“Sau cơn mưa thì cầu vồng cũng xuất hiện thôi”.
Cậu thường nói như thế với tớ mỗi khi tớ gặp chuyện không vui. Câu nói này, tớ đã nghe suốt năm năm rồi, nhưng chẳng bao giờ tớ thấy nó nhàm chán. Tớ tìm được cảm giác tin cậy và hy vọng từ câu nói đó, luôn luôn là vậy!
Tớ hỏi cậu, rằng cậu thích màu nào trong bảy màu của cầu vồng. Cậu ngẩng đầu lên ngước nhìn một cầu vồng vừa ló dạng trên nền trời xanh:
“Tớ yêu màu lục và lam vì chúng mang lại cho tớ cảm giác hy vọng, yên bình, như ánh sáng cuối con đường hầm vậy.
Tớ thích màu vàng, đỏ, da cam vì chúng làm tớ cảm thấy ấm áp và tràn đầy nhiệt huyết.
Tớ rất có hứng thú với màu chàm vì đó là màu của những thử thách. Cuộc sống mà, cần có thử thách mới bớt nhàm chán.
Duy nhất, tớ chỉ không thích màu tím. Nó khiến tớ thấy vô vọng và buồn kinh khủng mỗi khi nhìn thấy.”
Tớ mỉm cười nhẹ nhàng hỏi cậu: “ Cầu vồng sẽ có mãi chứ?”
Cậu cười xòa, vỗ vỗ vai tớ: “ Ừ, cầu vồng có mãi, cầu vồng sẽ luôn ở bên cậu và nó chỉ biến mất khi cậu không cần nó nữa.”
Năm học mới, lớp có thêm học sinh mới. Đó là một cô bạn khá xinh, tóc xõa ngang vai, mái ngang phía trước, nhìn rất ư dịu dàng, thục nữ. Đưa mắt nhìn khắp một lượt lớp, tớ phát hiện con trai lớp mình đứa thì vuốt lại tóc, đứa sửa sang quần áo, đứa lại nhe răng ra cười với cô bạn ấy, trừ cậu. Mấy ngày sau, tớ lân la đến bàn bạn ấy làm quen. Bạn ấy sở hữu chất giọng cực ấm, nhẹ nhàng, theo cách nói chuyện thì có vẻ là người sống nội tâm. Qua loa vài câu thôi, tớ quay lại chỗ ngồi và cũng chẳng để ý mấy đến cô bạn ấy nữa.
Rồi một hôm, cậu nói với tớ rằng cậu và bạn ấy đã là một đôi. Tớ cố gắng cười, như một lời chúc mừng, nhưng tớ không biết là cậu có nhận thấy nụ cười đó khó coi tới mức nào không.
Nhìn bề ngoài, tớ có vẻ chấp nhận được điều đó nhưng dường như não của tớ, tim của tớ thì không ngoan ngoãn như vậy, tụi nó chưa kịp xử lý thông tin nữa. Khờ thật, tớ đã về nhà và lập bảng so sánh giữa tớ và cô bạn ấy:
- Tớ sống hòa đồng, bạn ấy sống nội tâm, cậu cũng sống nội tâm: tớ thua 1-0.
- Tớ thích cậu, bạn ấy cũng thích cậu, cậu thì thích bạn ấy: tớ thua 2-0, dĩ nhiên!
- Tớ hiểu cậu, cô ấy thì chưa (nhưng chắc sau này còn hiểu cậu hơn cả tớ). Nhưng tạm thời, tớ thắng 1-2.
- Tớ luôn để người khác (là cậu) chăm sóc cho mình, còn cô ấy có thể chăm sóc cho bản thân và cả cậu: bạn ấy thắng 3-1.
- Tớ mỗi khi khóc lại hỉ mũi, chùi nước mắt vào áo cậu, tớ hay tranh đồ ăn với cậu, bạn ấy thì không: tỉ số tăng lên 4-1.
Đứa bé còn nằm nôi cũng sẽ oa lên rằng: Cậu đương nhiên phải chọn bạn ấy. Đời thật là…thế đấy!
Cậu, đã ba tháng rồi tớ không nghe lại câu nói ấy: “ Sau cơn mưa thì cầu vồng cũng xuất hiện thôi.”, đơn giản vì tớ đã buộc mình phải tách bản thân ra khỏi cuộc sống của cậu. Thời gian cậu và bạn gái ở cùng còn không đủ thì lấy đâu ra thời gian mà phung phí cho một đứa như tớ. Cậu nói dối tớ, cậu bảo cầu vồng sẽ mãi bên tớ, nó chỉ biến mất khi tớ không cần nó nữa nhưng tớ nhớ rằng mình chưa bao giờ nói không cần nó cả, thế nhưng sự thật nó đã biến khỏi cuộc đời tớ. Cậu có biết:
- Tớ thích cả sáu màu đỏ, vàng, da cam, lục, lam, chàm, vì cậu từng bảo cậu thích chúng.
- Tớ ghét màu tím và đã đem tất cả các đồ vật màu tím trong phòng tớ nhét vào nhà kho chỉ vì cậu bảo cậu không thích nó…
Cậu, hôm nay trời đổ mưa, mưa nhẹ thôi, chỉ phớt qua rồi tạnh ngay. Tớ ngồi trong phòng, kéo màn che kín cửa sổ lại. Tớ biết rằng cầu vồng rồi cũng sẽ xuất hiện thôi. Nhưng có lẽ giờ nó chỉ còn một màu duy nhất- màu tím- tớ nghĩ vậy đấy!
Trần Thanh Thảo Trúc

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét