Thứ Năm, 19 tháng 7, 2012

Tình yêu anh dành cho em không lãng mạn ...

Tình yêu anh dành cho em không lãng mạn, không lấp lánh như mối tình đầu. Nhưng nó đủ ấm áp để cho em cảm thấy bình yên, đủ tin tưởng để cho em tự tin nắm tay anh đi hết quãng đường dài phía trước.

Em - một cô gái sắp bước qua tuổi 25, một cô gái cũng đã có những phút giây ngọt ngào bên người yêu thương, một cô gái đã từng nếm trái nỗi đau khi tình yêu tan vỡ, một cô gái ngỡ rằng sẽ chẳng bao giờ có thể bắt đầu yêu thương. Và anh, chính anh đã giúp em hiểu rằng em lại có thể thêm một lần nữa yêu thương. Em cũng chẳng biết những gì em dành cho anh có phải là tình yêu không? Nhưng anh và nỗi nhớ trong em là có thật.

Em nhớ lần đầu tiên gặp anh vào một buổi tối giữa mùa Hạ. Thật tình cờ anh nhắn tin làm quen, em mỉm cười rồi anh cũng sẽ giống như những người con trai khác, những người đã từng đi qua cuộc đời em.

Em nhớ mỗi lần em đi công tác xa nhà, anh là người nói chuyện với em mỗi tối. Em sợ cảm giác phải ở một mình nơi xa lạ. Em biết anh rất buồn ngủ, ngày đi làm, buổi tối muốn có thời gian nghỉ ngơi, thế mà có hôm phải thức nói chuyện với em đến tận 2h sáng. Mỗi lần nghe anh nói “Ngủ thôi em nhé, anh buồn ngủ rồi, mai còn đi làm nữa” em lại có cảm giác hụt hẫng vô cùng. Biết rằng tối mai sẽ được nói chuyện cùng anh thế nhưng vẫn muốn giữ anh bên mình thêm một chút nữa.

Em nhớ lắm cảm giác mỗi lần tiếng chuông điện thoại reo mà chẳng phải là anh. Nhớ cảm giác mỗi tối đi vào giấc ngủ muộn mà không thấy anh gọi điện. Biết anh bận, anh mệt nên anh chẳng thể gọi cho em. Không dám hờn trách anh một điều gì cả. Em chỉ biết rằng anh đã là một thói quen, một thói quen ngọt ngào.

Hôm nay, em lại đi công tác xa. Nhớ anh vô cùng. Ước một ngày đẹp trời, em cùng anh sánh bước trên con đường dài phía trước.

Lần đầu tiên, lần đầu tiên em nói với anh rằng “Em nhớ anh”.!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét