất nhớ và mong gặp anh ấy. Lúc đó là hơn 10h đêm, khi hai đứa đang nói chuyện điện thoại thì anh nói sẽ đến với em. 20 phút sau, anh gọi điện thoại bảo đang ở cổng nhà em.

Khi em vừa mở cửa thì anh đã đứng trước mặt. Vì nỗi nhớ chôn chặt bấy lâu nên hai đứa đã không giữ nổi cảm xúc của mình nên em và anh ấy đã ôm chầm lấy nhau thật chặt và trao cho nhau những nụ hôn nồng nàn, bỏng cháy...

Sau đó, chúng em ngồi nói chuyện ở một công viên gần nhà em. Hai đứa đã dành cho nhau những cử chỉ thân mật, âu yếm... rồi anh đã đề nghị được quan hệ tình dục với em nhưng em đã từ chối. Vì em mới chỉ là cô sinh viên năm nhất, hơn nữa, em và anh ấy cũng mới quen nhau, làm gì đã hiểu rõ về nhau mà có thể gần gũi nhau như thế?

Khi không thể thuyết phục được em, anh cũng phải chở em về nhà. Nhưng chẳng hiểu sao, đoạn đường về nhà em, tâm trạng anh rất nặng nề, khó chịu.

Trở về phòng, em không sao ngủ được nên đã nhắn tin cho anh: "Em yêu anh nhiều lắm nhưng chuyện ấy thì em không thể vì em còn đi học, em còn gia đình. Nhất định rằng, khi em học xong, em sẽ dành tất cả cho anh... và chúng mình sẽ thành chồng thành vợ, được ở bên nhau mãi mãi".



Phải làm sao để thuyết phục được anh ấy quay về bên em? (Ảnh minh họa)

Anh không nhắn tin lại. Ngày hôm sau, em gọi điện anh cũng không nghe máy. Em thực sự không hiểu vì sao... em không thể lý giải nổi chuyện gì đang xảy ra nữa? Đến tối em nhắn tin, anh cũng không trả lời. Khi gọi điện thì anh tắt máy bận. Lúc đó, em như phát điên, chỉ muốn biết lý do vì sao thái độ anh lại thay đổi nhanh chóng như vậy... nhưng anh vẫn không nói một lời.

Ngày 7/7, em nhận được dòng tin nhắn ngắn ngủi của anh: "Chắc em hận anh lắm phải không?". Rồi anh nói rằng, "anh muốn được quay lại..." và dù lòng rất muốn nhưng chẳng hiểu sao em lại từ chối anh ấy.

Sau gần một năm không liên lạc gì thì tháng 4 vừa qua, em và anh ấy gặp lại nhau. Hai đứa đã nói chuyện điện thoại với nhau rất nhiều và quyết định bắt đầu lại mối quan hệ. Chúng em hẹn gặp nhau ở gần cơ quan anh "vì anh không có nhiều thời gian".

Khi vừa nhìn thấy anh, em chỉ muốn ôm chặt lấy anh và nói những lời yêu thương dành cho anh ấy. Trong suốt gần một năm qua, dù xa anh nhưng em vẫn nhớ và yêu anh rất nhiều.

Dù trong lòng thì cảm xúc đang hỗn loạn nhưng em vẫn tỏ ra kiêu căng, cứng rắn khi nói chuyện với anh... Lúc đó, em cũng tỏ thái độ không vừa lòng khi người anh nồng nặc mùi rượu và nói chuyện với em bằng giọng ngà ngà say.

Rồi anh đưa em vào một nhà nghỉ cách cơ quan anh khoảng 4 cây số. Anh nói rằng: "Anh rất mệt, chỉ muốn được cùng em nằm nói chuyện và ôm em ngủ thôi". Em tin lời anh nói và hai đứa đã nói chuyện với nhau rất nhiều về khoảng thời gian xa nhau.

Em ngồi dựa lưng vào đầu giường, còn anh ấy gối đầu lên đùi em ngủ. Được một lúc, anh tỉnh dậy và bắt đầu ôm chầm lấy em, cuống cuồng hôn khắp người em và thủ thỉ: "Anh rất muốn được chiếm đoạt em".

Em biết ở trong nhà nghỉ, chỉ có một người con trai và một người con gái thì rất khó để anh kiềm chế được bản thân mình. Nhưng thực sự em không muốn làm điều đó trước hôn nhân nên đã hết lời từ chối. Tuy nhiên, anh ấy đã bỏ qua tất cả mọi lời nói của em và vội vã đẩy em xuống giường, nói đủ lời đường mật, cùng với những cử chỉ âu yếm, mơn trớn khắp cơ thể em.

Trong cơn "mê" ấy, em đã nghĩ rằng mình sẽ thuộc về anh, sẽ dâng hiến cho anh tất cả... nhưng bất chợt, em nhớ tới hình ảnh của bố mẹ, đến tương lai của bản thân, đến việc học đang còn dang dở nên em đã đẩy anh ra, mặc dù em rất muốn trao cho anh tất cả.

Chúng em trả phòng ra về. Và anh ấy cũng như một năm về trước, không nhắn tin, không quan tâm hỏi han em một lời. Khi em nhắn tin, gọi điện cho anh thì anh ấy cũng tắt máy, không một phản hồi nào.

Từ hôm đó đến giờ, em và anh ấy cũng gặp nhau vài lần. Nhưng lần nào anh cũng chỉ nói "Xin lỗi em" và không giải thích gì thêm. Sự im lặng của anh ấy càng khiến em tò mò muốn tìm ra lý do vì sao anh ấy lại rời xa em... nhưng càng gặng hỏi, anh ấy càng tìm cách lẩn trốn.

Bây giờ em phải làm sao đây? Thực lòng em rất yêu anh ấy... em không thể nào quên được hình ảnh của người đàn ông ấy. Nhưng làm sao em có thể thuyết phục được anh ấy quay về bên em... mà không phải để tâm đến "chuyện ấy"?

Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2013

"Yêu" vợ, nhớ người tình cũ


Suốt ba năm sống thử, người cũ luôn nồng nhiệt và chủ động, còn vợ tôi lại rất dịu dàng và hơi thụ động


Tôi học ở Úc sau đó lưu lại làm việc 6 năm. Trong quãng thời gian ở đó, tôi yêu một cô gái Việt rất xinh đẹp. Chúng tôi đã dọn về chung sống cùng nhau suốt 3 năm, đó là quãng thời gian đẹp đẽ nhất trong đời tôi. Nhưng rồi, có lẽ do cuộc sống quá dễ dãi, việc “ sống thử " của chúng tôi cũng đi đến kết quả không tốt đẹp, cô ấy phản bội tôi và chúng tôi chia tay.

Thất vọng một cuộc tình, tôi về nước còn cô ấy ở lại.

Hai năm sau, tại quê nhà tôi đã gặp một cô gái khác, nàng cũng đẹp và có đôi mắt như làn thu ba khiến trái tim tôi lại thêm một lần nổi sóng. Lần này, tôi yêu hết sức nghiêm túc và chờ đợi cho đến ngày kết hôn, nàng sẽ trao cho tôi tất cả niềm hạnh phúc trọn vẹn.

Hạnh phúc sau hơn một năm vun vén thật ngọt ngào. Đêm tân hôn diễn ra hoàn hảo như ý muốn. Tôi là người đàn ông từng trải và chút chút kinh nghiệm với “ chuyện ấy ” cho nên tôi đã làm cho nàng hết sức hài lòng ngay đêm đầu tiên. Tôi cảm nhận được sự hạnh phúc và nồng nhiệt từ thân thể nàng, từ cái vuốt ve êm dịu của nàng. Chính nàng đã làm cho tôi quên hết quá khứ và thấy cuộc đời tươi mới thăng hoa trở lại.

Ngày tháng hạnh phúc thấm thoát trôi đi, tôi ước mình mãi cùng nàng ở tuổi thanh xuân để mà yêu nhau từ kiếp này qua kiếp khác.

Thế rồi, một hôm nàng báo tin vui, ánh mắt lấp lánh những giọt nước trong veo: “ Anh ơi, em đã tìm thấy chị gái mất tích của mình rồi ”. Nàng hấp tấp đưa tôi về bên nhà để gặp người ấy. Tôi choáng váng bởi không ai khác, đó chính là tình cũ của tôi, người đã cho tôi những ngày tháng thăng hoa và rời bỏ tôi nơi xứ người. Bây giờ, cô ấy là chị vợ tôi. Giờ tôi mới hiểu vì sao khi gặp vợ tôi bây giờ, tôi đã lập tức yêu cô ấy, đó là đôi mắt và làn thu ba của hai người rất giống nhau.

Chúng tôi ngượng ngùng chào hỏi, coi như không quen biết nhau, tôi cảm thấy vô cùng bất an. Từ giờ cô ấy sẽ về Việt Nam sống và chúng tôi sẽ phải đối mặt với nhau thường xuyên.

Đêm hôm ấy, ký ức lại trở về trong tôi, khi tôi “yêu” vợ, tôi đã không thể tập trung được mà hình ảnh người cũ luôn hiện ra rất rõ nét. Cô ấy chủ động và nồng nhiệt trong suốt 3 năm chúng tôi chung sống. Còn vợ tôi, chính là em gái của cô ấy thì ngược lại, rất dịu dàng, hơi thụ động một chút nhưng lại biết cách thể hiện cảm nhận của bản thân khiến tôi luôn thấy mình là người hùng trong chốn phòng the.

Không hiểu vì đâu, những ý nghĩ lộn xộn ấy đột nhiên chiếm hữu lấy tâm trí tôi khiến tôi vô cùng rối loạn, đôi lúc tôi không thể phân biệt được đâu là thân thể, hơi ấm, vẻ quến rũ của người mới, đâu là người cũ. Đôi lúc tôi thấy ánh mắt của chị nàng nhìn tôi như ngọn lửa đam mê, rồi bỗng chốc lại thấy ánh mắt của nàng nhìn tôi rất đỗi dịu dàng.




Tôi tự chất vấn lòng mình liệu có phải tôi vẫn còn yêu người cũ (Ảnh minh họa)

Trong những đêm chúng tôi “yêu”, nàng vẫn thỏa mãn, còn tôi thì cũng thẳng hoa, nhưng thực sự tôi cảm thấy như đang đi vào ngõ cụt. Để đưa nàng lên đỉnh tôi phải cố gắng một cách mệt mỏi.

Rồi một hôm, chị vợ - tình cũ sang nhà tìm vợ tôi nhưng nàng lại đi vắng. Tự nhiên nước mắt cô ấy bỗng tuôn trào, cô ấy gục vào vai tôi khóc nức nở và nói những lời xin lỗi rằng trong lòng cô ấy chỉ có tôi, chỉ vì một phút lầm lỡ mà đánh mất đi tình cảm thiêng liêng.

Tôi biết cô ấy không có ý định níu kéo, chỉ là nói ra cho vơi bớt nỗi niềm. Tôi để cô ấy trong vòng tay mình, cảm thương người cũ. Bỗng cô ấy kéo tôi vào phòng và lao vào vòng tay tôi bằng tất cả sự đam mê cháy bỏng đến mức tôi không thể kiểm soát được mình. Tôi đã “yêu” cô ấy ngấu nghiến, thèm khát.

Cô ấy rời đi, tôi tự tát vào mặt mình hy vọng chuyện vừa qua chỉ là giấc mộng.

Tôi tự chất vấn lòng mình liệu có phải tôi vẫn còn yêu người cũ, nhưng câu trả lời là không, tất cả chỉ còn là những ký ức đáng phải quên đi. Chỉ có điều, hai người đàn bà này quá giống nhau khiến tôi không thể không có cảm giác quen thuộc, và những điều còn thiếu ở vợ tôi tôi lại tìm thấy ở người tình cũ.

Giữa tôi và chị vợ dường như ngầm hiểu rằng những điều riêng tư phải giữ lại trong lòng. Nhưng cảm giác tồi tệ lập tức xâm lấn cõi lòng tôi, tôi đã làm một điều đáng khinh với chính bản thân mình và làm tổn thương những người tôi yêu. Điều đó ngày càng gây áp lực lên cảm xúc của tôi mỗi khi ân ái.

Tôi không biết bản thân mình giờ đây muốn gì, khao khát điều gì nữa. Liệu có thể tìm lại cảm giác dịu dàng bình yên như cũ với vợ mình.

Thứ Hai, 7 tháng 1, 2013

Anh đã lừa dối tôi 5 năm

Hà Nội với nắng vàng nhạt của một chiều thu, không gian như lắng đọng, như hơi thở của cuộc sống gấp gáp vội vàng...Tôi ngồi đây đối diện với sự thật, một sự thật đến tàn nhẫn, phũ phàng.

Tôi và anh quen nhau qua internet cách đây gần 5 năm, một thời gian chưa phải dài nhưng cũng không ngắn. Cũng như những cuộc trò chuyện của các bạn trẻ khác, chúng tôi  nói chuyện với nhau về tất cả, chia sẻ cho nhau những cảm xúc và suy nghĩ của mình.
Ngày đó anh ở nước ngoài, tôi của ngày đó còn là một con bé mới mười tám tuổi rất vô tư và trong sáng. Tôi kể cho anh nghe về bản thân, tôi không hề giữ lại một điều gì bí mật cho mình. Anh bảo đang học quản trị tại Trung Quốc và đi làm thêm. Rồi khi ra trường, anh nói đang làm giám đốc điều hành cho chi nhánh một công ty tại đó. Anh cho tôi biết công việc, những người bạn của anh, những cảm xúc nhớ nhà, nhớ ba mẹ anh... và nhớ tôi. Hàng ngày, hàng tuần..tôi online và mail cho anh, chúng tôi thường xuyên nói chuyện với nhau cả trên điện thoại.
 
Đến bây giờ tôi vẫn không quên cái cảm giác hồi hộp mỗi khi bật nick xem anh có xuất hiện không, và khi nick sáng đèn, trái tim tôi khi ấy lại rạo rực lạ thường. Từ lúc nào đó, tôi đã để hình ảnh của anh ngự trị trong cuộc sống, trong suy nghĩ của mình.
 
 
Và tôi đã yêu, đã tin như thế!
 
Có một lần anh về nước, anh tìm gặp tôi nhưng hôm đó tôi về quê nên không gặp được, và sau này tôi mới biết được lí do của cuộc gặp đó. Ngày ấy, mọi chuyện vẫn bình thường cho đến một hôm, tôi đã không tin vào tai mình nữa...Anh nói anh đã lấy vợ. Tôi khi ấy đã hoảng sợ,hụt hẫng, chơi vơi..niềm tin trong tôi sụp đổ hay nói đúng hơn, tượng đài tình yêu trong tôi đã vỡ nát. Tôi đạp xe lang thang trên đường phố, tôi như người mất hồn ,cô đơn, trống trải, tôi không nói chuyện này với ai được, chỉ có người bạn thân thiết của tôi là biết. Tôi tìm mọi cách để liên lạc với anh, để nghe anh nói, nhưng tất cả đều vô vọng khi anh không nghe máy.
 
Tôi ngày hôm sau đã phải về nhà một thời gian để lấy lại thăng bằng cho mình. Tôi tìm niềm vui nơi người thân, những người bạn bè, nỗi đau cũng nguôi ngoai phần nào nhưng tôi không thể quên được anh.
 
Thời gian qua đi, tôi hoàn thành xong khóa học của mình, dù thỉnh thoảng vẫn nhớ đến anh nhưng không còn đau nữa. Tôi tự nhủ rằng, đó là cuộc sống và tôi chấp nhận, cho dù tôi biết có rất nhiều câu chuyện về tình online là giả dối nhưng với tôi, tôi tin tình cảm là thật. Rồi có người khác đến với tôi, tình yêu này cũng ra đi với bao cay đắng giận hờn...nhưng không hiểu sao tôi lại không thấy nó sâu sắc bằng thứ tình online ấy.
 
Một ngày, tôi bật lại nick cũ, tôi  gặp lại anh!
 
Anh bảo anh đã li dị, anh đã sai lầm, anh xin số điện thoại của tôi, chúng tôi liên lạc lại với nhau. Anh bảo cuộc sống một năm qua của anh là địa ngục. Những dòng tin nhắn, những cuộc điện thoại làm chúng tôi gần nhau hơn, tôi chưa thể quên đi anh của ngày xưa nên tôi không ngần ngại mở lòng mình. Tôi vẫn yêu anh.
 
Anh bảo vừa thành lập một công ty du lịch chung vốn với 2 người khác, và anh quản lý...Rồi anh lại "mất tích". Hôm nào đó thấy buồn, tôi vô tình nhắn tin vào số máy anh, anh nhắn lại...chúng tôi lại bắt đầu.
 
 
Vẫn chỉ có mình tôi trong bóng đêm quạnh quẽ
 
Nghe đến đây, các bạn chắc hẳn thấy rằng chuyện chẳng có gì để nói cả, chỉ là tôi cả tin, tôi ngộ nhận và câu chuyện thật luẩn quẩn, nhưng mong các bạn hãy đọc tiếp, vì chuyện không chỉ có vậy.
 
Anh nói thời gian qua anh chơi chứng khoán, và anh đã bị mất hết, giờ anh đi làm thuê cho người khác...người ta thuê anh làm giám đốc cho một công ty. Lúc này, tình cảm của chúng tôi trở nên sâu sắc hơn bao giờ hết. Chúng tôi động viên nhau làm việc và học tập để cùng hướng tới một tương lai, một hạnh phúc. Chúng tôi vẫn chưa từng gặp nhau...có lần anh lên Hà Nội gặp tôi nhưng tôi để điện thoại ở nhà đi sang nhà bạn khuya mới về nên không biết. Thời gian gần đây anh hay kêu mệt mỏi, đau đầu, tôi càng thương anh hơn. Và chúng tôi đã cùng nghĩ đến một đám cưới!
 
Nhưng...
 
Đó là một điều mà tôi không thể nói với ai, nhưng tôi không thể giữ trong lòng mình, tôi không muốn người thân bạn bè lo lắng. Anh đã thú nhận tất cả. Anh nói khi anh nói ra có thể anh sẽ mất tôi vĩnh viễn, tôi không thể tha thứ cho anh, nhưng có một điều không bao giờ là giả dối đó là tình yêu anh dành cho tôi. Anh chưa hề kết hôn. Khoảng thời gian anh ở xứ người anh đi làm công nhân và đi làm thêm. Anh hiện là công nhân một công ty, năm sinh và gia cảnh nhà anh hoàn toàn khác với những điều anh đã nói với tôi. Anh đã rất đau khổ trong nhiều ngày qua, chỉ vì anh đã nói dối ngay từ đầu khi gặp tôi, nên khi phát hiện ra anh yêu tôi thì anh không còn cách nào khác, phải tiếp tục nói dối.
 
Sao anh phải tạo vỏ bọc? Sao gần 5 năm qua anh lại dối tôi? Vì tôi thật ngốc! Anh đã khóc, tôi biết điều ấy, qua điện thoại tôi nghe giọng anh nghẹn lại, anh đã khóc rất nhiều.Còn tôi lại không thể rơi một giọt nước mắt nào, chuyện như chưa bao giờ xảy ra. Đúng là có nằm mơ cũng chưa khi nào tôi nghi ngờ điều ấy.Toàn bộ là giả dối. Những gì anh nói về công việc của một nhà quản lý tôi không thấy mơ hồ gì cả vì tôi cũng học kinh tế nên tôi hiểu điều đó, nhưng tất cả lại là của một người bạn anh. Anh đã lấy câu chuyện của bạn anh để nói cho tôi trong suốt khoảng thời gian dài. Tôi đã đọc rất nhiều câu chuyện về tình yêu và không ngờ mình cũng có ngày này. Phải chăng tôi quá khờ khạo, ngốc nghếch?
 
Anh xin tôi tha thứ, xin tôi cho anh được có tôi trong cuộc đời này!
 
Đáng lẽ, tôi đã rất giận, tôi phải suy sụp vì niềm tin trong tôi bị mất mát và xúc phạm quá lớn. Nhưng không hiểu sao giờ phút này, trong tôi không có một cảm xúc nào cả, không giận, không ghét, không đau khổ. Tôi lại chỉ muốn anh được nhẹ lòng khi nói ra điều đó, tôi mong anh sống tốt hơn, và có ý chí vươn lên....Tôi vẫn còn tình cảm với anh vì những cảm xúc anh đem đến cho tôi thật ngọt ngào, điều mà tôi luôn mong muốn.
 
Anh xót xa khi thú nhận lần về Việt Nam đó, anh đã muốn thú nhận tất cả nhưng không làm được. Anh đau khổ vì đã lừa dối người con gái anh yêu thương nhất. Anh nói đó là sai lầm mà suốt đời này anh phải ân hận. Tôi biết giờ anh đã không còn phải cảm thấy tội lỗi khổ sở nhiều nữa, trong những giấc mơ anh không còn giật mình thảng thốt, sẽ vơi bớt đi những đêm mất ngủ, giờ anh đang chờ sự tha thứ ở tôi.  
 
Nhưng có gì đó đã thực sự đổ vỡ. Lại một lần nữa, đó là tượng đài tình yêu của tôi! Tôi của tuổi 23 không còn vô tư như trước nữa, tôi nghĩ về xa xôi, mơ hồ, không có cảm giác đau khổ đến tột cùng, tôi vẫn muốn gặp anh, cùng anh dự đám cưới của một người bạn, nhưng là để lần cuối cùng tôi ngồi bên anh!
 
 
Tôi sẽ giữ những kỉ niệm tốt đẹp nhất về anh.
 
Lần cuối cùng tôi nhìn anh yêu thương. Tôi biết, tôi yêu anh nhưng cuộc sống không chỉ có vậy. Tôi có ước mơ hoài bão, và sau chuyện này tôi sẽ cố gắng để đạt được ước mơ của mình. Tôi có một mái nhà với người mẹ tần tảo, người cha bệnh tật, cậu em trai ngoan, những người bạn thân thiết luôn ở bên động viên tôi, không cho tôi gục ngã. Tôi sẽ gìn giữ những kỉ niệm đẹp về anh, sau tất cả, trong tôi không hề oán hận. Tôi luôn mong anh hạnh phúc!

Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

Tôi hối hận vì đã chia tay em

Tôi có người mới thông qua sự giới thiêu của mẹ. Em vẫn lẻ bóng. Ở cái tuổi 24, em còn dang dở nhiều ước mơ, và em lao đầu vào thực hiện nó. Và tôi biết mình đã sai lầm khi chia tay em.

Tôi và em học chung lớp đại học, một ngôi trường khá nổi tiếng và có bề dày thành tích. Em giỏi, tôi biết, nhưng thực sự em không để lại ấn tượng ban đầu gì trong tôi. Tôi, một anh chàng có gần đủ mọi điều nên có ở một người con trai - thành tích học tập sáng loáng, tiểu sử trong sạch, và một nụ cười hoàn hảo. Gặp em lần đầu tiên, em không cười, và em chỉ giao tiếp đạt đến mức xã giao dù tôi có nhiệt tình đáp trả khuôn mặt dửng dưng ấy bằng một nụ cười hoàn hảo. Tôi cũng chẳng lấy gì làm lạ, vì bản thân tôi luôn nghĩ, nếu đứng trước tôi, con gái thường như vậy để gây ấn tượng ban đầu. Tôi và em học chung với nhau trong 2 tháng, và không có một sự giao tiếp nào.
 
Một ngày tình cờ, tôi được nhìn thấy em cười. Thế nào nhỉ, có điều gì đó khiến tôi khựng lại trong vài giây, để bắt được cái khoảnh khắc ấy. Em không đẹp như búp bê hay thiên thần, nụ cười đó nơi em chỉ đơn giản là tỏa nắng. Lúc bấy giờ tôi mới thắc mắc, sao em ít cười thế, mà đặc biệt là với người khác giới. Em sợ ai đó đánh cắp nó đi và sao chép lại sao? Thế rồi từ đấy, một cách vô thức, tôi chú ý đến em nhiều hơn trong lớp. Em hòa nhã, năng động, cá tính, nhưng có cái tật ngủ gật thật buồn cười. Em tóc ngắn, và mỗi khi gục đầu xuống bàn buồn ngủ, mái tóc ấy che hết khuôn mặt em. Có vẻ em thất thường, khi rất chăm chú, lúc lại chỉ muốn nhanh nhanh hết thời gian về rồi vội vã đi thật nhanh tới đâu đó. Em không phải một cô gái Hà Nội, nên có lẽ em không có được cái nét thanh tao kiêu kì. Nhưng ở em có một điều gì đó rất cuốn hút mà tôi khó nói nên lời. Và hình như một lần nào đó, em đã bắt gặp ánh mắt tôi nhìn em thì phải.
 
 
1 tháng nữa lại trôi qua, giữa tôi và em đã có những cuộc giao tiếp không đầu cuối. Em bắt đầu nở nụ cười thật nhiều, dù có vẻ tôi không phải là người hài hước. Trong lòng tôi có cái gì đó thực sự đang lớn dần. Một anh chàng điển trai cũng đã từng yêu vài lần đang mang trong mình thứ cảm xúc khó tả.
 
Tôi kể câu chuyện này nhẹ nhàng như thế, nhưng thực sự nó không hề nhẹ nhàng chút nào. Càng tiếp xúc với em, càng thấy rằng em thực sự là một con người thú vị. Ở em là cả một thế giới đầy khát khao, hoài bão, tham vọng, liều lĩnh. Thỉnh thoảng, tôi may mắn được em nói đôi chút về kế hoạch tương lai, về đam mê của em, và về cuộc sống hiện tại.
 
Em không thích khói bụi giao thông Hà Nội, nhưng em lại yêu những con đường Hà Nội, vì em đi cùng nó mỗi ngày và mang theo bao cảm xúc của một sinh viên xa nhà. Lâu dần, khi đã quen thân, tôi có thể rủ em đi lòng vòng Hà Nội, vì em yêu du lịch và khám phá. Một cốc nước mía vỉa hè là đủ cho một chuyến du ngoạn cả chiều của em. Tôi hơi bất ngờ với cách sống quá sòng phẳng của em, nhưng chính điều đó lại làm tôi ấn tượng hơn. Những buổi đi chơi nhiều hơn, và lần nào em cũng đòi trả phần mình, và chỉ thỉnh thoảng cho tôi trả. Sĩ diện của một thằng con trai đâu cho tôi làm thế, nhưng không hiểu sao với em, tôi lại thấy thật có lý. Em sống theo triết lý của riêng mình.
 
Em luôn nở một nụ cười tươi như thế mỗi khi nói chuyện với tôi sau này. Em không lãng mạn, em thực tế, và nhiều khi thực tế đến khô khan. Em không có chút gì yểu điệu của con gái, trừ nụ cười đó. Em hoàn toàn đảo ngược với những cô gái tôi quen. Ở em có điều gì đó rất thật, nhưng em vẫn là một điều bí ẩn.
 
 
Tôi hoàn toàn bất ngờ khi được em tiết lộ rằng, tôi là người con trai đầu tiên em đi chơi riêng nhiều như thế. Lòng như mở cờ, tôi đã tỏ tình, và em đồng ý. Em cho tôi dám mơ mộng về một tương lai xa, nơi có ngôi nhà và những đứa trẻ. Em không vồn vã, nhưng cũng không hề nhẹ nhàng. Em như một sự đối lập. Dường như mỗi ngày thức dậy, tôi lại khám phá ra 1 điều ở người con gái tôi yêu.
 
4 năm đại học trôi qua. Nhiều lúc tôi thắc mắc, tại sao không còn anh chàng nào đến trồng cây si với em nữa, em cười. Vì bất cứ anh chàng nào muốn làm quen trên mức bạn bè, em đều xin lỗi và nói với họ, em yêu đơn phương người khác mất rồi. Có lẽ vì tôi, bởi trước kia, dù rất yêu em, nhưng tôi lại không muốn công khai mối quan hệ này. Chính tôi cũng không hiểu tại sao lại như thế, nhưng dường như tôi sợ bố mẹ tôi biết chuyện. Bố mẹ muốn tôi yêu một cô nàng Hà Nội, và yên ổn. Thế nên 4 năm đại học trôi qua và tình yêu của chúng tôi chỉ được bạn bè biết đến mà không hề đến tai bố mẹ.
 
Cuối cùng, tôi cũng phải nói ra, và hiển nhiên, mẹ không đồng ý. Mẹ không thích những người quá cá tính như em, khó hiểu, và lạnh lùng đến lạ. Em không rời bỏ tôi, nhưng thực sự cảm giác ấy giờ đây đang xâm chiếm tôi. Em đủ bản lĩnh để thuyết phục mẹ, nhưng rồi một ngày, tôi chợt thấy mệt mỏi với những ước mơ em vẽ, con đường em đi. Dù rất muốn đi cùng em nhưng tôi không thể. Và em lại cười, và nói rằng em cũng đã mệt mỏi vì gia đình tôi nhiều rồi. Thế là chia tay.
 
Tôi có người mới thông qua sự giới thiêu của mẹ. Em vẫn lẻ bóng. Ở cái tuổi 24, em còn dang dở nhiều ước mơ, và em lao đầu vào thực hiện nó. Tôi cũng có ước mơ như em vậy, nhưng tôi phải ổn định. Em đi du học. Tôi chuẩn bị đính hôn, dù ánh mắt tôi vẫn hướng về nụ cười tỏa nắng.
 
Và tôi biết mình đã sai lầm khi chia tay em.
 
 
Sau khi em đi, một người bạn thân của em mới tiết lộ rằng, tôi là mối tình đầu của em. Em khó giao tiếp với tôi thuở ban đầu chỉ vì em lúng túng trước tôi. Em tự nhận mình không biết gì về cái gọi là tình yêu, không phải vì không ai yêu em, chỉ đơn giản em không thể mở lòng dễ dàng đến thế. Em yêu tôi nhiều hơn tôi biết. Em nhớ tôi cũng nhiều thật nhiều. Em hy vọng nụ cười nơi tôi mỗi ngày, và hy vọng tôi có thể là người em tâm sự, chia sẻ ước mơ. Không phải em không có bạn tốt, mà bởi vì em chỉ muốn làm điều đó với người em yêu. Em cũng chẳng sợ gì gia đình tôi, vì gia đình em cũng khá giả và gia giáo, nhưng em nói với tôi điều đó chỉ để tôi dứt khoát với em. Em không muốn em là gánh nặng tôi mang mỗi ngày. Lúc biết những điều này, đất trời không vỡ vụn xung quanh tôi, chỉ có trái tim này đã nát.
 
Sao em phải cao thượng thế, cô gái Thần Nông? Tôi hủy lễ đính hôn, nhưng cũng không tìm em, vì tôi không biết đối diện với em thế nào.
 
2 năm sau, em về, và mang theo một người mới bên cạnh em. Và giờ chúng tôi thành những người bạn cũ.
 
Với một cô gái Thần Nông, có thể có nhiều mối tình trong đời, nhưng tin tôi đi, mối tình đầu sẽ là một mối tình kéo dài nhất, dù cho kết quả của nó có dẫn đến hôn nhân hay không. Những ai đang yêu một cô gá Thần Nông, hãy trân trọng họ, vì chỉ khi bạn nản lòng buông tay, mọi chuyện mới kết thúc, còn nếu không, cô ấy sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Vì cô ấy là Bọ Cạp.

Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012

Đời này ta sẽ còn gặp bố mẹ mình bao nhiêu lần nữa?

Đây là một lời tâm sự tôi tình cờ đọc được đã lâu, nhưng mỗi lần nhớ đến lại không khỏi giật mình. Có những điều tưởng như đơn giản và thường nhật quá, nhưng chỉ khi mất đi rồi ta mới biết trân trọng và tiếc nuối: Giá như…
Góc Tâm Hồn redwhiterose 300x300 Đời này ta sẽ còn gặp bố mẹ mình bao nhiêu lần nữa?
Đêm qua, tắt TV xong lên giường nằm đọc sách nhưng chẳng vào. Bật điện thoại nghe FM, tình cờ nghe được một câu chuyện khiến ta giật mình tự hỏi: Đời này ta sẽ còn gặp bố mẹ mình bao nhiêu lần nữa?
Có người mỗi năm chỉ về thăm bố mẹ được một lần. Nếu bố mẹ còn sống được 20 năm nữa thì họ cũng chỉ được gặp 20 lần. Nhưng với nhiều người, bố mẹ có thể còn sống trên đời này khoảng 10 năm nữa thôi, vậy là chỉ còn 10 lần gặp mặt bố mẹ. Khoảng thời gian bố mẹ còn trên đời này của mỗi người có thể ngắn hơn nữa; chắc có người trong chúng ta không dám nghĩ tiếp!
Chủ đề mà chương trình phát thanh đưa ra trò chuyện cùng thính giả xoay quanh câu chuyện của một chàng trai từ miền quê tới thành phố xa xôi lập nghiệp. Sau khi học xong, anh ở lại thành phố và bắt đầu đi làm. Rồi thời gian trôi đi; 5 năm liền anh không về quê thăm bố mẹ được một lần.
Mới đây, anh đón được bố mẹ mình đến sống cùng mình ở thành phố thì không lâu sau, người mẹ được phát hiện là bị ung thư giai đoạn cuối. Theo lời bác sĩ, thời gian cho mẹ anh chỉ còn khoảng 1 năm, và khoảng thời gian đó đang từ từ ngắn lại khi mỗi ngày trôi qua…
Giờ đây, ngoài lúc đi làm, anh dành tất cả thời gian còn lại để ở bên mẹ mình. Anh nhớ lại tất cả những gì mà bố mẹ đã dành cho anh từ thuở ấu thơ và nhận ra rằng mình thật có lỗi với bố mẹ. Lúc này, anh mới thấy được sự quý giá của những khoảnh khắc được ở bên bố mẹ mình.
Trên đất bạn (Trung Quốc) mà sao nghe câu chuyện lại thấy giống với cuộc sống đang diễn ra trên quê hương mình đến vậy! Đời này ta sẽ còn được gặp bố mẹ mình bao nhiêu lần? Chàng trai kia cũng sẽ giống như đa số chúng ta. Nếu như mẹ anh không lâm bệnh nặng, cuộc sống cứ đều đều trôi qua thì anh cũng chẳng thể nào nhận ra được những gì quý giá đang dần rời bỏ mình.
Xã hội không ngừng phát triển, cuộc sống ngày càng nhiều áp lực. Mỗi người đều mải lo cho sự nghiệp và cuộc sống bề bộn của mình: Bàn chuyện làm ăn, tìm kiếm cơ hội, quan hệ xã hội, tiếp khách khứa bạn bè, rồi học thêm cái này cái kia… Nhiều người ở xa quê, mỗi năm chỉ về thăm bố mẹ được một vài lần. Nhưng cũng có người sống gần bố mẹ ngay trong cùng một thành phố mà cũng chẳng có thời gian tới thăm bố mẹ được vài lần trong năm.
Chúng ta có thực sự là bận đến mức không còn thời gian để dành cho bố mẹ mình không? Có phải như thế thật không nhỉ?
Nhớ có lần bạn tôi cũng đã hỏi: “Mỗi năm anh về thăm bố mẹ được mấy lần?”. Nhưng lúc đó tôi cũng không để tâm, chỉ trả lời là “hai, ba lần gì đó” rồi chẳng nghĩ ngợi gì nữa. Mới đây thôi, ngồi trò chuyện cùng một anh là giám đốc công ty nọ, anh ấy bảo “các cụ cứ thích tất cả các con ở loanh quanh đâu đấy không xa nhà mình để khi muốn là gặp được ngay mới thoả”. Tôi nghe xong cũng cười đồng ý rồi chẳng nghĩ ngợi gì nữa.
Lúc trước tôi chẳng hiểu sao cứ mỗi dịp có một trong ba anh em về thăm nhà là y như rằng, mẹ tôi lại hỏi “sao cả mấy đứa không cùng về”, hay là “chúng nó bận việc không về được à?”. Tôi chỉ cười mẹ tôi sao hay “thắc mắc” vậy, rồi cũng chẳng nghĩ ngợi gì nữa…
Còn bây giờ thì tôi cũng đang nghĩ: Đời này mình còn được gặp bố mẹ bao nhiêu lần?

Lý do các cặp đôi muốn… chia tay?

Nhiều cặp đôi hễ cãi nhau một chút là đòi chia tay, mặc dù tình cảm còn rất nhiều. Là do họ thiếu suy nghĩ hay do họ thật sự muốn điều đó?
“Biết đâu người ấy muốn như thế?”
Khi cãi nhau, người đòi chia tay trước là người suy diễn nhiều hơn. “Mình không nói chia tay thì người ta cũng chia tay mình thôi”, “Tại sao lại cố cãi nhau với mình, chẳng phải người ta cố tình gây sự để chia tay sao?”, “Mình nói chia tay trước, còn hơn là bị…”bỏ”. Chính vì thích “suy bụng ta ra bụng người” nên nhiều bạn thường mắc phải sai lầm, chưa kịp suy xét kĩ, hễ cãi nhau với người yêu một chút thì chỉ muốn “chấm dứt tất cả”.
Sĩ diện
Họ có thể chọn cách nhún nhường, năn nỉ, nhẫn nhịn, hoặc giải thích những hiểu lầm. Nhưng họ không làm. Thay vào đó, họ giả vờ lạnh lùng quay lưng đi và nói chia tay. Đó cũng là một “phép thử” để xem đối phương có thật sự yêu mình hay không. Những người này thường có “cái tôi” quá lớn và khi tình cảm có thử thách thì họ nghĩ cho họ nhiều hơn.

Vì sao khi bế tắc, các cặp đôi chỉ muốn… chia tay?
Dễ tổn thương
Một điều khá mâu thuẫn nhưng cũng đầy thú vị: ai đòi chia tay trước thường là người mong manh dễ vỡ hơn. Họ sợ rằng nếu tiếp tục cãi nhau, tiếp tục yêu nhau, họ sẽ không thể chịu nổi, sẽ bị tổn thương sâu sắc. Vì vậy, họ chọn cách “tự giải thoát cho mình”. Những bạn này thường yêu rất nhiều và có trái tim đa cảm.
Người ấy hết yêu mình rồi”
Chuyện tình cảm gặp phải sóng gió, nếu người yêu cư xử không như cách họ mong đợi, họ sẽ cảm thấy thất vọng và có chút hờn dỗi. Khi linh cảm cho thấy “đối phương” không còn yêu họ nhiều như trước, họ bắt đầu chênh vênh, hoang mang và chỉ muốn chia tay.
Nghe lời “quân sư”
“Quân sư” thường là người ngoài, được nghe kể lại câu chuyện từ một phía nên cách nhìn khác cứng nhắc, quyết đoán và tiêu cực. Khi quân sư cứ ngồi bên cạnh bạn mà rỉ tai: “Như vậy thì tiếp tục yêu làm gì nữa, chia tay đi!”, hẳn bạn cũng sẽ mủi lòng và chọn cách…dứt điểm, trong khi mọi thứ có thể giải quyết một cách thỏa đáng hơn.
Bạn thấy đấy, người ta đòi chia tay nhiều lần không phải vì hết yêu, mà vì ti tỉ những lí do hết sức…ngốc xít. Khi có chuyện, tốt nhất là hai bạn nên cùng nói ra suy nghĩ của chính mình, thay vì tự phỏng đoán để rồi đánh mất tình cảm một cách đáng tiếc.

Thứ Năm, 6 tháng 12, 2012

Kiếp sau nếu lại làm chồng của em...


Cô vốn không bị điên. Năm đó cô 23 tuổi, rất trẻ. Người ta nói nhan sắc cô vào loại bình thường. Năm đó cô đem lòng yêu anh. Anh 23 tuổi, có chút danh tiếng, rất tài hoa và là người tình lý tưởng của rất nhiều cô gái trẻ.
Cô vừa hay làm việc cùng cơ quan với anh. Giờ nghỉ trưa, đồng nghiệp thích chơi bài, nhưng cô thì không. Tuy vậy, cô vẫn ngồi giữ chỗ, chờ anh ăn cơm xong sẽ nhường lại cho anh.
Anh chưa từng để ý đến cô, giữa anh và cô không hề có một sự ràng buộc nào. Cô là một cô gái tốt bụng và biết quan tâm đến người khác, nhưng lại rất ít cười. Cô chỉ cười khi ở bên cạnh anh. Mặc dù anh không quan tâm đến cô, nhưng cô vẫn yêu anh tha thiết.
Buổi tối hôm đó, cô hẹn anh cùng đi tản bộ, và rồi thẹn thùng cô nói lời yêu anh. Anh vô cùng ngạc nhiên, nhưng rất nhanh anh tìm ra cách để khéo léo từ chối. Anh nói với cô rằng người con gái anh yêu không yêu anh, giờ anh không muốn yêu ai khác nữa vì trái tim anh đã chết, anh không thể làm bạn của cô được nữa, mong cô đừng tìm anh.
Cô khóc ròng một đêm. Khi đi làm, cô cũng khóc, đồng nghiệp nhìn cô với ánh mắt lạ lùng, còn anh thì ngồi ngây ra đó không biết làm gì. Những ngày sau đó cô vẫn không ngừng khóc. Anh bắt đầu động lòng, xem ra cô thực sự rất yêu anh. Rồi cũng đến một ngày, anh hẹn cô ra ngoài. Anh nói sẽ thử đến với cô nếu cô không bận tâm đến việc anh chưa thể quên được người con gái cũ. Cô đồng ý, cười rạng rỡ. Cuối cùng anh cũng đã chấp nhận cô.

Tình yêu của anh và cô rất giản đơn, không có những lần hẹn nhau ra ngoài xem phim hay đi ăn. Anh luôn thờ ơ với cô. Những lúc vui nhất, họ thường ngồi dưới chân cầu bên cạnh bờ sông. Anh sống trong một căn hộ độc thân. Cô thường đến đó giặt quần áo giúp anh. Anh bị ốm cô quan tâm chăm sóc anh. Anh quên mất ngày sinh nhật cô, cô không trách anh. Đến sinh nhật anh, cô tặng anh một chiếc cà vạt thật đẹp và không quên tạo cho anh một bữa tiệc sinh nhật thật lãng mạn.
Một năm sau đó, hai người kết hôn. Mọi việc trong gia đình cô đều lo liệu chu đáo. Anh đi làm về có cơm ngon canh ngọt, xem ti vi xong có nước nóng để tắm, quần áo của anh cũng được cô giặt sạch sẽ. Anh có thể chuyên tâm vào sự nghiệp. Năm đó anh được thăng chức giám đốc, còn cô thì gầy đi nhiều. Hai năm sau cô có thai. Khi bụng to dần, việc cúi người ngồi xuống đối với cô khá khó khăn. Nhưng ngày nào cô cũng chăm chỉ giặt quần áo. Mọi việc trong gia đình vẫn do cô lo liệu. Một tháng sau, cô trở dạ. Bác sĩ trẩn đoán cô khó đẻ do vị trí thai nhi quá cao, phải mổ đẻ. Vì con, cô chấp chận, bé gái sinh ra nặng 3 cân. Ba mẹ anh muốn bế cháu, nhưng khi cháu là một bé gái thì không thèm đến thăm cô nữa. Những tháng nằm cữ, cô không có ai chăm sóc, người thân bên ngoại lại ở quá xa, mỗi tháng chỉ đến thăm được một lần và mỗi lần mang theo được một ít đồ tẩm bổ. Buổi tối, bé hay quấy, một mình cô phải thay tã, cho bé uống sữa. Anh không chăm sóc cô. Chưa hết cữ, hông cô bắt đầu đau nhức.
Bé rất xinh và đáng yêu. Cô âm thầm dõi theo sự lớn khôn của con, lòng ngập tràn hạnh phúc. Mặc dù sự thờ ơ của anh làm cô đau lòng, nhưng cô vẫn yêu anh. Cũng có những lúc cô trách anh, nhưng sau đó cô lại tha thứ cho anh. Có lẽ anh mãi mãi không biết quý trọng những thứ mình đang có, bởi vì trong quãng thời gian đó, anh luôn thờ ơ đối với sự tồn tại của cô.
Cô nhìn con lớn lên từng ngày, con những tiếng đầu tiên con bé gọi mẹ. Cứ như thế, thấm thoắt, bé đã lên năm tuổi. Trong một lần cô đưa bé đi chơi công viên, chiếc xe buýt chở hai mẹ con gặp tai nạn, cô bị ngất đi sau cú va chạm. Khi tỉnh lại mặt cô đầy máu, nhưng cô không hề để ý đến vết thương của mình mà nhìn xung quanh để tìm con. Bé bị thương rất nặng, khi đưa đến bệnh viện, bác sĩ nói bé đã ngừng thở. Cô ngất lịm, đến khi tỉnh lại, miệng không ngừng gọi tên con. Anh ngồi bên nhẹ nhàng an ủi cô mà lòng xót xa vô hạn. Cô lại khóc ngất đi.
Đến lần thứ ba cô tình lại thì luôn miệng lẩm bẩm một mình. Bác sĩ nói cô đã bị điên…
Anh từ chức và tìm một công việc theo giờ để có thời gian chăm sóc cô. Những lúc anh đi làm đành nhờ hàng xóm. Cô vẫn lẩm bẩm gọi tên con hay ôm gối cười ngây dại. Thấy đứa trẻ nào cô cũng đuổi theo và gọi đó là con mình. Anh chỉ còn cách khóa cô ở trong nhà. Cô lúc thì cười, lúc lại khóc nhưng khi nhìn thấy ảnh con cô lập tức bình tĩnh lại, lấy tay vuốt nhẹ lên khuôn mặt trên ảnh. Ánh mắt sáng lên nét hiền từ.
Thời gian dần trôi. Có những lúc nửa đêm, cô đột nhiên gọi tên con. Mọi người trong xóm đều biết đến người vợ điên, có người cảm thông, có người thương hại, có người lại xem đó như là trò đùa. Đáng nhẽ anh sẽ có một tiền đồ sáng lạn nhưng chính vì người vợ điên mà anh mất tất cả. Anh hận cô. Anh bắt đầu nghiện thuốc lá và rượu, ngày nào cũng say mềm, tính khí trở nên nóng nảy.
Cô lờ mờ nhận ra sự thay đổi của anh. Anh hút rất nhiều thuốc. Nhân lúc anh không để ý, cô giấu thuốc đi. Không thấy thuốc, anh hỏi, cô chỉ cười ngây dại. Anh hằn giọng: “Nếu cô không đưa ra đây tôi sẽ đánh chết cô”. Cô giật mình sợ hãi, thu mình vào góc tường. “Cô có nghe thấy không, mau đưa ra đây”, anh vẫn quát tháo. Cô run rẩy rút điếu thuốc từ gầm giường đưa cho anh, anh giật lấy và lại gắt lên với cô: “Nếu lần sau cô còn giấu thuốc đi tôi sẽ đánh chết cô”.
Cô vẫn có thói quen giặt quần áo mỗi khi anh ra ngoài, thường là lấy quần áo của con ra giặt. Cô vuốt nhẹ quần áo con, ngửi mùi hương trên đó và lại cười ngây dại.
Cô đổ bệnh, bác sĩ bảo cô không sống được bao lâu nữa.
Anh hút thuốc, nhìn chằm chằm vào người vợ đáng thương. Cô vẫn điên như trước, chỉ là giờ đây dễ mệt hơn, quậy một lúc đã lăn ra ngủ. Để cứu cô anh đã bán hết những gì có thể, cuối cùng anh phải bán cả ngôi nhà đang ở.
Cô đau đớn nhìn anh, tay chỉ vào họng mà nói không thành lời. Cô thở khó nhọc, run rẩy nói với anh: “Em rất đau”. Sự đau đớn của cô khiến lòng anh tan nát. Từ trước đến nay anh chưa từng thương yêu cô, nhưng đến hôm nay, anh đã rơi nước mắt. Anh nói với cô, anh không còn cách nào nữa, những gì anh có thể làm được anh đã làm hết rồi… Dường như cô cũng biết mình không thể sống thêm được bao lâu nữa, không còn lấy tay ra hiệu mà gắng gượng thở, nước mắt cứ thế tuôn trào.
Cô ra đi vào sáng ngày hôm sau khi anh còn đang ngủ. Đến lúc anh tỉnh dậy, cô đang nép vào lòng anh, mắt vương lệ. Trên giường đặt lại một bức thư, viết: “Gửi anh yêu”.
Anh vội vàng mở thư, những dòng chữ rõ ràng như in sâu trong mắt anh. Cô đã viết cho anh lúc cô tỉnh lại:
Anh yêu!

Em đang khóc khi viết cho anh những dòng chữ này. Em biết mình sắp không qua nổi. Hôm nay, em bỗng dưng tỉnh lại, có lẽ là do sức tàn trỗi dậy, có lẽ là do ông trời thương hại em, cho em cơ hội cuối cùng để nói lời từ biệt với anh. Em vẫn còn nhớ con của chúng ta, nhớ lúc con gọi… Khoảnh khắc đó, anh biết không? Khoảnh khắc đó em đã khóc. Em ôm lấy khuôn mặt nhỏ bé của con. Tại sao? Tại sao ông trời lại nhẫn tâm với con của chúng ta, nhẫn tâm với em như vậy. Nằm dưới lớp đất đó có lẽ con mình cô đơn lắm vì không có ai chăm sóc. Con đang đợi em. Em phải đến bên con, chăm sóc con.


Anh yêu! Cảm ơn anh vì anh đã mang đến cho em một gia đình, một đứa con, giúp em hoàn thành thiên chức của một người phụ nữ. Mặc dù anh chưa từng nói với em rằng anh yêu em nhưng em vẫn yêu anh, yêu anh đến cả khi chết đi rồi. Những ngày tháng ở bên anh mặc dù rất đau khổ vì anh chưa từng quan tâm đến em, yêu chiều em, nhưng em vẫn đợi đến ngày anh nói lời yêu em. Giờ em không thể đợi đến ngày đó nữa rồi.


Anh yêu! Anh là người đầu tiên và cũng là người cuối cùng mà em yêu. Khi em rời xa thế giới này, anh sẽ là người đàn ông duy nhất của em.

Anh yêu! Cảm ơn anh vì tất cả, em đã khiến anh phải vất vả rồi. Xin lỗi anh, em phải đi đây, em không thể cùng anh đi hết quãng đời còn lại được nữa.

Anh yêu! Em hôn anh lần cuối. Đó là nụ hôn nồng thắm và vĩnh hằng. Hãy để những giọt nước mắt đau khổ suốt bao năm qua tuôn trào trong giờ phút này. Em đi đây. Anh yên tâm, em sẽ chăm sóc con thật tốt.



Mãi mãi yêu anh!


Anh khóc. Lần đầu tiên trong cuộc đời anh biết thế nào là đau khổ tột cùng. Anh ôm chặt cô trong lòng, nhớ lại những khổ đau mà cùng từng phải chịu đựng, nhớ lại những điều tốt đẹp về cô. Từng giọt nước mắt anh rơi xuống khuôn mặt nhợt nhạt gầy gò của cô.

Anh để cô nằm bên cạnh con. Quỳ trước mộ cô, hai mắt anh mọng nước, ôm lấy mộ, anh thì thầm: “Em yêu! Em biết không? Cho đến tận hôm nay anh mới biết anh yêu em đến nhường nào. Anh yêu em, thật đấy, rất yêu em. Trước đây anh không tốt với em, giờ nghĩ lại anh thấy mình thật đáng hổ thẹn. Kiếp này anh nợ em, kiếp sau mong được đền đáp. Em yêu, anh yêu em, em có nghe thấy không?” Anh gục đầu lên mộ cô khóc nức nở. Nhưng cô mãi mãi không thể nghe thấy được.
Kiếp sau nếu anh lại được làm chồng của em, anh sẽ chăm sóc em, yêu em suốt đời, được không em?

Thứ Hai, 26 tháng 11, 2012

Tình yêu của em ơi...


Trưa lại oi bức thế thôi, nhưng đầu óc không căng thẳng nhé! Đang rất vẩn vơ với những suy nghĩ về tương lai của em, của một gia đình - chả biết có hạnh phúc hay không - nhưng em sẽ cố gắng chăm chút hết mức có thể?


ảnh minh họa
Đầu tiên là anh! Vâng, anh đấy! Người sẽ là chồng của em, là cha của những đứa con xinh xắn của em, là chủ của những gì thuộc về em. Anh có thể là người đang đọc những dòng này, hay có thể là ai đó, khi cưới nhau về rồi anh mới đọc được những dòng này cũng nên. Nhưng với em, anh còn mơ hồ lắm! Chả biết anh có xinh trai như những thần tượng Hàn Quốc của em hay không, nhưng em biết một điều, tay anh nhất định phải ấm. Và to nữa nhé, phải to hơn tay em cơ! Em thích những cái nắm tay siết chặt của anh mỗi khi chúng mình dung dăng đi dạo này, mỗi khi mình xem 1 bộ phim kinh dị nào đó... Bàn tay ấy phải đủ vững để dắt em qua những cám dỗ của cuộc sống, rồi là dắt em lên chiếc xe hoa "rinh" em về nhà nữa chứ. Sẽ là bàn tay ấm ôm lấy em những đêm lạnh, lau vội dòng nước mắt em rơi, che chở em trên đường đến bệnh viện và dẫn dắt con của chúng mình từng bước trưởng thành. Ôi hiện tại em rất hạnh phúc khi nghĩ về những ngày ấy, nhưng có khi nào đó chỉ là ước mơ?
Anh còn phải thông minh hơn em nữa nhé! Nếu chẳng "lanh" hơn em thì anh sẽ không bao giờ trị được em cả! Bởi vì em bướng lắm! Mà những kẻ cứng đầu thì chỉ cúi đầu trước những người khôn ngoan hơn họ! Anh có thể sẽ làm một công việc nào đó, chung ngành với em hay không thì em không biết, nhưng thu nhập phải ổn định và phải "cống nộp" đúng hạn nhé! Em chẳng cần anh có 1 tài sản kết xù nào trước khi lấy em, bởi vì em sợ sẽ giống cô dâu Quỳnh Chi lắm anh ạ, thế còn gì khốn đốn bằng. Em muốn giàu có bởi những gì ta tạo ra. Mà thật ra giữ tiền của anh có phải em ăn xài cái chi đâu! Tất cả là cho các "quý tử" của ông đấy ông xã ạ!
Có thể em không khéo léo, dịu dàng nhưng em hứa sẽ là người phụ nữ của gia đình. Nhưng trong giới hạn nào đó nhất định thôi. Anh cũng biết mà, mục tiêu em đặt ra cao lắm! Không phải em cố "cày" để lấy cái bằng MBA rồi đóng khung treo tường về làm osin cho anh đâu nhé! Em vẫn sẽ ra ngoài, làm việc, như anh. Chúng ta sẽ mướn 1 người giúp việc, nhỉ! Rằng để quét dọn nhà cửa, giặt giũ quần áo và đi chợ. Thế thôi! Còn việc nấu ăn, ủi quần áo, chăm sóc anh và các con sẽ là của em! Rồi cuối tuần mình sẽ cho chị ấy nghỉ ngơi. Và em cố gắng làm vai trò "nội trợ" trong vòng 1 ngày Chủ nhật, nhé! Mình sẽ cùng nấu ăn anh nhỉ! Nghe lý tưởng hóa cuộc sống thực tế nhỉ! Nhưng công việc không phải lúc nào cũng xô bồ thế phải không anh? Hứa với em là sẽ dành cuối tuần cho gia đình nhé! Rồi lâu lâu mình đi picnic! Nghe mà vui quá! Mình sẽ nghịch ngợm y như lũ bé con nhà mình hén! Không thì về nhà ba mẹ mình, anh nhỉ! Em phải khiến ba mẹ em ghen tức lên vì mình hạnh phúc như thế! Ba mẹ em sẽ không biết được rằng em đã rút ra kinh nghiệm từ ông bà mà vun đắp cho gia đình mình thế nào đâu!
Mình sẽ có những đứa trẻ xinh xắn, em sẽ hoãn thời gian làm việc để chăm sóc chúng. Hiện tại thì em vẫn rất đắn đo về việc nuôi dạy chúng thế nào cho phải vì trẻ con bây giờ "quỷ" quá sức anh nhỉ! Em muốn con mình lớn lên bình thường như em khi bé, và sẽ hiểu những việc đúng độ tuổi của chúng. Cuộc sống càng hiện đại thì càng đáng sợ, anh nhỉ! Nhưng cái này thì đến lúc có con mình bàn tiếp hén!
Rồi sẽ có những lúc căng thẳng với công việc, với đồng tiền, mình sẽ bất đồng! Nhưng đừng to tiếng với nhau nhé! Mình sẽ ngồi lại và thảo luận. Em không im lặng, anh cũng không được nhậu nhẹt! Anh không biết cảm giác phải chờ người khác đi nhậu cả đêm tệ hại đến thế nào đâu! Nếu em có dùng dằng gì đấy, chỉ cần anh ôm lấy em là đủ. Cả 2 ta, phải có 1 người nhường, đó có thể là luôn là em, nhưng một lần ngoại lệ nào đó, anh cũng nên cho em tí tự tôn của phụ nữ nhé! Anh không biết em ngưỡng mộ những ông bà lão nắm tay nhau dạo công viên, dạo biển thế nào đâu! Em ước những sóng gió không quá to lớn để em có thể giữ được gia đình mình đến khi em đi bằng 3 chân! Nhưng nếu một mình em thì không thể, phải có sự thông cảm và yêu thương của cả anh nữa.
Nếu hiện tại anh sắp xuất hiện, xin anh hãy kiên nhẫn. Vì giờ đây em trở nên vô cảm đến đáng sợ lắm! Em cần thời gian cho những sự bắt đầu. Em cần sự cảm hóa của anh, để em có thể lại yêu thương, lại trẻ con, và có thể thực hiện tất cả những gì em mường tượng ra nãy giờ... Em không thể tự mình mở lòng ra với ai vì ai cũng có gì đó rất hời hợt, không thể hiện sự chân thành một cách "đủ yêu cầu của em". Cũng có khi còn lâu lắm anh mới xuất hiện, nhưng thời gian chả là gì cả anh nhỉ! Chỉ cần xuất hiện đúng lúc, anh nhỉ!