Thứ Ba, 23 tháng 10, 2012
Hãy lắng nghe những gì mà tôi “KHÔNG NÓI RA”
Các bạn đừng để tôi đánh lừa, đừng để tôi đánh lừa bạn bởi gương mặt tôi thể hiện... vì tôi đang mang mặt nạ, tôi mang cả ngàn mặt nạ - những mặt nạ mà tôi sợ phải gỡ ra và không một mặt nạ nào bạn nhìn thấy đích thực là chân dung tôi cả...
Giả vờ là một nghệ thuật – đó là bản năng thứ hai của tôi, nhưng đừng bị tôi đánh lừa, tôi mong như thế ! Tôi tạo ấn tượng cho các bạn thấy là tôi an toàn, rằng tất cả đều rực rỡ và thanh thản đối với tôi, bên trong cũng như bên ngoài con người tôi... Rằng tự tin là tên tôi và bình tĩnh là trò chơi của tôi - rằng mặt nước thì tĩnh lặng và tôi đang nắm quyền kiểm soát và rằng tôi không cần ai cả... Nhưng làm ơn, đừng tin tôi !
Bên ngoài trông tôi có vẻ an nhiên tự tại nhưng đó chỉ là chiếc mặt nạ thôi - chiếc mặt nạ của sự giấu giếm, của lòng cảnh giác mà bên dưới chẳng hề có chút tự mãn, kiêu ngạo nào. Dưới đó chỉ có con người thực của tôi : bối rối, sợ hãi và cô đơn... nhưng tôi giấu đi vì tôi không muốn ai nhận ra chúng...
Nghĩ đến việc tôi phải phơi trần sự yếu đuối và sợ hãi là tôi hãi hùng... đó là lý do tại sao tôi sốt sắng, nhiệt tình tạo ra mặt nạ để giấu mình đằng sau, đứng lên trước mặt người khác một vẻ ngoài lãnh đạm, thạo đời... mục đích là để chúng giúp tôi giả vờ, che chở cho tôi trước những cái nhìn hiểu biết. Nhưng chính những cái nhìn đó là vị cứu tinh của tôi - cứu tinh duy nhất của tôi và tôi biết điều này, nghĩa là nếu theo sau đó là sự chấp nhận - nếu theo sau đó là tình yêu ... Đó là điều duy nhất đã giải phóng tôi thoát khỏi chính tôi, thoát khỏi những bức tường giam hãm do chính tôi xây nên, thoát khỏi những rào cản mà tôi đã cất công dựng lên.
Đó là điều duy nhất sẽ giúp tôi an tâm với những điều bất an trong tôi, đó là điều duy nhất giúp tôi thấy rằng tôi thực sự có một giá trị nào đó, nhưng tôi không nói với bạn điều này - tôi không dám - tôi sợ ... Tôi sợ bạn sẽ nghĩ tôi hèn kém, bạn sẽ cười tôi và tiếng cười của bạn sẽ giết chết tôi, tôi sợ rằng ngẫm cho cùng tôi chỉ là con số 0, là nguười không ra gì, rằng tôi là người vô dụng và rằng bạn sẽ nhận ra và rồi sẽ từ chối tôi. Vì vậy, tôi tiếp tục trò chơi này, trò chơi giả vờ trong tuyệt vọng của tôi, với vẻ tự tin, an nhiên bên ngoài nhưng lại là một đứa trẻ run rẩy, tội nghiệp bên trong...
Và bởi vậy mà cuộc điều hành của những chiếc mặt nạ được bắt đầu và cuộc đời tôi phô ra trước, tôi trò chuyện vu vơ với bạn bằng những âm giọng ngọt ngào, khéo léo thường thấy trong cuộc đối thoại đầu môi chót lưỡi, tôi kể cho bạn nghe mọi điều thực sự vô vị và chẳng có gì trong câu chuyện đó liên quan đến những gì than khóc trong tôi. Vì vậy, khi thấy tôi trình diễn những điều như vậy thì đừng để tôi đánh lừa bạn qua những lời tôi nói. Làm ơn hãy lắng nghe cẩn thận và cảm nhận những gì tôi đã không nói ra, những gì mà tôi ước rằng mình có thể nói ra, những điều mà lẽ ra vì sự tồn sinh tôi phải nói, nhưng tôi lại không thể giãi bày.
Tôi ghét sự che đậy. Thật lòng đấy ! Tôi ghét những trò chơi giả tạo mà tôi đang chơi, tôi muốn được là con người trung thực và không e dè, ngượng ngập - nhưng bạn hãy giúp tôi... Bạn hãy luôn chìa bàn tay của bạn cho tôi, ngay cả khi đó là giải pháp cuối cùng mà tôi dường như muốn hoặc cần, chỉ có bạn mới có thể xua đi khỏi mắt tôi những cái nhìn trống rỗng, ngây dại của một người chết nhưng tim vẫn còn đập, chỉ có bạn mới mang lại sinh lực cho tôi. Mỗi lần bạn thể hiện lòng tốt, sự dịu dàng và có thái độ ân cần, mỗi lần bạn cố gắng tìm hiểu với lòng quan tâm thực sự là trái tim tôi mới bắt đầu mọc cánh - đôi cánh yếu ớt, mỏng manh nhưng giúp tôi bay bổng. Bằng sự nhạy cảm và thương cảm của bạn và khả năng hiểu biết của bạn, bạn có thể thổi sinh khí vào người tôi, tôi muốn bạn hiểu điều này !
Tôi muốn bạn biết là bạn quan trọng với tôi biết bao, bạn có thể đóng vai trò của đấng tạo hóa, tạc tạo ra một con người là tôi - nếu bạn chọn như vậy. Xin bạn hãy chọn đi ! Chỉ có mình bạn mới có thể phá sập bức tường mà tôi đang run rẩy phía sau đó, chỉ có bạn mới có thể giải thoát tôi khỏi thế giới bóng đêm của sợ hãi và mơ hồ, khỏi ngục tù cô đơn. Vì vậy, đừng nhắm mắt làm ngơ trước tôi, tôi biết sẽ không dễ dàng cho bạn...
Từ lâu, niềm tin về sự vô giá trị đã hình thành nên những tường rào vững chắc, bạn càng tiến đến gần tôi, tôi càng mê muội phản kháng, tôi chống lại ngay cả điều mà tôi khóc lóc, van xin để có. Nhưng tôi được biết rằng, tình yêu còn mạnh hơn mọi thành trì kiên cố nhất và trong điều này ẩn chứa niềm hy vọng của tôi ... niềm hy vọng duy nhất của tôi ! Xin hãy tìm cách triệt hạ những bức tường đó bằng nắm đấm mạnh mẽ nhưng hãy dịu dàng, vì trí nhớ vốn rất nhạy cảm. Có thể bạn đang thắc mắc không biết tôi là ai...? Tôi là người mà bạn biết rất rõ.
“Tôi là mọi người đàn ông và phụ nữ mà bạn gặp mỗi ngày...”
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét