Thứ Bảy, 21 tháng 7, 2012

Vĩnh biệt tình yêu

Anh đi vào trái tim tôi lúc nào không biết nữa mà cứ từng phút từng giây hình ảnh anh không thể rời xa tâm trí tôi. Cứ ngỡ thần tính ái tặng cho tôi một liều thuốc cho tình yêu, nhưng ngờ đâu đó là mũi dao cay nghiệt xé toạc trái tim tôi, vùi dập tâm hồn tôi và tôi biết tôi tan nát từng hồi vì anh...Tôi phải làm gì đây? Tiếp tục chạy theo ái tình một cách mù quáng, để rồi cứ mãi lạc lõng và lang thang ngay tại tâm hồn mình?! Tôi hôm nay xa lạ với chính bản thân mình quá.
Một người bạn đã nói với tôi không nên để cho tình cảm và công việc xáo trộn, công việc cứ làm và trái tim cứ yêu. Nhưng đau đớn thay tôi không thể nào rạch ròi được. Tôi cũng muốn quên anh lắm chứ. Nhưng!
Đôi lần tôi hạ quyết tâm bỏ mặc anh đi, hãy để cho mình đi đến cảm giác không còn hy vọng gì nữa, để quên anh để tìm đến cuộc sống của riêng minh. Nhưng nỗi sợ mất anh làm tê tái hồn tôi. Tôi thật sự sợ mất anh.
Nhưng tình yêu là như vậy đó, ta càng vẫy vùng trốn chạy thì nó cứ bám riết lấy ta. Thôi thì chỉ còn một cách thà đau một lần rồi thôi còn hơn phải đau dai dẳng.
Quả thật trong suốt thời gian vừa qua tôi không vui và anh cũng chẳng vui gì. Tôi không muốn nhìn anh như thế nữa. Tôi không thích anh né tránh tôi cũng như tôi không thích cái cảm giác đau nhói lúc nhìn anh. Ừ mà anh đã có một bàn tay khác nâng đỡ yêu thương rồi còn gì. Tôi chỉ là kẻ đứng ngoài lề tình cảm của anh thôi. Thôi thì thôi, đường trần mồ côi, thôi thì thôi nhé đơn côi một mình. Tôi bây giờ chỉ mong rằng người ta luôn tốt và luôn yêu anh.
Ngày hôm qua là ngày tôi và anh có dịp ngồi với nhau. Dù rằng buổi nói chuyện với đề tài đâu đâu, vì cả tôi và anh đều tránh né chuyện ấy. Tôi biết và tôi không muốn làm khó anh. Anh đã xin đưa tôi về nhà. Anh nói: “ Muốn biết con đường em thường đi có an toàn không. Từ đây không có anh em nhớ cẩn thận nhé, phải biết chăm sóc bản thân mình nhé em. Anh luôn mong mọi điều tốt lành sẽ đến với em.” Tôi chỉ im lặng nghẹn ngào, dù trong tim muốn nói bao điều đang thổn thức. Nhìn bóng anh khuất dần cũng như tình anh trôi đi mãi.
Giờ đây, tôi xin nói một lần nữa – một lần cuối cùng “ Em yêu anh”. Và cũng xin vĩnh biệt tình yêu của tôi dành cho anh. Vĩnh biệt mọi ước mơ về thiên đường của riêng ta, mà thiên đường ấy tôi luôn hằng mơ ước. Vĩnh biệt không phải là tôi không yêu anh nữa mà là ở đây chính tôi đã chôn sâu tình yêu của mình. Vĩnh biệt, vĩnh biệt tình yêu.!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét