Tôi nhận ra Giáng sinh về rất gần khi trên các ngả phố đã bắt đầu rực rỡ những màu sắc. Điển hình nhất là gam màu đỏ của bộ đồ ông già nô en cùng chiếc mũ xinh xắn. Có cả màu kim tuyến lấp lánh. Cũng chiều nay, trên lớp chủ đề mà mọi người quan tâm chuyển sang Giáng sinh. Giáng sinh đến, đồng nghĩa là có thêm một lý do để đi chơi, tụ tập và theo cách mà giới trẻ chúng tôi thường gọi đó là “ xõa”.
Năm nay, giáng sinh này đúng tròn ba năm tôi ở đất Hà thành. Xưa, thuở còn là học sinh phổ thông tôi cùng đám bạn thân háo hức lắm! Ước một lần được đặt chân đến Hà thành thân yêu để thấy ánh đèn đường sáng trưng suốt đêm không ngủ, những tòa cao ốc chọc trời…Và được một lần hòa cùng không khí giáng sinh ở phố, xem nó có gì khác so với ở quê hay không.
Cái ước mơ bé nhỏ ấy, bao năm cố gắng học hành rồi chúng tôi cũng “chạm” tới. Năm đầu tiên làm sinh viên, sự hồn nhiên ngây thơ vẫn tràn đầy như lứa tuổi còn ngồi trên ghế phổ thông. Chúng tôi hòa cùng không khí giáng sinh Hà thành nhộn nhịp.
Lần đầu tiên tôi rảo bộ với dòng người đông như thế, tập nập như thế! Cái lạnh cùng chút mưa phùn giữa đông cũng không làm con người ở đây thôi rạng rỡ. Mọi người trao cho nhau ánh mắt thân tình cùng lời tiếng hòa nhã. Không thấy một ai đó khó chịu khi một cô cậu bé nhỏ bán rong mời phong kẹo cao su hay quả bóng bay xanh đỏ. Từng đôi, từng đôi tình tứ nắm tay nhau, trông họ hạnh phúc làm sao.
Giáng sinh cũng tràn ngập tới xóm trọ nghèo đa phần là sinh viên tỉnh lẻ. Cả xóm hùn tiền mua kim tuyến cắt sao dán trước cửa phòng. Phòng nào có máy vi tính, đài thì đua nhau mở những bài hát về giáng sinh. Chiều tối, trước cái hành lang bé xíu, những giọng ca “ bất đắc dĩ” nghêu ngao hát. Rồi rán bánh khoai, mua bỏng ngô, ăn rôm rả. Sao mà nhớ cái khoảnh khắc thế không biết!
Giáng sinh năm hai, khi cái tuổi hai mươi bắt đầu ngấp nghé. Sự hồn nhiên vô tư chờ đợi mỗi dịp Giáng sinh đến trong tôi không còn nữa mà thay vào đó là suy nghĩ, bon chen về bốn từ “cơm, áo, gạo, tiền”. Trước giáng sinh một tuần tôi nhận tin không vui từ gia đình. Căn bệnh vôi hóa cuộc sống của má chính thức tái phát. Dù ba má không nói rằng bắt tôi phải dành dụm chi tiêu trong việc ăn học tôi cũng đủ hiểu phải làm gì trong thời điểm này để trang trải thêm cuộc sống.
Tôi chọn một công việc thời vụ, bán đồ lưu niệm kèm đồ ăn nhanh cho một cửa hàng. Dịp Giáng sinh, cuối năm khách đông hơn thường ngày. Một ngày của tôi bắt đầu từ 6 giờ sáng đến trường, kết thúc vào 12 giờ trưa và chuẩn bị đi làm cho đến 1 giờ sáng ngày hôm sau. Tôi như muốn chùn gối, mắt díp lại vì thiếu ngủ.
Đêm giáng sinh tôi rảo bước trên chiếc xe đạp, nghe tiếng lạo xạo của vòng sên thiếu dầu mỡ, mưa phùn từng đợt phả vào mặt lạnh buốt. Cái phút giây này, tự dưng tôi muốn được trở về nhà bên gia đình, bên nhỏ em thân yêu. Gặp mấy em nhỏ bán bóng bay dạo trong bộ cánh mỏng manh thấy thương chúng vô ngần, ước mình giá như có nhiều tiền để mua hết số bóng bay ấy cho các em về sớm trong đêm giáng sinh lạnh buốt.
Giáng sinh năm ba, nhỏ em nhắn tin lên hỏi tíu tít “ Giáng sinh Hà thành chắc là đẹp lắm anh nhỉ? Khi nào anh cho em lên thành phố với nhé!”.
Thấy thương em ở quê, nhớ tuổi thơ kinh khủng. Cái ngày được má bí mật cho quà vào chiếc bít tất và đặt ngay đầu dường bảo là quà của ông già nô en. Lúc đó vui lắm! Ba má cả đời lam lũ, quanh năm với ruộng đồng nhưng chưa bao giờ quên các dịp lễ để cho các con vui vẻ. Giáng sinh ở phố, cho dù có theo đạo hay không thì người lớn trẻ em đều tổ chức ăn to lắm! Nhìn những đứa trẻ xúng xính trong bộ đồ đẹp được ba má chúng dẫn đi ăn uống, đến các khu vui chơi rồi mua đồ bất chợt lại nhớ tới nhỏ em.Có lẽ giáng sinh năm nay, nhỏ em cũng sẽ được mẹ mua cho một đôi găng tay màu xám. Ôi, biết khi nào mình có thể mua cho em được một món quà nhỏ bé!
Giáng sinh ở phố, vui buồn lẫn lộn!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét