Có một không gian nào đó chiều dài nỗi nhớ
Có khoảng mênh mông nào sâu thẳm hơn tình thương
Ở đâu đây nỗi nhớ, em mơ về bên anh
Ngôi sao như xuống thấp cho ta gần nhau thêm.
Chiều, gió heo may lạnh buốt. Bài hát chợt vang lên lạnh lòng người đơn lẻ. Ừ thì ở bên đây nỗi nhớ em đang mơ về bên anh . Vậy chăng bên ấy, anh có đang nhớ tới em?
Có khoảng mênh mông nào sâu thẳm hơn tình thương
Ở đâu đây nỗi nhớ, em mơ về bên anh
Ngôi sao như xuống thấp cho ta gần nhau thêm.
Chiều, gió heo may lạnh buốt. Bài hát chợt vang lên lạnh lòng người đơn lẻ. Ừ thì ở bên đây nỗi nhớ em đang mơ về bên anh . Vậy chăng bên ấy, anh có đang nhớ tới em?
| luubuttuoixanh.com |
Vẫn là một câu hỏi, em luôn tự hỏi lòng mỗi chiều cô quạnh. Một câu hỏi lẽ ra em phải nên đưa vào miền kí ức. Lục lọi, tìm tòi em mong tìm lại chút gì êm đềm của ngày xưa, của một con người em đã quẳng vào kỉ niệm. Mênh mang...
Ngày đó, cơn gió Đông vô tình phất nhẹ bờ vai, chiếc khăn len vô tình rơi xuống cánh dồng phơ phất. Gió nhẹ, hai mái đầu chụm vào nhau, hai bàn tay nắm chặt tự lúc nào. Trái tim con bé ngô nghê đập mạnh từng tiếng, cõi lòng xao xuyến đến lạ lùng. Ngẫn đầu nhìn anh em không tránh khỏi nụ cười e ấp, đôi má ửng hồng như xóa tan hết cái lạnh của mùa Đông.
Rồi một lúc lâu, hai ánh mắt cứ đắm nhìn nhau, bỏ mặc đi buổi chiều đã dần tàn theo sương muộn. Bất chợt , cơn gió rít mạnh, hai tâm hồn rời khỏi cõi mơ. Anh khẽ gật đầu rồi chào tạm biệt khi con tim chưa nói cạn lời, ánh mắt chưa rời nhau, luyến tiếc. Anh bước nhẹ trên cánh đồng cỏ mơn man, hơi ấm thoang thoảng phả vào mặt nồng nàn, lưu luyến. Giây phút ấy, em ước mình sẽ là cơn gió thoảng, bay theo anh cho đến hết đoạn đường, để bên anh vi vu bảo nhỏ: "Anh ơi, em yêu lắm anh mắt của anh". Em yêu cơn gió chiều nay, cơn gió vô tình nhưng nồng nàn cảm xúc. Gió ơi, cùng ta ở lại để quyện vào hơi ấm của anh.
Chiều nay, xóm nhỏ vẫn vang lên bài hát hôm nao, nhưng dường như chỉ có gió vi vu cùng em hát khẽ. Gió ơi, ở bên đây nỗi nhớ ta vẫn mơ về bên ai, ngôi sao đã dần xuống thấp, buổi chiều kết thúc nhưng sao ta vẫn chẳng gần được bên ai. Ta nhớ quá hương gió ấm áp chiều nao, ta mong gió một lần mang lại. Đừng để ta chơi vơi cảm xúc giữa cánh đồng chiều. Men theo cánh đồng ta quay lại kỉ niệm hôm qua. Rồi thì gió cũng bỏ ta mà đi, cũng mang theo hới ấm ấy xa dần vào đêm tối. Ừ thì ta lại cô đơn, nhưng ánh mắt ngày xưa nao nao trong cảm xúc. Em mơ về bên anh !

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét