Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã xì trét. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã xì trét. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2013

Về Cà Mau thăm 'làng không cửa'

vùng Đất Mũi Cà Mau có một ngôi làng toàn những ngôi nhà không cửa. Điều kỳ lạ là ngôi làng thân thiện này chưa từng bị… trộm “thăm viếng” bao giờ.

Chiếc xuồng máy lượn vòng vèo trên sông rạch, giữa rừng đước bạt ngàn. Mùi cá tôm phơi khô đặc trưng của làng chài lưới Đất Mũi Cà Mau cứ phảng phất, mặn nồng. Nhà không cửa nối tiếp nhau, tựa lưng vào rừng, quay mặt ra sông rạch. Ông Lý Hoàng Tiến, Bí thư Đảng ủy xã Đất Mũi, huyện Ngọc Hiển - Cà Mau, nói: “Ở xứ này, nhà không cửa mới quý hơn nhà có cửa”.

Cởi mở, chân thành, phóng khoáng

Do quá trình đô thị hóa, những ngôi nhà xây khang trang ngày càng mọc lên nhiều hơn nên nhà không cửa ở Đất Mũi cũng vơi dần theo năm tháng. Hiện chỉ còn duy nhất ấp Xóm Mũi, mảnh đất cuối cùng trên dải đất hình chữ S có hơn 80% nhà không cửa.

Ông Trần Thanh Tùng, Trưởng ấp Xóm Mũi, cho biết: “Ấp Xóm Mũi có 341 hộ thì có khoảng 300 ngôi nhà không cửa. Khoảng năm 1995 trở về trước thì số nhà không cửa ở ấp này là 100%. Còn khoảng trước năm 1990 thì cả xã Đất Mũi hầu như là nhà không cửa”.

< Những căn nhà không cửa ở Đất Mũi.

Ngôi nhà sàn lợp lá dừa nước nép bên con lộ nhựa mới toanh dẫn vào Khu Du lịch Mũi Cà Mau của gia đình ngư dân Nguyễn Văn Đá (Tám Đá) trống tênh hênh, lộ rõ cả khu rừng phía sau nhà. Vợ chồng ông Tám Đá tươi cười, mời khách ngồi xuống sàn nhà làm bằng ván đước đen nhánh: “Hơn 4 đời nhà tôi ở đây, ông nội ở nhà không cửa, cha mẹ tôi sinh cả chục anh em tôi cũng ở nhà không cửa. Tám đứa con tôi đã lập gia đình ra ở riêng cũng vậy, toàn nhà không cửa”.

Cơn gió nhẹ từ biển thổi vào, mát tận ruột gan, tôi cảm nhận rõ sự dễ chịu của những ngôi nhà không cửa nơi miền cuối đất này. Tuy nhiên, điều thú vị là tài sản của gia chủ từ trước ra sau, ti vi, tủ lạnh, xe máy, tủ quần áo...  phơi bày ra hết giữa ngôi nhà không cửa như sự cởi mở và phóng khoáng của con người nơi đây.

Từ nhà ông Tám Đá, men theo con đường đất nhỏ xíu dẫn xuống xóm nhà ôm hai bờ con lạch nhỏ nối liền ra bãi biển, chúng tôi không khỏi kinh ngạc với hàng chục ngôi nhà san sát nhau đều không cửa. Đứng từ bên ngoài nhìn vào có thể thấy xuyên qua xóm bên kia sông, gió lùa thông thống.

Anh Nguyễn Văn Ngọt nói vui: “Do nghèo quá, cất xong nhà rồi mà không có tiền làm cửa nên để vậy đó!”. Do nhà không cửa nên tôi dễ dàng nhận thấy nhà nào cũng có tivi, dàn máy karaoke, tủ lạnh… và đầy ắp tiếng cười. Tôi hỏi anh Ngọt nhà có xe máy không? Anh bảo nhà nào cũng có nhưng do đường vào xóm nước dâng lầy lội nên gửi hết ở những nhà người quen bên ngoài lộ nhựa.


< Nhà không cửa tiện lợi cho sinh hoạt và lao động của người dân Xóm Mũi...

“Nói là gửi nhưng chỉ để tạm ngoài sân thôi vì nhà người ta cũng không được rộng rãi lắm đâu”- anh Ngọt giải thích thêm. Tôi hỏi: “Để vậy luôn cả đêm à?”. Anh Ngọt đáp tỉnh rụi: “Nhằm nhò gì. Để cả tuần hay cả tháng cũng chẳng sao!”.

Theo nhiều người, do Đất Mũi chỉ có một con đường nên dù có muốn lấy trộm xe máy thì kẻ trộm cũng không có đường tẩu tán nên chẳng lo mất. Tuy nhiên, theo ông Trần Thanh Tùng, Trưởng ấp Xóm Mũi, đó chỉ là một phần nhỏ của lý do. Cái chính là do bà con ở đây không có tính tham lam.

“Nếu nói đường độc đạo không thể tẩu tán đồ gian là chưa chính xác vì nơi đây sông nước mênh mông và sát cửa biển, kẻ trộm hoàn toàn có thể mang đồ đi bằng đường thủy. Hơn nữa, những thứ dễ che giấu hơn như máy nổ, xe đạp, vật dụng trong nhà để trơ trơ ra đó mà có thấy ai bị mất đâu. Thậm chí chưa có ai kêu ca bị mất tiền, vàng…” - ông Tùng quả quyết.

Công an “thất nghiệp”

Ông Tùng cho biết từng làm công an ấp rồi đến trưởng ấp suốt 10 năm mà chưa ghi nhận một vụ trộm nào đáng kể. Nếu có thì chỉ có vài vụ giải quyết mấy đứa trẻ phá phách bắt trộm vài con tôm, con cá mà thôi.


< ... và cũng thân thiện, dễ gần như người dân Xóm Mũi.

Ngôi nhà sàn nơi cuối ấp là vựa tôm cá của ông Nguyễn Hoàng Phúc. Ông Phúc quê ở Bạc Liêu, xuống đây cưới vợ, lập nghiệp gần 20 năm. “Xứ này dễ kiếm sống và chẳng có trộm cắp gì hết”- ông Phúc nói rồi chỉ vào chiếc giường đặt cạnh lối đi: “Tui không làm phách đâu, lúc nào trong nhà cũng có vài chục đến hàng trăm triệu, đồng để trên đầu giường. Khách khứa mua bán vô ra nườm nượp nhưng chưa mất cắp đồng nào!”.

Ông Mã Công Toại, từng làm công an xã Đất Mũi, tâm đắc: “Mấy năm tui làm công an, không giải quyết vụ mất cắp nào. Gần đây, Khu Du lịch Đất Mũi hoạt động, có vài kẻ xấu từ nơi khác kéo đến kiếm chác nhưng không đối tượng nào thoát được. Bà con mình hay lắm, khi phát hiện thì giải quyết ngay, không cần đến công an”.

Cuộc đời làm công an của ông Toại có giải quyết duy nhất vụ “mất cắp”. Tết năm 2010, anh ngư dân trong làng tên Đen để xe máy trước nhà rồi đi ngủ, chìa khóa vẫn cắm trong ổ. Sáng ra, khi thức giấc, anh không thấy chiếc xe mới tá hỏa đi báo công an.

Không ngờ, mới thất thểu đi được 1 đoạn thì anh Đen đã thấy chiếc xe máy của mình ngay trước trung tâm chợ xã. Thấy lạ, vì lần đầu tiên trong đời nghe có người mất trộm xe máy nên người dân tự tổ chức điều tra, lần hỏi xung quanh. Khi hỏi đến anh Năm bán cà phê ở gần nhà lồng chợ Đất Mũi thì mới biết được nguyên nhân vụ việc.

< Ca-nô là phương tiện vận tải khách phổ biến ở Đất Mũi Cà Mau.

Anh Năm tỉnh bơ: “Trộm đạo gì, bữa ấy tao đi nhậu với mấy thằng bạn, say quá. Trên đường lội bộ về mỏi chân, thấy thằng cha nào đậu xe ngoài sân, để nguyên chìa khóa, tao leo lên đề máy, chạy về cho đỡ mỏi chân, rồi để xe ở ngoài chợ cho nó dễ tìm đấy mà”.

Đêm xuống, chúng tôi ngủ lại một nhà ngư dân nơi Xóm Mũi. Anh bạn đồng nghiệp ôm khư khư chiếc túi đồ nghề, trằn trọc không dám ngủ. Thấy vậy, bác Tám chủ nhà bảo: “Mấy chú cứ yên tâm mà ngủ đi, sáng ra có mất gì tôi đền cho”. Nghe vậy anh bạn tôi vứt túi đồ nghề sang một bên, đánh thẳng một giấc cho tới sáng.

Trước khi rời Xóm Mũi, tôi nói vui với ông Tùng trưởng ấp rằng: “Anh có sợ khi tôi viết bài đăng báo, những đạo chích ở nơi khác biết sẽ tìm đến, Xóm Mũi sẽ hết bình yên?”. Ông Tùng vui vẻ đáp: “Nhà báo cứ yên tâm. Chúng tôi chẳng lo gì. Bà con mình ở đây đoàn kết lắm. Chỉ cần nghe một nhà bị trộm thì cả xóm sẽ đuổi theo cho mà xem. Kẻ trộm dù có mọc cánh cũng khó thoát”.

Du lịch, GO! - Theo Duy Nhân (NLĐ), internet

Thứ Bảy, 5 tháng 1, 2013

Về Đầm Dơi nhậu loài 'kỳ lạ' nhất hành tinh

Sáng sớm vừa xuống máy bay, còn cách xã Tân Tiến (huyện Đầm Dơi, tỉnh Cà Mau) đến 40km, tôi đã nhận được tin ông anh đã chuẩn bị sẵn tiệc rượu để “lấy ngót” (thay cho ăn sáng) chào đón thằng em đến từ “nước Huế”.

< Về Đầm Dơi nhậu loài... kỳ lạ nhất hành tinh.

Tôi về đến nơi thì xế trưa, lúc này mọi người đã chuyển qua giai đoạn “quắc cần câu”. “Đây là một trong 6 động vật kỳ lạ nhất hành tinh” - tôi gần như reo lên khi thấy trên bàn cơ man nào là cá thòi lòi được chế biến đủ kiểu. Nghe thế, mọi người dừng đũa cùng “hẹn” nhau… sặc cười, chút nữa là bắn “thòi lòi” lên mặt khách.

“Thiệt hay giỡn đó, chú hai? Tui nhậu cá thòi lòi đến nay đã hơn 30 năm, giờ mới lần đầu tiên nghe nói cái gì là động vật kỳ lạ nhất hành tinh đó nghe” - ông anh tôi thắc mắc. “Nhưng nó kỳ lạ thế nào, chú Hai nói nghe thử coi” - ông anh khác tên là Sáu Tuấn lè nhè. Là hỏi cho vui, cho có chuyện vậy thôi, chứ dân miền Tây- đặc biệt là các “ma men”, chẳng ai thèm quan tâm đến việc quốc tế người ta gọi cá thòi lòi là gì, nó có quý hiếm hay không...

“Cá… leo cây”

Vào Ngày Quốc tế về Trái đất năm trước (24.2.2011), Tổ chức Sinh vật thế giới đã đề cập đến một số con vật kỳ lạ mà hiểu biết của con người về chúng còn khá sơ sài. Đáng lưu ý, trong số 6 con vật “kỳ lạ nhất hành tinh” được nêu danh có cá thòi lòi - một loài vật khá quen thuộc có mặt tại nhiều khu rừng ngập mặn tại Cần Giờ, đất Mũi Cà Mau, U Minh Thượng... thuộc khu vực ĐBSCL, Việt Nam. Chúng được các nhà khoa học thế giới quan tâm đến như một hình mẫu về tiến hoá và lọt vào danh sách 6 loài động vật kỳ lạ nhất hành tinh, bởi các đặc điểm có một không hai của mình.

Bất ngờ là “ma men” Sáu Tuấn - một người nuôi tôm tại nơi hẻo lánh như Tân Tiến, Đầm Dơi, Cà Mau, năm nay đã ngoài 50 tuổi - mới lần đầu tiên nghe chuyện “cá thòi lòi là động vật kỳ lạ nhất hành tinh”, nhưng lại có những hiểu biết về cá thòi lòi không thua gì các nhà khoa học.

Sáu Tuấn tả:  Ngay từ hình dáng, cá thòi lòi đã tỏ ra “dị hợm” so với các loài cá thông thường bởi đôi mắt lồi như mắt ếch, nhô hẳn trên đỉnh đầu. Cái tên gọi “thòi lòi” bắt nguồn từ chính đôi mắt này. Nhưng điều lạ lùng khiến cá thòi lòi chẳng giống bất cứ loài cá nào là ở chỗ chúng có thể sống, chạy, nhảy và kiếm mồi... ngay trên cạn một cách rất điêu luyện.

Điều làm nên sự “phi thường” này chính là cấu tạo cơ thể khá đặc biệt: Cá thòi lòi thở bằng phổi và mang nên chúng có thể hô hấp khi lên cạn, trao đổi khí qua da như ếch và đôi vây trước có hệ cơ phát triển đóng vai trò như một đôi “tay”. Cũng nhờ cấu tạo cơ thể đặc biệt mà cá thòi lòi còn có một khả năng hy hữu khác là... leo cây.

“Dân ở đây thường gọi thòi lòi là cá leo cây. Rất nhiều lần khi đi xuồng ngoài vuông (hồ tôm), tui chứng kiến hắn làm nhiều “trò khỉ” như trèo vắt vẻo trên những cây đước, mắm..., nhưng có người đến gần thì chúng nhảy tõm xuống sông” - ông Sáu kể.

Cũng theo ông Sáu, cá thòi lòi thường chọn nơi “hiểm” để đào hang trú ẩn như các lùm cây, kẹt rễ um tùm. Hang của chúng có thể sâu đến 2m, với nhiều ngóc ngách. Chúng cũng rất tinh ranh và nhanh nhẹn trong việc trốn thoát khỏi sự tấn công của kẻ thù. Thói quen của cá thòi lòi khá dễ nhận biết, nước ròng thì chui vào hang, nước lớn thì ra ngoài kiếm ăn. Những bãi bồi nhiều bùn lầy quanh mé sông ngập mặn là địa bàn “yêu thích” của chúng.

Chưa kịp lớn đã… chết

“Ăn nhiều đi, chú Hai” - ông Sáu gắp bỏ vào chén tôi nguyên con cá thòi lòi nướng cháy cỡ 3 ngón tay còn lồi hai mắt. Ông bảo đây là cá con, cá thòi lòi trưởng thành có thể to bằng cổ tay người lớn (tương đương 300 - 400gr).

“Cách đây chừng 5 năm, anh Sáu toàn nhậu cá bự, nhưng giờ người ta săn bắt dữ quá, cá chưa kịp lớn thì đã bị giết thịt mất rồi, đà này sắp tới có khi cá con cũng không còn mà ăn”.

Theo ông Sáu thì trái với vẻ gớm ghiếc bề ngoài, thịt cá thòi lòi rất mềm và thơm ngon. Điểm đặc biệt là thịt cá sau khi chế biến, để nguội vẫn không có mùi tanh. Các món được làm từ cá thòi lòi rất phong phú như nướng chấm mắm, lột da kho tiêu, hấp cách thuỷ, cuốn bánh tráng rau sống, canh chua...

“Hôm nay tôi sẽ đãi ông đủ bốn loài cá đặc sản đất Mũi, gồm: Bóp, rốn, lòi, chim” - một đồng nghiệp của tôi đùa mà thật khi chúng tôi vừa đặt chân lên nhà hàng ở ấp Mũi, xã Đất Mũi, huyện Ngọc Hiển, Cà Mau. “Lòi” trong bốn loài cá vừa kể là cá thòi lòi. Trở thành một món ăn đặc sản, được ưa chuộng không chỉ tại nơi sinh ra nó, mà còn tận các nhà hàng ở TP.Hồ Chí Minh và xa hơn là một trong những lý do khiến cá thòi lòi hiện chưa kịp lớn đã... qua đời (!).

Trong một chiếu rượu khác cũng ở  ấp Mũi, ông Tư Sơn - một người chuyên săn bắt cá thòi lòi để bán cho khu du lịch Đất Mũi bên cạnh - ví von: “Có ổng khách từ Bắc Kỳ nói với tui, về đây được ăn thịt cá thòi lòi là một niềm vui lớn về ẩm thực. Nhưng tui thấy, được đi bắt cá thòi lòi còn vui hơn”.

Tàn rượu, ông Tư Sơn dẫn tôi ra bãi bồi ngoài bờ biển để xem ông bắt cá. Trước hết, bài học đầu tiên mà ông Tư Sơn dạy tôi là phân biệt hang có cá.

“Đó là những hang cá thòi lòi, nhưng không phải hang nào cũng có cá ở” - ông Tư Sơn chỉ tay vào những ụ đất nhỏ được un lên trên bãi bồi. Quanh đó, tôi phát hiện thấy hàng chục con thòi lòi đang vùng vẫy “làm trò” trên sình lầy, nhưng vừa thấy động cái là chúng lặn đâu mất. “Thòi lòi là một loài cá rất tinh ranh và sợ con người lắm. Đang chơi trên bãi vậy, chứ nhác thấy bóng người là chúng lặn ngay xuống hang”. Và kinh nghiệm của ông Tư Sơn là cứ đi, thấy hang nào bỗng dưng nước đục là đích thị một chú thòi lòi vừa chui xuống đó. Vấn đề còn lại là “lôi cổ” chúng lên như thế nào mà thôi.

Theo ông Tư Sơn, có nhiều cách để bắt cá thòi lòi như dùng cần câu để câu vào ban ngày và dùng đèn để soi cá vào ban đêm, đặt nò, thụt, chặn hang... Tuy nhiên, cách bắt thú vị, “văn nghệ”, phổ biến và dễ nhất, lại bắt được cá sống là dùng hom. Hom là một cái bẫy to bằng cổ chân người, được bện bằng lá dừa nước, úp ngay miệng hang.

Khi chui ra khỏi hang, cá gặp phải ống hom, càng vùng vẫy chui sâu vào ống thì càng mắc kẹt, đến khi quay đầu lại không có đường ra. Người đi bắt chỉ việc mang ống lên, mở miếng chặn ở đầu ống, trút con cá ra giỏ. Vậy là xong đời một con cá thòi lòi (!).

Trở lại với câu chuyện cá thòi lòi là “một hình mẫu về tiến hoá”, “là một trong 6 động vật kỳ lạ nhất hành tinh”, ngay cả những cán bộ phụ trách thuỷ sản ở các sở NNPTNT khu vực ĐBSCL, khi tôi hỏi đến thông tin này, họ cũng chỉ ú ớ biết thông tin dạng “nghe nói chứ không rõ lắm” và... cười.

Hôm rồi, tôi có một ngày đêm quẩn quanh ở khu du lịch Đất Mũi đơn điệu, buồn tẻ và một trong những điểm dừng là nhà hàng Công đoàn với đặc sản cá thòi lòi như đã kể. Thời điểm nào ở đây cũng vắng lặng đến mức tưởng có thể nghe thấy tiếng “đất nở” dưới những rễ cây mắm, đước. Làm du khách ở đây không có chuyện gì khác ngoài ăn, uống rượu và nghĩ vẩn vơ...

Và một trong những ý tưởng vẩn vơ của chúng tôi hôm đó là tại sao khu du lịch Đất Mũi không tự làm mới, nâng cấp mình để thu hút và níu chân du khách đến với vùng đất cuối cùng của tổ quốc, trước hết là mở một tour lội sình bắt cá thòi lòi bằng cách “văn nghệ” nhất là đặt hom?

Giá trị thương mại nhỏ

Cá thòi lòi (Periophthalmodon schlosseri) là một loài cá thuộc họ cá bống trắng (Gobiidae). Một con cá thòi lòi trưởng thành có thể dài tới 27cm. Hiện cá thòi lòi là một đặc sản của miền Tây được dân nhậu săn lùng và người dân tận diệt; tuy nhiên, theo đánh giá của FishBase, cá thòi lòi chỉ có giá trị thương mại nhỏ. Hiện ở ĐBSCL, giá thị trường của 1kg cá thòi lòi tươi dao động từ 30.000 - 50.000 đồng/kg. Tuy nhiên, 1kg cá thòi lòi khô lại có giá đến 300.000 đồng, bởi theo lý giải của người dân: Phải mất 4kg cá tươi thì mới chế biến được 1kg cá khô.

Du lịch, GO! - Theo Hoàng Văn Minh (Laodong), internet

Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013

Cùng "ngựa sắt" xuyên Đông Dương

Là thành viên diễn đàn honda67.vn, Duyanhpt từ lâu đã ấp ủ ước mơ xuyên Đông Dương. Chuyến đi được thực hiện sau quá trình chuẩn bị khá kỹ lưỡng và mang lại những trải nghiệm phong trần khó quên...

Mong muốn cùng một vài anh em thực hiện mơ ước chinh phục xuyên Đông Dương đã lâu, nhưng cuối cùng vì nhiều lí do khác nhau nên chỉ còn lại một mình Duyanhpt đơn độc tiến về phía trước với những cung đường mới lạ. Biết con đường phía trước đầy khó khăn, nhưng sự hấp dẫn khám phá không thể cưỡng lại được, hành trang mang theo ngoài những vật dụng và đồ nghề sửa chữa, chiếc Honda CD50 đã trên 40 tuổi đời, và kinh nghiệm của những chuyến trèo đèo, lội suối, ra Bắc vào Nam trên đất mẹ Việt Nam.

Cung đường Phan Thiết - Phnom Penh

< Điểm xuất phát đầu tiên tại Phan Thiết, 3 giờ sáng.

03 giờ sáng, mọi thứ còn chìm sâu trong màn đêm. Cái cảm giác lành lạnh của mùa đông vẫn còn, tôi bắt đầu lăn bánh những km đầu tiên, những đụn cát vàng Phan Thiết mờ mờ ảo ảo trong màn sương cũng dần dần ló rạng và trải dài lác đác vài cây phi lao mọc lộn xộn không theo hàng lối. Tôi nhắm hướng Bến Cát - Bình Dương, thẳng tiến về cửa khẩu Hoa Lư.

Dọc đường đi, cái suy nghĩ lo lắng không còn nhiều nữa, thay vào đó, tôi bắt đầu để ý đến anh bạn CD50 cùng độc hành với mình có cái gì đó khác thường không để mà kịp khắc phục trước khi vào hành trình. Đến Bến Cát, tôi gặp gỡ được một số anh em cùng chơi trong hội Honda67 ở đây, uống ly cà phê chuyện trò rôm rả trước khi qua cửa khẩu Hoa Lư, quãng đường từ Phan Thiết đến cửa khẩu Hoa Lư đường không tốt lắm, trên đường xuất hiện rất nhiều ổ gà và ổ trâu.

< Bên của khẩu Hoa Lư.

Trước mặt tôi là cửa khẩu Hoa Lư quốc tế bề thế và nhìn có vẻ hiện đại. Thủ tục qua cửa khẩu Hoa Lư không khó khăn gì, tôi đứng xếp hàng phía sau và thấy mọi người làm thủ tục cũng nhanh gọn và dễ dàng, các anh công an biên phòng cửa khẩu cũng rất vui vẻ và dễ chịu, cả phần khai thủ tục phía nước bạn Campodia cũng dễ dàng. Thế là điều lo lắng nhất về chuyện đưa được xe qua cửa khẩu lại là điều dễ hơn mức tưởng tượng.

Cửa khẩu Hoa Lư - Phnom Penh

Chạy qua một cây cầu dài đến Kampong Cham, điểm dừng chân uống nước đầu tiên trên đất Campodia của tôi, cô chủ quán rất dễ thương và gần gũi như người Việt mình, và ngạc nhiên nữa là khả năng tiếng Anh của cô quá tốt. Đi tiếp đến Skun là ngã ba, một hướng đi về Siem Riep, tôi chọn hướng đi về Phnom Penh. Đến nơi, đồng hồ đã chỉ 6 giờ tối, chỉ đủ thời gian thuê khách sạn, cất đồ và nghỉ ngơi một chút trước khi bắt đầu cuộc hành trình khám phá.

< Trên đường đi từ Pattaya tới biên giới qua cửa khẩu Chong Mek, Lào.

Buổi tối, Phnom Penh không có vẻ tất bật, ồn ào như những thành phố lớn Việt Nam. Dạo quanh một vòng tìm đồ ăn tối, ở đây đồ ăn cũng nhiều thứ giống bên mình. Tôi làm một đĩa mì xào cũng giống như ở ta, cũng có mì vắt vàng xào chung với thịt bò và rau cải, chỉ có điều cái nước sốt thì lại có màu đậm nâu như nước kho thịt của mình.

Lưu lại Phnom Penh đến trưa hôm sau, tôi đi thăm cung điện Hoàng gia, thăm chợ xe, bảo tàng diệt chủng Tuol Sleng, ở đây cũng có xe Tuk Tuk nhưng hình dáng khác với xe ở Thái Lan, quán phở của người Việt ở đây cũng không hiếm lắm, và hương vị hầu như không thay đổi nhiều.

Phnom Penh – Seam Reap

< Món côn trùng chiên giòn ở Pattaya.

Rời khỏi Phnom Penh trong dòng xe cộ đông đúc, tôi chạy ngược lại Skun, rẽ theo hướng Kampong Thom để đi Seam Reap. Dù còn cả một quãng đường dài phía trước đợi chờ, nhưng tôi đặt mục tiêu phải đến được Siem Riep trước lúc trời tối, thế mà khi tới trung tâm Seam Reap thì cũng đã 8 giờ tối. Tôi vội vàng lấy phòng khách sạn và tranh thủ dạo phố.

Đã trải qua 2 ngày của hành trình, mọi thứ đều ổn và trôi chảy, tôi tự thưởng cho mình lon bia Angkor và đĩa thịt bò khoai tây giữa trời đêm Seam Reap. Cả hôm sau là một ngày khám phá quần thể Angkor, vé vào cổng không biết vì lý do gì mà có in cả hình của người mua vé lên mặt tấm vé.

Chứng kiến quần thể Angkor mới thấy được sự hùng vĩ của nó, mới thấy được sức người kinh khủng đến thế nào. Du khách Tây đến đây rất nhiều, nhất là các tour du dịch mở đi từ khu phố Tây của Thành Phố Hồ Chí Minh. Các công trình kiến trúc ở đây phần lớn tạc từ các khối đá thiên nhiên rất kỳ công, trong tôi cứ tự hỏi họ đã làm như thế nào để thực hiện nó, ngay cả với thời đại ngày nay cũng là điều không tưởng.


< Khu quần thể Angkor nổi tiếng của Cam-pu-chia.

Lưu lại Seam Reap thêm một đêm. Tôi lang thang khám phá các khu vui chơi giải trí và chợ đêm, ăn thử các món nướng đậm mùi gia vị thơm lừng.

Về khách sạn, tôi chuẩn bị cho cung đường đi tới Bangkok vào sáng hôm sau. Cả đêm không ngủ được vì lo lắng việc mang xe máy qua cửa khẩu Poipet (Cam-pu-chia) và cửa khẩu Aranyaprathet (Thái Lan) là rất mơ hồ vì thiếu thông tin, nếu tình huống xấu nhất xảy ra là không mang xe qua được coi như công cốc, hỏng hết cả chuyến đi. Chỉ một điều làm tôi tự tin là xe có giấy tờ chính chủ, “chắc sẽ ổn thôi”, tôi tự nhủ rồi rồi cố chợp mắt một chút để lên đường.

Seam Reap – Bangkok

Tạm biệt Seam Reap thẳng tiến 160km đến cửa khẩu Poipet. Vào làm xong thủ tục cho bản thân, tôi dắt xe qua thì bị anh gác cửa chặn lại nói không thể mang xe qua cửa khẩu được. Năn nỉ một chút, cộng thêm ít tiền cà phê thế là cả xe và người được qua. Đến cửa khẩu Aranyaprathet, làm thủ tục cho người và xe cũng không gặp nhiều khó khăn lắm, chỉ tốn thời gian làm thủ tục tạm nhập tái xuất cho chiếc xe và ít tiền cà phê.

Mọi thủ tục đã xong, Bangkok thẳng tiến thôi! Tôi chạy theo đường 33 và 304 để vào trung tâm của Thái Lan, đường đi rất tốt nên cảm thấy nhẹ nhàng mà tăng tốc, hầu hết những con đường bên Thái Lan đều được đánh số và có bảng chỉ dẫn chi tiết rất dễ cho dân du lịch. Đặt chân đến Bangkok lúc 21h, kết thúc một ngày lang thang đầu tiên trên đất nước lẩu Thái.

Bangkok lúc nào cũng tấp nập, xe cộ nườm nượp. Được cái giao thông đông nhưng trật tự hơn ở ta. Đã đến đất Thái mà không đi thăm Wat Pho, Grand Palace, các cung điện và chùa chiền thì thật là đáng tiếc. Tôi đã đến Wat Arun, một trong những ngôi đền trang trí công phu nhất Bangkok, nằm ngay sát bờ sông.

Việc bạn nên làm ở Wat Arun là trèo lên những bậc thang dốc dựng đứng đến khó tin để lên đỉnh của đền để thu hết thành phố và dòng sông vào tầm mắt. Mệnh danh là thành phố để mua sắm, tôi đi tham quan khu mua sắm Siam, khu mua sắm MBK, giá cả cũng rất hợp lí, thăm phố người Hoa China Town, đi du thuyền trên sông. Cả một ngày lang thang rất vui nhưng đôi chân thì rã rời, về khách sạn nghỉ ngơi và làm một giấc chuẩn bị cho một chuyến thẳng tiến Pattaya.

Bangkok - Pattaya

Thoát khỏi Bangkok không phải là điều đơn giản. Tôi phải nhờ sự hỗ trợ của bản đồ giấy cầm tay và Google map để tìm hướng Chon Buri đường số 3 để đến Pattaya vào lúc giữa trưa. Pattaya là thành phố sống về đêm, lúc nào cũng nhộn nhịp, các xe bán hàng ăn la liệt, món côn trùng chiên giòn nhìn bắt mắt. Phố đi bộ đầy đủ khách du lịch từ mọi nơi trên thế giới hội tụ về, các bar club, các tụ điểm múa cột, cà phê, quán bia,… đèn sáng ngợp trời.

< Một sự giao hòa giữa kiến trúc và tôn giáo.

Từ Pattaya chạy đến biên giới Thái - Lào theo bản đồ hướng đi gần nhất là 750km. Lúc đầu, tôi dự kiến chạy được đến đâu thì chạy rồi sẽ ngủ lại dọc đường nhưng sau khi suy tính kỹ càng, quyết định chạy hết quãng đường đó trong vòng một ngày để qua được biên giới Thái Lan - Lào.

Cung đường thực sự là một thử thách vì là cung đường hoàn toàn mới, chạy theo bản đồ google map vào những con đường nhỏ và không có tên sợ sẽ lạc trong mê cung này nên quyết định quay lại đường 304, đi đến đường 348 rồi chạy xuống đường 24 tới Ubon Ratchathan.

Pattaya – Paske (Lào)

Quyết định xuất phát tại Pattaya lúc 3:00 giờ sáng, tôi cùng “chiến mã” của mình chạy một lèo đến biên giới Thái Lan – Lào, lúc đó, đồng hồ đã 20:00 giờ đêm. Thật không thể tin được, cả ngày hôm đó, tôi đã chinh chiến trên cả quãng đường 850km. Đến cửa khẩu Chong Mek (Thái Lan), do đã muộn nên không được làm thủ tục qua, thế là lại vạ vật ngủ bụi thôi. Tôi chui vào túi ngủ làm một giấc đến sáng.

Sáu giờ sáng làm thủ tục qua cửa khẩu Chong Mek để rời đất nước Thái Lan cũng bình thường, nhưng qua tới cửa khẩu Vangtao của Lào làm thủ tục cho xe thì không làm được. Họ nói không mang xe từ Thái qua Lào được, mất một giờ ở cửa khẩu với đủ mọi cách, đưa cả tấm hình một anh bạn bên Phuot.vn đóng phạt mất 25$ cho trường hợp tương tự làm dẫn chứng cũng không xong và chỉ nhận được cái lắc đầu.

Tôi đã nghĩ đến trường hợp xấu nhất là quay về Thái Lan, chạy qua Cam-pu-chia rồi về Việt Nam. Ý nghĩ lóe lên, tôi chợt nghĩ là quay lại cửa khẩu Thái Lan xin cái giấy tạm nhập tái xuất cho xe, thế là bắt đầu cuốc bộ quay ngược lại cửa khẩu Thái Lan xin, nhưng hải quan không chấp nhận và còn dọa sẽ giữ xe lại luôn.

Lúc này, mồ hôi chảy như tắm vì nghĩ tới cảnh chạy mấy trăm km quay lại cửa khẩu Thái Lan – Cam-pu-chia. Cùng đường, tôi nhờ họ photo một bản giấy tạm nhập tái xuất mà họ đã thu lại khi làm thủ tục qua cửa khẩu. Cầm tờ photo trên tay đi về cửa khẩu Lào mà lòng rối bời, đưa cho phía Lào tờ photo, anh bạn hải quan mới gọi cho ai đó một cuộc điện thoại nói chuyện, tình huống bất ngờ xảy ra khi anh này nói đồng ý cho xe qua, tôi hết sức ngỡ ngàng, vui mừng và sung sướng muốn rụng cả tim.

Vào được đất nước Lào, tôi chạy thẳng một mạch về Pakse thuê khách sạn tắm rửa và cất đồ đạc, nghỉ ngơi chút xíu rồi đi tham quan Wat Phou, khu di tích một quần thể đền thờ Khmer ở Nam Lào.

< Di tích Wat Phou cổ kính có niên đại từ thế kỷ thứ 5.

Wat Phou tọa lạc dưới chân núi Phu Cao, tỉnh Champasak, cách sông Mekong 6km. Quần thể này có một ngôi đền từ thế kỷ thứ 5 nhưng các cấu trúc còn sót lại thì có niên đại từ thế kỷ 11 đến thế kỷ 13. Ngôi đền có kết cấu độc đáo với lối dẫn đến một điện thờ, nơi có một Linga tắm trong nước từ một dòng suối trên núi chảy xuống. Địa điểm này đã trở thành một trung tâm thờ cúng của Thượng tọa bộ mà ngày nay vẫn còn lại.

Wat Phou đã được UNESCO công nhận là di sản thế giới năm 2001. Chiều tối, tôi quay lại trung tâm Paske tham quan một số ngôi chùa, dạo chợ đêm thưởng thức các loại món nướng tại chỗ với bếp than khói mù trời dưới ánh đèn vàng.

Rời Pakse, về đất mẹ

Hôm nay là một ngày đặc biệt, tôi thức dậy từ sáng sớm, điềm tĩnh thưởng thức một ly cà phê tại Pakse, thu dọn hành lý, kiểm tra mọi thứ, chất đồ cẩn thận lên xe. Tôi tạm biệt đất nước Triệu Voi tiến thẳng về phía cửa khẩu Lào và cửa khẩu Bờ Y (Việt Nam) với đoạn đường khoảng 140km.

Về đến đất mẹ trong niềm vui tột cùng, thế là chuyến hành trình xuyên Đông Dương 11 ngày đã thành công, kinh nghiệm, ý chí đã giúp rất nhiều cho chuyến độc hành này. Có thể nói chuyến đi này xem như tôi đã vượt được ngưỡng của chính bản thân mình.

Lộ trình cung đường xuyên Đông Dương:

Cung đường: Phan Thiết - Hoa Lư - Phnom Penh - Seam Reap - Bangkok - Pattaya - Paske (Lào) - Việt Nam.

< Lộ trình cung đường xuyên Đông Dương.

Điểm dừng gợi ý: Cửa khẩu Hoa Lư, thủ đô Phrom Penh, Seam Reap, quần thể Angkor Wat, Angkor Thom, thủ đô Bangkok, đền Wat Arun, khu mua sắm Siam, Pattaya, Paske, quần thể đền Wat Phou, sông Mekong, cửa khẩu Bờ Y.

Những điều lưu ý khi đi tour xuyên Đông Dương bằng xe máy:

• Xe máy phải có giấy tờ chính chủ.
• Khi làm thủ tục tạm nhập tái xuất cho xe luôn photo lại một bản sao.
• Chuẩn bị đầy đủ các đồ nghề căn bản phòng xe bị sự cố dọc đường.
• Giao tiếp: Cam-pu-chia và Lào không biết tiếng Anh vẫn có thể đi được, nhưng đi Thái Lan nhất định phải có vốn tiếng Anh cơ bản.
• Tiền tệ: Cam-pu-chia (USD, Riel), Thái (chỉ sử dụng Bath), Lào (USD, Bath, Kip).

Xuyên Đông Dương bằng Honda 67

Du lịch, GO! - Theo Autocar Vietnam, internet

Thứ Hai, 31 tháng 12, 2012

Thơm thảo "Phở miễn phí" ngày Chủ nhật.

Ngay giữa trung tâm thủ đô Hà Nội, bên cạnh những cửa hiệu đề “Phở gia truyền”, “Phở cồ”, “Phở Nam Định”, “Phở Lý Quốc Sư”… lần đầu tiên xuất hiện một quán “Phở miễn phí.”

< Quán phở miễn phí dành cho người nghèo.

Câu chuyện hi hữu và cảm động này đã được quán “Ơ ….Phở gà” (219 Khương Trung Mới, Thanh Xuân) biến thành hiện thực vào mỗi Chủ nhật hàng tuần kể từ ngày 30/12/2012. Quán “Ơ… Phở gà” sẽ cung cấp miễn phí khoảng 100 bát phở dành cho những người có hoàn cảnh khó khăn.

Hôm nay, mới chỉ ngày áp dụng đầu tiên, thế nhưng đã có rất nhiều đối tượng đến cửa hàng đăng ký, gồm các đối tượng từ các bạn sinh viên tỉnh lẻ, đến những người bán hàng rong, thu mua sắt vụn, thậm chí cả những em đánh giầy, trẻ em lang thang…

Để được nhận những bát phở miễn phí, người nghèo chỉ cần đến đăng ký trực tiếp tại cửa hàng và nếu có mang giấy chứng nhận hộ nghèo, hoặc giấy tờ xác nhận, trình bày hoàn cảnh khó khăn, chủ quán sẽ trực tiếp nhận và việc đăng ký này chỉ cần tiến hành một lần.

Chủ cửa hàng “Ơ… Phở gà”, chị Nguyễn Thu Trang chia sẻ, đây là tấm lòng của gia đình chị hướng tới người nghèo khó. Việc cung cấp phở sẽ được tiến hành đều đặn vào mỗi chủ nhật hằng tuần bằng nguồn kinh phí của gia đình.

Chị không chỉ muốn mang đến những bữa ăn no cho những người nghèo mà với mong muốn họ cũng được thưởng thức những món ăn “không chỉ để chống đói, mà hướng tới người nghèo cũng được dùng những món ngon như bao người khác.”

Trước đó, TP.HCM cũng từng xôn xao về quán cơm miễn phí của ông lão 73 tuổi. Mỗi tuần 3 buổi, những người lao động nghèo tại TP HCM lại tập trung về quán cơm Thiện Tâm (quận 3) để nhận suất cơm chay miễn phí của ông lão 73 tuổi.

Chủ quán cơm Thiện Tâm - ông Lê Công Thượng cho biết, ngoài số tiền hơn 700 triệu đồng của mình, nguồn kinh phí để quán hoạt động còn do một Mạnh Thường Quân đóng góp; thỉnh thoảng cũng có người mang đến những bao gạo, thùng nước tương. "Khách" đến đây là những người lang thang cơ nhỡ, lao động nghèo...

Hằng năm, vào những kỳ thi tuyển sinh đại học – cao đẳng, các sĩ tử nghèo trên mọi miền Tổ quốc cũng nhận được những suất cơm, nước uống miễn phí…của các nhà hảo tâm.

Dành cho người nghèo, cơ nhỡ nhé. Dân phượt không 'dành phần' ngoại trừ khi bạn đang bôn ba trên mọi nẻo đường mà hết nhẵn tiền do bị... móc túi.

Du lịch, GO! - Theo Trần Vũ (tổng hợp từ Vietnam+), internet

Những khách lữ hành đầu bạc

Đi du lịch không bao giờ có tuổi. Thấy rõ nhất là xu hướng người lớn tuổi lên kế hoạch đi chơi xa ngày đầu năm ngày càng nhiều.

Yêu thích nhiếp ảnh, bác Lê Khánh Toại, 60 tuổi, thường khiến người xem phải trầm trồ trước những bức ảnh chụp trên đường chu du.

Những chuyến đi khắp các tỉnh thành phía Nam, hành trình xuyên Việt và gần đây nhất là 30 ngày đêm cùng hơn 7.000 cây số xuyên Đông Dương và Thái Lan trên “con ngựa sắt” là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của bác Toại.

Đi nhiều để... chậm già hơn

Bác Nguyễn Chiều (67 tuổi) và bác Kha Vi (73 tuổi) đang quyết tâm dành một năm tự học tiếng Anh để có thể giao tiếp tốt hơn với người địa phương ở những nơi họ đến. Ngồi sau tay lái chắc và cẩn trọng của hai bác trong một chuyến đi bụi xuống miền Tây, tôi được nghe kể nhiều về những lần đi tàu, đi xe buýt, đi máy bay trên quê hương và cả chục nước châu Âu, châu Á.

“Hai vợ chồng tôi đi du lịch bụi đến Singapore đúng dịp tết cổ truyền. Tết ở đâu cũng vui và náo nhiệt như nhau. Sau chuyến đi, chúng tôi chủ trương sống tiết kiệm hơn để có thể mỗi năm viếng thăm vài ba quốc gia” - bác Nguyễn Chiều nói.

Gọi người vợ gắn bó hơn nửa thế kỷ là “người tình trăm năm”, bác Lê Thanh Hoàng Dân (76 tuổi) không giấu niềm tự hào khi cùng “đi giang hồ” với bác Trần Thị Mỹ Châu (72 tuổi) trên những nẻo đường châu Mỹ, châu Âu, dọc bờ Địa Trung Hải và nhiều vùng đất châu Á. Trang blog kể chuyện “Đi, xem, biết và hiểu thế giới bao la chúng ta đang sống” của hai bác thu hút cả triệu lượt truy cập, khiến cả người già lẫn người trẻ đều ngưỡng mộ trước sức đi vô cùng đáng nể.

Ở tuổi đã là ông, là bà, thay vì vui thú điền viên hay vui vầy cùng con cháu, những mái đầu bạc này xem du lịch là một cách tận hưởng những ngày nhàn rỗi. Với nhiều người, đam mê xê dịch đã ngấm vào máu, họ không dừng chân dù tuổi già đã đến. Với những người khác, đi là một thú vui tuổi hưu trí.

Bác Nguyễn Chiều tâm sự: “Tuổi trẻ của chúng tôi đã bị đánh mất vì chiến tranh, ngủ một giấc thôi đã thành người già. Đi để biết đây biết đó, có điều kiện thời gian rồi thì không thể nằm nhà ôm gối được. Đi cũng là cách để giữ cho mình chậm già hơn”.

Cách du lịch bụi của người lớn tuổi cũng khác những người trẻ: nhẩn nha, tùy hứng, thong dong. Thế nhưng không phải vì nhiều tuổi mà họ không “chịu chơi”. Những “ta balô” đích thực này sẵn sàng chu du cùng “ngựa sắt” trên những cung đường khó nhằn nhất, qua đêm trong khách sạn bình dân dành cho giới đi bụi, hay sẵn sàng kết bạn với người bản địa và đắm mình vào bầu không khí văn hóa nơi họ viếng thăm.

“5 giờ chiều, chúng tôi xuất phát vào rừng Tam Bố (Bình Thuận), băng qua con đường toàn sình lầy, vượt qua những đoạn suối sâu mà nước ngập qua máy xe - bác Toại nhớ lại chuyến đi bụi đầu tiên bằng xe máy cùng những “đồng đội” đam mê các cung đường - Cả đoàn đi suốt đêm để đến đèo Triệu Hải (Lâm Đồng), từng xe xuống một. Những anh em khác còn lại ở trên phải dùng dây buộc chặt và kéo ghì xe lại không cho xe lao xuống, người thì cầm đèn pin soi, người thì canh đường để thả xe từ từ xuống, chỉ cần sơ sẩy một chút là cả người lẫn xe sẽ rơi xuống vực…”.

Ở tuổi trên 60, vợ chồng ông VanHalen vẫn xem các hoạt động ngoài trời là niềm yêu thích. Họ len lỏi giữa những khe hẹp của hang động Błedne Skały, Ba Lan, đu dây mạo hiểm ở Costa Rica hay trải qua nhiều đêm trên sa mạc với người Ai Cập. Trong căn hộ chung cư nhỏ lọt thỏm giữa Sài Gòn nhộn nhịp, hai ông bà ngủ một giấc ngon sau chuyến đi bộ vòng quanh thành phố.

Vài ngày trước đó, họ gửi cho tôi yêu cầu xin ở nhờ thông qua Couch Surfing (một cộng đồng homestay miễn phí dành cho dân đi bụi). Việt Nam là điểm đến thứ 73 trong hành trình kéo dài gần 30 năm chung sống và đi du lịch bụi của họ. “Chúng tôi không ngại việc sống trong căn chung cư nhỏ này, bởi nhờ nó mà vợ chồng tôi có cơ hội được trải nghiệm cuộc sống thường nhật của một người dân Sài Gòn. Đi xe máy giữa một thành phố đông đúc như Sài Gòn đúng là một trải nghiệm không thể nào quên” - bác Paul VanHalen nói.

Không gặp quá nhiều khó khăn với sức khỏe, mỗi chuyến đi bụi của người lớn tuổi thường được chuẩn bị kỹ lưỡng về thuốc men, thực phẩm, lịch trình. Các tay lái lụa ở tuổi U60-70 cho biết khi chuẩn bị lên đường, họ dành thời gian nghiên cứu lâu hơn về lịch trình. Lúc trên đường trường họ luôn chạy xe cẩn thận, biết dưỡng sức, luôn bảo đảm độ an toàn và tốc độ của xe.

Không chỉ được chào đón ở những nơi đi qua, những tay du lịch bụi cự phách này còn nhận được sự giúp đỡ từ những người tốt bụng. Bác Kha Vi đến nay vẫn nhớ mãi câu chuyện về anh tài xế xe buýt Tây Ban Nha tốt bụng. “Hôm đó vợ chồng tôi vừa ra ga tàu hỏa để đi Barcelona thì lại lên nhầm chuyến xe buýt quay ngược trở lại sân bay. Tiếng Tây Ban Nha thì không biết, tiếng Anh thì bập bõm, khi đó chúng tôi lo lắm vì sợ hết chuyến bay. Nào ngờ anh tài xế sau khi hiểu chuyện đã chở chúng tôi quay lại ga tàu hỏa mà không lấy một đồng nào. Đến nơi anh ấy còn dẫn hai vợ chồng đến tận cửa lên tàu hỏa rồi mới quay lại xe”.

Bạn đường - bạn đời

Dân đi du lịch bụi kinh nghiệm đều biết du lịch hai người khó hơn nhiều nếu đi một mình. Tuy nhiên, những khách lữ hành đầu bạc này thật may mắn khi có người bạn đồng hành và cũng là bạn đời trong những chuyến đi. Bác Hoàng Dân nói: “Hai chúng tôi sống với nhau 53 năm rồi. Lúc hưu trí, mình có cả cuộc đời để du lịch, muốn đi đâu thì đi, thú vị lắm. Tôi cùng vợ thích bay đến vùng đất mình muốn du lịch, đi xe buýt hoặc du thuyền trên sông, thăm viếng vùng đất đó, thú vị hơn, thấy và hiểu nhiều hơn”.

Còn bác Toại luôn tự hào về người vợ của mình: “Thật may mắn là tôi có người bạn đời cùng chung chí hướng. Cô ấy hiểu và ủng hộ, không những không ngăn cản mà còn lo lắng chu đáo cho các chuyến đi. Tết này cả gia đình sẽ cùng lái xe băng qua những vùng núi đồi Đông Bắc, Tây Bắc đất nước”.

Đam mê du lịch bụi chưa bao giờ có tuổi. Khi những tháng ngày làm việc chăm chỉ ở tuổi thanh xuân đã lùi xa, những khách lữ hành này lại biến chuỗi ngày hưu trí nhàn rỗi thành hành trình giá trị, ý nghĩa và đầy kỷ niệm. “Cuộc đời của tôi đã gắn liền với các chuyến đi. Đến khi sức khỏe không còn cho phép, lúc đó tôi mới chịu ngừng đi” - bác Toại khẳng định.

Vài lời khuyên dành cho người lớn tuổi đi du lịch

- Mua bảo hiểm du lịch để được chăm sóc sức khỏe ở nơi đến, tránh trường hợp các căn bệnh vốn có tái phát.

- Mang đầy đủ loại thuốc hay dùng, đề nghị bác sĩ ghi giúp một tờ giấy bao gồm thông tin như: các loại bệnh đang điều trị, tên thuốc, liều lượng, thời điểm dùng… để có thông tin trong trường hợp khẩn cấp.
- Tiêm đầy đủ các loại văcxin nếu du lịch đến các khu vực đang có bệnh truyền nhiễm.
- Để tránh rủi ro cướp giật, hạn chế đi dạo vào ban đêm, không nên đeo trang sức đắt tiền, các vật dụng có giá trị như tiền, thẻ tín dụng nên đặt trong túi bao tử hoặc túi đeo cổ ở lớp áo trong cùng.
- Không nên đi theo lịch trình quá nhanh, nên xen kẽ thời gian nghỉ ngơi và thư giãn.
- Mang trong người số điện thoại đại sứ quán Việt Nam tại nơi đến, cùng các số điện thoại liên lạc khẩn cấp.

Du lịch, GO! - Theo Đinh Hằng (DulichTuoitre), internet

Phượt già nhớ rừng xanh - P1
Phượt già và niềm đam mê - P2
Chuyện làng phượt: Gian nan thử thách tuổi xế chiều
Thú chơi bụi của phượt... già
Lão ông 72 tuổi bộ hành từ Nam ra Bắc

Tự tình cuối năm...

Lại từ giã một năm cũ và chuẩn bị bước vào một chu kỳ của 365 ngày mới toanh, bạn thấy nhanh ghê chưa? Nhớ mới ngày nào đó, dân i tờ trong nước và cả thế giới hồi hộp chờ cái 'sự cố năm 2000'; bụng cứ lo rằng cái máy tính mình trong thời khắc quyết định sẽ không tìm ra lối đi và... tịt ngòi!

Ấy vậy mà từ cái sự cố ình xèo xôm tụ nhưng không bao giờ xẩy ra, đến nay đã sắp tròn 13 năm!
Bố già Vitor Corleone khi sắp về chầu... cụ tổ thì mở mắt ra, nói lời cuối rằng: 'Đời sao đẹp quá' rồi tăm! Một câu nói đầu môi khác mà ai nhiều người thường nhắc đến là: 'Cuộc đời như cái chớp mắt'...

Thế quái nào nhỉ? Khi ta bé, cứ ao ước cho mau lớn để được đi học như các anh chị. Lớn lên như các anh chị rồi, lại mong thời gian qua nhanh hơn, mong đến lúc ra trường, trở thành 'người lớn' để làm việc như người xung quanh, từ giã thế giới trẻ con. Rồi lại ước mơ có vợ con, trở thành người thành đạt.

Đứng núi này, nhìn núi nọ: khi đã thỏa mãn lại mong đợi mau đến ngày thành kẻ trung niên để chững chạc, vững bước trên dòng đời. Tóc điểm hoa râm rồi đâu bạc trắng, đến khi kề miệng lỗ lại chép miệng "Cuộc đời quả như cái chớp mắt thật - bố khỉ, sao nó mau thế!

May mắn thành đạt, vợ hiền con ngoan và trưởng thành chuẩn mực thì biết đâu khi kề vai tử thần lại móm mém thì thầm 'Đời sao đẹp quá' như bố già cho nó thỏa!
Tết tây không sợ huông, kẻo bà con lại nói cha nụi này nói chuyện chết chóc, thật ra cũng hàm ý thời gian chạy như ngựa phi, vậy nên không chơi, không phượt - khéo lại phí cả nửa đời người ngắn ngủi.

Tính đến nay, Du lịch, GO! của bọn mình chuẩn bị bước vào năm thứ 4 (2010, 2011, 2012, 2013...) với nội dung khá phong phú: 'tổng kho' blog chứa dựng hơn 4100 bài viết về mọi địa danh, phong tục, tâm linh, ẩm thực trên toàn cõi VN - Kèm theo đó là rất nhiều kinh nghiệm 'đi đứng' mong phổ biến cho tất cả các bạn thích chủ nghĩa xe dịch, nói nôm na dễ hiểu là thích du lịch bụi, thích phượt, thích tốn kém ít nhưng thu hoạch nhiều. Chung quy: chỉ là một blog còi thôi nhưng nó vẫn là cuốn cẩm nang nhỏ dành cho các bạn trước một chuyến đi, với mình vậy là đã tuyệt vời rồi - biết bao công sức từ nhiều năm qua không hề bỏ phí.

Nhiều thư đề nghị tham vấn hay cảm ơn cùng lời khen nho nhỏ: đó cũng là sự động viên để trong năm mới mình làm tốt hơn. Mình cũng thành thật xin lỗi với vài thư đề nghị 'hợp tác' nhưng mình buộc phải từ chối - biết thế nào, tiêu chí của Dulichgo chỉ là chia sẻ chứ không kinh doanh hay ý gì khác, rất mong các bạn thông cảm và đừng giận nhé.

Tổng kết một năm có ít thông tin nhỏ, bạn xem nhé:

- Đến nay, số lượt xem toàn thời gian: 1.431.451 - Mỗi ngày thường có trên dưới 3 ngàn lượt xem, đỉnh điểm là gần 8 ngàn.

- Số lượng xem đông nhất tại Việt Nam, kế là Mỹ, Nga, Đức, Nhật Bản, Pháp, Úc, Hàn Quốc (dân mình làm ăn bên ấy chăng?)...

- Trình duyệt web để xem Dulichgo nhiều nhất là Chrome (50%), kế đến là Firefox (29%), Internet Explorer (ông lớn này chỉ còn 9%), Safari (5%), Opera (2%), ít nhất là Mobile...
Xem ra, máy tính cũng còn đình đám, chưa thể 'hết thời' để nhường cho Mobile.

- Số lượt xem theo hệ điều hành thì Windows vẫn là 'sếp xì' (87%), kế là Linux (3%), iPhone (2%), iPad (2%)...

- Nguồn lượng truy cập chủ lực vẫn từ Google Search, kế là Facebook (thú thật là mình cũng không tỏ tường cái này lắm, hiếm khi up lên đó), Host ảnh Picasa và một số trang web khác trích lại từ đây (có ghi trích nguồn) như 5giay, Blognhanh, Vncgarden...

- Từ khóa được tìm nhiều nhất là... 'tắm tiên', sau đó mới là những từ nóng như nhatrang, muine...
Bài được xem nhiều nhất là 'Tục tắm tiên của người vùng cao' (94408 lượt tính trong thời điểm này) và được rất nhiều web khác trích lại.

Trời hỡi, dò thống kê xong cười nôn phèo - có lẽ 'tắm tiên' ở web ta 'thanh trần - thoát tục' chứ không 'giá rẻ' nhưng các web 'ít ít'. Vậy nên cũng không lạ khi cột 'Bài nóng trong tuần' bên phải liên tục xuất hiện những bài liên quan.

Thật lòng mà nói thì phong tục đẹp, cách diễn đạt và ảnh chụp khéo cũng khiến những bạn ham ảnh nghệ thuật mê mẩn (mình cũng vậy). Xem dưới khía cạnh trong sáng, ta sẽ thấy được cái thần của nét đẹp người vùng cao cũng như những tấm ảnh tuyệt vời của nghệ thuật nhiếp ảnh khỏa trần. Nếu thích 'trần trụi, trọc lóc' hơn thì người ta cũng sẽ vào những chốn 'chăm phần chăm' kia ấy chứ...

Trở về chuyện phượt, nếu tính từ chuyến cuối của bọn mình (Từ Vạn Giã: gió biển, mưa dầm lên Đạ Sar) đã qua 2 tháng + 20 ngày. Đúng ra, bọn mình còn có một chuyến phượt cuối năm (đầu tháng 12) nhưng do nhiều lý do khách quan, cả do nguyên nhân... suy thoái toàn cầu (hi hi) nên chuyến ni đành dành lại, chờ qua cơn bỉ cực dù hai đứa mình 'cuồng' chân lắm lắm (do cái chân quen đi, quen đường rồi mà). Có lẽ, bọn mình sẽ xuất hành vào dịp sau tết Nguyên Đán vậy.

Vài dòng tán phét cùng các bạn cho vui cửa vui nhà. Những giờ cuối cùng của năm 2012 sắp hết, Du lịch, GO! xin chúc đất nước yên bình và phát triển, chúc những bác thích 'phượt có nhiều chuyến mới, chúc những bạn đi làm có công việc 'mần ăn' ổn định (có ổn mới có phượt), chúc các em nhỏ học 'siu giỏi', chúc giới 'chặt chém' sớm chuyển đổi quan niệm sống, chúc nhóm 'lừa lọc' mau tỉnh ngộ...
Trên hết, xin chúc tất cả có sức khỏe dồi dào... để có sức mà lê lết trên mọi nẻo đường đất nước.

Điền Gia Dũng - Du lịch, GO!

Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2012

Khe đá kỳ lạ hiểu tiếng người.

Từ hàng nghìn năm nay khe nước thuộc địa phận thôn Thâm Mè, xã Hoàng Việt (huyện Văn Lãng, Lạng Sơn) đã gây tò mò cho người dân nơi đây mà đến giờ vẫn chưa có lời giải.

< Một người dân đang dùng dao “gọi” nước.

Khe đá đặc biệt ở chỗ lúc bình thường nước không chảy ra hoặc chảy ra rất ít, nhưng cứ gõ vào đá hoặc kêu rú, vỗ tay là nước thành dòng lững thững tuôn ra. Không hiểu được vì sao lại có chuyện kỳ lạ như vậy nên người ta gọi đây là “giếng tiên”, “giếng của nhà trời”.

"Phòng tắm" hoàn hảo

Núi Khuân Lùng nơi có khe nước lạ cách trung tâm thị trấn Văn Lãng khoảng hơn 2 km đường rừng. Ông Hoàn Văn Tốt (61 tuổi, người địa phương) cho biết người dân nơi đây coi giếng tiên như một “vị thần may mắn”, đồng thời cũng là người bạn của họ.

Ngày ngày ai vào rừng hái củi, đi chăn trâu, đi rừng làm rẫy là lại ghé xuống giếng gọi tên để nước giếng từ trong khe đá chảy ra làm đồ uống giải khát.

Truyền thuyết kể rằng xưa kia núi Khuân Lùng là nơi cảnh sắc “sơn thủy hữu tình”, giữa lòng chảo của núi có một cái hồ khá rộng. Một hôm giữa ban ngày một tiên nữ bay qua, gặp phong cảnh đẹp nên ghé lại chơi qua đêm. Yêu con nên Ngọc hoàng giáng một hòn đá phía chân núi làm mái nhà, lại sai thần nước xây cho nàng tiên một chiếc bồn, có khe nước tuôn trào để nàng tắm khi đêm xuống.

Tuy nhiên, vì nước có hạn nên chỉ khi nào nàng lấy tiếng động làm mệnh lệnh thì thần mới tuôn nước ra. Trải qua thời gian, giờ hồ Thiên nga không còn nước, chỉ còn là những bãi cỏ xanh, nhưng mái nhà đá và giếng tiên thì vẫn còn đó như lời người dân tưởng tượng.

Muốn đến khe đá, người ta phải leo lên đỉnh núi Khuân Lùng rồi đi xuống phía bên kia núi khoảng 100m, sẽ gặp một tảng đá hình mái nhà màu đen nhánh, vuông vức như được bàn tay của một nghệ nhân có nghề tạo tạc. Chỉ tay xuống tảng đá, ông Tốt hồ hởi giới thiệu: “Đấy là mái nhà tiên đấy, bên cạnh chính là giếng tiên”.

Nằm một mình, khe đá cạn khô. Ông lão “làm phép” bằng cách nhẹ nhàng tiến đến gần hốc đá là cửa miệng của giếng, cúi người xuống dùng con dao mang theo người gõ gõ mấy cái vào tảng đá, tai ghé nghiêng vào phía hốc đá. Lạ kỳ thay, khoảng 30 giây sau là dòng nước bắt đầu lững thững chảy ra, càng gõ nước chảy càng nhiều. Ông Tốt nhớ lại: “Khoảng 10 năm trước, cứ mỗi khi gõ như thế này là dòng nước tuôn ra kêu rầm một cái rồi ào ào chảy”.

Bất ngờ này nối tiếp bất ngờ khác, khi xung quanh khe đá này là cả một hệ thống thiên nhiên có hình dáng kỳ thú, được sắp đặt ngăn nắp, bố cục hoàn chỉnh như được bàn tay con người tạo ra. Nước được tuôn ra từ một hốc đá, chảy thành dòng, lâu ngày tạo nên khe nước có bề rộng chừng 10cm, dài chừng 1m.

< Bồn tắm bằng đá.

Khe nước này được dẫn vào một cái vũng lõm trên nền đá, trông giống như cái bồn tắm làm bằng đá, rộng gần 1m2, hình bầu dục, bốn mặt khá nhẵn và sạch sẽ, đủ sâu để một người ngả người tắm.

Điều đặc biệt là sau khi “gọi” dòng nước tuôn ra dẫn xuống bồn tắm, nước bắt đầu đầy bồn thì cũng là lúc dòng nước giảm lưu lượng chảy. Lúc này nếu muốn lấy thêm nước đổ vào bồn thì lại phải “gọi” nước bằng cách như ban đầu là gõ hoặc vỗ tay, hú… vào hốc đá. Ngay phía trên bồn đá là một tảng đá lớn hình mái nhà vuông vắn. Điều kì thú là tất cả những phiến đá, tảng đá, rãnh nước kể trên đều tương đối vuông vức, sắc cạnh như được đẽo gọt.

Theo ông Hoàng Choóng, nguyên Trưởng Phòng Văn hóa – Thông tin huyện Văn Lãng, giếng nước ở núi Khuân Lùng không chỉ kỳ lạ biết “nghe” tiếng người mà còn có tác dụng kỳ diệu.

Mê tín bủa vây

Nhiều người cho rằng đây là nguồn nước sạch như nước khoáng, uống chưa qua đun mà không hề bị đau bụng. Nước chảy ra từ khe núi đá nhưng lại không hề lẫn tạp đá vôi. Người dân nơi đây truyền rằng, trai gái dùng nước này đun tắm thì da dẻ sẽ thêm hồng hào, xinh xắn, người già tắm sẽ tăng cường sức khỏe. Khe đá này nổi tiếng đến mức độ đã thành thơ truyền khẩu:

“Cửa núi Khuân Lùng có giếng tiên/ Nước phun ra núi khi gọi tên/ Người lấy về tắm đem đun nấu/ Trắng hồng con gái nét duyên xinh/ Con trai uống trắng hồng cường tráng/ Người già tăng sức sống cao niên”.

Chứng kiến những hiện tượng thiên nhiên kỳ thú, người dân nơi đây đồn thổi nhiều chuyện mê tín dị đoan quanh khe đá này. Quan sát khu vực xung quanh giếng tiên, người phát hiện ra những chân nhang chi chít do những người mê tín quanh vùng hay lui tới đây để sì sụp khấn vái, làm lễ “giải trừ ma quỷ”.

< Hòn đá có hình dáng giống mái nhà.

Bà Hoàng Quý Vương (SN 1955, người địa phương) cho biết, lợi dụng tiếng tăm của chiếc giếng, nhiều đối tượng tự xưng “thầy bói”, “thầy mo” đến đây “hành nghề”; nhiều gia đình bị mất trâu, mất bò, mất gà vịt, thậm chí gia đình nào có người ốm đau bệnh tật cũng vời “thầy bói” đến xem quẻ ở đây.

Để làm lễ, gia đình phải chuẩn bị mâm lễ khá tốn tiền như gà luộc để nguyên con, xôi, hoa quả và các loại kẹo quà khác. Sau đó, vị thầy mo sẽ thực hiện các nghi lễ cầu cúng, khấn vái để tìm ra “kẻ trộm” hoặc con ma đã gây tai ương cho người nhà họ.

Cũng theo bà Vương, trẻ em trong vùng cứ lên 5 - 6 tuổi là mời “thầy mo” đến gần giếng này xem “số”, nếu đứa trẻ nào bị phán là có vận hạn, lận đận về tình duyên, hoặc trúng số đoản mệnh thì sẽ được “thầy mo” cắt vận hạn, được tắm táp ngay tại chỗ bằng nước giếng. “Sau khi làm lễ xong thì những đứa trẻ này trong vòng 3 năm sẽ không được quay trở lại khu vực quanh giếng, nếu quay lại thì vận hạn sẽ không được trừ giải mà còn làm cho người đó gặp thêm tai ương”, bà Vương nói.

Giải mã chuyện khe đá “thấu hiểu” tiếng người

Trao đổi về những sự việc mê tín này, ông Bế Đức Toàn, Trưởng thôn Thâm Mè, cho biết, chính quyền đã nhiều lần nhắc nhở, nhưng một số người dân vẫn cứ tin tưởng mù quáng và lén lút thực hiện. “Giếng nước này ở sâu trong núi nên chúng tôi cũng không thể ngày đêm kiểm soát. Có bệnh thì phải đến bệnh viện, mất mát thì trình báo công an, chính quyền để giải quyết chứ cứ khấm vái sì sụp chỉ tổn công hao của mà chẳng mang lại kết quả gì”, vị trưởng thôn cho biết.

Ông Lăng Thanh Hải, Phó phòng Văn hóa - Thông tin huyện Văn Lãng xác nhận, ông nhận công tác ở đây từ những năm 1985 và từng đôi lần trực tiếp đến thăm thú chiếc giếng đặc biệt đó mà vẫn “rất ngỡ ngàng về sự kỳ lạ của dòng chảy, chỉ cần tạo ra một tiếng động rất nhỏ là nước tuôn ra theo ý muốn”. Nguyện vọng của ông Hải là mong muốn các nhà chuyên môn, các nhà khoa học đến khảo sát thực địa để đem ra kết luận chính thức, lí giải hiện tượng một cách thấu đáo cho người dân.

Theo GS – TS Nguyễn Trường Tiến, Chủ tịch Hội Cơ học đất và Địa kỹ thuật công trình Việt Nam, đây là một hiện tượng kỳ thú của thiên nhiên và không liên quan gì đến chuyện lạ lùng huyền bí.

Về mặt khoa học, khe nước đó là một dòng chảy tự nhiên, khi con người tác động vào đấy một năng lượng sẽ làm thay đổi lưu lượng chảy. Âm thanh cũng là một dạng tác động sinh ra năng lượng, khi gọi, hú, hét, đánh trống hay làm gì thì xung quanh đều phát ra năng lượng và tác động đến dòng chảy. Khi được tác động năng lượng thì nước đó chảy mạnh hơn, dâng cao hơn.

Cũng phải nói rằng, phía bên trong hốc đá nơi có dòng nước chảy ra đó phải có một cấu tạo phức tạp liên quan đến các túi khí trong hốc đá thì dòng chảy mới nhạy cảm như vậy. Khi đó, chỉ cần một tác động nhỏ cũng khiến dòng chảy thay đổi lưu lượng.

Theo phán đoán của ông Tiến, trong khu vực khe nước có thể tồn tại các “bẫy không khí”, tức là trong các hốc đá nơi có dòng chảy tích tụ các túi khí bị dồn nén, khi có tác động âm thanh, năng lượng từ các túi khí đó được giải phóng, nước được đùn ra theo.

Du lịch, GO! - Theo Pháp Luật VN, internet