Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện học trò. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện học trò. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 27 tháng 11, 2012

Bạn thân, nếu một ngày tớ yêu cậu...


Nếu lỡ một ngày, tớ thích cậu thật thì sao, bạn thân? Chúng ta liệu có còn được hồn nhiên đùa nghịch với nhau như ngày trước?

Những tin nhắn, những cuộc điện thoại, những cuộc nói chuyện thâu đêm, cậu vẫn muốn là người bắt đầu chúng chứ?
 
Liệu cậu có muốn đẩy tớ ra thật xa vì những ngại ngùng của một thứ tình cảm khó nói?
 
Cậu có bỏ mặc tớ đứng giữa cơn mưa một mình khi với cậu, đưa ô cho tớ nghĩa là trao cho tớ một tia hi vọng rất đỗi mong manh?
 
Những niềm vui, những nỗi buồn của tớ, cậu có còn kiên nhẫn ở bên để an ủi, để sớt chia như những ngày đã cũ?
 
Rồi tình cảm của tớ sẽ là vật cản, sẽ là một gánh nặng tinh thần lớn lao cho mối quan hệ của chúng ta…
 
 
Đó mới chỉ là thích thôi và nếu như, mọi chuyện xa hơn một chút… Có một ngày tớ không thích cậu nữa, mà lại yêu cậu thì sao? Đã bao giờ cậu nghĩ rằng sẽ có một ngày tớ bước đến và trao cho cậu cả con tim của tớ không?
 
Sẽ không là thích nữa, mà là yêu… 
 
Sẽ không là bạn nữa, mà là người yêu…
 
Sẽ không là một thứ cảm xúc nhất thời, là chút tình cảm thoáng qua… Sẽ không như cơn say nắng đầu đời chóng đến rồi chóng đi như thế… 
 
Sẽ không dễ dàng từ bỏ như trước nữa…
 
Sẽ không bền vững như tình bạn bấy lâu nay của chúng ta…
 
Bạn thân!
 
Nếu một ngày thay những thơ ngây, hồn nhiên kia bằng những thẹn thùng của buổi hẹn hò đầu tiên trong vạt nắng…
 
Thay những vô tư kia bằng mong ngóng, bằng nhớ thương cho mỗi lần gặp mặt…
 
Thay những an ủi, sớt chia kia bằng những cái nắm tay, những cái ôm đượm nồng hơn tình bạn vốn dĩ…
 
Cậu có muốn chấp nhận hay không?
 
Bạn thân!
 
Nếu một ngày thay những chiều bên nhau lang thang bằng một nụ hôn thật ngọt khi cuối chiều nắng tắt…
 
Thay sự vĩnh cửu của tình bạn bằng một thứ tình cảm mơ hồ về hai từ “mãi mãi”…
 
Thay sự an tâm khi luôn có nhau ở bên bằng lo sợ chuỗi ngày an yên này sẽ rồi kết thúc…
 
 
Cậu có muốn chấp nhận hay không?
 
Nếu như có một ngày, tớ muốn đến với cậu nhẹ nhàng như bầu trời tìm đến những cơn mưa rào sau một mùa hè khô cạn, như cách nắng tìm về mưa để thành dải cầu vồng bảy sắc, như làn gió trời mơn man khẽ ru những đám mây…
 
Có một ngày, tớ muốn bên cậu với tư cách là người yêu… Được hãnh diện nói với mọi người xung quanh rằng cậu là của tớ… 
 
Có được hay không?
 
Nhưng…
 
Cái mãi mãi của tình yêu dường như chưa bao giờ có được…
 
Tớ chỉ sợ một ngày, mây của trời sẽ bị gió đưa đi mất, bảy sắc cầu vồng cũng  sẽ chẳng còn nữa khi mà nắng không muốn quyện vào mưa…
 
Tớ chỉ sợ một ngày tình yêu trong tớ chợt bỏ đi, mình rồi sẽ xa nhau và trở thành xa lạ… Tình yêu biến mất, rồi tình bạn xa khuất… Chúng ta sẽ được khi khi cứ cố để bên nhau…?
 
Bạn thân!
 
Nếu yêu cậu là mãi mãi mất cậu, tớ đành lòng vứt bỏ tình yêu ấy đi mình có thể ở cạnh nhau, mãi mãi…
k14

Chàng trai với nụ cười ấm áp như định mệnh


Một chuyến đi dã ngoại cùng cả lớp về miền quê nông thôn, nơi ấy có hoa cỏ may trải trên khắp cánh đồng. Cảm giác yên bình đến lạ, tôi đã nhắm mắt cho muộn phiền bay theo gió, khoảnh khắc dịu dàng trong tâm hồn, hạnh phúc luôn đến từ những điều đơn sơ...
Tôi nhớ về cậu ấy dưới ánh nắng sắp tắt của buổi chiều hoàng hôn – chàng trai với nụ cười ấm áp như định mệnh . Một định mệnh mong manh tan theo dòng chảy của hồi ức . Nhẹ như cách mà cậu ấy đến và đi trong cuộc đời . Tất cả . Chỉ như một giấc mơ hôm qua...
Chúng tôi đã gặp nhau nơi cái bàn học nhỏ ngày cậu ấy chuyển đến lớp . Đó là một ngày nắng trong veo mà chỉ mới hôm trước thôi  , cái bàn học đó còn là giang sơn mà tôi luôn tự hào vì được một mình chiếm lĩnh . Nhưng tôi quan niệm - mỗi cuộc gặp gỡ trong đời luôn là một định mệnh mà số phận đã sắp đặt – vì thế tôi đã vui vẻ chia một nửa giang sơn của mình cho cậu ấy.
Như một mầm cây khỏe mạnh vì được chăm sóc tốt , tình bạn giữa tôi và cậu ấy lớn lên theo thời gian  . Cậu ấy rất cởi mở , ít ra là với tôi . Điều đó như một sợi dây vô hình đã gắn kết chúng tôi ngày càng trở nên thân thiết . Và những kỉ niệm của hai đứa cũng từ đó mà đầy ắp theo thời gian và không gian . Bắt đầu từ những ngày tháng đồng hành bên chiếc bàn học nhỏ , rồi lan rộng ra trên khắp những nẻo đường  . Những ký ức hạnh phúc không bạc màu theo năm tháng .
... Đó là một buổi sớm đẫm sương ngoài cánh đồng trong chuyến đi chơi xuyên ngày cùng cả lớp , cậu bạn đang nằm buông mình trên đám cỏ cháy khô ngáp ngắn ngáp dài khi bị tôi lôi dậy để cùng đón ánh mặt trời ngày mới .Hay là khi cậu ấy đèo tôi qua khắp những con phố trong một chiều êm ả.  Tôi nhớ mình đã rung rinh như thế nào khi thấy gió và nắng lăn tăn trên mái tóc xém vàng vì nắng của cậu ấy thật đẹp . Một hình ảnh đáng nhớ của buổi chiều hôm đầy ắp những hoài niệm . Và một khung cửa sổ hoàng lan lung linh trong vòm lá xanh mướt luôn tràn ngập nắng ấm và tiếng cười.
Tôi trở về . Thật nhanh tìm đến bên khung cửa sổ – một không gian khuất bóng cuối dãy phòng tôi đang học -  nơi chất chứa biết bao kỉ niệm yêu dấu mà tôi đang xuôi dòng để nhớ và cảm nhận . Vì chẳng bao lâu nữa , tôi sẽ thật sự phải rời xa ngôi trường cấp ba thân yêu này . Và khi đó , biết  bao giờ  mới có thể trở lại bên khung cửa sổ hoàng lan ngày ấy và bây giờ .
Ở nơi đó , gió vẫn lồng lộng trong mái tóc tung bay , vòm lá hoàng lan vẫn xanh mướt như ngày nào . Nhưng ngọn gió đã trở nên thật trơ trọi trong khoảng không gian chơi vơi.
Đã lâu lắm , từ ngày cậu ấy ra đi vĩnh viễn , tôi đã không bước chân đến nơi đây . Giờ đây , trong khoảnh khắc này , cảm giác được trở về , bỗng dưng thấy yên bình quá đỗi .
Ngồi lọt thỏm trong khung cửa sổ ngập nắng , những ký ức trong tôi chợt ùa về xao xuyến . Len trong lời gió thì thầm qua kẽ lá , tôi như lại được nghe thấy giọng nói , tiếng cười trong veo của cậu ấy vang lên bên tai .Những bữa trưa với cơm hộp tự làm để cùng ăn với cậu ấy và cùng nhau chờ đến tiết học buổi chiều . Đó là những ngày tháng vui vẻ nhất của “một thời áo trắng để nhớ” mà tôi từng được trải nghiệm .
Và tôi biết là tôi không hề sai với quan niệm của mình . Cậu ấy chính là định mệnh được mang đến để sưởi ấm những năm tháng mộng mơ tuổi học trò của tôi . Để tôi biết trân trọng và yêu hơn thưở cắp sách đến trường.
Bali Nguyễn

Thứ Bảy, 24 tháng 11, 2012

Tớ học cách sống chung và tạm biệt "em ý"


Tự tin trước khuôn mặt không mảy may em mụn nào, tớ tự hào lắm  rồi còn cho mình cái quyền “vênh mặt” với mấy đứa bạn mặt “lốm đốm” nữa chứ. Hix, mỗi lần bị tớ châm chọc chúng nó tức lắm, chúng nó xả nỗi tức giận bằng việc cầu mong tớ sẽ sớm có ngày như vậy... Nhưng tớ không quan tâm, tớ tin vào cái gen kháng mụn di truyền từ mẹ.

Thế rồi một ngày, soi gương tớ nhận, có hai em mụn đang ngự trị trên trán tớ. “Chắc tại, hồi này tớ ăn nhiều đồ cay nên mới thế, chỉ hai cái nho nhỏ thôi mà, chả sao hết…” Tớ tự an ủi mình.
Thời tiết mấy hôm đấy nóng như cái lò thiêu, nhưng để che giấu sự tồn tại của hai em, tớ vẫn cố gắng để tóc mái thật dài thật dày mà không biết đang tự tạo điều kiện sinh sôi cho các em kéo bè bạn đến thăm. Thật vậy, sau ba ngày sống chung, tớ thất vọng toàn tập khi nhìn cái trán tớ. Các em ý giờ kéo đến trán tớ theo cấp số nhân, đã thế tớ ngứa tay còn “nặn, bóp” các em khiến cái trán tớ giờ trông kinh khủng làm sao. Tớ thấy hối hận về suy nghĩ và hành động trước đây quá. Chắc tớ bị “báo ứng”. Rơi vào hoàn cảnh này, tớ mới hiểu cho bọn bạn...
Trước khi đi học, tớ phải đứng trước gương 30 phút để “lấy quyết tâm” hất gọn mái lên, phá nơi trú ẩn. Cái mặt này làm sao mà tớ đi học được, bạn bè chúng nó sẽ tròn xoe mắt nhìn cái bộ dạng tàm tạng của tớ, rồi chúng nó sẽ cười cho tớ một trận thối mũi nữa chứ. Chắc lúc đấy tớ chỉ có nước độn thổ cho đỡ xấu hổ… Nhưng rồi tớ vẫn phải “phô trương” các em và ngậm ngùi đi học.
Đến lớp, không như tưởng tượng, chúng nó không chấp nhặt chuyện quá khứ, không cười mỉa mai tớ mà trái lại còn đồng cảm, hỏi thăm tình hình và đưa ra hướng điều trị cho tớ nữa chứ.
Tớ lâng lâng cảm động và thấy yêu chúng nó quá :X. Từ sau vụ đấy, tớ chừa hẳn cái chuyện tự hào về cái gen kháng mụn vô lí kia và từ mặt mấy câu châm chọc. Hơn nữa, tớ còn có được rất nhiều kinh nghiệm rỉ tai của bọn bạn về cách sống chung và “pái pai” các em mụn sao cho an toàn và hiệu quả nhất… Giờ thì tớ chả nề hà chi mỗi cuộc  ghé thăm bất ngờ của các em ý...
Trịnh Thị Thúy An

Thứ Sáu, 23 tháng 11, 2012

Nó nhớ nhỏ lắm


Nó cố bước đi .. để rời xa nổi đau và băng giá … nó chạy thật xa không dám nhìn lại nó cố tìm thấy ánh bình minh để sưởi ấm con tim nó … Mỗi đêm nó nhìn trời cao nó đếm từng vì sao mong rằng những vì sao ấy sẽ mang nhỏ lại bên nó và ở lại bên nó mãi mãi …

Hôm nay ! Nó lại ra chổ ấy, nơi mà nó và nhỏ đã từng ngồi trò chuyện. Nó nhớ lắm, nhớ những lúc nhỏ cười với nó cùng với những câu chuyện vui mà nó vẫn thường hay kể cho nhỏ nghe … Những cái ôm nhẹ nhàn, những nụ hôn thật khẽ, nó nhớ nó nhớ nhỏ lắm, nhớ những lúc nhỏ nghiêng đầu bên bờ vai nó… giờ đây chỉ còn nó ngồi đây thôi, bên nó còn lại chỉ là những ký ức … nó khẽ cười, nó bật khóc … cãnh vật nơi này có thể thay đổi nhưng tình yêu trong nó sẽ ko bao giờ đổi thay… Những cơn gió nhẹ thôi qua… Nó nghe thoáng đâu đó những tiếng nói những tiếng cười khúc khích của nhỏ…Hằng ngày nó và nhỏ vẫn thường đối mặt nhau nhưng cái khoản cách ấy làm cho nó đau lòng … Những lúc nhỏ buồn nó chỉ biết đứng nhìn mà không thể đến bên chia sẽ…Nó cảm thấy mình bất lực … Ngày ngày trôi qua với bao câu chuyện vui nhưng với nó vẫn không bằng một phút ở bên nhỏ … Khi bên cạnh nhỏ thấy nhỏ cười hay chỉ là những phút giây trò chuyện nó cũng cảm thấy hạnh phúc vô cùng …
Nó tự trách mình mãi. Nếu ngày đó nó không hồ đồ làm những chuyện không hay khiến nhỏ phải buồn thì giờ này đâu có cái khoản cách xa vời đó. Nó ước gì thời gian trở lại và … nó sẽ không bao giờ để lổi lầm ấy lập lại …Nó có lổi với nhỏ nhiều lắm…Nó ước mình được bên nhỏ mãi mãi … Được chia sẽ cùng nhỏ những dòng tâm sự mà nó dấu kín trong lòng bấy lâu nay…Nhiều lúc nó muốn được ở bên nhỏ được nói cho nhỏ nghe rằng nó thương nhỏ nhiều lắm …Nhưng cơ hội đó còn đâu khi chính nó đã đánh mất …Giờ đây nhỏ sắp đi xa … đi về một nơi mà nó sẽ không bao giờ tìm thấy …Nó cứ suy nghỉ … phải làm gì đây ? Những gì nó có thể làm lúc này và mai sau là chờ đợi …Chờ một ngày nó được bên nhỏ sống hạnh phúc cùng những tháng ngày yêu thương .Đó chỉ là mơ ước xa vời của nó, khi nhìn đối diện thực tại thì bên nó chỉ có những kỷ niệm yêu thương của nhỏ để lại cho nó . Tình nó bay cao cùng cánh diều bay trong gió trong cảnh chiều nhưng giờ này cảnh chiều vẫn còn đó cơn gió này vẫn nới đó , nhưng tất cả chỉ còn là một ký ức của tàn tro. Nó gạt nước mắt trên mi đè nổi đau vào lòng để nhỏ không phải đau không phải buồn khi biết nó như thế này … Đã 5h rồi … ánh sáng nhạt nhòa trong bóng đêm nó cố bước đi .. để rời xa nổi đau và băng giá … nó chạy thật xa không dám nhìn lại nó cố tìm thấy ánh bình minh để sưởi ấm con tim nó … Mỗi đêm nó nhìn trời cao nó đếm từng vì sao mong rằng những vì sao ấy sẽ mang nhỏ lại bên nó và ở lại bên nó mãi mãi …

Thứ Năm, 22 tháng 11, 2012

Đôi lúc trong cuộc sống, ta chợt bỏ quên...


Cuộc sống cuốn con người đi theo dòng đời hối hả, đôi khi, ta đánh mất mình bởi những giây phút vội vàng…
Giữa đô thị ồn ào và phồn hoa, giữa nhịp sống náo nhiệt và vội vã, ta đi tìm riêng một khoảng lặng bình yên... Những con đường vào tiết trời se lạnh, rùng mình trong hơi sương mỏng mảnh. Hàng cây già nua trút lá, cố nép mình trong vạt nắng cuối mùa nhàn nhạt, giăng giữa lòng phố buồn tênh. Mùa đông đã đến từ lúc nào.
Đâu đó, nơi góc phố, người phụ nữ bán hàng rong nép mình vào ngôi nhà cao tầng tránh gió rét và hơi sương lạnh buốt. Đôi mắt nhắm hờ, khe khẽ bên vành nón úp ngược đặt trên thúng cam bán dở, trên khuôn mặt vẫn còn nỗi lo toan cơm áo gạo tiền, một giấc ngủ trưa vội vã giữa dòng người tấp nập... lặng yên!
Ở một con hẻm nhỏ, bóng dáng người thợ sửa xe đạp trở thành hình ảnh quen thuộc trong mắt mỗi người qua đây. Chỉ có một thùng đồ nghề nho nhỏ, không biết bác đã ngồi nơi đây, dưới gốc sấu già này bao nhiêu năm. Dáng người thô kệch, chiếc lưng hơi gù, bàn tay đen nhẻm lấm lem vết dầu, người thợ sửa xe đạp giản dị ấy chăm chỉ hàng ngày, cần mẫn với công việc của mình dù nắng mưa hay giá rét. Trên khuôn mặt gầy guộc in hằn những vết nhăn của thời gian, nguyên vẹn nụ cười và ánh mắt thật hiền lành, dễ mến.

Một cuốn sách nào đó từng viết: "Khi ra đường, nếu nhìn thấy một người công nhân, trên áo, trên tay, trên mặt lấm lem những vết bụi bặm, vôi vữa, sơn dầu... bạn đừng nghĩ đó là vết bẩn mà hãy nghĩ đó là dấu vết của lao động, của sự chăm chỉ và cần cù, những dấu vết ấy bao giờ cũng đáng được tôn trọng.". Chúng ta từng nhìn rất nhiều "dấu vết" từ khi thơ bé của những người thân xung quanh mình nhưng vô tình ta lãng quên và đôi lúc vẫn thốt lên những lời nói khó chịu, kèm theo cái nhăn mặt tức giận khi lỡ rây một vết bẩn nào đó trên áo. Có khi nào ta chợt nhận ra, ta từng quên...
Ừ thì... đôi lúc, ta chợt bỏ quên ánh nhìn sau nếp nhăn in hằn dấu vết tuổi già của ông lão bán than đầu ngõ, ánh mắt khắc khổ như cầu ơn của cụ bà bán hàng rong ven đường, cái nhìn đăm chiêu của đứa bé đánh giày trong công viên buổi sáng sớm, lời mời chào của cô hàng quà vẫn đi qua nhà mỗi chiều... Ta bỏ quên những thứ ấy, đến với những thứ sạch sẽ, bóng loáng và giả tạo.
Đôi khi, ta nhìn cuộc sống của những con người ấy tầm thường, vô vị như bao công việc lao động chân tay khác nhưng đôi lúc, ta trở mình và bất giác nhận ra có một góc bình yên trên những khuôn mặt ấy. Đó là nụ cười hồn nhiên, không vương vấn chút ưu tư, phiền muộn. Ánh mắt ấy chân thật ấm áp và đôi lúc ta tự hỏi mình:"Đã khi nào ta bình yên như thế? Sống và tồn tại?". Đã bao giờ ta hỏi: "Liệu ta sống hay chỉ là đang tồn tại?".

Thứ Tư, 21 tháng 11, 2012

Lá thư từ con gái


Gửi Bố, Mẹ!!!
Chắc hẳn không bao giờ con nghĩ đến việc viết một lá thư gửi đến Bố, Mẹ khi mà ngày nào gia đình mình cũng bên nhau. Nhưng không hiểu sao mỗi lần ngồi đối diện với Bố, Mẹ con lại không sao nói lên được những suy nghĩ, băn khoăn của mình về tương lai; những ước mơ, dự định mà con đã giữ trong mình bấy lâu nay.

Bố Mẹ à! Con biết hai Người thương yêu con vô cùng, luôn mong muốn những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với con. Và trong tương lai con được đỗ vào một trường Đại học danh tiếng, ra trường có việc làm ổn định là niềm mong ước lớn của Bố, Mẹ với con.
Nhưng hai chữ “tương lai” kia Bố Mẹ đã tự quyết định thay con? 16 tuổi cũng không còn là quá sớm khi nói đến tương lai phải không Bố Mẹ? Con 16, Bố Mẹ nói con còn quá bé để hiểu hết về cuộc sống vốn không hề đơn giản này, con chưa đủ tuổi để có thể nhận biết vấn đề.
Đúng, con chưa được va chạm xã hội và tất nhiên con chưa có kinh nghiệm sống bằng Bố, Mẹ. Dù vậy, Bố Mẹ à, con cũng có những ước mơ, đam mê riêng của mình và con cũng không phải quá thiếu hiểu biết để xem đó có phải ngành thích hợp với con không?
Nghệ thuật đúng là thế giới phức tạp và những ngành nghề liên quan đến nó cũng không hề dễ dàng. Bố, Mẹ cũng như bao người khác vẫn còn những định kiến về một bộ phận mà ngưòi ta hay gọi là “giới nghệ sĩ”. Bố mẹ lo cho con, con hiểu, con rất biết ơn về điều đó nhưng xin hai Người hãy lắng nghe ước nguyện hay ít nhất là những suy nghĩ của đứa con gái bé nhỏ này.
Trở lại tuổi thơ một chút con vẫn còn nhớ, hồi nhỏ, rất nhiều người hỏi con: “Sau này lớn lên, cháu muốn làm gì?”. Không nhớ được là con đã từng trả lời như thế nào nhưng chắc hẳn số nghề mà con từng muốn làm không phải nhỏ.
Đó chỉ là sự thích thú, tò mò của một đứa trẻ thế rồi khi con dần lớn, dần có những ý kiến của riêng mình con biết rằng mình đã xác định cho bản thân được một đam mê và quan trọng con tin mình có năng khiếu. Đó là một điều may mắn, Bố Mẹ ạ! Có những người không thể xác định được sở thích và khả năng của mình là gì...
Con luôn cho rằng mục đích của cuộc sống đơn giản là đi tìm hạnh phúc. Và điều hạnh phúc nhất là khi mình được sống và quyết định chính cuộc đời mình. Khi đó, ta sẽ có trách nhiệm với bản thân hơn. Con cũng mong muốn mình sẽ làm được điều đó. Con tin là Bố Mẹ luôn muốn nhìn thấy con gái hạnh phúc, phải không ạ?
Con gái!
Tái bút: Con yêu bố mẹ!

Mẹ ơi cho tiền con đóng học phí !


‎"Mẹ ơi cho tiền con đóng học phí !". Cô bé ríu rít chạy tới bên mẹ

"Bao nhiêu?". Giọng mẹ lạnh tanh.

"Hai triệu". Cô bé đáp.

Mẹ với lấy cái túi treo trên giá móc đồ, rút ra một cái ví to màu đen.

"Năm triệu đấy con đóng học phí còn dư thì để tiêu vặt".

"Dzạ thank you momy !". Cô bé hí hửng cầm những tờ bạc phẳng lì thơm tho với những kế hoạch vui chơi mua sắm cùng với lũ bạn…



Trong lúc đó….................

"Mẹ ơi mai là đến hạn đóng học phí rồi ạ…". Cậu bé nhỏ nhẹ nói, mặt hơi cúi xuống.

"Ờ…hai trăm ngàn hả con…". Mẹ nói rồi móc ra từ trong túi quần ra một sắp tiền nhàu nát, không có tờ tiền nào mệnh giá lớn hơn 20 nghìn cả.

Mẹ đếm đi đếm lại một hồi rồi đưa cho cậu bé một xấp tiền lẻ, cậu bé nhìn khuôn mặt lo âu của mẹ rồi lặng lẽ bước vào phòng.

Mẹ cậu bé thì ngồi trong căn bếp nhỏ và đau nhói con tim khi nghĩ về hoàn cảnh gia đình mình, về cậu con trai phải chịu nhiều thiệt thòi so với chúng bạn…

===============
Hãy trân trọng những gì mà bạn đang có !!! -

Nếu bạn thấy bài này có ý nghĩa, xin hãy "chia sẻ" thông điệp này đến những người thân và bạn bè...!!

Thứ Ba, 20 tháng 11, 2012

Nhớ về tuổi thơ tôi

Tôi khao khát được quay về tuổi thơ cho dù cuộc sống ngày ấy vô cùng thiếu thốn.


Lúa đã lên đồng, ngô bắt đầu mùa vụ làm tôi nhớ đến một tuổi thơ của đứa trẻ được sinh ra ở làng quê. Chúng tôi sống trong một thung lũng bởi bao quanh nó là những ngọn đồi cao vút. Khí trời dường như không khắc nghiệt mà thoáng trong đó là cái cái gió, cái nắng cứ hòa nhịp quanh năm. Vùng cao nguyên xanh, nơi tôi đã từng ở.
Tuổi thơ tôi gắn liền với ruộng rẫy, gắn liền với cái chiều tà cùng đàn bò thong thả bước về nhà. Và những buổi trưa hè nắng nóng mà vẫn lặn lội đi bắt chuồn chuồn ớt. Cuốn nhật ký của tuổi thơ, thực ra là cuốn tập dày hơn một tí mà trong đó chứa đầy hoa dại khô, cánh bướm nhỏ và được vẻ lên trang giấy trắng những khung hình ngây ngô. Chúng tôi là trẻ vùng quê nên ngày ấy không có khái niệm học thêm. Sáng đến lớp, chiều phụ giúp cha mẹ, tối học bài dưới ngọn đèn dầu hiu hắt. Loanh quanh như thế, cái miền quê chỉ rộn ràng tiếng cưởi trẻ thơ mỗi khi trăng sáng.

Thời lên mười tuổi, tôi có mái tóc dài chấm ngang vai và nước da rám nắng. Ba đã tự tay cắt vải và may cho tôi cái quần đùi màu sắc. Bởi nó được chấp vá từ nhiều mảnh vải khác màu với nhau nên nó mang đậm tính đặc trưng vùng quê. Ba may bằng tay, không cần số đo cụ thể, không cần bàn là nhưng vẫn cho ra cái quần “thời trang”. Hầu hết đứa trẻ nào cũng có được những bộ quần áo như thế khi khái niệm may đồ bằng máy còn xa vời.
Mùa gặt đến và thường là những ngày hè nên bọn con nít chúng tôi luôn bận bịu cả ngày. Nhà tôi chỉ có mẫu đất ruộng, vì thế mà cái gì làm cũng tự túc. Mẹ tôi gặt, tức là sáng tối bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Thậm chí, tranh thủ cái mát và trăng sáng, mọi người trong xóm kéo nhau ra đồng gặt giùm. Tụi nhỏ thích lắm, chúng được hội họp để bắt cua, bắt con cá rô đồng. Và thỏa sức la hét, pha trò cười rồi cùng chơi trò bịt mắt bắt dê, kéo co...


Đôi lúc tôi thấy yếu lòng và chơi vơi (Ảnh minh họa)

Tuổi thơ, lũ nhóc chúng tôi làm gì có được mái tóc đen mượt, chân tay mướt mát. Đứa nào cũng có làn da cháy nắng nhưng được cái là cặp mắt trong veo như hai hòn bi ngọc. Tâm hồn trong sáng, ngây thơ và không biết đâu là sự tính toán, đố kị nhau.
Nhớ những trò chơi tinh nghịch của lũ trẻ. Cái trò cô dâu chú rể mà mỗi khi nhắc đến đứa nào cũng đỏ mặt thẹn thùng. Cô dâu được đội trên đầu vòng hoa dại trắng tinh khôi. Móng tay, chân được sơn màu tím từ những hạt mồng tơi chín. Chú rể phải đi chân đất, mặc quần dài và không được nói lắp.

Tuổi thơ không có tivi, không sách báo nhưng chúng tôi vẫn có được một kho tàng truyện cổ tích. Bà tôi thường kể những câu chuyện mà bao đời vẫn còn lưu giữ. Thậm chí dạy tôi những bài hát hình như không mang tên để tôi ru em ngủ. Hội trung thu, chiếc đèn lồng mẹ mua cho anh chị và năm sau, tôi lại được sở hữu nó để rước đèn cùng bạn bè. Đó là tính biết giữ gìn đồ đạc mà đứa trẻ nào trong xóm tôi đều có sẵn.
Tôi được ba dạy cách đánh cờ tướng, chơi đàn cò và thổi sáo. Bởi những công cụ như vậy, dân quê tôi tự tay làm nên. Chúng tôi được chơi đủ trò dân gian, đọc nhiều bài vè mà không hiểu tại sao chúng tôi biết nó.

Giờ đây, xã hội đã khác xưa. Lũ nhóc và tôi của ngày ấy đã lớn, mỗi đứa một nơi và chọn cho mình một lối đi riêng. Tôi lên thành phố để học. Cuộc sống lúc nào cũng hối hả, bon chen giữa dòng người tấp nập. Đôi lúc tôi thấy yếu lòng và chơi vơi. Những giờ phút đó, tôi nhớ đến quê. Tôi nhớ da diết một cuộc sống yên bình, không hối hả. Tôi khao khát được quay về tuổi thơ cho dù cuộc sống ngày ấy vô cùng thiếu thốn. Tôi yêu và nhớ lắm cái tuổi thơ chân đất.
Nguyễn Thị Vi-24h

Thứ Hai, 19 tháng 11, 2012

Lời thầy dạy thuở ấy…


Thầy dạy rằng trái tim không biết thứ tha là một trái tim đã chết, con người không biết tha thứ vẫn chỉ là gỗ đá mà thôi.

Gửi những người chèo đò mải miết giữa sông xưa.
Gửi thầy con, người mải miết chèo lái những dòng đời xuôi ngược…
 
Con còn nhớ rõ hình bóng thầy trên bục giảng năm ấy. Mái tóc pha hơi sương, chiếc cặp sách cũ, nụ cười hằn những vết chân chim đượm màu thời gian đã theo chúng con đi hết những năm tháng cuối của thưở học trò có lớn mà không có khôn…
 
Bụi phấn rơi rơi theo từng dòng thầy viết, rơi vào cả tâm hồn non nớt chúng con những bài học về cuộc đời.

Thuở ấy, chúng con nào biết làm người phải có lấy một ước mơ, dù giản dị, nhỏ nhoi hay cao sang to lớn. Chiếc bảng đen, từng trang giấy trắng, những lời giảng dạy của Thầy chính là đoạn đường dài dẫn chúng con với những ước mơ đầu tiên ấy!
 
Thưở ấy, chúng con nào biết cuộc đời chỉ có những bà tiên và ông bụt, rằng Lý Thông, mụ gì ghẻ, hay quỷ dữ chỉ có trong truyện mà thôi… Cuộc đời này vẫn luôn là bài một bài toán khó, mà đi hết cả quãng đường dài chúng ta mới nhận ra chẳng có lời giải nào tốt hơn ngoài hai từ “trải nghiệm”. 
 
 
Thầy dạy rằng bước vào đời chúng con cần có một đôi mắt sáng và một trái tim biết yêu thương, để đối tốt với những người ngay và tránh xa những toan tính, bon chen của những kẻ độc ác.
 
Thưở ấy, chúng con nào biết “tha thứ” là một động từ đẹp nhất chỉ sau “yêu”. Thầy dạy chúng con đừng quay lưng với những người đã nhận lỗi, đừng mang ngõ cụt đến cho những người đã biết mình sai, đừng nhẫn tâm với những người đã biết quay lại… Thầy dạy rằng trái tim không biết thứ tha là một trái tim đã chết, con người không biết tha thứ vẫn chỉ là gỗ đá mà thôi.
 
Thưở ấy, chúng con nào biết cậu bạn kia lấm lem bùn đất chỉ vì giúp ba cày thêm ruộng lúa, đâu biết cô bạn thỉnh thoảng ngủ gật trong lớp kia tối qua thức khuya trông em cho mẹ ốm, đâu biết cậu bạn bên cạnh mình có người thân bệnh nặng nên bỏ học thường xuyên…
 
Chúng con vẫn chỉ là những đứa trẻ ngây thơ nhìn cuộc đời bằng một ánh nhìn như vốn dĩ, mà vô tình lãng quên đi đằng sau nó có thể là cả một câu chuyện dài. 
 
Thầy dạy chúng con hãy biết để ý và chăm sóc đến những người xung quanh, hãy biết trân trọng những điều tưởng như rất bình thường nhưng vô cùng quý giá. Bởi có một ngày, yêu thương cũng có thể là quá muộn… khi mà hợt hời và vô tâm đã bỏ xa khoảng cách giữa những con người.
 
 
Thưở ấy, chúng con nào biết cuộc đời luôn là những vòng quanh. Những khúc gập, những quanh co, những thác ghềnh luôn là một phần không thể thiếu. Đừng mơ tưởng về cuộc đời là một đường thẳng… Nếu cuộc đời con không có những khúc ngoặt, hiển nhiên nó đã vô nghĩa đi rất nhiều rồi.
 
Thầy còn dạy chúng con phải biết ngẩng đầu trước thất bại, đừng dừng lại khi phía trước còn nhiều lắm những chông gai… Quá nửa cuộc đời con đã sống như lời thầy dạy, con lớn thêm một chút rồi, thầy ơi…
 
Dẫu đông dài, hạ trắng, nắng gắt hay mưa giông…
 
Những người chèo đò vẫn mải miết qua sông đưa khách…
 
Dẫu gió lạnh, đèn khuya, lưng áo mỏng…
 
Thầy tôi trăng hắt những đêm kia, vẫn mải miết chèo đời…
TTVN

Tìm lại...bạn tôi thưở nào

Cũng đã 5 năm rồi từ lúc tớ và cậu chia tay mỗi người một ngã...
5 năm không gặp lại nhau, giữa bộn bề cuộc sống, tớ không thường xuyên nhớ đến cậu, nhưng mỗi khi nhớ đến cậu tớ lại nhớ một thuở học trò hồn nhiên ngày ấy, cậu lúc ấy đã rất đẹp trong kí ức của tớ...


Đầu năm lớp Mười, tớ và cậu học chung một lớp, ngồi chung 1 tổ, cậu bàn đầu, tớ bàn 2, thế là 2 đứa thành bạn... Tớ ấn tượng với cậu ngay từ buổi đầu gặp gỡ... khi mà giọng nói của cậu không phải giọng người xứ Quảng, khi mà khuôn mặt cậu, dáng người cậu trông dễ thương như trẻ con vậy! Thế rồi tình bạn bắt đầu...


Tớ với cậu thân nhau là khi tới phiên tớ trực cờ đỏ, cậu hứa trực thay tớ nhưng thất hứa để tớ quên luôn tên cậu mà gọi mãi "thất hứa ơi". Là khi tớ với cậu cùng bị thầy gọi lên bảng giải chung 1 bài toán, lúc đó tớ đã giải sai câu đầu mà cậu lại lấy đáp án của tớ để giải tiếp câu sau, rồi 2 đứa hợp sức cãi thầy là mình đúng. Đến lúc biết mình làm không đúng thì hai đứa cứ gọi nhau mãi với cái tên: "mệnh đề sai",... Nhớ lắm những kỉ niệm thân thương ngày ấy, là ngày tổ trưởng của tớ_cậu, trong giờ sinh hoạt lớp đã hát bài: "Khúc hát cha yêu" làm tớ cứ bồi hồi, xao xuyến mãi... Nhớ cả giờ thực hành sinh học ngày nào, cả tổ thống nhất giao cho cậu nhiệm vụ mua nguyên liệu thực hành, thế mà cho đến lúc trống đã vang, bọn tớ ngóng mãi ra cổng vẫn không thấy bóng dáng cậu đâu, làm cả tổ cuống lên lo lắng mãi đến lúc bóng cậu xuất hiện từ xa... Nhớ mãi những giờ ra chơi cậu cứ kể suốt về mấy cầu thủ cậu thích mà toàn những người tớ biết, thế là cậu cứ bắt tay tớ bảo chung sở thích... nhiều, nhiều lắm, bao la những kỉ niệm giữa tớ và cậu, đẹp vẻ đẹp trong sáng, ngây thơ tuổi học trò... Những kỉ niệm chan chứa niềm vui, nỗi buồn, có cả giận hờn, cả nước mắt và cả chia ly... của một tình bạn ,một thời gắn bó.
Tớ_con bé mít ướt, vào cái ngày cậu chuyển trường, tớ vô tâm chỉ biết ngồi khóc vì một bài kiểm tra điểm kém, không tiễn cậu đi để mãi về sau vẫn cứ ân hận mỗi khi kí ức ùa về... Thế mà cũng đã 5 năm trôi qua rồi đấy, 5 năm tớ và cậu chính thức không gặp lại nhau nữa... có đôi lúc chỉ liên lạc một hai cuộc điện thoại, vài ba tin nhắn và rồi sau đó mất liên lạc cho đến giờ...
Những lúc nhớ về cái thuở học trò hồn nhiên đó, tớ nhớ đến cậu, thắc mắc là cậu còn nhớ tớ không?? Còn nhớ hay không cái con bạn ngày xưa ấy, con nhỏ khó tính cứ mở miệng là mắng cậu đủ thứ, mở miệng là cãi nhau với cậu không nữa?? Rồi tớ lại nhớ cậu, nhớ cậu từng nói sẽ nhớ tớ nhất vì tớ hay cãi nhau với cậu nhất... Tớ... vu vơ nhớ cậu, một người bạn thuở nào mộng mơ...
Cậu biết không?? Có cậu, tớ đã nhận ra không phải là kí ức học trò của tớ tẻ nhạt, mà nó đã được tô điểm bằng những kí ức thật đẹp, từ một cậu bạn dễ thương mà tớ yêu mến...
Trên bước đường đời gian nan, khi nào buồn hãy nhớ đến tớ nhé, tớ sẽ mãi là bạn tốt của cậu... cậu_người bạn mãi trong tim tớ à!
Tìm lại trong tim... người bạn trong tôi thuở nào!

Nguyễn Công Trình

Gợi ý những món quà độc đáo cho ngày 20/11


Cùng chọn một món quà thật ý nghĩa và hay ho cho ngày Nhà giáo Việt Nam nhé!

1. Thiệp:

Những tấm thiệp chúc mừng luôn luôn là một phần không thể thiếu trong ngày Nhà giáo Việt Nam.

Gợi ý những món quà độc đáo cho ngày 20/11 1
Ngày 20/11 sẽ mất ý nghĩa đi rất nhiều nếu thiếu tấm thiệp xinh tri ân thầy cô các bạn nhỉ!
Gợi ý những món quà độc đáo cho ngày 20/11 2
Cùng bắt tay làm tấm thiệp tặng thầy cô cực đáng yêu và đầy ý nghĩa thôi các bạn ơi!

2. Quà:

Gợi ý những món quà độc đáo cho ngày 20/11 3

Gợi ý những món quà độc đáo cho ngày 20/11 4
Mình có thể sáng tạo một chút với chiếc hộp kính xinh xắn để tặng các thầy giáo thân thương nhé!


Gợi ý những món quà độc đáo cho ngày 20/11 5

Gợi ý những món quà độc đáo cho ngày 20/11 6
Hoặc món kẹo hướng dương ngon - bổ - dễ làm này cũng rất thích hợp để tặng thầy cô đấy các bạn ạ!


Gợi ý những món quà độc đáo cho ngày 20/11 7
Chiếc bánh "người đưa thu" hẳn đã không còn xa lạ gì với chúng mình nữa nhỉ!
Gợi ý những món quà độc đáo cho ngày 20/11 8

Gợi ý những món quà độc đáo cho ngày 20/11 9
Chúng mình có thể giấu những thông điệp thân thương gửi tặng thầy cô vào mẩu giấy bên trong chiếc bánh nhé!

3. Hoa:

Một điều không thể thiếu trong ngày lễ Nhà giáo chính là những bông hoa xinh xắn, chúng còn đặc biệt ý nghĩa hơn khi do chính tay chúng mình làm ra đấy!

Gợi ý những món quà độc đáo cho ngày 20/11 10
Gợi ý những món quà độc đáo cho ngày 20/11 11Mách bạn cách làm hoa thật đẹp bằng vỏ ngô khô để tặng thầy cô này!
Gợi ý những món quà độc đáo cho ngày 20/11 12
Mình có thể biến hóa thành lọ đựng hoa nhỏ xinh đáng yêu nữa nhé!

Gợi ý những món quà độc đáo cho ngày 20/11 13
Chúng mình đã bao giờ thử kết hợp bó hoa tươi với vỏ ốc chưa nhỉ?

Gợi ý những món quà độc đáo cho ngày 20/11 14
Trông cũng sẽ rất đẹp và hay ho nữa đấy!



4. Gói quà:

Những món quà sẽ trở nên thú vị và sáng tạo hơn rất nhiều nếu chúng mình tự tay gói đấy!

Gợi ý những món quà độc đáo cho ngày 20/11 16
Gói quà cà vạt xinh xắn hay ho dành tặng các thầy này!


Gợi ý những món quà độc đáo cho ngày 20/11 17
Cùng sáng tạo với gói quà hình bộ vest nghiêm chỉnh và khéo léo nhé!
Gợi ý những món quà độc đáo cho ngày 20/11 18
Trông không chỉ đẹp mà còn siêu hay ho nhé!
TTVN

Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2012

Tớ muốn có cậu, mặc dù biết cậu không yêu tớ...


Nếu được một điều ước, tớ sẽ ước không bao giờ là bạn thân của cậu…

Đồ ngốc ạ!

Bởi tớ là con người tham lam, nên tớ muốn có cậu, dù biết cậu không yêu tớ.

Bởi tớ hay suy nghĩ vu vơ, nên tớ muốn được ôm cậu thật chặt, dù biết trái tim cậu đang gọi tên một người khác.

Như khi cậu nói: “Dù thế nào, tớ với cậu mãi là bạn thân nhé! Chỉ là bạn thôi nhé!

Như khi cậu nắm chặt lấy tay tớ và nói: “Cậu muốn tớ làm gì cho cậu lúc này?

Để tớ có thể hôn cậu thật nhiều và nói: “Tớ biết mà, chúng ta chỉ là bạn thân. Tớ sẽ thôi yêu cậu, đừng bận tâm về điều đó nữa nhé”.

Để tớ có thể nắm chặt bàn tay cậu và nói: “Tớ chỉ cần cậu ôm tớ như thế này…



Nhưng cậu biết không...

Tớ và cậu không phải là bạn thân.

Không có người bạn thân nào lại choàng tay ôm tớ như cậu….

Không có người bạn thân nào lại nhắm mắt và hôn tớ như cậu….

Cậu không nói dối. Hay cậu không nghe con tim mình nói. Hay tớ đã sai về cậu.

Mỗi ngày tớ phải đấu tranh với suy nghĩ của chính mình. Giữa hình ảnh của cậu bạn thân hai mươi năm qua và điều cậu làm với tớ ngày hôm nay.

Nhưng hôm nay, tớ sẽ không thế nữa….

Không để cậu làm tổn thương tớ nữa….

Vì tớ không xứng đáng với cậu…..

Vì tớ không tham lam mà là tớ yêu cậu thật nhiều.

Vì tớ không yếu đuối mà tớ dám đối mặt với tình yêu của mình.

Vì tớ không cứng đầu mà tớ tin tớ có thể mang lại hạnh phúc cho người  mà tớ yêu thương.

Cậu bạn thân


"Tôi và bạn là đôi bạn thân, chúng ta thân nhau cũng được gần 10 năm rồi nhỉ?"
Tôi nhớ, ngày chúng ta còn học lớp 11 bạn là  người đã gây chiến với tôi từ những ngày đầu bạn mới chuyển vào lớp tôi. Tôi vốn là đứa con gái bướng bỉnh và hiếu thắng, tôi và bạn đã có một trận cãi nhau tưởng chừng như không thể nhìn mặt nhau ấy vậy mà giờ chúng ta lại trở thành những người bạn thân thiết.


Giờ nghỉ trưa nọ, ai đó đã làm rơi nguyên một gói tàn thuốc lá vào đầu tôi. Ôi thật là ! không thể chịu nổi, ngoảnh mặt lên phía trên tôi thấy cậu bạn mới vào lớp mình mặt đang te tởn cười cợt như chế nhạo tôi vậy khiến tôi vô cùng tức giận. Tôi quát to “ đứa nào vừa đổ tàn thuốc lá lên đầu tao? Chúng mày không xin lỗi tao sẽ thưa với cô giáo” thế mà bọn con trai trong đó có bạn đứng đó vẫn nhe nhở cười cợt.

Trong một phút tức giận, tôi đã ném cả túi sách của bạn tung tóe ngoài hành lang lúc đó bạn giận tôi lắm phải không? Lần đầu tiên tôi biết mình đã quá đáng nhưng cũng từ đó mà tôi ghét bạn hơn. Tôi luôn đối đầu với bạn để mong tìm ra ai là người đã bỏ tàn thuốc là lên đầu tôi. Tôi đã thất vọng vì không tìm thấy câu trả lời, bạn cũng không nói mà chỉ im lặng cười tôi... thật đáng ghét !

Vào những ngày cuối cùng của năm học cuối cấp, tôi miệt mài học bài còn bạn đến lớp luôn bàn tán rôm rả với bọn con trai về những trận đấu của mùa Word Cup 2006. Bạn bảo tôi là “con mọt sách” và cũng từng tuyên bố rằng sẽ không thèm nói chuyện với tôi.

Tôi lặng người nhưng cũng kịp trấn an mình bằng “cái cười khẩy” với bạn, tôi cũng tuyên bố sẽ chẳng bao giờ làm bạn với cậu. Nhưng có lẽ, cả tôi và bạn không biết rằng sự ghét nhau hàng ngày của chúng tôi lại chính là sự quan tâm mà những người bạn bình thường không có được. Tôi và cậu không ngừng phấn đấu trong học tập để không bị đối phương vượt qua, năm đó tôi đặt mục tiêu thi đỗ vào Trường Đại học Quốc Gia Hà Nội, còn cậu đặt mục tiêu sẽ thi đỗ vào Học viện cảnh sát nhân dân.

Vào một ngày đẹp trời, tôi đã nhận được giấy báo trúng tuyển đi học, cả đêm tôi vui không ngủ được và mơ ước về những ngày tháng là tân sinh viên trong tương lai. Cũng là lúc tôi biết tin cậu không đậu, cậu đã rất buồn nhưng vẫn đến chúc mừng tôi với bó hoa trên tay và chúc tôi thành công. Tôi đã rất ngỡ ngàng, vì từ trước đến nay tôi và bạn chưa từng tốt với nhau, vậy mà hôm nay bạn làm tôi “nghi ngờ về lòng tốt đó”. Bạn đã nói rằng “ tôi đến đây không phải vì lòng tốt, mà là vì sự cảm ơn chân thành, tôi cảm ơn bạn đã tạo động lực cho tôi trong học tập”. Tôi và bạn đã cùng cười và ghi nhớ nó như dòng lưu bút của một thời học trò.

Đến giờ, khi bạn đã trở thành một chiến sĩ công an nhân dân và chúng ta trở thành những người bạn thân, nhưng ai là người đã bỏ tàn thuốc là lên đầu tôi vẫn là một bí ẩn với hai chúng ta.
Bảo Bình

Còn đâu nữa


Hè đến, ai chở hoài niệm em đi?
Cho em nỗi chia li bỗng ngập lòng.
Ba năm qua cho bao nhiêu câu hát,
Bỗng âm vang cho vọng mãi tâm hồn.
Những câu chuyện nhỏ, nhũng vần thơ ấy.
Nào lưu hết một thời áo trắng bay?
Còn đâu đây trong tôi những khoảng lặng
Cho tất cả tâm tình 17 nhỏ
Một thời xa, một thời nhớ một thời.

Suốt ba năm em ấp ủ trong lòng
Nên trao ai, câu chuyện của học trò?
Khỏi nuối tiếc một thời đã ra di.
Mối tình đẩu em gấp riêng trang sách.
Chẳng trao anh vì sợ mất điều chi.
Nụ hồng nhỏ vừa hé tim em đó,
Vẫn chúm chím ấp ủ mốt tình đầu.

Có ai nhớ lớp mình mỗi kì thi,
Vẫn nhởn nhơ như con… gì gặm cỏ
Ý ới nhau: “Chiều ra sân đá bóng…”
Để đến tối lại rủ nhau lật đật
“Học bay ơi, mai kiểm tra rồi kìa”.

Và có ai nhớ được thời tiểu quỷ
Chúng mình có một người chị yêu quý
Vẫn lâu lâu…luôn luôn lại làm phiền
Bởi nhưng trò quỷ nhỏ bé ti ti
Để chị giận toan bước quay đi mất
Lũ quỷ nhỏ hoá thiên thần: “Cô ơi”.

Mùa hạ về, mùa hạ của chia li
Cho tôi thêm chút kỉ niệm một thời
Và ai nhớ bao lần ta giận dỗi
“Mi nhớ lấy, không thèm nhìn mặt nha”
“Ừ thì nhìn lâu quá sợ chai mất.
Con gái thế, còn đâu chút duyên thầm”
Giận sao nhỉ? Xấu lắm giận làm chi

Ai nhớ thế? Có vài lần xích mích
Lớp vỡ tan cho thêm nỗi bực mình
Không thích không nghe không nhìn thấy nhé
Rồi chia năm sẻ bảy tách chín phần
“Tao không quen như vầy đâu mày ạ”
Để lại: “ Đâu sẽ về đấy mày à”.
Bởi lớp mình nào tách được nhau ra.

Và yêu sao những giờ học cũ kĩ
Sao mà ghét một vài môn thế nhỉ?
Cứ tự hỏi: “ Học chúng mà làm chi?”
Chẳng muốn học muốn làm muốn khám phá
Cho giờ đây, đâu rồi thầy cô hỡi
Sao trong lòng nhè nhẹ vấn vương xa
Đến bao giờ con nghe lại lời cô?
Đến bao giờ con nghe lại lời thầy?
Mãi trong con dù học mà làm chi
Mãi trong con, đường đời con mãi nhớ
Hành trang ấy thầy cho con vào đời
Là bước đi của tương lai, cô vẽ.

Thêm ai nhớ và thêm ai nhớ nữa,
Những câu chuyện bé nhỏ dáng xinh xinh,
Đứng nép mình bên khung cử sổ nắng,
Vẫy tay gọi trên đường ta đang đi.
Những trang thơ viết bao năm học trò,
Dòng lưu bút viết vội trao tay ai?
Lời tri ân nhoè đi trong nước mắt,
Kỉ niệm lưu lệ dâng hé nụ cười,
Trao yêu thương trong vòng tay quyến luyến.
Thời gian trôi cho nỗi nhớ tràn về
Trên bước đường dài của phiêu lưu.
Thanh Huyền