Thứ Ba, 24 tháng 7, 2012

Sứ giả linh hồn

1.
Cái chết có hình gì nhỉ? Trong trường hợp cái chết thật sự có hình thù cụ thể ấy! Cái chết có mùi như thế nào nhỉ? Không phải mùi nhang khói hay mùi xác chết trương thối đâu nhé, đó là những cái mùi sau đó thôi, cái mùi chính mà đúng giây phút mà thể xác đánh mất linh hồn kìa! Cái chết màu gì nhỉ? Có thể là màu đỏ, nhưng ai chắc được chứ, có phải ai sắp chết cũng chảy máu đâu, cái màu chủ yếu mà tất cả những người chết đều trông thấy kìa!
Những câu hỏi quỷ quái đó cứ lởn vởn trong đầu tôi suốt hai tháng nằm trên giường bệnh. Tôi đã đến gần cái chết đủ để trả lời mấy câu hỏi ngớ ngẩn kia chưa? Tôi không biết. Nhưng gã bác sĩ để râu mép mảnh như sợi dây diều hay nghía mắt vào mông của mấy cô y tá trong phòng tôi thì khẳng định là tôi đã ở ngay đó rồi, thậm chí nếu theo của môn quần vợt mà nói thì tôi đã “out” rồi. Tuy nhiên, tôi lại hoài nghi về điều này. Thử nghĩ xem giữa tôi và tay bác sĩ đó ai rành hơn về vị trí của mình so với tử thần chứ. Việc tôi không khẳng định được không có nghĩa là hắn đã đúng. Chính tôi là kẻ đã ở đó chứ có phải hắn đâu!
Nhưng thôi, chuyện đó cũng chẳng can hệ gì cả, điều duy nhất mà tôi nên nghĩ đến lúc này phải là làm thế nào để khôi phục lại trạng thái trước khi bị cái xe tải chở tã lót kia tông phải, cả về thể chất lẫn tinh thần, cả về bề ngoài lẫn bên trong, cả về sự nghiệp lẫn tình yêu.
Cô người yêu của tôi đã mất trong vụ tai nạn đó. Gia đình của cô ấy xem tôi như một tên khốn đã gây ra tất cả những điều bất hạnh cho con gái họ, đối với họ, việc để tôi chạm vào bất cứ thứ gì của cô ấy bây giờ là một sự xúc phạm không thể tha thứ. Nói thẳng ra là tôi bị họ cấm tiệt không được để mình dính dáng đến con gái quá cố của họ nữa. Hai ngày trước vụ tai nạn tôi và cô ấy đã cãi nhau rất dữ dội và cô ấy đã nói là sẽ chia tay tôi. Ước gì cô ấy đã làm như vậy!
Về phần mình, dù không mất mạng nhưng tôi đã đánh mất nét bảnh trai của mình, một thứ quá sức cần thiết cho một nhân viên bán xe ô tô, vết sẹo chạy dài từ thái dương bên trái xuống tận cằm đã trực tiếp đẩy tôi ra khỏi công việc của mình (thật ra thì nó cũng không trực tiếp lắm, chỉ là tôi nghĩ vậy thôi, tôi đã nghỉ suốt hai tháng mà, không một gã nào được nghỉ quá một tuần ở cái salon đó cả). Còn nữa, chân phải của tôi đã không còn có thể hoạt động bình thường như trước nữa, dù không thật sự rõ ràng nhưng người bên cạnh vẫn có thể nhìn ra rằng tôi đang đi chậm hơn anh ta nửa bước vì cái chân bị tật. Chưa hết, tôi đã mất đi khoản tiết kiệm hơn một trăm triệu của mình và tệ hơn là đang phải gánh một khoản nợ gấp đôi số đó nữa. Không còn sức khỏe, không còn việc làm, không còn người yêu và mang nợ ngập đầu lẽ ra tôi nên chết quách đi cho rảnh nợ.
Khi còn nằm trong bệnh viện, mỗi lần đến thăm mẹ tôi đều nhìn chăm chăm vào vết sẹo rồi vuốt tóc tôi (mái tóc chỉ vừa lún phún ra lại sau khi bị người ta cạo khi trị liệu) sau đó thì bà chỉ biết khóc. Đôi khi tôi tự hỏi rằng nếu mình biến mất luôn khỏi thế giới thì có khi nào mẹ tôi sẽ thấy thoải mái hơn không? Vì cùng lắm bà chỉ khóc vài hôm, còn lúc đó, bà khóc mỗi ngày. Đến khi tôi đã đi lại bình thường thì bà vẫn khóc, đó là khóc cho sự bất hạnh của con trai mình hay khóc cho cuộc đời đáng ghét đến mức không thể tha thứ? Tôi không biết! Tôi rất muốn nói với bà là đừng khóc nữa, có gì đáng khóc đâu! Nhưng tôi không thể vì mỗi lần tôi đến bên bà, định nói điều gì đó hơi khác những câu thường ngày một chút thì chính bản thân tôi lại muốn òa khóc. Tôi không muốn mình lại trở thành một gã yếu đuối ngay lúc này, khi tôi yếu đuối nhất. Bỏ quách mớ suy nghĩ như đám bòng bong kia đi, tôi sẽ tìm việc khác, sẽ trả hết nợ, sẽ tìm ai đó để yêu, sẽ quên đi rằng mình đã không còn bình thường như mọi người nữa, tôi luôn cố nói với mình như vậy. Dù vậy, đến một hôm, tôi phát hiện ra rằng mình không những đã không còn bình thường mà đã trở nên phi thường. Đúng! Phi thường!
2.
Đó là một buổi tối tháng chín, tôi lại lang thang đi dọc bờ hồ trong công viên như mọi ngày, tôi đã trở nên thư thả một cách đáng mơ ước từ khi xuất viện như vậy đấy, dù rõ ràng đó không phải là thời gian mà tôi nên thư thả. Đến một đoạn, tôi nghe thấy có tiếng người gọi tên mình, giọng nói quen thuộc của một kẻ mà hơn ba năm rồi tôi chưa gặp, lớp trưởng năm 11 của tôi. Hắn lái một chiếc Maybach màu trắng, loại xe này phải nhập nguyên con từ Mỹ hoặc Đức, hạ kính xe xuống, hắn gọi tôi một cách khẩn thiết, nghe như người ta đang gọi ân nhân cứu mạng mình vậy. Sau một hồi nói chuyện xã giao trên băng ghế gần đó, hắn rủ tôi đi uống rượu, từ chối một lúc chẳng xong cuối cùng tôi cũng theo hắn đến một quán cóc gần viện bảo tàng. Hắn đã nghe ở đâu đó về tai nạn của tôi nên chỉ qua vài câu thăm hỏi là hắn cho qua việc đó, cứ như thể chuyện đó cũng nhỏ nhặt như việc người ta đánh rơi tờ mười ngàn xuống hồ khi đang chơi đạp vịt, và tất nhiên với tính của hắn, hắn sẽ nói về bản thân mình trong buổi nói chuyện là chủ yếu. Tuy nhiên, nói về mình được một lúc thì hắn bắt đầu nói về một chủ đề lạ, một chủ đề không phù hợp với loại người chỉ thích nghĩ cách kiếm tiền hay cách đưa gái vào khách sạn như hắn, hắn nói về linh hồn những người đã mất.
-               Cậu có tin là những người chết sẽ còn tồn tại bên cạnh chúng ta như là những linh hồn không? – hắn bắt đầu.
-               Không biết nữa! Cậu tin như vậy à? – tôi cố đưa mình vào câu chuyện để khỏi cảm thấy khó chịu.
-               Chứ sao nữa! Tớ không những tin mà còn thấy, không những thấy mà còn nói chuyện với “họ” nữa. – hắn vừa nói vừa liếc qua ngực áo của cô hầu bàn đang khom xuống dọn mấy dĩa thức ăn thừa bàn bên cạnh.
-               “Họ” nào? Ý cậu là những hồn ma sao? – tôi thấy như mình đang bị ép xem một bộ phim tình cảm hài hước cũ rích.
-               Cái cậu này, chứ không lẽ tớ nói mấy con bồ của mình! Tớ biết cậu không tin nhưng là thật đấy, một trăm phần trăm, tớ đảm bảo bằng mạng mình.
-               Vậy cậu nói nghe thử xem!
-               Cậu không gặp tớ ba năm rồi chứ gì? Cậu biết tớ đã trải qua những gì không? Tưởng tượng cậu ở một căn biệt thự cực sang trọng và được trả ít nhất năm mươi triệu mỗi tuần và còn có gái mỗi đêm nữa chứ, sướng không! – hắn nói trật lất ra khỏi chủ đề.
-               Quay lại mấy hồn ma của cậu đi! – tôi hơi cuối mặt xuống khi có mấy gã cố tình nghía qua vết sẹo của mình.
-               Thì tớ đang nói đấy! Tớ suýt chết đuối trong một lần đi du lịch, tớ ngã vào hồ bơi và đập đầu vào thành hồ, còn cái sẹo này. – hắn vén mái tóc lãng tử qua một bên để lộ vết sẹo hình trăng khuyết – Tớ tưởng thế là xui tận mạng rồi, ai ngờ khi tớ còn đang nằm viện thì con bồ của tớ đá tớ luôn, quái quỷ, tớ chẳng hiểu nguyên nhân là gì mà cũng chẳng cần quan tâm làm gì, tớ bị bất lực từ khi tỉnh lại, thật đấy. Tớ thấy mấy con nhỏ y tá thay đồ mà không phản ứng gì, đúng là xúi quẩy.
-               Rồi sao? Chưa thấy ăn nhập gì!
-               Một hôm khi đang đi mua dao cạo trong siêu thị, chừng một tháng sau đó hay gì đấy, tớ gặp một cô gái kì lạ. Cô ta mặc quần áo mỏng dính và đồ lót nổi đến khó tả, cô ta rất đẹp nhưng lại toát ra sự lạnh lẽo quái lạ. Cậu sẽ không hình dung ra là cô ta bắt chuyện với tớ theo cách quái đản như thế nào đâu, cô ta hỏi tớ có muốn khỏi bệnh bất lực không? Quái! Làm thế nào cô ta biết tớ bị bất lực chứ? Vậy là tớ nói chuyện với cô ta ở quán cà phê gần đó. “Có một cách để chữa khỏi cho anh, nhưng anh phải hứa là trở thành nhân viên của tôi trong năm năm.” Cô ta nói như vậy đấy.
-               Làm bạn trai cô ta à? – tôi cố tình trêu hắn.
-               Không phải! Làm sứ giả, sứ giả linh hồn!
-               Cái gì?
-               Đừng có làm cái mặt đó! Tớ đang nghiêm túc hoàn toàn đấy! Lúc đang ngồi trong quán, cô ta chỉ qua bên trái của mình và bảo tớ hãy nhìn cho kĩ xem có gì không. Thú thật là tớ chỉ đang cố nhìn xem mấy hoa văn trên áo ngực của cô ta như thế nào. Nhưng lát sau tớ bắt đầu cảm thấy có cái gì đó, một cái gì đó lạnh lẽo đến nổi gai óc. Và tớ bắt đầu tập trung thật sự xem đó là cái quái gì rồi cậu biết tớ thấy gì không? Một cô nàng giống hệt cô ta, một cô nàng đang khỏa thân. Ngay lúc đó, tớ biết mình không còn bất lực nữa.
-               Chuyện khó tin đấy! Ý cậu là cô nàng khỏa thân đó là hồn ma à?
-               Chính xác! Cô gái khỏa thân đó là chị gái sinh đôi của cô kia, cô ta chết khi vừa hai mươi tuổi, bị chết đuối và không tìm được xác. Nhưng cô em đã tìm được linh hồn của người chị, và hai người, à không, ý tớ là một hồn ma và một con người, đã sống cùng nhau như vậy trong năm tám năm. Cô em không muốn người chị của mình phải sống trong lạnh lẽo trong khi mình được ấm áp nên cho dù thời tiết thế nào cô ta cũng mặc như vậy. Cô ta kiếm sống bằng cách hành nghề sứ giả, sứ giả cho các linh hồn người chết và những người còn sống. Vì một nguyên nhân nào đó, bây giờ tớ mới nhận ra, mà cô ta muốn tìm ai đó thay thế mình trong vai trò sứ giả, cô sẵn sàng trả tám mươi phần trăm tiền thu được cùng vô số lợi ích khác cho người thích hợp và đồng ý làm.
-               Và cậu đã đồng ý, vì thật ra ngay lúc đó cậu biết rằng nhờ cô chị mà cậu mới trở lại bình thường.
-               Đúng vậy! Chắc là vì tớ đã từng suýt chết nên bản thân mới xuất hiện năng lực đó, tớ có thể nhìn thấy hồn ma, nói chuyện với họ và thậm chí chạm vào họ. Vậy là tớ bắt đầu làm, tớ bỏ việc trong công ty và ra khu ngoại ô cùng họ, bọn tớ ở trong một căn biệt thự tuyệt vời. Mỗi tuần cô ta gọi đến hai hoặc ba cô em cho tớ, tiền thù lao thì tớ nhận trực tiếp từ khách chỉ việc giao cho họ hai mươi phần trăm thôi, tiền ăn, tiền ở, tiền gái họ đều trả hết. Cậu sẽ không tin là tớ có thể kiếm nhiều tiền như vậy đâu! Ít nhất cũng hai mươi triệu một lần, lần nhiều nhất tớ đã nhận được năm trăm triệu chỉ riêng phần tớ. Một lần thì không kéo dài quá ba mươi phút, dù hơi mệt nhưng đáng làm lắm.
-               Sướng đến mức đó thì sao cậu lại dạt vào đây lại thế này? – tôi vẫn chưa tin hắn lắm nhất là khi hắn đã say.
-               Mọi chuyện đều tốt, trừ một thứ, sau mỗi lần làm sứ giả như vậy, cậu sẽ thấy mình giống như một cái máy hút bụi, hút hết tất cả mọi uất hận, nuối tiếc, đau buồn của cả hồn ma lẫn người thân còn sống của họ. Và cậu sẽ thấy mình mệt mỏi đến mức chỉ muốn trở thành một trong số họ, những linh hồn ấy, ý tớ là tớ chỉ muốn chết, không vì cái gì cả, giống như khi buồn ngủ quá mức thì phải leo lên giường thôi. Cậu hiểu không? Đó cũng chính là lý do cô em không làm nữa, mà cô ta cũng chịu đựng quá tốt rồi còn gì, tám năm đấy, trước khi tớ đến thay.
-               Vậy là cậu bỏ đi?
-               Không! Tớ đã hứa là sẽ làm năm năm nên tớ chỉ xin nghỉ vài hôm thôi, tớ phải tìm người giúp tớ một lúc, tớ cần nghỉ khoảng một hai tháng để lấy lại hứng thú và trút hết những nỗi buồn đau đi. Giống như bây giờ tớ là cái thùng rác đầy những thứ thối tha rồi, phải đi đổ ra ở đâu đó.
-               Hay đấy! Cậu định tìm đâu ra một tên bất lực và suýt chết để giúp cậu? – tôi hỏi, hơi lo lắng khi thấy hắn rõ ràng đang căng thẳng.
-               Cậu đấy chứ ai! – hắn nói tỉnh bơ – Tớ vừa nhìn là biết cậu có thể làm thay được rồi.
-               Này! Đừng có đùa với tớ! Tớ có bất lực đâu! – tôi nổi cáu như bị sỉ nhục.
-               Hahaha! Tớ có nói cậu bất lực đâu, chỉ là tớ biết cậu có thể làm được, bất lực chỉ là trường hợp đặc biệt của tớ thôi.
-               Làm quái thế nào cậu biết tớ làm được?
-               Để tớ cho cậu xem!
Hắn im lặng một hồi trước khi bảo tôi nhìn ra sau lưng, nơi cái bàn gần đó, có một cô gái đang uống rượu một mình trông rất buồn. Hắn cười một cách khoái chí rồi nói với tôi rằng đang có một hồn ma người đàn ông, độ hơn ba mươi tuổi, mặc quần jean xanh, áo thun trắng lấm tấm máu, ngồi đối diện với cô gái, gương mặt cũng đau khổ không thua gì cô ta, thỉnh thoảng, anh ta còn đưa tay vuốt mái tóc rối của cô gái. Tôi khá ngạc nhiên vì hắn chưa bao giờ là người giỏi tưởng tượng để có thể gạt tôi một cách chi tiết như vậy.
-               Được rồi! Bây giờ tớ sẽ chứng minh cho cậu là cậu có thể nhìn thấy anh ta, hãy quay ra phía sau và nhìn thật kĩ xem, tập trung vào!
-               … – tôi làm theo lời hắn nhưng sau khoảng ba mươi giây, tôi bỏ cuộc – Có thấy gì đâu! Cậu định đùa với tớ à?
-               Cái tên này! Tớ đã kêu cậu tập trung mà, lo mà nhìn cái ngực khủng của con nhỏ thì làm quái thế nào thấy được! – hắn nổi nóng với tôi – Cậu hôn bạn gái lần đầu tiên khi nào đấy? Nhớ cảm giác không? Giống hệt như vậy đấy, mọi thứ trống rỗng, tưởng như cả cơ thể cậu chỉ còn lại môi và lưỡi thôi, khác một chút là lần này hãy biến đôi mắt thành thứ duy nhất còn tồn tại trên cơ thể cậu.
Tôi nhìn lại, cố tập trung và tất nhiên là không làm theo những chỉ dẫn điên khùng của hắn. Rồi trong sự ngạc nhiên khôn cùng của mình, tôi nhìn thấy người đàn ông đó, mái tóc anh ta xoăn và đôi mắt buồn như bầu trời một đêm mưa, ủ rủ nhưng hào nhoáng với những chi tiết sống động pha chút hư ảo. Khi một gã say tình cờ quơ tay ngang qua người anh ta, tôi thấy hệt như cảnh trong phim ma, nó cứ xuyên qua một cách hiển nhiên, cứ như ở đó không hề có thứ gì vậy. Mà quả là không có gì đối với gã say, lại càng không có gì đối với hồn ma kia, không một chút chú ý đến người vừa cho tay xuyên qua ngực mình. Có lẽ tôi đã sai khi đi với tên này, hắn đang làm tôi điên lên với một sự thật quái quỷ. Nhưng tôi phải khẳng định một trăm phần trăm rằng mình không say, một tí cũng không.
-               Cậu thấy rồi chứ gì? – tên bạn tôi nói một cách hả hê, cứ như là hắn vừa chứng minh rằng trái đất đang có một người em sinh đôi vô hình ngay cạnh mình.
-               Khỉ thật! Cậu đang giở trò gì với tớ vậy? Một kiểu thôi miên à? – tôi vẫn cố không tin những gì mình vừa nhìn thấy.
-               Làm quái gì có trò trống gì ở đây! Chỉ có khả năng phi phàm vừa được đánh thức bên trong cậu thôi. – hắn cười.
-               Nhưng không lẽ cứ thoát chết xong là có thể nhìn thấy hồn ma? Như vậy thì hàng năm cũng có ít nhất một trăm người có thể nhìn thấy ma, cái đất nước này đủ rộng và đủ đông để có hơn con số đó nữa là đằng khác.
-               Không phải, tớ có nói là hễ cứ thoát chết là nhìn thấy ma được đâu! Chỉ là việc thoát chết đó chứng tỏ chúng ta sở hữu một cái gì đó tạm gọi là “may mắn” hơn hẳn người bình thường. Dù cho ngày mai tớ có chết do một cái tai nạn nào đó thì trong đời mình, tớ cũng đã có lúc hơn hẳn người thường, lúc ở trong cái hồ bơi đó, tớ thấy như có ai đó mượn âm thanh của chính tớ để nói với tớ rằng tớ không thể chết được, giá nào cũng không, ít ra thì cũng là lúc đó. Và rồi, cô gái đó xuất hiện, bằng cách nào đó mà tớ chẳng thể nào biết được, mà dù có biết cũng chẳng thể giải thích được, đã làm cho cái sự “may mắn” đó hiện hữu thường trực trên người tớ. Dĩ nhiên là điều đó được biểu hiện bằng việc chỉ cần tập trung một chút là tớ có thể thấy hồn ma. Rồi khi tớ nói với cậu rằng cậu sẽ làm được, cậu có thể làm được, tớ đã vô tình, à mà không, tớ đã cố tình truyền khả năng đó sang cho cậu, kiểu như lây bệnh ấy, dễ như ăn cơm.
-               Nhưng dù có như vậy thì tớ cũng không làm thế một thằng như cậu, trong một cái công việc điên khùng như vậy với những cô gái quái quỷ như vậy. – tôi nổi đóa và ực hết chỗ rượu trong ly.
-               Đừng có nóng như vậy! Tớ biết hoàn cảnh hiện tại của cậu. Bây giờ có ai mướn cậu làm việc không? Có con nhỏ nào chịu chường ra cho cậu không? Rồi còn thằng em của cậu đang nai lưng ra làm chỉ để trả tiền lãi ngân hàng, không bao lâu nữa, cái nhà của cậu cũng sẽ mất. Không có tên khốn nào đến giúp cậu đâu, người ta sẽ nhân cơ hội này đè đầu cưỡi cổ cậu. Tớ không đến để giúp cậu đâu, cậu hiểu cái bản mặt của tớ mà, trừ khi cậu là con hoa hậu nào đó thì còn may ra. Tớ chỉ đang tìm người làm giúp tớ thôi, kiểu như phụ tá ấy. Điều đó tốt cho cả cậu và tớ, tiền bao nhiêu thì cậu cứ giữ lấy hết. Tớ dám đảm bảo rằng chỉ cần ba tuần hoặc nếu may mắn chỉ một tuần làm việc thôi là cậu sẽ có đủ tiền để trả hết nợ, thêm một chút nữa thì cậu sẽ dư một mớ. Sau đó nếu cậu thích, tớ sẽ nhường cho cậu làm vài tháng luôn, để dành một khoản kha khá rồi thì bay sang Hàn Quốc xóa cái sẹo chết bằm đó đi, rồi thì quay về với nghề bán xe hơi của cậu, rồi thì quơ một con ngực bự nào đó và cuối cùng là quên quách tất cả mọi sự đã xảy ra trên cái cuộc đời lắm bất hạnh của cậu. Còn tớ thì có thời gian tiêu tiền, qua Thái Lan này, cậu biết nơi tớ muốn đến nhất mà, sau đó đến Nhật, rồi Hà Lan, à phải còn phải sang Anh xem Arsenal của tớ nữa. Vậy thì tớ mới xả hết stress được. Tớ không ép cậu, chỉ là mang đến cho cậu một sự lựa chọn mà kẻ khác không cho cậu được, đơn giản vậy thôi.
Tôi không nói gì nữa, hắn nói quá đúng, bây giờ tôi đang ở tình trạng không có nhiều sự lựa chọn; hoặc giữ lấy cái sự lựa chọn ngu ngốc rằng mình không thể chung một giuộc với tên bạn đáng ghét này được và tự tìm cách vượt qua muôn vàn khó khăn mà gia đình mình đang phải gánh chịu; hoặc là bỏ hết tất cả mọi suy nghĩ, và cứ làm cái việc gì không phạm pháp mà kiếm nhiều tiền nhất (thật ra sau đó nghĩ lại thì tôi mới phát hiện ra là công việc này cũng là phạm pháp) và sau khi dừng lại sẽ thấy mình đã thoát khỏi tất cả những cái di chứng của vụ tai nạn kia gây ra.
Tôi gật đầu với hắn hai ngày sau đó. Quyết định như vậy có đúng đắn không? Chỉ sau này khi đã không còn làm nữa thì tôi mới biết được.
3.
Vậy là tôi sắp có dịp điều tra xem cái chết thật sự là một thứ như thế nào. Đó mới chính là thứ mà tôi muốn biết nhất khi biết mình có khả năng đặc biệt và nhận công việc này chứ không phải là những thắc mắc đại loại như “Mình sẽ sống trong một căn biệt thự như thế nào nhỉ?” hay “Liệu những điều mà tên kia kể với mình đúng được bao nhiêu phần trăm?” hoặc “Mình sẽ kiếm được bao nhiêu trong ngày đầu tiên đây?”.
Công việc tưởng chừng như không thể tưởng tượng ra nổi đã được tôi làm một cách rất đáng mơ ước, ý tôi là tôi đã làm tốt đến mức cô chủ (tạm gọi cô gái chỉ-mặc-đồ-lót với vải ren đó là cô chủ) không khỏi ngạc nhiên. Nhìn chung thì khách hàng hầu hết là những người nhà giàu, những người đã mất đi người yêu, chồng, vợ, ba, mẹ, anh, chị, em, con, cháu và có ước muốn thông qua sứ giả để gặp lại những người thân đã mất của mình vì nhiều nguyên nhân. Có thể là họ muốn nói với người đã chết những câu đơn giản như “Anh yêu em! Hãy yên nghỉ nhé!” hay “Chúng con sẽ chăm sóc tốt bọn trẻ.” Nhưng cũng có thể là mọi chuyện hoàn toàn rắc rối hơn hẳn như việc họ muốn người đã mất cho họ biết là tài sản sẽ chia như thế nào, hoặc là họ muốn biết tại sao phải chia cho thằng em (thằng anh, con chị, đứa cháu,…) của mình số tài sản như vậy. Cũng có khi họ muốn biết về một khúc mắc nào đó, đại loại như giấy tờ đất để ở đâu?; hay mã số tủ bảo hiểm trong ngân hàng là gì?; hay là liệu rằng người đã mất có cảm thấy thanh thản khi họ đã làm như thế này, thế kia không? Tóm lại là chủ đề không thoát khỏi mấy chữ Tiền, Tình hay phần nào đó là Hận. Về thái độ của họ thì ôi thôi, đủ mọi thứ. Từ đau khổ cùng cực đến nỗi muốn chúng tôi làm người thân họ sống lại đến dửng dưng như nói chuyện làm ăn thậm chí có người chửi thẳng vào mặt tên “phiên dịch” là tôi đây vì đã truyền đi những lời nói của người đã mất mà họ cho là cay độc, sỉ nhục họ.
Đó là những gì có thể nói về người sống. Còn những hồn ma, họ cũng có thái độ riêng của mình nhưng đa phần là không mấy tập trung, (cũng phải vì họ đang ở trong trạng thái bị réo gọi, ai đó ở thế giới bên kia đang réo gọi họ) mặc dù cũng có vài hồn ma bày tỏ thái độ khá rõ ràng. Tôi thường rất khó khăn để thấy ánh mắt cũng như nghe được lời nói của họ, đúng như tên bạn của tôi nói, vì vậy tôi phải rất tập trung khi trở thành cầu nối cho họ với những người thân đang sống của mình, sau mỗi lần như vậy tôi đều rất mệt, cứ như là lau sàn cho cả một tòa cao ốc suốt cả ngày mà chỉ có thời gian đi toa lét thôi.
Và đúng như những gì tên bạn tôi đã than thở, nỗi ưu uất chất chứa trong tôi một cách tự nhiên không thể giải thích nổi, tự nhiên như là tóc con người ta dài ra một tí sau mỗi đêm vậy. Đôi khi tôi thấy mình buồn đến độ đã khóc vài lần nhưng khi tự hỏi bản thân mình lại thì tôi làm gì có chuyện gì buồn rầu đâu. Cứ sống trong căn biệt thực rộng mênh mông đó, buồn thì đi dạo, đói thì kêu người ta nấu món mình thích hoặc nếu muốn cũng có thể tự đi chợ về tự mình làm bữa tối, không có quy tắc nào ngoại trừ chuyện hai mươi phần trăm tiền thù lao và không được rời khỏi căn biệt thự để sống ở nơi khác. Tôi có thể về nhà thăm mẹ bất kì lúc nào không có khách. Họ thậm chí không buồn hỏi tôi đi đâu có lẽ bởi vì họ biết tôi đã bị ràng buộc bởi một thứ quy tắc nào đó, một thứ quy tắc của linh hồn chăng? Tôi không biết nhưng tôi luôn cảm thấy mình sẽ không bao giờ được tự ý bỏ công việc đó, chẳng vì cái gì cả, chỉ là cảm giác thế thôi. Tuy nhiên, nói gì thì nói tôi cũng có chuyện không hài lòng với cô chủ. Cô ta gọi vài cô gái đến mỗi tuần cho tôi dù tôi đã nói là tôi không thích làm mấy trò đó, thà tôi cứ làm quen một cô nào đó rồi thì cùng nhau làm chuyện đó một cách tự do và đồng thuận còn hơn. Dù tất cả những cô gái kia đều rất đẹp nhưng như vậy lại càng làm tôi cảm thấy mình giống như đang nằm đó và cố gắng cướp đi tuổi thanh xuân của họ, hệt như một tay vua thời phong kiến nào đó dùng giọng điệu vua chúa bắt ép trinh nữ ở khắp mọi nơi về chờ đợi mình sủng ái, tôi không chấp nhận được điều đó. Một lần, tôi quyết định hỏi cô ta tại sao lại làm như vậy và đã nhận được câu trả lời thích đáng.
-               Tôi biết anh thấy khó chịu vì tôi luôn làm như vậy nhưng mong anh hiểu cho, tôi rất muốn anh được khỏe mạnh để có thể tiếp tục công việc của mình.
-               Chuyện đó với việc tôi giữ gìn sức khỏe có vẻ như là không mấy liên quan.
-               Áp lực đè nặng lên tinh thần và thể xác chúng ta mỗi khi ta cố biến mình thành một kẻ khác thường. Ý tôi là không phải với dư luận hay khách hàng mà là với quy luật xoay chuyển của thế giới này, con người đã chết không có quyền và không ai được giúp đỡ họ gìn giữ mối liên hệ với dương gian. Nhưng chúng ta đang làm việc đó, không chỉ vì tiền bạc mà còn vì số mệnh buộc chúng ta phải làm như vậy. Và rõ ràng như anh vẫn cảm thấy, cảm giác mệt mỏi, đau buồn kì lạ luôn vây lấy anh. Nếu không thể giải tỏa thì tôi e rằng một ngày nào đó anh sẽ giống như một cái núi lửa, bùng nổ và chấm hết. Tình dục là thứ khả dĩ nhất giúp con người vượt qua hoặc tệ hơn là trì hoãn nỗi buồn đau và sự mệt mỏi đối với cuộc đời của mình. Đó là lý do vì sao tôi gọi họ đến cho anh mỗi tuần vài người. Hơn nữa, anh thấy đấy, đó là nghề của họ dù muốn hay không, dù tự nguyện hay bị ép buộc, nếu không ngủ với anh, một anh chàng đàng hoàng với khuyết điểm duy nhất là vết sẹo kia, thì họ vẫn sẽ phải ngủ với một tay say bí tỉ nào đấy. Vì vậy, cho dù anh không muốn và thật sự không thể ngủ với họ thì cũng hãy trò chuyện cùng họ, nói ra có lẽ cũng là cách để giảm đi sự ưu hoài vô lý đang chất chứa trong anh. Đi dạo hay nấu nướng không đủ giúp anh như anh vẫn nghĩ đâu, còn tôi thì rõ ràng không phải là một cô nàng lý tưởng để trò chuyện hay làm tình.
-               Thật ra tôi thấy cô cũng không tệ đâu nhỉ!? – tôi nói đùa nhưng ngay sau đó tôi biết rằng mình không nên, linh hồn cô chị hiện ra ngay trước mặt tôi với ánh mắt như muốn nói “Đừng đụng vào con bé nếu mày còn muốn sống!” còn cô chủ thì chỉ cười nhạt rồi quay đi.
4.
Mọi chuyện trôi qua suôn sẻ cho đến tuần thứ tư. Một ngày mưa dầm, tôi được thông báo rằng vào lúc sáu giờ chiều sẽ đón hai vị khách muốn gặp lại con gái mình (tôi thường không biết mình sẽ tiếp khách như thế nào cho đến khi cô chủ sắp xếp xong lịch hẹn rồi gọi điện từ phòng làm việc trên lầu vào số di động của tôi để thông báo). Cho tới trước ngày hôm đó tôi vẫn chưa tìm được cho mình những câu trả lời xác đáng về cái chết vì tôi luôn không có thời gian nói chuyện riêng với các linh hồn mà họ thì cũng không hơi đâu mà nói chuyện với tôi, đến nói chuyện với người thân của mình họ còn miễn cưỡng nữa là. Cũng cho tới ngày hôm đó, tôi hoàn toàn không biết những linh hồn sẽ ra sao sau khi nói chuyện với gia đình họ thông qua tôi. Liệu họ có tiếp tục “theo” những người thân mình hay họ sẽ siêu thoát theo cách nói của nhà Phật hoặc họ sẽ biến thành một cái gì khác, tôi không thể nào biết được. Tôi đã không ngờ rằng chỉ cần một lần làm việc (như bao lần khác) là tôi đã có thể tìm ra cho mình nhiều lời giải như vậy (mặc dù vẫn còn nhiều điểm không rõ).
Xếp cái dù màu xám lại và lễ độ bước vào phòng khách, người đàn ông cúi chào tôi trước khi trao cây dù cho cô hầu và dìu vợ mình đến ngồi đối diện tôi. Rồi cả ba người chúng tôi đều bất ngờ, chúng tôi quen nhau là một chuyện, chuyện thứ hai là họ căm thù tôi. Họ là ba mẹ của cô bạn gái quá cố của tôi. Buổi làm việc này sẽ khó khăn lắm đây, tôi tự nhủ.
Đôi mắt ông khách long lên như muốn nuốt chửng lấy tôi trong cơn giận dữ tột cùng đột nhiên bị thổi bùng lên bằng gương mặt với vết sẹo xấu xí của tôi. Vợ ông, dù tỏ ra bình tĩnh hơn nhưng tôi cũng có thể nhìn thấy trong ánh mắt bà ta nỗi căm hờn của một người mẹ đang đối mặt với tên đồ tể đã cướp đi mạng sống đáng quí vô vàng của con gái bà. Tôi vẫn ngồi đó, không thể cử động, nhìn vào mắt họ và gặm nhắm nỗi sợ phải đối mặt với họ vốn đã chìm sâu trong tôi từ khi tôi tìm được “việc làm”.
-               Dù muốn hay không, các vị cũng phải bắt đầu buổi làm việc này. – cô chủ bước xuống cầu thang với một bộ đồ lót màu tím, cô ta không mặc cả áo ngoài – Trông hai vị có vẻ không tin sứ giả của tôi lắm thì phải?
-               Không…không…đâu ạ! – người vợ trả lời miễn cưỡng trong khi chồng bà thậm chí chưa hề có ý định rời mắt khỏi tôi.
-               Cháu biết chuyện này thật điên rồ nhưng hôm nay chúng ta sẽ nói chuyện với Y nếu cô ấy thật sự còn ở quanh đây, mọi chuyện sẽ thông qua cháu. – tôi nói, như được cô chủ giải thoát.
Sự căm thù của hai vợ chồng vị khách dường như đang bị sự khoan thai đến thoát tục của cô chủ làm dịu xuống một cách từ từ. Họ bắt đầu thôi nhìn chòng chọc vào tôi. Lát sau, khi đã lấy lại bình tĩnh, ba của cô bạn gái quá cố của tôi nói một cách khó nhọc, cứ như thể ông ta đang bị buộc phải nói với một bia mộ.
-               Tôi biết con bé còn quanh quẩn với chúng tôi, nó vẫn ở đâu đó quanh chúng tôi, tôi biết điều đó!
-               Anh cảm thấy cô ấy chứ? – cô chủ, lúc này đã ngồi cạnh tôi, hỏi.
-               Tôi có thể cảm nhận được, tôi đang cố nhìn. – tôi đáp lại, trong lòng đang tự hỏi vì sau cô chủ lại tham gia vào vụ này, từ khi tôi bắt đầu công việc cô ta chưa từng ngồi cạnh tôi khi tiếp khách như thế này.
-               Tốt! Vậy thì hãy cứ làm việc bình thường đi nhé! Tôi nhận việc này không phải vì tiền đâu, anh hiểu ý tôi mà! – cô chủ vừa nói vừa lấy cái áo ngoài màu đen mỏng dính được cô hầu cầm chờ sẵn từ khi nào. Đoạn cô đi ra ngoài sân mà không lấy dù.
Không gian trong phòng chợt quay về vẻ ngột ngạt của nó như khi hai vị khách vừa bước vào. Tôi không có ý định giải thích gì với họ về cái chết của Y, mặc dù tôi biết lúc này có thể là thời gian duy nhất mà họ có thể bình tĩnh ngồi đó nghe những gì tôi nói một cách chăm chú. Thật ra nếu có muốn giải thích thì tôi cũng sẽ không biết nói gì. Thì thiên hạ đều biết đó là cái tai nạn thế thôi, thiên hạ cũng không mù mà không thấy tôi đã từng trông thê thảm như thế nào sau khi hồi phục, thiên hạ cũng thừa lý trí để hiểu rằng tôi, về nhiều mặt, là hoàn toàn không liên quan đến cái chết của cô ấy, nếu như không muốn nói tôi cũng là một nạn nhân, chỉ là tôi may mắn hơn cô ấy thôi. Nhưng đó là thiên hạ mà cái thiên hạ đó thì đã loại cả tôi và đôi vợ chồng này ra rồi.
Đối với họ, tôi chính là nguyên nhân, không cần chứng cớ, không cần lý luận mà cũng chẳng cần điều tra. Chỉ là họ cần một cái gì đó, một ai đó để giải thích cho cái chết của con mình, hai chữ “tai nạn” không thể nào thuyết phục họ được. Với tôi, cách nghĩ của họ chẳng có gì là sai cả, nếu như tôi có một con mèo và tôi cho nó sang nhà bạn chơi một lúc rồi vì tinh nghịch nó bị một cuốn từ điển rơi xuống làm gẫy chân thì lời giải thích duy nhất mà tôi chấp nhận (có thể tôi sẽ chấp nhận bất cứ điều gì trước mặt bạn) là chính bạn đã làm cho con mèo yêu của tôi ra nông nổi, không giải thích gì thêm, làm ơn.
Còn đối với tôi, cảm giác mất đi cô gái đã ở bên mình hơn bốn năm trời là một điều gì đó không thể tả được. Hoặc là chính tôi đã không cho mình thời gian để cảm nhận nó, ngay khi biết cô ấy đã chết, tôi chỉ biết câm lặng và cố nghĩ rằng cô ấy đã đi đâu đó rất rất xa, vậy thôi. Nhiều khi tôi nghĩ rằng mình giống như con mèo Tom, còn nỗi đau (chắc chắn là cùng cực kia) chính là con chuột Jerry. Ngay khi gặp mặt nó, tôi cố tóm nó thật nhanh rồi cho nó vào một cái hộp, rồi một cái nữa, thêm một cái nữa và thêm nhiều nhiều cái nữa, sau đó thì khóa lại bằng hàng trăm cái khóa khác nhau, vức hết chìa khóa đi, cuối cùng là quăng nó xuống biển, không chừa lại một dấu vết gì hết, quyết tâm là vậy. Tôi đã cố biến mình thành một kẻ nhẫn tâm, không thương tiếc gì cô gái đã yêu mình hết lòng, không buồn nhớ đến dù chỉ là một giây phút ở bên cô gái mà mình đã luôn yêu thương. Tôi là một tên khốn, không hơn, không kém. Tôi đã thành công, tôi nghĩ vậy, cảm giác đau khổ không thể chạm tới tôi. Cho đến khi tôi thấy gương mặt đau đớn như vừa mất con hôm qua của ba mẹ Y, tôi mới hiểu rằng thì ra mình đã lừa dối chính bản thân mình một cách trắng trợn đến mức nào, tôi không thể và chưa từng quên dù chỉ là một chi tiết liên quan đến cô ấy, nỗi đau như con chuột Jerry quay về hành hạ tôi và sự trì hoãn chỉ làm cho những cơn đau thêm khủng khiếp hơn.
Tôi đã nhìn thấy Y. Cô ngồi ngay cạnh mẹ mình, mái tóc ngắn bình thường không bao giờ che hết khuôn mặt cô giờ đây bất ngờ trở thành một chướng ngại vật quá lớn đối với tôi để có thể nhìn thấy đôi mắt cô. Tôi thật sự không ngờ cô vẫn còn hối tiếc gia đình mình đến nỗi đã phải ở lại với họ lâu như thế này. Liệu cô có đang hối tiếc tôi không? Một câu hỏi lẽ ra phải có lời đáp nhưng tôi sẽ không hỏi.
Tôi đang cố giao tiếp với cô, cố cho cô biết là tôi đang nhìn thấy cô, cố cho cô biết rằng rốt cục cũng đã có người có thể nghe cô oán than. Gì cũng được, hãy nói gì đó với tôi, hãy nhìn tôi, hãy chứng minh rằng tôi không bị hoang tưởng trong cả tháng qua, hãy cho tôi biết rằng tôi vẫn còn có thể trò chuyện với cô như bao lần chúng tôi ngồi trong công viên hay quán nước. Cuối cùng nỗ lực tập trung cao độ của tôi cũng đã được đền đáp (tôi đã tập trung đến mức không còn nhận ra vẫn có hai người sống đang ngồi đối diện mình), Y ngước nhìn tôi với đôi mắt u buồn như tích góp từ hàng ngàn năm, cô như đang lục tìm kí ức xem tên mặt sẹo đang ngồi trước mặt mình là ai. Tên này là ai? Mình có quen với hắn không? Vì sao hắn có thể nhìn thấy mình? Chắc là cô ấy đang tự hỏi mình những câu đại loại như vậy. Những hồn ma thường hay quên hầu hết những chuyện mà họ không hối tiếc, ánh mắt đó gợi lên ý nghĩ cô ấy không hề hối tiếc mình trong tôi. Trong một thoáng, cô ấy biến mất trước khi xuất hiện trở lại nhưng lần này là ngồi cạnh tôi, tôi thấy thần kinh mình đang căng ra như người ta đang chĩa một cây súng vào đầu tôi trong trò cò quay Nga.
-               Nói em biết, có phải anh đang nhìn thấy em? – Y nói với tôi bằng thứ giọng hoàn toàn khác, nó không giống giọng phụ nữ nhưng cũng chẳng phải đàn ông, tôi nghĩ không biết có giống như giọng người hít khí heli không. Tuy nhiên, tôi có thể chắc chắn rằng đó là cô ấy thậm chí nếu như tôi không thể nhìn thấy cô, cách nói chuyện đó đích thị là thuộc về cô.
-               Phải! Anh nhìn thấy em và như em nghe thấy đây, anh có thể nói chuyện với em. – quay sang ba mẹ cô ấy, tôi nói như thể để thông báo cho họ là tôi đã nói chuyện được với cô.
-               Hỏi…hỏi nói xem nó thể nào? – ba cô nói như sắp ngất. Tuy nhiên, tôi cho rằng đó là câu hỏi không có ích gì.
-               Tốt quá! Em ngỡ là mình sẽ cứ như thế này mãi! – cô ấy nói, giọng nói đang tiến về mức bình thường, thông thường là vậy, khi họ bắt đầu quen với việc nói chuyện trở lại, giọng của họ sẽ dần giống như trước khi chết.
-               Ba mẹ em rất nhớ em, họ rất muốn nói chuyện với em! Nếu em muốn, anh có thể cho em nói chuyện trực tiếp với họ. (so với những lần đầu khi làm việc, tôi đã phát triển thêm khả năng truyền năng lực của mình một cách tạm thời cho người khác, qua đó giúp họ nói chuyện trực tiếp với người đã mất, chỉ cần họ nắm tay tôi trong khi tôi tập trung cao độ)
-               Đừng anh! Em không biết phải nói gì với ba mẹ nữa! Anh cứ nói với họ là em yêu họ lắm và em xin lỗi rất nhiều! Em chỉ mong họ đừng đau xót về em nữa, chẳng qua là số mệnh, phải không anh? – cô ấy nói như khóc dù tôi biết hồn ma không thể khóc.
-               Cô ấy nói là không biết phải nói gì với hai người, cô ấy chỉ muốn cháu chuyển lời là cô ấy xin lỗi và cô ấy yêu hai người lắm. Cô ấy muốn hai người đừng đau buồn nữa mà hãy sống thật tốt! – tôi chuyển lời cô ấy mà tưởng như chính mình đang muốn nói những lời này với họ.
-               Không! Tôi muốn nhìn thấy con bé, dù gì thì tôi cũng phải nói gì với nó nếu không tôi sẽ không thể thôi đau buồn được! – mẹ cô nói trong nước mắt.
Không nói gì nữa, tôi cố kìm nén cảm xúc và nắm tay bà, bàn tay in đậm dấu vết thời gian. Tôi bảo bà hãy tập trung để có thể nhìn thấy Y. Rồi tôi thấy bà bật khóc lớn hơn nữa, tôi biết bà đã nhìn thấy cô ấy. Đôi mắt bà như hai dòng suối khô cằn đầy những vết nứt đá sỏi đang tuông trào những giọt nước mắt đau đớn. Bà gào lên tên con mình, cảm giác đó chắc chắn sẽ không khác gì đang tự giày vò mình bằng việc một lần nữa nhìn thấy cái chết của con gái mình. Nó khủng khiếp và đau đớn đến mức như một cơn bão đang lớn dần và kéo chồng bà cũng như tôi vào, ba của Y đã khóc, ông đã cố nén tất cả mọi thứ lại chỉ để cho nó xoay quanh cái không gian của mình, ông không muốn mình lại góp phần giày xéo vợ mình thêm. Những người đàn ông thường là như vậy, họ cứ cố dồn mọi thứ sâu xuống trong một cái vực tăm tối trong lòng mình để rồi khi không thể kìm chế được nữa, họ cũng vẫn còn cố hạ đến mức thấp nhất sự biểu hiện của mình. Điều này trái hẳn với đa số phụ nữ, một cơ chế tình cảm hoàn toàn khác điều khiển họ. Khi vui, họ cười, họ khóc trong hạnh phúc, họ ôm ai đó hay nhún nhảy bất chấp mọi thứ. Khi đau đớn, cô đơn hay tức giận, họ gào thét, họ khóc cho bằng hết, họ tìm ai đó để giải tỏa, hoặc ôm ai đó chỉ để biết rằng thế giới không phải chỉ còn mình họ. Đàn ông có tuổi thọ thấp hơn phụ nữ là do đó chăng?
5.
Tôi đã tập trung vào nỗi đau đang xâm lấn linh hồn mình quá mức – hay nói như tên bạn của tôi là đang có một cái xe rác đổ đầy những thứ thối tha lên tôi, nỗi đau của người khác đối với hắn là thứ thối tha tột cùng – đến nỗi tôi gần như đã mất ý thức. Khi cảm giác trở lại, cô chủ đã ngồi ở phía đối diện nhìn vào gương mặt tô điểm bằng vết sẹo của tôi, còn tôi thì thấy mình đang ngồi trên ghế bành, tay chân bủn rủn như đã bị căng ra suốt thời gian qua.
-               Họ đã về hết rồi à? – tôi hỏi.
-               Hai người kia đã về rồi, họ nói cảm ơn anh đấy!
-               Sao tôi lại ngất thế nhỉ? – tôi hỏi chính mình nhưng cũng mong được cô chủ trả lời.
-               Nỗi đau lần này đâu chỉ của riêng họ, đúng không? – cô chủ cười.
-               Sao cô biết tôi quen họ?
-               Tôi là cô chủ của anh, như anh nói mà, làm sao không biết được! – cô lại cười, lần này đã thành tiếng vang khắp phòng. – À! Việc chưa xong đâu, anh làm nốt phần cuối được chứ?
-               Ý cô là sao? Họ đã về rồi mà!
-               Anh thật sự không muốn làm việc này cho chính mình sao? – cô nhìn về phía cửa sổ đang lấm tấm mưa như muốn chỉ cho tôi ai đó.
-               Chẳng lẽ… – tôi nhìn về phía cửa sổ, độ năm giây sau, tôi thấy Y. – Cô nói đúng! Tôi phải làm cho mình một lần nữa!
Cô chủ lại đi lên lầu với chỉ hai mảnh vải che thân như mọi khi. Tôi bước lại cửa sổ, ánh đèn lấp loáng từ những toàn nhà cao tầng phía xa tạo thành một tấm màng hư ảo trên tấm kính.
-               Thật may vì em vẫn ở lại với anh, dù chỉ một lúc thôi anh cũng thấy thật vui! – có gì đó đang cố chặn họng tôi khi nói.
-               Em thì vui đến mức muốn được ôm anh ngay! Cuối cùng anh cũng đã nhìn thấy em, cũng đã có thể nói chuyện với em. Em chờ anh trong vô vọng lâu lắm rồi đấy! – Y nói, giọng cô ấy đã hoàn toàn trở lại bình thường.
-               Sao? Ý em là em đã ở lại vì hối tiếc anh? – tôi cố vượt qua cái thứ đang ngăn tôi nói chuyện.
-               Em đã luôn ở bên anh mà! Chỉ là anh không nhìn thấy em thôi!
-               … – cuối cùng thì cái thứ ngăn tôi nói cũng thắng, cổ họng tôi cứng lại như bị đong đá, hai chân tôi gần như không còn đứng vững được nữa, chỉ còn đôi tay cố vịn thành cửa sổ.
Linh hồn người con gái này, tại sao lại chọn tôi để thương tiếc? Tại sao tôi, một gã khốn nạn đã không có gan đối diện với nỗi đau mất mát tình yêu, lại trở thành thứ mà cô ấy nuối tiếc nhất? Và khốn nạn nhất, vì sao với cái năng lực được cho là hơn người này, cái năng lực mà tôi đã dùng nó để kiếm không biết bao nhiêu tiền, cái năng lực đã giúp cho biết bao nhiêu người được nói lời cuối với người thân đã chết của họ lại không thể giúp tôi thấy cô ấy sớm hơn? Tôi thấy như mình đã bị trêu chọc một cách đáng thương trong suốt gần một tháng qua, người trêu tôi không ai khác chính là cái kẻ nhút nhát trong tôi, chính hắn đã vì cố bảo vệ mình đã ngăn tôi thấy cô ấy, người mà tôi yêu hơn tất cả mọi thứ trên đời này.
Cuối cùng tôi cũng khóc. “Mày thua rồi, tên hèn nhát trong tao! Nỗi đau mà tao đã tìm kiếm lâu nay đã về với tao. Mày là cái gì mà dám ngăn tao thấy Y chứ? Tao sẽ đau đớn cho mày xem! Tao sẽ biến mình thành cái xe rác chở đầy những thứ thối tha chứ không phải là cái bãi rác nơi nhận những nỗi đau của người khác nữa, chính tao bây giờ mới là cội nguồn của đau đớn đây này!”
-               Nói em nghe, có phải anh chỉ vừa khóc lần đầu từ khi em chết?
-               Anh xin lỗi! Đúng như vậy đấy, anh đã chạy trốn nỗi đau mất em. Thật hèn nhát đúng không? – tôi vẫn tiếp tục khóc.
-               Em sẽ vui nếu điều đó làm anh vui nhưng anh đã không vui, không vui một chút nào cả! – cô nói như trách tôi – Anh chưa cười lần nào từ khi em chết cả. Anh đã ngăn mình đau đớn để rồi tự cho mình vào một cái hộp tối om không có ngày đêm, không thể bộc lộ cảm xúc, không thể biết lúc nào là ngày mai.
-               Giờ thì khác rồi, linh hồn em đã giải thoát anh. Bên ngoài cái hộp đó đau lắm, khủng khiếp thật em à! Nhưng mà ít ra anh vẫn có thể khóc khi mất em, vẫn có thể cười khi được đứng đây nói chuyện với em, vẫn còn biết rằng chín tiếng nữa trời sẽ sáng. – tôi tập trung sức lực lại rồi vừa nói vừa tiến lại, ôm lấy linh hồn cô gái đang ở trước mặt mình, lần đầu tiên tôi áp dụng lý thuyết nói rằng ở mức độ cao nhất tôi có thể chạm vào linh hồn vào thực tế. Cảm giác không khác gì khi tôi ôm cô ấy như bao lần, chỉ có điều là cô ấy không ấm nữa mà thôi.
Tôi đã nói chuyện với Y cả đêm hôm đó. Từ cuộc nói chuyện riêng lần đầu tiên với một hồn ma, tôi đã thu thập được rất nhiều câu trả lời cho những thắc mắc vô thưởng vô phạt của mình nhưng cũng từ đó mà nảy sinh ra những thắc mắc khác mà tôi sẽ mãi mãi không thể tự mình giải thích được cho đến khi chính bản thân tôi trải qua cái chết, thậm chí nếu xui xẻo có khi lúc chết tôi cũng sẽ chẳng thể nào biết được những điều đó.
Y nói với tôi rằng cái chết có hình bầu dục, đúng vậy, một đóm sáng màu hồng có hình bầu dục, khi bước qua nó sẽ có cảm giác như bước đi giữa một nơi mà người ta đốt pháo hoa nhưng ở ngay bên cạnh mình và không nóng cũng như không có mùi thuốc súng. Tất cả mọi thứ đều lấp lánh và tuyệt đẹp. Nhưng rồi người bước qua nó sẽ thấy buồn ngủ đến mức bỏ hết tất cả mọi thứ, gục xuống ngay lập tức và chìm vào giấc ngủ, không có cơn mơ nào cả, một giấc ngủ ngon nhất thế giới. Sau khi tỉnh lại thì sẽ thấy mình ở bên cạnh người mà mình hối tiếc nhất nhưng sẽ giống như bị ngăn cách bằng một tấm kính cách âm khổng lồ và mỏng dính, người kia sẽ không bao giờ nghe thấy lời mình nói, mình cũng sẽ không thể chạm vào thứ gì được cả và hơn hết là không ai trông thấy mình. Trí nhớ mình mờ dần, chỉ có thể nhớ tối thiểu vài điều thôi, giọng nói của mình mất dần vì những lần gào thét tuyệt vọng đã không mang lại hiệu quả nên mình sẽ quên đi rằng mình có thể nói. Đâu đó, đôi khi có giọng ai gọi tên mình, nhiều lúc giọng nói đó liên hồi và lớn đến nỗi che khuất tất cả mọi thứ, nó sẽ khiến mình buồn ngủ nhưng phải biết là nếu ngủ một lần nữa, mình sẽ không còn thấy mình ở bên người mà mình muốn nữa. Hồn ma sẽ sống một cuộc sống tẻ nhạt và khác hẳn như vậy đấy. À luôn tiện, về mùi của cái chết, tôi cũng đã được Y cho biết rằng cái chết có mùi của bầu trời sau cơn mưa, mình chỉ muốn hít vào, hít vào mãi cái mùi đó thôi, thoải mái đến vô chừng.
Còn một điều nữa mà dù Y không trực tiếp nói cho tôi biết nhưng tôi cũng đã tìm ra được lời giải. Hồn ma có thật sẽ siêu thoát khi đã thỏa ước nguyện không? Câu trả lời thật là có. Cô ấy đã biến mất, ngay trước mắt tôi trong khi ánh bình minh xé toạt những tảng mây xám phía đằng đông. Câu nói cuối cùng mà cô để lại cho tôi là:
-               Em sẽ không chờ anh bên kia đâu vì vậy hãy tìm ai đó để yêu đi và hãy luôn hạnh phúc nhé!
6.
Tên bạn tôi trở về bốn ngày sau đó, hắn vui vẻ và thoải mái một cách đáng mơ ước. Tôi quyết định rời căn biệt thự dù cô chủ nói rằng có hai người làm vẫn luôn là một ý hay trong khi tên bạn tôi muốn tôi thế hắn thêm một tháng nữa để hắn tiếp tục ăn chơi. Ngày tôi đi, cô chủ đã chuẩn bị một cái túi chứa đầy tiền mặt cho tôi, đó là số tiền mà tôi đã kiếm được trong hơn một tháng ở đó, hơn ba trăm triệu. Mọi người, bao gồm cả tên bạn tôi, mấy cô người làm và cả hồn ma cô chị, tiễn tôi ra đến tận ngoài ngõ, nơi có một chiếc Mazda 6 đang chờ tôi.
Tôi đã không gặp lại họ kể từ ngày đó. Tôi cũng đã quên cách tập trung để nhìn thấy hồn ma rất nhanh sau đó.
Về đến nhà, tôi vào phòng mình, ngã lưng lên giường một lúc cho đến khi có một con bồ câu vô tình chạm vào cái cửa sổ đã hư trong phòng. Nắng trưa nhuộm thắm không gian khắp những căn nhà quanh đó, cảnh tượng nhìn từ căn ghác nhà tôi, cảnh tượng mà đã lâu lắm rồi tôi mới có cơ hội tận hưởng. Tôi bước tới cái bàn làm việc và kéo ngăn tủ ra để lấy tấm ảnh của tôi và Y, tấm ảnh chúng tôi đã chụp cùng nhau khi đi chợ Tết hai năm trước, ánh mắt cô ấy vẫn ngời sáng như vậy, đôi môi cô vẫn mỏng như vậy, mái tóc cô vẫn ngắn như vậy và chắc rằng cô vẫn sẽ hỏi như thế này: “Nói em nghe, em hay hoa cúc vàng mùa xuân đẹp hơn?” còn tôi sẽ vẫn trả lời là: “Hoa cúc vàng mùa xuân là đẹp nhất…nhưng em thì đẹp hơn tất cả mọi thứ đứng nhất trên đời này.”. Y không chết, cô chỉ đâu đó rất rất xa thôi.
Tôi đặt tấm ảnh về vị trí mà nó vẫn hay đứng, trên bàn làm việc, hướng một chút về phía giường ngủ, nơi tôi có thể nhìn thấy nụ cười của Y dù là ở bất kì góc nào trong phòng. Tiếng radio của nhà hàng xóm đang vang lên giai điệu bài What if của Coldplay, cô bé mê nhạc Coldplay bên đó lại yêu cầu trên radio đây mà. Tôi lại thả mình vào giấc ngủ một lần nữa trong lòng dự tính đến chiều sẽ đi trả tiền cho ngân hàng và chuẩn bị để mai liên hệ với mấy anh bạn đang làm nhân viên bán hàng cho mấy nhãn hiệu hàng tiêu dùng. Một cái cửa tiệm bán lẻ cũng không phải là ý tồi đâu nhỉ.
 Quang Nguyệt Hàn Phi

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét