Chủ Nhật, 22 tháng 7, 2012

Lời hứa khi xưa

         Em  đã từng nghĩ cuộc sống này thật đẹp bởi ánh lên những gam màu hồng. Nhưng em đã nhầm, màu hồng đó chỉ có ở trong phim hay là thế giới cổ tích của bà kể mà thôi. Ngay bây giờ chỉ còn lại mình em, sau tất cả những gì em nghĩ là hạnh phúc, em vỡ òa và tan biến giống như cơn mưa rào mùa hè đến ồ ạt rồi cũng ra đi cuốn hết mọi thứ tưởng chừng như có trong tầm tay em.         Em gặp anh cũng vào những ngày hè, khi cơn mưa rào đổ xuống, mình em loay hoay với những thứ đồ lỉnh kỉnh bước ra từ cửa hàng của trung tâm thương mại. Mưa xối xả, mọi người qua lại nhanh hơn chẳng có ai để ý đến cô bé như em đang cần sự giúp đỡ.Rồi bất chợt anh xuất hiện khiến em ngẩn ngơ bởi vẻ hào hoa từng nét trên khuôn mặt dường như đã được sắp đặt có chủ ý của tạo hóa cộng thêm vẻ bề ngoài nam tính, sự nhiệt tình đã lôi cuốn em. Đó cũng chính là lúc trái tim em thổn thức vì anh, nó không còn thuộc quyền sở hữu của riêng em mà từ giây phút ấy nó đã thuộc về anh nữa. Em hạnh phúc biết bao nhiêu khi mình tay trong tay và anh giới thiệu em là người yêu cùng bạn bè anh. Và em cũng là người sau hai năm cùng anh trải qua bao nhiêu thử thách của cuộc sống vui có buồn có nụ cười và nước mắt.        Giờ đây em vẫn chưa hiểu nổi tại sao anh lại làm vậy với em? Một điều em chưa bao giờ nghĩ đến, anh đã rời xa em thật xa...        Đầu óc em vẫn quay cuồng, mộng mị chưa lối thoát. Đã biết bao lần em đã nhắn tin, gọi điện vào số điện thoại quen thuộc nhưng em biết anh chẳng thể nào nhận được. Đã biết bao lần em thầm gọi tên anh cùng tất cả sự thương nhớ nhưng em biết anh chẳng thể nào nghe thấy đâu. Đã bết bao lần em ước anh hiện ra trước mặt và ôm em thật chặt nhưng em biết đó luôn chỉ là giấc mơ. Đã biết bao lần em tự hỏi: Tại sao ông trời cho mình gặp nhau, quen nhau rồi yêu nhau nhưng lại không thể ở bên nhau? Ông trời đã không công bằng với em và anh, không cho hai người cùng yêu nhau được ở bên nhau, không cho chúng ta được hưởng hạnh phúc như bao người...        Suốt ba năm qua kể từ ngày anh rời xa, em đã khóc, khóc nhiều lắm. Khóc cho em và khóc cả cho anh. Ở bên kia đại dương, không biết anh thế nào? Anh có hạnh phúc không? Anh có cười vui không, nụ cười mà em hằng mong ước được nhìn ngắm? Sao không có một lần cho em được biết hả anh? Hãy cho em biết để bên này đại dương, em cũng được bình yên hơn. Hãy cho em được biết anh nhé.      Giờ đây, em vẫn bước trên con đường mà em và anh vẫn hay đi, ăn những món ăn mà em và anh vẫn thường ăn nhưng chỉ một mình. Lời hứa khi xưa anh dành cho em “Mãi yêu em trọn đời” còn dang dở, nhưng em vẫn tiếp tục sống mạnh mẽ và không hối tiếc...
Tháng 7/2012
NPTT

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét