Nó ngồi lặng yên, hướng đôi mắt nhìn ra ngoài khung cửa sổ, đưa tâm hồn phiêu du đến một nơi nào xa xôi lắm. Mẹ nó đẩy cửa bước vào trong phòng, đặt phích nước nóng xuống cạnh chân tủ phía đầu giường, nhìn nó, cố nén tiếng thở dài đang chực vỡ òa trong lồng ngực.
- Con đang làm mẹ phiền lòng lắm, phải không ạ?- nó cất tiếng hỏi, giọng nó nghe nhẹ bẫng.
- Không có chuyện đó đâu con gái…- mẹ nó ngồi xuống cạnh giường, tay chạm nhẹ vào bàn tay lạnh cóng của nó. Dường như nó đã mất đi một phần của sự sống.
- Ba muốn quay về sao?- nó lại hỏi, những câu hỏi rời rạc, không có chút liên quan.
- Ngoại không chấp nhận…
- Họ ngoại không cần con nữa sao mẹ?
Mẹ nó lặng im, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc nó, cắn chặt môi để không bật ra tiếng khóc.
- Con muốn về nhà.
***
Nó gác cằm lên đầu gối, lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ. Vẫn chỉ là ngồi một chỗ nhìn ra ngoài, nhưng mỗi góc độ lại thật khác nhau. Có gì là lạ lẫm. Có chút gì là quen thuộc.
- Sao lại ra viện?
Đứa bạn thân của nó hít một hơi thật sâu rồi mới cất tiếng nói. Nó khẽ giật mình, quay lại nhìn đứa bạn mà nó đã quên mất sự tồn tại từ nãy, nở một nụ cười yếu ớt rồi đáp:
- Mai à, mày nhìn thấy không? Bà già kia đã ngồi bán bánh từ sáng đến giờ, thế mà mới chỉ bán được bốn cái bánh bò. Tao muốn ăn bánh bò mày ạ…
- Mày muốn ăn mấy cái?- Mai đứng dậy, đi lại gần ô cửa sổ và nhìn về phía tay nó chỉ.
- Năm… à không… mười cái.
- Mười cái?- Mai nhìn nó ngạc nhiên rồi khẽ gật đầu.- Tao biết rồi. Mày chờ tao nhé!
Góc phố ấy, con đường ấy, nét mặt ấy thân thương đến lạ. Đôi môi nó khẽ nở một nụ cười mà sao đôi mắt dường như không có chút ánh sáng nào le lói. Nó đứng dậy, quay người vào trong góc phòng, lấy chiếc ba lô đã xếp căng quần áo và nhanh chóng lẻn ra ngoài cửa.
Phải.
Nó trốn.
Nó không muốn mình là gánh nặng cho ba mẹ. Nó không muốn vì nó mà mẹ bị họ hàng bên ngoại quay lưng. Căn bệnh quái ác sao cứ hành hạ nó mãi thế? Nước mắt khổ đau sao cứ hoen ướt mắt mẹ mãi thế? Trốn. Phải trốn thôi!
Trốn đi rồi ba mẹ nó sẽ không phải chứng kiến cảnh nó rời bỏ cuộc sống. Ba mẹ nó sẽ không biết rằng nó có còn tồn tại hay không. Đau. Sẽ đau. Nhưng chỉ một lần thôi. Không day dứt. Không dằn vặt. Sẽ là như vậy, có phải không?
Nó bắt ông xe ôm ngồi ngay gần đó, hối thúc ông chạy thật nhanh, thật nhanh. Nó không muốn bị bắt lại. Nó muốn biến mất khỏi cuộc sống của những người thân, những người bạn xung quanh nó. Nó muốn giải thoát cho họ và cũng là giải thoát cho mình…
***
Nó gối đầu lên tay gác bên ô cửa sổ của chuyến xe khách từ thành phố Hồ Chí Minh về với phố biển Vũng Tàu. Từng vị hành khách bước lên chiếc xe 18 chỗ, nó xích người ngồi nép vào bên trong, đưa đôi mắt hờ hững nhìn nhóm ba cậu bạn sinh viên vừa lên xe, đang tìm kiếm chỗ ngồi. Một bạn bị tách ngồi lên hàng trên còn hai cậu bạn ngồi xuống ngay cạnh nó. Họ là sinh viên Kiến Trúc.
Chắc thế!
Họ đang mang theo một cái mô hình biệt thự phố rất to và cồng kềnh. Nó quay đầu nhìn ra ngoài đường, đôi mắt ánh lên nét cô đơn khi nghe họ cùng nhau trò chuyện, cùng nhau cười. Giờ, chắc Mai đang cuống quýt đi tìm nó và đã gọi điện báo tin cho bố mẹ nó rồi. Nó rút chiếc điện thoại trong túi ra, nhìn chằm chằm vào màn hình như chờ đợi điều gì đó rồi bật cười khẽ một mình.
Ngốc.
Ngốc thật!
Nó đã tắt máy rồi mà. Có ai có thể liên lạc với nó nữa đâu…
Nó tháo nắp pin, gỡ chiếc sim đã theo nó hai năm, nhét tạm vào túi áo khoác rồi thay một cái sim nó mới mua tức thì. Điện thoại số mới cũng chỉ như cái điện thoại không mở nguồn, nhưng đó là một thói quen, có điện thoại bên mình, nó mới có thể yên tâm mà đi đến một nơi xa lạ.
Vũng Tàu, nó chưa bao giờ đi cả. Chỉ là có vài lần nó nghe ai đó trong số những đứa bạn nó nhắc đến biển Vũng Tàu, thanh bình và yên ả. Nó muốn tìm sự bình yên, nó muốn một lần ngắm biển, nó muốn một ngày trở lại với nó của ngày xưa…
Nó muốn…
***
Quá khứ ùa về choán ngợp trong kí ức. Ngày ấy, một ngày không nắng mà chỉ có những cơn gió vô tình kéo theo vài giọt mưa bất chợt, nó cùng Mai đi dạo trong trung tâm mua sắm để mong kiếm được một món quà sinh nhật thật ý nghĩa cho mẹ, nó đã thấy ba. Ba đứng đắn đo, lựa chọn thật lâu những bộ váy cao sang và quý phái, nét mặt ba ấm áp màu hạnh phúc ngập tràn, nó lay tay Mai chỉ về ba mình với ánh nhìn đầy tự hào, hãnh diện.
– Không biết đến khi nào, mình mới tìm được người đàn ông tuyệt vời như ba nhỉ? Ba bận thế mà vẫn nhớ đến ngày sinh nhật của mẹ mình…- rồi nó đứng ra dáng trầm tư.
Mai định nói gì nhưng rồi lại không nói, chỉ đưa tay đập khẽ vào vai nó và kéo nó nép vào góc của một quầy hàng.
Ừ. Đó là ba nó.
Người ba đáng tự hào của nó.
Ba đang tay trong tay hạnh phúc với một ngươi phụ nữ xa lạ.
Là ba.
Chính là ba…
Nó đứng lặng đi, nhìn về phía ấy. Nụ cười trên môi vẫn cứ giữ nguyên. Nụ cười không còn hạnh phúc cũng chẳng hề lộ rõ nét thương đau. Nó nắm tay lại, móng tay ghim vào lòng bàn tay lạnh buốt.
Đó không phải là ba.
Không phải là ba đâu…
Đầu óc nó quay cuồng và rồi, nó cảm thấy nó ngã xuống.
Nó ngã xuống nền đá lạnh ngắt.
Ý thức của nó vẫn còn đấy, vẫn chưa ngủ quên nhưng… cơ thể nó cứ như mất đi hết sức sống. Trái tim nó như ngừng mất mấy nhịp và trong “giấc ngủ dài”, nó thấy nước mắt hoen ướt đôi mi, hình ảnh ba và người phụ nữ ấy cứ ám ảnh, bám riết lấy nó.
Không thể thở…
***
Giật mình thức dậy, nó nhìn quanh. Chiếc xe cứ thế lướt đi trong những bản nhạc dân ca mà chú tài xế chọn lựa. Nó nhíu mày, nhìn ra ngoài ô cửa, cảnh vật cứ thế lao vút đi như những câu chuyện ở thì quá khứ…
Hôm ấy, ngày nó nhìn thấy ba nó ngoại tình, nó đã phải nhập viện. Nó ngất. Mà nó không hề biết rằng nó ngất. Nó cứ ngỡ đó chỉ là một giấc ngủ mà thôi.
– Mày đã nói cho mẹ tao biết chưa?- nó nhìn Mai, mệt mỏi nói.
– Tao gọi cho mẹ mày không được…- Mai trầm ngâm, đưa mắt lén nhìn ba nó đang đứng ở góc phòng.
– Đừng nói mẹ tao biết.- nó nắm tay Mai, ánh mắt như van nài Mai giữ câu chuyện này là bí mật.
– Ừ, tao biết rồi. Tao ra ngoài cho mày nói chuyện với ba nhé…- Mai vỗ nhè nhẹ lên tay nó, ra chiều an ủi rồi lại nhìn về phía ba nó.
– Tao muốn ngủ một chút…
Nó nhắm mắt lại, nó không buồn ngủ nhưng lại không muốn tiếp thu bất kì lời giải thích, hay ngụy biện nào từ ba nó. Nó không còn đủ niềm tin nữa rồi…
***
Tiếng bàn luận sôi nổi của nhóm bạn đại học Kiến Trúc kéo nó về với thực tại. Nó đưa mắt nhìn sang cậu bạn bên cạnh đang “khổ sở” xếp hai cái ba lô gọn lại dưới chân và ôm lấy chiếc mũ bảo hiểm vào trong lòng nhưng không quên góp vài câu vào câu chuyện. Nó khẽ đập nhẹ lên vai cậu ấy, nói:
- Bạn đưa chiếc mũ đây, mình để gọn vào góc này giúp cho…
Nó chỉ chỗ đặt chiếc ba lô của nó, còn một chỗ trống nho nhỏ để có thể đặt tạm cái mũ vào. Cậu bạn bối rối, nhìn nó mỉm cười rồi đưa cho nó cái mũ.
- Cám ơn bạn…
Nó không nói gì thêm, xếp gọn rồi lại gối đầu lên tay, nhắm mắt vào, nửa như chìm vào giấc ngủ, nửa như không muốn quên đi ý thức. Nó sợ khi ngủ, lại mơ về những quá khứ đau thương.
Nước mắt bất giác rơi, lăn dài trên má. Nó vội vàng đưa tay quệt đi, hé mắt nhìn sang cậu bạn bên cạnh rồi mới yên tâm tiếp tục chìm vào giấc ngủ nửa thực nửa mê.
Cậu bạn lặng một lát, chắc chắn nó đã đi sâu vào giấc ngủ rồi mới khẽ quay sang nhìn nó. Gương mặt ấy, nụ cười ấy, giọng nói ấy, không hiểu sao, cậu ấy mới nhìn mà đã thấy thấm đẫm nỗi sầu bi.
***
– Mày xuống đâu?- thằng bạn ngồi bên cạnh đập vai cậu ấy, mắt ngó ngó đường phố Vũng Tàu rồi hỏi.
- Tao xuống Ngã năm…- cậu ấy đáp, theo thói quen nói ra rồi lặng đi, dường như cậu ấy không biết mình nên đi về đâu; nơi ấy không còn là điểm dừng cho chuyến xe về quê của cậu ấy.
- Ừ, vậy tao xuống trước nhé!- thằng bạn gật gật đầu rồi nói với bác tài chỗ xuống.
Chiếc xe tấp vào lề, cậu ấy xin lại cái mũ bảo hiểm gửi chỗ nó, đưa cho thằng bạn đang bước xuống xe. Người bạn ấy đã đi rồi, trên chiếc xe giờ chỉ còn cậu và nó. Nó đưa mắt nhìn quanh, ánh mắt hoang mang, nét nhìn xa lạ. Bây giờ, nó mới thấy thật sự rất hiu quạnh và thấu rõ cái cảm giác lạc lõng, bơ vơ.
Cậu ấy quay sang nhìn nó rồi mỉm cười thay lời chào. Cậu ấy sắp xuống rồi. Còn nó, nó sẽ về đâu đây?
Nó vội thu xếp đồ, theo cậu ấy xuống ngay vòng xoay ngã năm. Chiếc xe đi rồi. Nó ôm lấy chiếc ba lô, đưa mắt nhìn quanh. Dòng xe không quá tấp nập cũng chẳng quá xô bồ. Trời không nhiều nắng nhưng đôi lúc vẫn thoảng đưa vài cơn gió nóng, làm cơ thể nó chưa kịp thích nghi. Không quá nhiều bụi bẩn, không quá nhiều tiếng còi xe. Nó đứng đó, bối rối và bơ vơ. Nó đi về đâu?
- Bạn chờ người nhà đón à?
Nó thoáng giật mình, quay lại nhìn người vừa hỏi nó rồi cố mỉm cười, đáp:
- À… không. Mình chỉ xuống đây du lịch thôi…
Cậu ấy gật gật đầu, mỉm cười thân thiện.
- Mình là Quang… Mình có thể chỉ đường cho bạn đi tìm được cái nhà nghỉ gần đây. Nhưng không biết bạn có tin mình không?
Nó nhìn Quang, đôi mắt thoáng xao động. Nên tin hay nghi ngờ đây nhỉ? Nó siết chặt vòng tay ôm cái ba lô.
Nếu là lừa gạt?
Nếu là chơi đùa?
Nếu… nếu… và nếu…
Nó cười:
- Mình là Ánh…
Nó vốn dĩ đã chẳng còn gì…
Nó sắp chết.
Và sẽ chết…
Quang gật đầu, ra hiệu cho nó đi theo. Con phố Vũng Tàu không quá dài nhưng cũng không quá ngắn.
- Còn phải đi xa nữa không?- nó bắt đầu thở hổn hển, mệt mỏi đưa mắt nhìn Quang.
Quang bối rối gãi đầu. Thật ra đây không phải là nơi Quang định xuống. Chỉ là khi người bạn hỏi, theo thói quen mà đáp lời, và cuối cùng bác tài đã ưu ái mở cửa cho cậu ấy và nó xuống xe.
- Vì mình mà bạn cũng xuống ngã năm phải không?
- Ừm…- nó khẽ gật đầu, cúi mặt ngại ngùng thừa nhận.
- Mình không có nhà… mình không còn người thân ở đây…- Quang bật cười, giọng cười nghe cô đơn lắm.
- Vậy tại sao…- nó định hỏi nhưng rồi lại nghĩ rằng đó là bí mật của Quang nên đành bỏ lửng câu hỏi giữa chừng.
- Ba mẹ mình đã bị tai nạn vào một năm trước…- giọng Quang bất giác trầm ngâm.- Chắc ba mẹ thất vọng về mình lắm…
- Quang à, mình xin lỗi…- nó nhìn Quang, đôi mắt chợt trở nên xa xăm quá.
- Mình không thể giữ được căn nhà của ba mẹ… mình chỉ có thể gửi họ ở trên chùa và thỉnh thoảng về thăm họ…
Câu chữ bây giờ có lẽ là thừa thãi. Nó lặng đứng lại bên Quang, thời gian cứ thế trôi qua, dòng người cứ thế vội vã.
- À, Ánh này, Ánh đang học năm mấy nhỉ?- Quang bất chợt ngẩng đầu nhìn lên, nỗi buồn ban nãy dường như chưa từng tồn tại trong Quang.
- Ánh đang bảo lưu kết quả học tập…- nó bối rối đáp.
Quang gật đầu rồi tiếp tục sải bước đi.
- Quang là sinh viên năm 3, đại học Kiến trúc…
- Vậy Ánh phải gọi Quang là anh rồi…- nó bước theo Quang.
- Vậy à?- Quang quay lại nhìn nó, mỉm cười.- Tùy Ánh…
Nét mặt vui vẻ của Quang chuyển sang lo lắng và anh vội chạy lại bên nó. Nó ngồi ở đó, hơi thở nặng nhọc và khuôn mặt dần chuyển sang màu tím.
- Em sao vậy Ánh?
- Em…- nó ghì chặt lồng ngực nơi trái tim đang đập yếu ớt, đau nhói lên từng cơn.- Anh… ngăn ngoài cùng… hộp thuốc…
Anh hoảng hốt mở ngăn ba lô của nó, lục tìm hộp thuốc rồi đưa cho nó. Nó dốc thuốc vào bàn tay, tay run lên theo cơn đau, thuốc vung vãi ra rớt đầy xuống vỉa hè.
- Có cần đưa đến bệnh viện không?- mấy chú xe ôm, cùng mấy cô chú bán hàng bên vỉa hè vội vàng chạy lại, nhìn anh và nó quan tâm.
Nó nốc nhanh những viên thuốc và uống vội ngụm nước, cố giơ tay ra hiệu không cần vào bệnh viện. Nó không sao, không sao đâu mà…
- Ánh…- anh đỡ vai nó, kéo nó đứng dậy và đỡ nó ngồi tạm vào trạm xe buýt bên đường.
- Em không sao…- nó mỉm cười yếu ớt nhìn anh, cố lấy lại nhịp thở đều đều.
- Anh gọi xe ôm đi nhé!- anh nói với nó rồi chạy ra gọi chú xe ôm chở anh cùng nó đến nhà nghỉ gần bờ biển Vũng Tàu.
***
Nó nằm thiêm thiếp trên giường trong căn phòng nhỏ ở một căn nhà nghỉ gần biển. Anh cẩn thận bê bát cháo nóng đặt xuống bàn:
- Em ăn chút cháo đi rồi nghỉ đi nhé! Anh ở phòng bên cạnh, có gì thì cứ gọi anh…
Nó nhìn anh, muốn nói lời cảm ơn mà lại dường như không còn đủ sức. Anh nhìn nó lo lắng nhưng rồi cũng lặng lẽ đi ra, đóng cửa phòng nó cẩn thận. Nó nằm trên giường, tiếng sóng biển ngoài kia như dội vào trong phòng làm nỗi cô đơn dịu đi đôi chút. Thanh thản. Nó nghe tâm hồn mình thanh thản.
Nước mắt ứa ra, rơi xuống ướt đầm gối. Nó nhớ mẹ. Nó nhớ Mai. Và một người mà nó thật sự không muốn nhớ nhất, là ba nó…
***
Sáng chủ nhật, nó ngồi bên anh, im lặng. Mới quen nhau không quá hai ngày, bao nhiêu chuyện xảy ra cứ như từng đợt sóng xô vào bãi cát. Rồi tan ra…
- Anh không biết giữa em và gia đình có khúc mắc gì…- anh nói với nó mà sao cứ như tự sự một mình.- Nhưng bây giờ, mọi người đang rất lo lắng cho em…
- Em biết…- nó gục đầu xuống đầu gối đang thu sát vào người.- Nhưng em sợ rằng… em cứ ở cạnh mọi người, em sẽ là gánh nặng…
- Em cho là bỏ đi như thế này thì sẽ tốt hơn sao?
- Em không biết nữa… Chỉ là… em muốn mình có thể bình tĩnh lại, tâm hồn thanh thản và nhẹ nhàng…
- Còn ba mẹ em, còn bạn bè em…
- Em có lỗi với họ…- đôi vai nó rung lên, tiếng nấc của nó làm lòng anh thêm xót xa nhưng bàn tay anh đành buông lơi đầy bất lực.
Anh không đủ can đảm để nắm chặt lấy bờ vai nhỏ bé của nó. Anh cũng có gì hơn nó để khuyên nó cơ chứ? Anh không có gia đình. Anh không có một mái ấm…
- Ánh à…
- Bây giờ… em cứ như một tia nắng cuối ngày, có thể biến mất bất cứ lúc nào… Em thật sự không muốn đem đến cho mọi người nỗi thấp thỏm, lo âu. Em không muốn mọi người cứ phải coi chừng em, săn sóc em như một đứa trẻ…
- Em đã bao giờ nghĩ… nếu như em cứ trốn chạy như thế này thì mọi người sẽ còn hối hận hơn không? Họ hối hận vì không thể mang cho em hạnh phúc, không thể yêu em nhiều hơn, không thể bảo vệ em tốt hơn…
- Nếu như một ngày em chết đi…
- Họ không biết em đã không còn tồn tại mà cứ ôm hy vọng, khắc khoải chờ mong và họ sẽ tự dằn vặt mình bằng những giấc mơ không thật… Hiện thực là tàn nhẫn nhưng vẫn dễ chấp nhận hơn Ánh à…
Nó lặng đi. Sóng biển cứ vỗ vào bờ, những con ốc cứ dạt lên bờ cát và những con ốc khác lại theo sóng biển cuốn về nơi xa.
- Ánh à… nắng sẽ không bao giờ mất… Vì ngày mới, nắng sẽ lại lên…
***
Nó thả chiếc ba lô xuống ngay trước cửa, ba mẹ nó ngước lên nhìn dáng người ấy. Mắt mẹ sưng mọng và thâm quầng, khuôn mặt mẹ như già thêm hơn chục tuổi, mái tóc mẹ như bạc thêm mấy phần. Mẹ lao đến, ôm chầm lấy nó. Mẹ khóc. Mẹ khóc nấc lên.
- Ánh… con ơi…- giọng mẹ như lạc hẳn đi, vòng tay mẹ siết chặt lấy nó, sợ rằng nó lại biến mất ngay trong giây phút này đây.
Ba nó đứng dậy, nó nhìn ông. Đôi mắt ông dường như trũng xuống, vầng trán ông hình như đã có nếp nhăn. Nước mắt đâu lăn dài trên khuôn mặt. Nó ôm mẹ rồi dang rộng vòng tay ôm lấy ba. Vòng tay bé nhỏ ấy lại siết thêm cả Mai nữa. Nó khóc. Mẹ nó khóc. Mai khóc. Và dường như, nước mắt cũng đã hoen ướt mắt của ba…
***
Biển Vũng Tàu, nó ngồi bên anh ngắm hoàng hôn. Đã gần 6 tháng trôi qua kể từ ngày nó về với ba mẹ. Dù gia đình họ ngoại không đồng ý cho ba quay về nhưng nó vẫn dang rộng vòng tay với ba. Ai mà không một lần mắc lỗi? Và nó chấp nhận tha thứ, xóa nhòa những quá khứ đã xa. Căn bệnh nan y vẫn đôi lúc dày vò tấm thân nhỏ bé, nhưng nó không còn quá để tâm. Cuộc sống vẫn luôn tiếp diễn và nó muốn tận hưởng từng ngày.
Nó thèm sống.
- Cám ơn anh đã thu xếp thời gian đi Vũng Tàu với em…- nó hít một hơi thật sâu cho căng đầy lồng ngực.
Khí biển. Mằn mặn. Mà tanh tanh.
Biển. Có muối. Và có cá.
- Anh có giúp được gì cho em đâu…
- Anh giúp em rất nhiều… tại anh không thừa nhận mà thôi…- nó quay sang nhìn anh, nụ cười của nó tràn đầy niềm yêu sống, nó hạnh phúc.
- Ánh à… em còn nhớ, em nói em giống như một tia nắng cuối ngày không?- anh hướng mắt nhìn ra biển, nơi khơi xa mà không thấy nổi điểm dừng.
- Em nhớ…
- Em có biết là… khi sớm mai đến, nắng sẽ lại lên?
Nó gật đầu, nhìn về phía bầu trời, nơi mà giờ chỉ còn lại một vài vệt cam cam, báo hiệu mặt trời đã gọi đàn con mang tên tia nắng đi về ngủ để chờ cho một sớm bình minh.
“Em như một tia nắng cuối ngày, mỏng manh và dễ tan biến. Anh như một tia nắng sớm mai, chạy khắp nền trời để tìm một tia nắng là em… Anh không mong tình yêu là bài ca đẹp mà chỉ nguyện rằng anh sẽ mãi bên em…”…
Tiếng đàn ghita của anh hòa vào tiếng sóng, giọng hát của anh như tan vào gió. Nó khoan khoái khép đôi mi, tiếng còi tàu xa xa vẳng lại, và vang bên tai là bài hát mà anh ngẫu hứng viết ra.
Không mong chờ một lời yêu.
Không mong chờ một điều kì diệu.
Chỉ mong chờ được mãi ở bên một tia nắng, đó là anh…
***
Anh không cho nó thức đêm ở biển chờ mặt trời mọc nhưng anh gõ cửa phòng nó thật sớm để mang đến cho nó màu nắng của một sáng đẹp trời. Nó đi ra biển khi trời còn đang ngủ và khẽ nép vào lòng anh để chờ ánh bình minh.
“Em như một tia nắng cuối ngày, mỏng manh và dễ tan biến. Anh như một tia nắng sớm mai, chạy khắp nền trời để tìm một tia nắng là em… Anh không mong tình yêu là bài ca đẹp mà chỉ nguyện rằng anh sẽ mãi bên em…”.
Áng mây nào trôi lững lờ. Áng mây nào mang màu của biển. Áng mây nào mang màu của ánh bình minh. Nó tựa vào vai anh, ngước lên nhìn nền trời dần dần thay màu áo mới, sáng trong. Có vệt sáng nào vươn người ra khỏi những áng mây muôn hình dạng. Có tia sáng nào đã hé cửa, kéo mặt trời đang biếng nhác đi ra. Anh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc nó, nụ cười trên môi anh ấm áp và hiền hậu như một thiên thần. Bất chợt, giọng nó như reo lên, đôi mắt nó rạng ngời hạnh phúc…
- Bình minh đẹp quá, phải không anh?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét