Thứ Năm, 8 tháng 11, 2012

Lời thề dành cho nhỏ


"Sorry... sorry..."
Tiếng chuông báo thức  reo lên, nó mở cửa sổ, ngửa cổ hít lấy hít để không khí trong lành của buổi sớm mai.Nhà nó ở trên lầu , nhìn xuống phố cái thị trấn bé bé xinh xinh , nó ngẩn người ra , nó mơ màng lục lài cái kí ức của mấy tuần trước.
Nó đẹp trai, học giỏi, cộng thêm cái tài hiphop và kinh nghiệm 4 năm công tác đoàn thì việc vào một cái lớp chuyên của trường Xuyên Mộc đối với nó không khó ! Ban đầu nó chỉ biết vào lớp để học, nó không thèm quan tâm đến bất kì ai, nhưng rồi, có một người đã làm cho nó phải chú ý và thay đổi, đó là Thảo- tổ trưởng tổ 4 , một cố bé xinh xắn và dịu dàng đến từng phút giây.Ngày đầu tiên đi học, nó được cố giáo xếp cho ngồi cảnh nhỏ, với bản năng của một thằng con trai , tất nhiên nó cũng có đôi chút liếc liếc nhìn nhõ , nhưng lập tức giả vờ kiếm đồ khi nhở quay lại nhìn nó.
Cái danh “ công tác đoàn” đã nhanh chóng đưa nó trở thành một bí thư năng động nhất khối 10 năm ấy .Suốt một tuần đi học , nó và nhỏ dù ngồi chung nhưng không hè nói một câu nào với nhau, cho đến chủ nhật
Sáng chủ nhật, nó xách xe đi nhà sách để tìm thêm tư liệu về hiphop , vào nhà  sách, một cái bóng quen thuôc đập vào mắt nó
“ Chào Đại “- một giọng nói ngọt ngào khẽ thốt lên
“Ơ ! Chào …”- nó ngạc nhiên
Ồ hóa ra nhỏ làm partime ở đây, nhở phụ trách một quầy kem nho nhỏ trước cổng nhà sách. Lấy hết dũng khí của một đứa con trai , nó mời nhỏ đến CLB hiphop của nó , tất nhiên là sau khi nó đã mua sách và nhỏ đã xong việc…
“ Cũng được !” Nhỏ đồng ý – mắt nhỏ híp lại – đáng yêu thật...
Kể từ sau cái ngày ấy, nó và nhỏ cởi mở với nhau hơn, hai đứa nhanh chóng trờ thành bạn thân bởi hai đứa rất hợp gu: thích SUJU, thích gà rán...
Người ta thường nói khi yêu thì “ nhất cự li, nhì tốc độ “, cự li thì có rồi , tốc độ thì từ từ rồi cũng xong , mọi chuyện sẽ theo một chiều hướng tốt đẹp hơn nếu như không có một ngày...
Một buổi sáng trong lành , nhỏ ti toe khoe với nó về một anh chàng đẹp trai ( nếu không muốn nói là cực-kì-đẹp-trai) trong CLB tiếng anh của nhỏ…
“ Handsome ?”
“ bình thường “ nó trả lời cộc lốc
“ vô lớp đi, trống đánh rồi đó “- nói xong nó bỏ vào lớp để nhở một mình ở hành lang…
Nó thấy khó chịu, hôm ấy nó như người mất hồn , chẳng làm việc gì tốt cả...
Hình như nó đang “ ghen” trời , một thằng nhóc như nó đã biết ghen à ! hay nó mắc cái chừng bệnh mà người ta hay gọi là “ khủng hoảng tuổi dậy thì “
Ra về , nó với nhỏ đi ăn kem , nhỏ tưởng lúc nãy nó có chuyện gì nên nhỏ khoe lại về anh chàng ấy …nhỏ say sưa kể , nhưng nó không thèm nghe – sẽ chán thôi mà – nó tự nhủ.
Nhưng sao nhỏ “ dai” thế nhỉ , kể hoài, rồi sự tự ái đã khiến nó phải có một hành động mà bây giờ nó phải thấy ăn năn….
“ Thôi đi “ nó quát lớn – đập bàn – một góc nhỏ của quán kem trở thành tâm điểm chú ý …
Nó đi về, rồi trên đường về nó ân hận … tôi hôm đó nó gọi điện thoại xin lỗi nhưng nhỏ không nghe máy, tối nay nhỏ cũng không online- chắc nhỏ giận nó ghê lắm ….
Nó suy nghĩ, rồi nó đưa ra một quyết định , nó sẽ thổ lộ tình cảm với nhỏ ….Nhưng một chuyện xảy ra mà nó không hề ngờ đến , tối đó nó nhận được điện thoại của Nam– nhỏ bị tai ạn giao thông….Chẳng lẽ là do nó sao ? nếu thật vậy thì nó sẽ chết mất
“ Thảo bị mấy người đua xe đâm phải, đang ở bệnh viện ấy , mai ông vào thăm nghe “- Nam nói
Nó thở phào , nhưng lòng vẫn lo cho Thảo ….trong lòng nó bây giờ không còn gì quan trọng bằng sức khỏe của nhỏ nữa , kể cả việc nhỏ sẽ trả lời như thế nào trước lời thổ lộ của nó ….mạch suy nghĩ của nó sẽ không chấm dứt nếu không có chuyện tiếp theo xảy ra.
“ Đại à! Nam kiếm con kìa “
“ Dạ! con xuống liền” tiếng của mẹ nó ở dưới lầu.Hôm nay nó phải vào viện thăm Thảo mà nó lại  quên khấy đi mất , nó sẽ đi ngay , nó sẽ làm nhỏ vui , nó sẽ không làm nhỏ buồn nữa đâu , nó thề đấy! Nhỏ ơi , chớ nó nhé , nó đang làm gà rán để mang vào cho nhỏ nè ! chờ nó , nhỏ nhé !
Đào Cao Đại

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét