Mới 9h tối mà sao quán nước của bà Tám đã không còn khách, mà đúng rồi, hôm nay là thứ 7, cuối tuần quán của bà thường rất vắng, đám thanh niên hàng ngày vẫn hay bám rễ ở quán chỉ chờ cuối tuần để tranh thủ đưa người yêu đi chơi. Tôi vẫn ngồi một mình ở chỗ quen thuộc cạnh gốc bàng, chiếc ghế gỗ thấp tì làm ghế, cái cao hơn chút làm bàn, mắt lim dim ngắm làn khói thuốc phả ra và chơi trò tưởng tượng những hình ảnh kỳ quái nảy đến trong đầu. Cốc trà đã nguội từ lúc nào, chiếc gạt tàn cũng đã đầy nửa tàn thuốc mà sao tôi vẫn chưa muốn về. Tôi phải đi về đâu giữa cái cuộc đời xô bồ này? Tôi luôn sợ cái cảm giác khi cuối tuần đến, đó là 2 ngày trong tuần nặng nề nhất, 2 ngày mà tôi không thể tiếp tục trốn mình sau sự bận bịu công việc, để tự huyễn hoặc rằng mình đã quên em…
- Chú ơi – tiếng gọi của một bé gái tầm 6 tuổi cắt đứt mớ suy nghĩ hỗn độn của tôi
- Uh gì thế cháu? – tôi quay sang lúc này thấy cô bé có đôi mắt ngây thơ mặc váy hồng, trên đầu cài chiếc bờm đính một chiếc nơ đỏ rất xinh.
- Uh gì thế cháu? – tôi quay sang lúc này thấy cô bé có đôi mắt ngây thơ mặc váy hồng, trên đầu cài chiếc bờm đính một chiếc nơ đỏ rất xinh.
Cô bé cầm chiếc lá vừa nhặt được lên rồi hỏi:
- Lá rụng là do gió lay rụng hay cây không giữ nổi lá hả chú?
- Lá rụng là do gió lay rụng hay cây không giữ nổi lá hả chú?
Câu hỏi của cô bé làm tôi chết lặng, đôi mắt hướng về xa xăm, chỉ trong giây lát đó thôi nhưng tất cả kỷ niệm như ùa về, vào cái ngày hè năm đó…
***
Chiều nay Sài Gòn đổ mưa to, những cơn mưa đặc trưng nơi đây luôn đến rất nhanh và dữ dội như một sự giải tỏa sau một ngày nắng nóng oi ả, nó cuốn phăng đi cái ngột ngạt, bức bối, bụi bặm của thành phố. Cô gái vội vã chạy vào trú dưới một mái hiên, lấy tay vẩy khô chiếc cặp trên tay, đôi măt cau lại vì sự bất cẩn của mình khi quên không cầm theo ô. Quay sang bỗng cô nhận thấy không chỉ có mình đứng trú, một chàng trai dáng vẻ cao ráo trí thức đã đứng đó tự lúc nào.
Chiều nay Sài Gòn đổ mưa to, những cơn mưa đặc trưng nơi đây luôn đến rất nhanh và dữ dội như một sự giải tỏa sau một ngày nắng nóng oi ả, nó cuốn phăng đi cái ngột ngạt, bức bối, bụi bặm của thành phố. Cô gái vội vã chạy vào trú dưới một mái hiên, lấy tay vẩy khô chiếc cặp trên tay, đôi măt cau lại vì sự bất cẩn của mình khi quên không cầm theo ô. Quay sang bỗng cô nhận thấy không chỉ có mình đứng trú, một chàng trai dáng vẻ cao ráo trí thức đã đứng đó tự lúc nào.
- Mưa to quá cô nhỉ? – chàng trai vui vẻ bắt chuyện.
Giọng nói Hà Nội đặc trưng của anh làm cô thoáng bối rối, ở đây cô ít quen bạn người Bắc lắm, nhưng có một điều mà cô phải tự công nhận là cô rất thích giọng của con trai Hà Nội. Chất giọng đó làm cô gợi lại đến một kỷ niệm, về người đó … “Nhất định anh sẽ tìm gặp em”, câu nói vẫn ám ảnh cô đến tận bây giờ.
- Vâng, mùa hè ở đây luôn thế anh ạ, sáng nắng rồi chiều mưa. – Cô trả lời dè dặt.
Hai người lại đứng đó hồi lâu, cô quay sang hỏi:
- Anh … vừa từ Bắc vào à? Tôi thấy giọng anh …
- À vâng, tôi từ Hà Nội vào
- Anh đi công tác? – cô tò mò hỏi
- À … uhm … không … tôi có chuyện riêng cô ạ – anh ấp úng trả lời.
- À vâng, tôi từ Hà Nội vào
- Anh đi công tác? – cô tò mò hỏi
- À … uhm … không … tôi có chuyện riêng cô ạ – anh ấp úng trả lời.
Họ lại lặng yên đứng đó, tiếng mưa xối xả như giục giã cảm xúc và phản đối sự im lặng vô duyên này:
- Tôi … đến đây để … tìm một người con gái. – anh nói.
Cô lại nhìn anh, đôi mắt to tròn ngạc nhiên dưới cặp kính cận gọng lớn, loại kính mà giới trẻ thương gọi là kính nobita, cô vẫn luôn đeo nó vì hồi đó người đó đã nói “Em đeo chiếc kính này nhìn dễ thương lắm” khi anh xem ảnh cô trên mạng.
Anh lại cười ngượng:
Anh lại cười ngượng:
- Vâng, tôi đã hứa là sẽ vào đây tìm cô ta – anh vừa nói vừa cười ngượng, đôi mắt luống cuống nhìn xuống đất.
- Cô ta không cho anh địa chỉ à? Tôi có thể giúp gì cho anh?
- Cảm ơn cô, tôi không biết gì ngoài tên cô ta là Linh và có mái tóc rất dài. Cô ta còn hứa bao giờ gặp nhau sẽ nấu cho tôi món sữa ngô sở trường nữa.
- Cô ta không cho anh địa chỉ à? Tôi có thể giúp gì cho anh?
- Cảm ơn cô, tôi không biết gì ngoài tên cô ta là Linh và có mái tóc rất dài. Cô ta còn hứa bao giờ gặp nhau sẽ nấu cho tôi món sữa ngô sở trường nữa.
Anh tự cười và nói tiếp:
- Tôi thật điên rồ phải không cô? Ở cái đất Sài Gòn rộng lớn này có biết bao ngừoi con gái tên Linh và tóc dài, cô nhỉ? Đã một tuần này tôi đi tìm mà không có kết quả gì, có lẽ mai tôi bay ra Hà Nội thôi, dù sao tôi cũng đã làm hết sức mình. Mà trời cũng ngớt rồi này, rất vui được trò chuyện với cô, tôi đi nhé.
Anh nheo mắt cười hiền rồi lấy tay chỉnh lại cặp kính cận càng khiến anh trông thật trí thức. Anh quay lưng bỏ đi được một đoạn bỗng:
- HẢI ANH!
Anh giật mình quay lại:
- Sao cô biết tên tôi?
Cô chạy lại ôm chầm lấy anh, những giọt nước mắt thay mưa thấm ướt chiếc áo sơ mi:
- Em … em là Linh … – cô nói trong tiếc nấc.
- Anh vẫn tưởng không bao giờ tìm được em chứ – Anh vừa nói vừa ôm nhẹ lấy người con gái đó, người con gái anh vẫn đang tìm kiếm trong vô vọng.
- Anh vẫn tưởng không bao giờ tìm được em chứ – Anh vừa nói vừa ôm nhẹ lấy người con gái đó, người con gái anh vẫn đang tìm kiếm trong vô vọng.
***
Hai người lúc này đang ngồi trong một quán nước nhìn ra Hồ Con Rùa trên đường Võ Văn Tần. Cái cảm giác của anh lúc này thật lạ, vui buồn đan xen lẫn lộn. Anh âu yếm nhìn người con gái anh yêu đang bối rối lấy thìa ngoáy cốc cà phê tạo lên những tiếng sồn sột của đá. Cô muốn trốn chạy tất cả, cô không muốn gặp anh trong hoàn cảnh này, tại sao anh không đến sớm hơn? Tại sao dạo đó anh lại cắt đứt liên lạc với cô? Anh có biết rằng cô đã khóc và đau khổ nhiều đến thế nào không? Tại sao? Tại sao? Tất cả những câu hỏi, trách móc dồn dập đến trong suy nghĩ nhưng cô vẫn câm lặng không nói gì được với anh lúc này. Anh vẫn ngồi đó, điếu thuốc đã hết hơn một nửa. Dụi điếu thuốc vào gạt tàn, anh hít một hơi dài:
Hai người lúc này đang ngồi trong một quán nước nhìn ra Hồ Con Rùa trên đường Võ Văn Tần. Cái cảm giác của anh lúc này thật lạ, vui buồn đan xen lẫn lộn. Anh âu yếm nhìn người con gái anh yêu đang bối rối lấy thìa ngoáy cốc cà phê tạo lên những tiếng sồn sột của đá. Cô muốn trốn chạy tất cả, cô không muốn gặp anh trong hoàn cảnh này, tại sao anh không đến sớm hơn? Tại sao dạo đó anh lại cắt đứt liên lạc với cô? Anh có biết rằng cô đã khóc và đau khổ nhiều đến thế nào không? Tại sao? Tại sao? Tất cả những câu hỏi, trách móc dồn dập đến trong suy nghĩ nhưng cô vẫn câm lặng không nói gì được với anh lúc này. Anh vẫn ngồi đó, điếu thuốc đã hết hơn một nửa. Dụi điếu thuốc vào gạt tàn, anh hít một hơi dài:
- Vậy, em và chồng hiện đang sống ở đâu?
- Bọn em đang ở Phú Mỹ Hưng.
- Anh ấy yêu em chứ?
- Anh ấy rất giàu có, trước đây là giám đốc công ty em, giờ em đã nghỉ việc ở nhà chăm sóc bé Bin, bé mới được 1 tuổi rưỡi – cô trả lời mà không dám nhìn vào mặt anh
- Anh hỏi anh ấy yêu em chứ? Em thấy hạnh phúc chứ?
- Bọn em đang ở Phú Mỹ Hưng.
- Anh ấy yêu em chứ?
- Anh ấy rất giàu có, trước đây là giám đốc công ty em, giờ em đã nghỉ việc ở nhà chăm sóc bé Bin, bé mới được 1 tuổi rưỡi – cô trả lời mà không dám nhìn vào mặt anh
- Anh hỏi anh ấy yêu em chứ? Em thấy hạnh phúc chứ?
Cô im lặng không muốn trả lời câu hỏi này của anh, có lẽ điều này giờ đây đã không còn quan trọng. Tất cả chỉ là một quá khứ đã chết, ngày đó cô đã quyết tâm chôn chặt tình yêu với anh cũng với những kỷ niệm từng có. Giờ đây cô cũng không muốn tất cả những tình cảm đó trở lại gây ra những đau thương cho mình thêm một lần nữa.
Ngoài kia, cơn gió thoáng qua đã làm rụng một chiếc lá trên cành …
Ngoài kia, cơn gió thoáng qua đã làm rụng một chiếc lá trên cành …
***
Tôi cầm chiếc lá của cô bé váy hồng và nói:
Tôi cầm chiếc lá của cô bé váy hồng và nói:
- Là do số phận cháu bé ạ, số phận đã khiến chiếc lá rời cành.
Cô bé lại tiếp tục nhảy múa chạy chơi trên hè phố, bỏ lại tôi một mình với những hoài niệm năm xưa…
HẾT.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét