Anh à, lúc này anh cũng đang nhớ em lắm phải không? Em biết điều đó, và nó làm cho em hạnh phúc mặc dù anh đang ở cách xa em gần 2000 km.
Em đang nghe bài hát “Ở hai đầu nỗi nhớ” của Phan Huỳnh Điểu anh ạ. Em rất muốn khi nào anh và em gặp nhau, mình sẽ cũng nhau nghe bài hát này, để cảm nhận những ngày xa cách… Em nhớ anh quá anh à. Nhưng điện thoại cho anh nhiều, mấy người đồng đội của anh lại cười anh cho mà xem. Và em cứ bật điện thoại lên rồi lại tắt đi mà lòng thì không đành.
Gần đây, em thường xuyên nghe trên thông tin báo đài rằng vùng biển của nước ta đang căng thẳng. Chính vì thế, những chiến sỹ Hải quân như anh sẽ phải rất vất vả vật lộn với hiểm nguy để bảo vệ chủ quyền biển đảo cho đất nước. Em rất lo và thương anh nhiều lắm. Nhưng em vẫn muốn anh luôn vững trí, hiên ngang, sát cánh cùng đồng đội để giữ vững toàn vẹn lãnh thổ. Mỗi ngày, em luôn cầu nguyện cho anh, cho những người con Hải quân của mẹ Việt Nam luôn bình an và vững trí. Ở nơi hậu phương, mọi người luôn chia sẻ những nỗi nhọc nhằn mà các anh đang vượt qua và kỳ vọng ở các anh nhiều lắm.
“Ở hai đầu nỗi nhớ... yêu và thương sâu hơn… Ở hai đầu nỗi nhớ... nghĩa tình nồng thắm hơn… Đêm nghe tiếng mưa rơi… đếm mấy triệu hạt rồi... mà chưa vơi nỗi nhớ...” Mỗi lần nghe bài hát này em lại càng nhớ và thương anh nhiều hơn. Anh ở xa em như vậy, nhiệm vụ khó khăn như vậy, nhưng lúc nào cũng quan tâm, cũng lo lắng cho em từng chút, từng chút một. Những lời mẳng mỏ, trách móc từ anh sao mà yêu đến thế. Hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời của em là em có được anh. Em không biết mình phải làm thế nào để anh lúc nào cũng hạnh phúc, lúc nào cũng cảm nhận được tình yêu của em... Vì em lo sợ đến một ngày nào đó, anh sẽ quên em. Em lo sợ, một nỗi sợ hãi vô hình. Em lại linh tinh nữa rồi, anh sẽ không đời nào như vậy phải không? Anh yêu em và em cũng rất yêu anh, mình sẽ cùng nắm tay, vượt qua những thử thách chông gai của cuộc sống để đi hết con đường phía trước anh nhé!
Mong đến ngày được gặp anh! Gửi anh ngàn nụ hôn với tất cả sự nhung nhớ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét