Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã hội. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã hội. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2013

Bố tôi dẫn gái về nhà

Bố tôi không một mảnh vải che thân đang quấn quýt bên cạnh một người phụ nữ xa lạ.
Bố tôi dẫn gái về nhà
Bố tôi dẫn gái về nhà
Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình rất giàu có, bố là giám đốc còn mẹ làm phó giám đốc của hai công ty lớn. Tuổi thơ tôi trôi qua một cách bình yên và đẹp đẽ vô cùng, tôi như một công chúa nhỏ dưới sự thương yêu, chiều chuộng của gia đình. Tôi khác hẳn với những đứa con gái trong khu phố, tuy sống trong cảnh giàu có nhưng tôi không bị hư hỏng, tôi không ăn chơi đua đòi như bọn chúng. Đến năm tôi 19 tuổi, cái tuổi của sự hiếu kì, dễ mắc sai lầm, thì cuộc sống của tôi đã không còn được bình yên như trước nữa- đó chính là chuyện của bố tôi.

Nói về bố thì ngay bản thân tôi cũng phải thừa nhận rằng bố quá đẹp trai, tuy đã ở độ tuổi 55 nhưng nhìn vào thì không mấy ai tin điều đó là sự thật, thậm chí có nhiều người nói rằng bố chỉ 40 tuổi là cùng. Vẻ đẹp trai, lại giàu có cộng thêm lối ăn nói rất có duyên của bố đã làm cho rất nhiều người - từ già đến trẻ- thích và yêu bố. Cũng chính vì thế mà đôi lần mẹ và bố cãi nhau, mẹ ghen tức vì bố có quá nhiều người yêu, mỗi lần như thế thì bố lại bảo "Đó là họ thích anh nhưng anh không thích, anh chỉ yêu mỗi mình em và chưa bao giờ anh làm chuyện gì có lỗi với em cả, em và con là tất cả đối với anh". Nghe những lời nịnh nọt như vậy thì mẹ cũng nhanh chóng hết giận bố. Tôi tin bố một cách tuyệt đối rằng bố chỉ có mẹ và tôi, chỉ biết có gia đình, tôi tôn thờ bố như tôn thờ một vị thánh, bố là tất cả đối với mẹ và tôi. Bố thường hay chọc tôi rằng "Con đúng là một con chiên sùng đạo".

Rồi một ngày mẹ phải đi công tác xa nhà, mẹ dặn tôi phải để ý bố, lúc đó tôi cười bảo lại rằng "Mẹ lo lắng làm gì, bố chỉ có mỗi mình mẹ thôi mà, bố luôn chung thủy với mẹ, bố bảo sẽ không làm chuyện có lỗi với mẹ đâu". Vậy là nhà chỉ còn có bố và tôi. Hằng ngày tôi phải nấu cơm cho bố, lại bận bịu chuyện học hành để chuẩn bị thi Đại học nhưng tôi vẫn rất vui vì tôi biết bố luôn thương yêu tôi. Tôi ấp ủ ước mơ trở thành một bác sĩ để chữa bệnh đau lưng cho bố và tôi biết rằng ngày đó sẽ không còn bao xa nữa. Nhưng ai ngờ... Sau khi học xong tiết thứ hai thì lớp trưởng thông báo cô giáo bị ốm, thế là nhà trường đành phải cho chúng tôi ra về vì không có giáo viên dạy thay. Tôi đạp xe đi về nhà mặc dù có nhiều đứa bạn rủ tôi đi hát karaoke nhưng nghĩ đến kì thi Đại học đang đến gần khiến tôi từ chối. Về đến trước cổng nhà thì tôi thấy xe Toyota của bố đang đậu bên lề đường, tôi tự hỏi sao hôm nay bố đi làm về sớm vậy. Vào trong nhà thì tôi nghe thấy tiếng cười nói khúc khích, tôi chợt vui sướng vì nghĩ đến mẹ đã về và chạy ùa lên phòng bố mẹ. Cửa hé ra một khoảng rộng, một cảnh tượng hãi hùng đập vào mắt tôi...

Trên chiếc giường đó, bố tôi không một mảnh vải che thân đang quấn quýt bên cạnh một người phụ nữ xa lạ. Tôi nhìn mà nước mắt cứ chảy dài, miệng cố kêu "Bố...bố..." nhưng không phát ra tiếng. Bất chợt bố liền quay đầu về phía cửa, rồi bố rùng mình lên khi nhìn thấy tôi... Mặt đối mặt... Lấy hết sức tôi cố bám vào tường để vào phòng của mình và khóa chặt cửa lại.

Lòng tôi đau đớn đến cùng cực, lẽ nào tất cả lời nói yêu thương của bố từ trước đến nay đều giả dối sao
Lòng tôi đau đớn đến cùng cực, lẽ nào tất cả lời nói yêu thương của bố từ trước đến nay đều giả dối sao
Tôi ngồi xuống nền nhà, lấy tay ôm mặt rồi bắt đầu nhìn mọi thứ xung quanh, tất cả đều quá mờ ảo, tôi nghe thấy tiếng ai đó từ xa xăm vọng lại rồi tôi đã ngất đi tự lúc nào. Khi tỉnh dậy thì tôi ở trong bệnh viện, bố ngồi bên cạnh tôi. Tỉnh dậy một lúc thì tôi bắt đầu nhớ lại những cảnh đó, tất cả niềm tin, sự kính trọng, lòng yêu thương của tôi đã sụp đổ hoàn toàn, tôi uất nghẹn khóc nức nở. Nhận thấy tôi đã tỉnh bố ấp úng kêu "Con...". Tôi lui vào một góc giường và hét lên "Tránh xa tôi ra. Bố là kẻ lừa đảo, dối trá, bỉ ổi, vô liêm sĩ. Tại sao lại phản bội mẹ và con hả? Tại sao vậy bố?". "Bố... bố sai rồi, bố đã sai. Con... con hãy tha thứ cho bố lần này!" Lòng tôi đau đớn đến cùng cực, lẽ nào tất cả lời nói yêu thương của bố từ trước đến nay đều giả dối sao.

Sau hai ngày nằm viện tôi được cho về nhà. Nhìn căn nhà sao lại xa lạ với tôi đến thế, mọi thứ thật lạ lẫm. Bố dìu tôi lên phòng, rồi ôm chầm lấy tôi và nói "Con đừng giận bố nữa, hãy tha thứ cho bố lần này. Tất cả tình yêu bố dành cho mẹ và con đều là sự thật, tất cả đều từ tận đáy lòng của bố. Những thứ con thấy đều do bố không kiềm chế được."... "Giả tạo. Cút ra khỏi phòng tôi ngay lập tức, tôi muốn được yên tĩnh" - tôi gắt gỏng đáp lại. Suốt hai tuần sau đó tôi chẳng thèm nói với bố lấy một lời. Tôi căm hận bố đến thấu xương nhưng tôi cũng không thể nói với mẹ. Thế là tôi lao đầu vào học như điên nhưng điểm số trên lớp cứ tụt dần đến mức thê thảm. Tôi hoang mang vô cùng, có lẽ niềm mơ ước trở thành bác sĩ sẽ chẳng bao giờ thực hiện được. Rồi một tháng cứ lặng lẽ trôi đi, thái độ ăn năn hối lỗi của bố đã khiến tôi mủi lòng và tôi đã quyết định sẽ tha thứ cho bố.

Nhưng những điều mà người ta mong ước thì không bao giờ xuất hiện, còn những điều mà người ta không mong ước thì cứ liên tục ập đến một cách dữ dội. Đó là buổi tối khủng khiếp, đen tối nhất mà suốt đời này tôi sẽ không bao giờ quên. Lòng tôi đã tự nhủ sáng mai tôi sẽ nói lời tha thứ cho bố, rằng tôi đã quên chuyện đó rồi, chúng tôi sẽ có một gia đình giống như xưa. Chỉ nghĩ đến đó thôi là tôi đã cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Tắt điện đi ngủ thì tôi lại nghe thấy tiếng nói cứ văng vẳng bên tai, linh cảm mách bảo tôi phải tìm hiểu. Tôi đã rón rén bước đến cạnh phòng bố để nghe xem bố trò chuyện cùng ai. "Sao! Nhớ anh hả?" "Ừ anh củng rất nhớ em, đã hơn một tháng không được gặp em làm anh nhớ quá". "Con bé hả? Em đừng lo, nó là con anh thì phải nghe lời anh, chắc nó sẽ mau chóng quên thôi. Sau này nó cũng sẽ hiểu ra rằng là đàn ông ai chẳng thế, phải có bồ bên ngoài mới là đàn ông". "Muốn lắm hả? Em hư quá trời". "Để anh xem nào, thôi đươc rồi, ngày mai sau khi đi làm về anh sẽ qua đón em. Anh sẽ cho em nhưng cảm giác, những tư thế mãnh liệt nhất, anh sẽ gặm nhấm cơ thể của em để em biết rằng trên đời này chỉ có anh là đàn ông...". Lúc đó trước mắt tôi thì kẻ đó không phải là bố của tôi nữa, đó cũng không phải là con người nữa. Lấy hết bình tĩnh tôi đẩy cửa rộng ra tạo thành tiếng động lớn. Ông ta quay lưng lại, vừa nhìn thấy tôi thì ông ta giật thốt mình, chiếc điện thoại trên tay rơi xuống, văng ra nhiều mảnh. Tôi trừng mắt nhìn ông ta rồi uất nghẹn nói "Vậy mà cách đây vài phút tôi đã tự nhủ rằng sẽ tha thứ tất cả cho ông, nhưng đó chắc chắn là điều sai lầm lớn nhất mà tôi từng nghĩ ra". "Bố... bố..."- miệng ông ta ú ớ....

Rồi tôi đã bỏ chạy, vừa chạy vừa khóc. Tôi chạy đến một cây cầu lớn thì tôi dừng lại. Trong đầu tôi lóe lên một ý nghĩ điên dại "Bây giờ sống để làm gì nữa, tại sao mình lại không chết nhỉ, chết là hết"... Tôi nhìn dòng sông một hồi lâu, có một người từ đằng xa chạy đến, cứ kêu "Con... con...". Khi ông ta đến nơi "Con đừng làm chuyện dại dột...". Lấy hết bình tĩnh, tôi đã nói "Bố à, con rất đau đớn, con thực sự rất đau đớn. Đến bây giờ con mới hiểu ra rằng, con và mẹ chẳng là gì của bố cả. Bố còn nhớ bố đã nói gì không, bố bảo rằng bố chỉ có mỗi mình mẹ và con. Tất cả là như thế này hả bố? Bố còn bảo con là con chiên sùng đạo và con đã tôn thờ bố như một vị thánh. Bố có thể nói cho con biết rằng con là ngời con thứ bao nhiêu của bố? Mà thôi thứ bao nhiêu cũng được, điều đó không quan trọng nữa. Tất cả mọi thứ đều vô nghĩa. Tất cả...". Bố nhìn tôi, chân tay run cầm cập, nước mắt bố trào ra. Đó là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi nhìn thấy ông khóc. Rồi tôi nói tiếp "Bây giờ mọi chuyện sẽ chấm hết. Con quá mệt mỏi rồi bố ạ. Hãy chăm sóc mẹ bố nhé, đừng bao giờ phản bội mẹ thêm một lần nào nữa. Hy vọng cái chết này sẽ thay đổi được bố". Sau đó tôi quỳ xuống vái ông ba lạy rồi trèo qua thành rào nhảy xuống sông tự vẫn.
Vậy là đã hai năm trôi qua kể từ khi tôi được một ông chủ thuyền cứu vớt, nỗi đau trong lòng tôi đã phai dần. Tôi được biết bố tôi đã bỏ ra một số tiền rất lớn để tìm tôi nhưng tôi biết rằng sẽ chẳng có ai tìm được tôi cả. Chắc chắn là như vậy.
Nguồn: 24h

Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2013

Oan tình của người chồng bị gái làng chơi... gọi nhầm số

Hết trò ăn vạ đòi ly hôn, vợ tôi lại giở trò mới. Những lúc cao trào giận dữ, chỉ cần tôi mở miệng dỗ ngọt, cô ấy liền chạy vào bếp rồi quắc mắt đặt một con dao sáng loáng lên bàn nói: “Để tôi cắt phăng của nợ đó của anh đi cho hết đường lăng nhăng”.

Từ giữa tuần vừa rồi, tôi đã bất ngờ phải nhận một quả tạ từ trên trời rơi xuống. Chắc không ai rơi vào tình huống oái oăm kiểu như tôi. Vì bỗng nhiên có một cô ả gái làng chơi gọi vào máy điện thoại của tôi và tỉ tê hàng tá thứ như thể cô ta quen thân với tôi mấy kiếp rồi. Tai họa hơn nữa là những lời ỉ ôi của cô ả vô tình vợ tôi nghe được và cô ấy hành hạ tôi từ hôm đó đến giờ!

Thật sốc và lạ đời khi không hiểu vì sao cô ả lại có số điện thoại của tôi. Rồi cũng là đen đủi khi đúng hôm đó tôi đang lúi húi sửa chiếc đèn bàn học cho cậu con trai thì cuộc điện thoại đó tới.

Tôi hồn nhiên sai con bật loa ngoài. Cứ thế, những lời lả lơi của ả gái làng chơi "rơi" vào tai cả 3 người chúng tôi. Và nghiễm nhiên, tôi trở thành một gã đàn ông đốn mạt, một người cha không ra gì trước mặt con và vợ mình. Nhưng xin thề, tôi bị oan quá!

Không sao có thể nói hết nỗi oan tình mà tôi đã phải chịu đựng trong những ngày qua. Thế nên, nếu tôi không viết ra những tâm sự này gửi đến người vợ đang chầu trực đòi ly hôn, những bằng hữu đang thương hại và cả cô ả đã là gái làng chơi nhưng lại tỏ vẻ cao sang kia thì có lẽ tôi sẽ nổ tung đầu vì uất ức.

Tôi là một người đàn ông mẫu mực, chưa từng gái gú, luôn yêu thương gia đình. Tôi giải thích rằng tôi không hề biết đến sự tồn tại của cô ta, không biết mặt mũi méo tròn thế nào thì làm sao trao đổi, mua bán... Nhưng càng giải thích, vợ tôi càng như một con thú dữ, trợn trừng mắt, đay nghiến, mạt sát tôi.

Oan tình của người chồng bị gái làng chơi... gọi nhầm số
Oan tình của người chồng bị gái làng chơi... gọi nhầm số
Cô ấy cho rằng: "Anh không quen thì làm sao người ta có số của anh và lả lơi, ngọt ngào với anh đến thế!". Nhưng đúng là, có trời mà biết được vì sao cô ả lại có số điện thoại của tôi!!! Oan tình này tôi không biết gột làm sao cho hết. Tôi như chết nửa người vì cuộc sống của mình bỗng chốc đảo lộn.

Cả tuần nay, đi làm, không gặp nhau thì thôi, hễ về đến nhà là cô ấy quăng cái túi xách, ném đủ thứ vào người tôi và mắng chửi trong nước mắt. Cứ thế cô ấy lao vào tôi vừa đánh vừa chửi rủa chồng. Trong khi tôi đang hoang mang ngơ ngác thì cô ấy đã dùng những lời lẽ vô cùng xúc phạm tôi.

Tôi không hẳn là một người đàn ông tốt nhưng không phải là một gã quá tồi tệ. Thứ nhất, tôi là người chồng chung thủy, chưa bao giờ thiết tha đàn bà đến mức phải chung chạ tìm đến gái bán hoa. Thứ hai, nếu quả thật là một người như thế thì tôi chẳng dại gì mà lại dùng số điện thoại thật trao đổi trong những phi vụ nhạy cảm như thế này.

Tôi đã cố giải thích và thanh minh với vợ rằng cô gái kia có thể bạn bè trêu đùa, hoặc cô ả xin được của ai đó, rằng an ninh mạng rất kém, rằng tôi bị oan nhưng vợ tôi vẫn không mảy may tin tưởng.

Đứng ở góc độ người vợ, đây là một cú sốc lớn. Tôi hoàn toàn có thể thông cảm. Nhưng những hành động của cô ấy ngày càng không thể chấp nhận được.

Cô ấy gọi tôi là “đạo đức giả, phản bội, bệnh hoạn...”. Tôi chấp nhận. Nhưng vợ tôi vì cả giận mất khôn nên đã gọi điện khắp nơi loan tin. Cô ấy gọi cho bố mẹ đến anh chị, bạn bè để ai oán về bộ mặt thật của tôi. Điều này khiến tôi vô cùng thất vọng.

Vợ không tin tôi đã đành, nhưng với bản năng của một người vợ, cô ấy cũng không biết bảo vệ chồng. Thay vì đóng cửa bảo nhau, vợ tôi chính là người loan cái tin tồi tệ đó đi với tốc độ ánh sáng.

Nhà tôi bỗng trở nên tấp nập vì người thân gia đình hai bên ùn ùn kéo đến xem thực hư. Điện thoại tôi cũng cháy pin vì cả trăm cuộc gọi đến số cô ả kia mỗi ngày để kiểm chứng. Rồi như kiểu bị quấy rối, cô ả kia tắt máy, không liên lạc được. Vợ tôi lúc này càng trở nên điên cuồng. Cô ấy suy diễn rằng tôi thông đồng, hủy số, trốn tránh trách nhiệm, rồi "giỏi rửng mỡ sao không dám giơ mặt ra...". Họ hàng, bạn bè tôi, người thì an ủi thương hại, người ghét thì xỉa xói mắng như tát vào mặt.

Có muốn thanh minh thì một miệng tôi cũng không lại với mọi người. Ban đầu, tôi nhăn nhó giải thích. Tiếp nữa tôi nổi điên vì không ai lắng nghe mình. Rồi sau cùng, tôi im lặng. Tôi muốn dùng sự im lặng của mình để trở nên chai lỳ trước tiếng oan.

Tôi thất vọng. Chỉ vì một sự hiểu lầm mà vợ tôi nỡ phá hoại tình yêu hạnh phúc 10 năm qua của hai đứa. Cơn giận biến vợ tôi thành một người hoàn toàn khác.

Vì tôi không thể thừa nhận một điều mình không làm, vợ tôi bực tức đòi ly hôn. Nhưng tôi biết, nếu tôi có nhắm mắt thừa nhận thì cô ấy còn muốn chia tay sớm hơn. Cô ấy không cho tôi lại gần vì chê tôi bẩn thỉu bệnh hoạn. Tôi nực cười cho cái logic xuẩn ngốc của phụ nữ. Cô ấy không muốn nghe tôi thanh minh.

Hết trò ăn vạ đòi ly hôn, vợ tôi lại giở trò mới. Những lúc cao trào giận dữ, chỉ cần tôi mở miệng dỗ ngọt, cô ấy liền chạy vào bếp rồi quắc mắt đặt một con dao sáng loáng lên bàn “để tôi cắt phăng của nợ đó của anh đi cho hết đường lăng nhăng”. Vợ tôi trở nên xấc xược vì cho rằng cô ấy có quyền làm thế. Tôi hiểu vị thế của mình bây giờ nên dù đau đâu nhưng chỉ biết ngậm bồ hòn làm ngọt mong cho yên cửa yên nhà.

Tôi đã hoàn toàn bị cô lập trong oan ức. Muốn tìm một người để đổ lỗi, tôi cũng không biết phải bắt đầu từ ai. Không thể trách cô gái bán hoa kia, vì cô ta là hạng người thấp kém nên suy nghĩ hành động cũng chỉ nông cạn, vô trách nhiệm đến thế. Còn vợ tôi, nhờ có sóng gió này tôi mới hiểu được niềm tin của cô ấy về chồng lại ít đến vậy. Niềm tin đã mất, liệu vợ tôi còn có thể yêu thương chồng như trước?

Suốt một tuần qua tôi phải chịu đựng cơn thịnh nộ của vợ và cả họ hàng gia đình hai bên. Ai cũng nói họ nhục nhã khi có người con, người anh, người em như tôi. Sao không có một ai tin tưởng và chịu lắng nghe tôi nói chứ? Tôi mệt mỏi lắm rồi, nếu chuyện này không có điểm dừng, lựa chọn cuối cùng và duy nhất của tôi chắc có lẽ sẽ chỉ là ký vào đơn ly hôn.
Nguồn: yume

"Mẹ toàn cặp bồ, sao lại cấm con yêu?"

Sợ đứa con gái 15 tuổi sớm sa ngã vì yêu quá sớm, chị cố khuyên can, nhưng nó bảo, mẹ cặp bồ, thay bồ như thay áo, sao lại cấm con yêu được.

Nỗi sợ "vết xe đổ" của người mẹ

Chị Phương là một bà mẹ đơn thân. Hồi trẻ, chị ngây thơ trao tình, trao niềm tin và trao thân cho một "bạch mã hoàng tử" rồi bị bỏ rơi khi một giọt máu hình thành trong bụng. Hồi đó, tuy đã 19 tuổi nhưng chẳng biết gì về sức khỏe sinh sản, nên khi người yêu cao chạy xa bay thì cái thai cũng không phá bỏ được một cách an toàn nữa, chị đành bỏ thị xã quê hương lên Hà Nội làm thuê, chờ ngày sinh nở. 

Khi con gái gần 2 tuổi cũng là lúc nhan sắc gái một con của một người vốn xinh đẹp như chị càng trở nên rực rỡ. Rất nhiều đàn ông tỏ ý muốn che chở cho hai mẹ con, đem đến cho chị tình yêu, sự chăm sóc và cả tiền bạc, chỉ trừ danh phận, vì họ đều đã có vợ. Chị Phương chọn một người có vẻ chân thành nhất làm "người bảo trợ" cho mình. Vài năm trôi qua, vợ anh ta biết, đến gặp chị cảnh cáo. Sợ quá, chị van xin anh ta đừng qua lại nữa. 

Ít lâu sau, chị Phương có người tình mới. Những cuộc tình của chị thường chỉ kéo dài được một thời gian, người qua lại lâu nhất là 5 năm. Họ lấp đầy sự thiếu thốn tình cảm, tình dục trong chị, nhận từ chị sự dịu dàng, biết ơn và khoái cảm mà một người phụ nữ nhan sắc có thể đem lại, và giúp đỡ chị về kinh tế. Nhờ đó, dù một thân một mình nuôi con nơi xứ lạ, chị Phương không phải chịu cảnh nghèo khó, và dần dần có một số vốn để mở một cửa hàng nhỏ. 

Về sau khi có tuổi, các cuộc dan díu của chị bớt dần mùi tiền, chủ yếu là do nhu cầu tình cảm. Dù rằng tình cảm đến từ cả hai bên, nhưng những người đàn ông vẫn chỉ có thể tranh thủ đến với chị những khi thoát khỏi ánh mắt soi mói của vợ. 

Và Hân, cô con gái đang bước vào tuổi thiếu nữ của chị, quá quen với việc lâu lâu, một bác hay đến ăn ngủ trong nhà mình biến mất, rồi được thay thế bằng một bác khác. Cô bé cũng quen với những cái nhìn tò mò, khinh bỉ, ghẻ lạnh, những câu nói xóc của láng giếng về phẩm hạnh của mẹ mình. Hân hất mặt làm lơ, không thèm đấu lại với họ, cũng không khóc lóc hờn trách mẹ mình.  
"Mẹ toàn cặp bồ, sao lại cấm con yêu?"
"Mẹ toàn cặp bồ, sao lại cấm con yêu?"
Đầu năm học lớp 10, Hân có người yêu, một sinh viên năm cuối. Cô bé đắm say, cuồng nhiệt như nắng hạn gặp mưa rào, như thể chàng trai ấy đã lấp đầy khoảng trống mà sự thiếu vắng của người cha gây ra, đến nỗi người mẹ lập tức nhận biết. Đối với chị Phương, đó là một điềm dữ, hứa hẹn mang đến bất hạnh cho con gái chị, cho cái gia đình khuyết thiếu của chị. 

Phương quá biết với kiểu yêu đương của bọn trẻ hiện nay, với sự thiếu thốn tình cảm của Hân, với bản năng dữ dội giống y như mẹ của nó trong mối tình đầu, chẳng mấy chốc con gái chị sẽ có chuyện xác thịt. Và rồi viễn cảnh con gái mang thai ngoài ý muốn, bị bỏ rơi và sống cô đơn suốt đời hiện ra trong đầu chị.

Cũng như chị Phương, nỗi sợ con gái đi vào vết xe đổ của mẹ khiến chị Lan, 41 tuổi, mất ăn mất ngủ. Lan cũng là người đàn bà có nhan sắc, ly dị chồng khi con trai lên 8, con gái lên 5. Đứa con lớn đi theo bố vào TP HCM, còn con gái út ở với mẹ. Thương con, không muốn nó chịu cảnh "con anh, con em", lại biết rằng phụ nữ ly hôn lại đèo bòng con cái như mình khó tìm được cuộc hôn nhân thứ hai hạnh phúc nên chị Lan quyết định ở vậy.

Tuy nhiên ở tuổi còn quá trẻ, chị không thể "khép chặt phòng the", mà luôn có đàn ông trong cuộc sống của mình. "Người yêu" của chị già có, trẻ có, giàu nghèo đều có, bồ giàu thì tặng chì tiền bạc, xe cộ, nữ trang, bồ nghèo thì được chị giúp đỡ về kinh tế...

Dĩ nhiên trong số người tình của chị Lan có không ít đàn ông có vợ, hoặc có bạn gái lâu năm. Vì thế đã không ít lần chị bị đánh ghen, thậm chí có những vụ ầm ĩ cả khu phố. Vốn là người đàn bà ghê gớm, chị vượt qua tất cả mà chẳng phải chịu "thương tích" gì nhiều.

Mặc dù nổi tiếng về mức độ dày dạn tình trường như vậy, chị Lan lại mong mỏi một cuộc sống chuẩn mực, bình yên cho con gái mình. Chị cố gắng hướng cho con chú tâm học hành, luyện nữ công gia chánh, chơi với những người bạn ngoan hiền, giản dị, và sau này làm một người vợ tốt. 

Thế nhưng, con gái chị hừ hồi học lớp 8 đã có xu hướng thích ăn diện, giao du với những bạn bè ăn chơi sành điệu, và chưa gì đã học đòi yêu đương. Chị Lan hoảng sợ khi thấy con ở tuổi 16 đã trang điểm rất đậm, thích ăn mặc khêu gợi chụp hình, và có bạn trai. Sợ hơn nữa là chỉ trong vòng mấy tháng, chị đã thấy con hai lần có bạn trai mới, ai cũng "nhìn đã thấy không có bảo hành". 

"Mẹ có tư cách gì dạy con đoan trang?"

Tự nhắc mình phải kiềm chế kẻo hỏng việc, chị Phương cố gắng nhẹ nhàng lân la hỏi chuyện con gái, bóng gió khuyên con tập trung vào học hành, đừng yêu đương quá sớm kẻo hỏng hết tiền đồ. Nhưng cô bé Hân khôn ngoan biết thừa mục đích của những "câu chuyện tâm tình" này nên chỉ vâng dạ mà chẳng chia sẻ gì hết. Lâu dần mất hết kiên nhẫn, chị Phương nói thằng: "Mẹ cấm con yêu cái thằng đó. Mà cũng không được yêu thằng nào hết. Phải đỗ đại học đã". 

Nhưng Hân là đứa con gái cứng đầu cứng cổ. Cô bé vặn lại mẹ rằng "cái thằng đó" có điểm gì không được không để con còn bảo anh ấy khắc phục, rằng con lớn rồi, Juliet yêu Romeo cũng chỉ ở tầm tuổi con thôi, sao cô ta lại được ca ngợi thế... 


"Mẹ toàn cặp bồ, sao lại cấm con yêu?"
"Mẹ toàn cặp bồ, sao lại cấm con yêu?"
Mặc kệ con gái lý sự, nỗi sợ con "trót dại" khiến chị Phương ra sức kiểm soát giờ giấc, việc đi về của con gái, đồng thời yêu cầu Hân phải giữ mình, không được cho bạn trai "đi quá giới hạn". Thế mà chỉ ít lâu sau, chị đã đọc trộm được trên màn hình máy tính chưa kịp tắt của con gái, khi cô bé vào nhà tắm, những dòng chat từ chàng trai kia, nói về những cuộc ái ân tuyệt vời giữa họ. 

Người mẹ vừa đau khổ và giận dữ, trút lên con gái những lời mắng nhiếc nặng nề. Hân cũng giận dữ không kém. Cô bé nói: "Mẹ cặp bồ với hết người này với người khác, sao lại cấm con yêu. Tình yêu của con còn trong sáng hơn mẹ, chân thành hơn mẹ nhiều". Vung một cái tát vào má con gái, chị Phương ngồi phịch xuống sàn, biết mình hoàn toàn bất lực. Chị chỉ muốn bảo vệ con, nhưng những gì diễn ra trong cuộc đời chị khiến đứa con chẳng thể vâng lời, ít nhất là trong chuyện này.

Chị Lan cũng vậy, thấy con mới tí tuổi đã nay yêu anh này, mai yêu anh khác, chị rất sợ cuộc đời con sau này cũng dang dở, đa đoan, tai tiếng như mình nên hết tỉ tê khuyên giải đến nghiêm khắc cấm đoán. Nhưng cô con gái đều để ngoài tai. Chị biết con gái mình đã có quan hệ tình dục, cô bé thậm chí còn chẳng chối điều đó khi mẹ tra hỏi. 

Cố nén giận, chị Lan định tư vấn về giới tình, sức khỏe sinh sản cho con, nhưng mới bắt đầu nói đến tác hại của mang thai ngoài ý muốn và bệnh lây qua đường tình dục thì con bé đã gạt phắt: "Thôi khỏi đi mẹ, trên mạng có đầy. Có khi con còn thạo hơn mẹ ấy".

Đến đây thì bà mẹ hết kiềm chế nổi. Chị mắng con là đồ hư hỏng, mất nết, xấu xa... Cô bé nhún vai ra vẻ bất cần, vớ lấy tai nghe của máy nghe nhạc ấn vào tai, chân bắt đầu nhún nhảy. Chị Lan điên tiết giật lấy ném vào tưởng, đang định đánh cho con gái một trận thì cô bé gào lên: "Đủ rồi đấy. Con không nhịn mẹ được nữa đâu. Mẹ lấy tư cách gì mà dạy con phải đoan trang đứng đắn, tư cách gì mà bảo con hư hỏng này nọ? Mẹ xem lại mẹ đi".

Lời nói của con như dao đâm vào ngực, khiến người mẹ chỉ còn biết khóc. Chị biết rằng những lời khuyên răn hay mắng chửi lúc này chẳng có tác dụng gì với con bé, bởi nó đã có chính kiến, và đã có thành kiến sâu sắc về mẹ. Đây là lần đầu tiên chị thực sự cảm thấy hối tiếc vì cách yêu đương của mình. Chị vẫn nghĩ, đó là chuyện riêng của mình, chẳng ảnh hưởng đến ai, đâu ngờ chính con gái là người bị ảnh hưởng đầu tiên.
Nguồn: yume

Chat sex lừa hàng trăm triệu đồng

Nguyễn Ngọc Tuấn đã lập nhiều tài khoản Yahoo mang tên nữ giới rồi tải lên mạng các đoạn phim sex để lừa tiền những người ham chat sex.

Chat sex lừa hàng trăm triệu đồng
Chat sex lừa hàng trăm triệu đồng
Những dòng "chat sex" của Tuấn với bạn chat

Chiều 5-7, Cơ quan CSĐT Công an quận Sơn Trà – TP Đà Nẵng, cho biết đang mở rộng điều tra vụ án "Sử dụng mạng internet, mạng viễn thông, thiết bị kỹ thuật số để lừa đảo chiếm đoạt tài sản".

Theo điều tra, từ tháng 6-2012 đến cuối tháng 5-2013, Nguyễn Ngọc Tuấn (SN 1994, trú phường Phước Mỹ, quận Sơn Trà) tạo những tài khoản Yahoo có tên gọi của nữ giới rồi sử dụng một phần mềm tạo webcam giả, sau đó tải các đoạn clip sex trên mạng về để lừa “chat sex”.

Tuấn lên mạng lừa những người có nhu cầu "chat sex" nạp tiền vào tài khoản Yahoo, tài khoản game bằng cách nhập mã số, số seri thẻ cào di động hoặc card game của Công ty VTC phát hành. Nếu Tuấn nhận được số tiền 500.000 đồng thì bạn chat sẽ xem được “phần trên”, với số tiền 1 triệu mới có thể xem “phần dưới” (thực ra bạn chat chỉ xem được những hình ảnh giả do Tuấn tạo ra).

Tại cơ quan Công an quận Sơn Trà, Tuấn khai nhận trong vòng chưa đầy 1 năm đã lừa đảo, chiếm đoạt hơn 182 triệu đồng. Trong đó, Tuấn khai chỉ trong tháng 5-2013 đã làm quen và lừa đảo một phụ nữ với số tiền hơn 50 triệu đồng.

Công an quận Sơn Trà thông báo những ai là nạn nhân của Tuấn hãy đến liên hệ tại Công an quận Sơn Trà (216 Nguyễn Công Trứ, phường An Hải Đông, quận Sơn Trà) để cung cấp thêm thông tin.
Nguồn: yume

Chủ Nhật, 9 tháng 6, 2013

Nghịch tử sát hại cả nhà giữa đêm

Nghĩ mình bị HIV - AIDS, Trần Quang Hải ngày ngày vùi mình trong lo lắng, hoảng loạn. Không chịu được sự dày vò, giữa đêm khuya thanh vắng, hắn điên cuồng trút đi những áp lực bằng “mưa dao” lên chính cha, mẹ và em ruột. Vụ án chấn động ở miền quê ngoại thành Hà Nội khiến dư luận bàng hoàng và để lại nỗi day dứt khôn nguôi trong lòng người cha gần trọn đời lo lắng cho con vừa may mắt thoát chết.

Sát hại cả nhà để không phải đau khổ

Những cơn mưa giông ập đến làm cho con đường về đội 4, thôn Bột Xuyên, huyện Mỹ Đức, Hà Nội thêm lầy lội. Trên những khuôn mặt sạm đen vì mưa nắng, những người dân nơi đây vẫn chưa nguôi phẫn nộ về sự việc xảy ra tại ngôi nhà nhỏ của gia đình ông Trần Quang Sáng (SN 1969), ở cuối thôn. Dù đã gần một tuần trôi qua, nhưng từ con đường làng đến các ngõ nhỏ, người ta vẫn râm ran bàn tán chuyện nghịch tử Trần Quang Hải (SN 1994), con ông Sáng giữa đêm khuya ra tay sát hại cả nhà rồi tự đâm vào bụng mình tự sát.

Ông Trần Quang Sáng tại bệnh viện 103, “luôn mở lòng đón con về nhà”. (Ảnh: Văn Nguyễn)
Đêm 22/5, cũng như những đêm khác, ở vùng quê thuần nông này cứ khoảng 22h, nhiều gia đình đã tắt điện lên giường đi ngủ. Đang thiu thiu giấc, người ta giật bắn mình khi nghe tiếng la thất thanh từ gia đình ông Sáng. Hàng xóm láng giềng tối lửa tắt đèn có nhau, những người đàn ông nhanh chân chỉ kịp vơ lấy cái đèn chạy sang nhà ông Sáng, người nhanh miệng con kêu “cướp, giết”. Cả đội 4 nháo nhào đổ dồn về phía những tiếng la hét thảm thiết.

Khi cánh cổng được đạp tung ra, một cảnh tượng hãi hùng đập vào mắt những người hàng xóm tốt bụng. Máu me bê bết, Trần Quang Hưng (SN 1998), con út của ông Sáng, đang nằm thoi thóp, người dưới sân, chân trên thềm, miệng thều thào đứt quãng “cứu nhà cháu với, bố mẹ, anh trai cháu với”. Bên trong nhà, ông Trần Quang Sáng và bà Nguyễn Thị Thắm (SN 1971) cùng Trần Quang Hải nằm trên vũng máu, mặt mũi xanh xao, tím tái.

Sau vài giây hoảng hốt bất ngờ, mọi người vội sơ cứu rồi đưa ông Sáng cùng vợ, con đi cấp cứu tại bệnh viện 103. Mấy thanh niên có mặt lúc đó còn tỏa ra khắp nhà tìm xem sát thủ ra tay tàn độc ẩn nấp ở đâu. Nhà sát vách cũng là anh họ của ông Sáng, ông Trần Quang Thủ, không hiểu nổi chuyện gì đã xảy ra với nhà em trai mình. Ông Thủ chua xót: “Cả đời tôi chưa thấy chú Sáng mâu thuẫn hay điều tiếng với ai. Tuy nghèo khó, nhưng gia đình chú ấy sống hiền lành, chăm chỉ làm ăn nên rất được lòng bà con hàng xóm. Vậy mà nay, cả nhà gặp đại họa. Nếu hôm ấy làng xóm đến muộn, không biết hôm nay, gia đình em tôi sẽ về đâu”.

Không lâu sau khi cơ quan CSĐT Công an huyện Mỹ Đức tiến hành điều tra vụ việc, nỗi đau nơi những người thân gia đình ông Sáng càng nhân lên gấp bội. Bởi một lẽ, chẳng ai ngờ theo thông tin ban đầu từ cơ quan Công an, hung thủ vụ án kinh hoàng này không ai khác lại chính là đứa con đầu lòng của nạn nhân, nghịch tử Trần Quang Hải.

Đêm đó, Hải đang ngủ trong buồng cùng với Trần Quang Hưng. Nửa đêm tỉnh dậy, gã đi xuống bếp lấy con dao bầu, rồi không nói một lời, Hải bất ngờ đâm vào bụng em trai mình khi Hưng đang say giấc. Hưng không kịp kêu lên một tiếng, Hải lao ra phòng khách, lúc đó ông Sáng đang ngồi xem ti vi, “nghịch tử” lạnh lùng đâm 3 nhát vào người cha sinh ra mình. Nghe thấy tiếng thét của chồng, bà Thắm từ phòng riêng của hai vợ chồng chạy ra thì bị Hải đâm 4 nhát vào lưng. Sau khi xuống tay với cả nhà, Hải cũng tự đâm vào bụng mình. Bà Phương Thị Hoa (SN 1973) ngụ cùng Đội 4 nhớ lại: “Dù mất nhiều máu, nhưng Hải vẫn còn tỉnh táo. Lúc cho Hải lên xe cứu thương, nó giàn giụa nước mắt nói với mọi người: Cháu hận vì bị HIV nên cho cả nhà cùng chết để không ai phải đau khổ”.

Trong quá trình lưu lại thôn Bột Xuyên tìm hiểu sự việc, chúng tôi cũng được người dân nơi đây cho biết gia đình ông Sáng trước nay luôn sống hạnh phúc thuận hòa yêu thương nhau. Nhiều năm liền, nhà ông Sáng là gia đình văn hóa. Trong đợt xây dựng nông thôn mới, hộ nhà ông cũng được coi là hình mẫu điểm của làng Bột Xuyên. Vì thế, dù có giàu trí tưởng tượng đến mấy, người ta cũng không dám nghĩ Hải lại là hung thủ đâm cha, chém mẹ hạ sát em trai. Ông Nguyễn Văn Giới (bí thư chi bộ thôn Bột Xuyên - PV) cho biết: “Nhà nghèo nên Hải chỉ học hết cấp 2 thì nghỉ. Nó đi làm cho một xưởng mộc ở huyện Gia Lâm, hàng tháng vẫn gửi tiền về cho bố mẹ. So với thanh niên trong làng, Hải khá hiền lành, không chơi bời nghịch ngợm dính vào tiền án tiền sự”.

Chú của Hải, anh Trần Quang Tuấn cho biết: “trước hôm xảy ra sự việc ít lâu, Hải có về nhà chơi, nhắn gặp tôi tâm sự. Hải kể một lần say rượu nó bị bạn rủ rê đi nhà nghỉ với gái mại dâm và bị nhiễm HIV. Tôi đã đưa nó đi xét nghiệm, kết quả âm tính nhưng nó vẫn không tin”.

“Cá chuối đắm đuối vì con”

Được sự cứu giúp tận tình của các bác sĩ bệnh viện 103, hiện tại, những người trong gia đình ông Sáng đã qua cơn nguy kịch, sức khỏe đang dần phục hồi. Nằm trên giường bệnh, sắc mặt ông Sáng không còn quá nhợt nhạt, nhưng bên trên gò má nhăn nheo, đôi mắt u buồn rơm rớm nước. Những chuyện xảy ra với gia đình ông như một cơn ác mộng, hình ảnh người con hiếu thảo mặt đằng đằng sát khí chém không thương tiếc lên máu mủ ruột già vẫn chưa thôi ám ảnh tâm trí ông. Nhớ lại đêm định mệnh ấy, những vết thương trong người ông lại như rỉ máu buốt nhói.

Ông Thủ vẫn chưa hết bàng hoàng khi kể lại sự việc.
Nhưng dù đau đớn là thế, ông vẫn thương đứa nghịch tử đã gây nên chuyện tày trời. Trò chuyện cùng PV báo GĐ&XH Cuối tuần, ông Hải không có, dù chỉ một lời oán hận người con sống cạn tình bạc nghĩa mà chỉ thấy xót xa. Ông bảo Hải hành động điên loạn đâm chém cả nhà như vậy một phần trách nhiệm thuộc về ông. Người đàn ông đang bị bệnh men gan cao nghẹn giọng: “Tôi không làm tròn trách nhiệm một người làm cha, làm chủ gia đình. Không chăm sóc, nuôi dạy Hải đàng hoàng, nó phải bỏ học đi làm thê nuôi cả nhà. Vì không được ăn học như người ta, nên nó không đủ tỉnh táo làm chủ trước những cám dỗ của xã hội”.

Câu chuyện giữa chúng tôi và ông Hải cứ thế trôi đi, rồi lại ngắt quãng bởi những giọt nước mắt. Ông kể trước hôm xảy ra sự việc đau lòng trên khoảng 2 tuần, Hải từ trên chỗ làm về nhà trong tâm trạng chán nản mệt mỏi. Ông gặng hỏi nhưng Hải không nói chỉ thở dài, ông không hỏi thêm mà tự mình tìm hiểu nguyên nhân. Ông Sáng như rụng rời chân tay khi nghe em họ là Trần Quang Tuấn kể lại chuyện Hải quan hệ với gái làng chơi. Dù có kết xét nghiệm là không bị phơi nhiễm HIV, nhưng Hải vẫn chưa yên tâm. Lên Gia Lâm làm, Hải lại đến gặp bác sĩ, các bác sĩ tư vấn cho Hải từ lúc quan hệ tình dục phải đến 3 tháng sau xét nghiệm mới biết có kết quả chuẩn nhất.

Ông Sáng kể tiếp: “Khi nghe các bác sĩ tư vấn vậy Hải bỏ làm về nhà. Nó bảo nó bị nhiễm HIV. Hai bên háng nó nổi mụn nhọt, bạn bè làm cùng nó nói nó dính “ết”, cứ trêu đùa và xa lánh nó. Tôi cũng chẳng biết con “ết” con “ót” nó như thế nào, lây nhiễm ra sao để cho nó một lời khuyên”. Theo ông Sáng, một tuần trước khi “xuống tay” tàn nhẫn định sát hại cả nhà, tinh thần của Hải hoảng loạn: “Cả tuần trời, nó không ăn không ngủ, tâm trạng lúc nào cũng bất an lo lắng, sợ sệt, hoảng hốt. Nó hay giật mình và có những suy nghĩ tiêu cực. Thậm chí, nó còn mặc nhầm cả quần của mẹ nó mà cứ bảo quần mình”. Đang kể đến đây, ông lấy tay lau vội những giọt nước mắt.

“Cha mẹ nào mà chẳng hết lòng con cái, Hải chưa một lần khiến cho vợ chồng tôi phải phiền muộn . Chỉ vì trầm cảm nặng vì lo lắng bị nhiễm HIV, nên nó mới hành động dại dột như vậy thôi”, ông sáng nói về hành động đâm chém cả nhà của Hải.
(24h.com.vn)

Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013

"Gái gọi" sinh viên: Tan trường là… lên giường

Đa phần các cô cave sinh viên khi bị bắt đều đổ lỗi cho hoàn cảnh nhà nghèo nên phải đi làm thêm kiếm tiền.

Cave sinh viên đang là vấn đề nhức nhối của toàn xã hội (Ảnh minh họa)

Tan trường là... lên giường

Con nhà nghèo, lên Hà Nội trọ học, thiếu tiền ăn tiêu, những cô sinh viên đó sẵn sàng kiếm việc làm thêm bằng... “vốn tự có”, để rồi sau đó phải bẽ bàng khi bị công an bắt quả tang khi đang phục vụ khách.

Vừa qua, Công an quận Đống Đa, Hà Nội bất ngờ kiểm tra hành chính khách sạn Vân Nam (26 đường Láng, Đống Đa, Hà Nội), phát hiện ở phòng 704 có một nam hai nữ, phòng 705 có một nam và một nữ đang có hành vi mua bán dâm.

Tại cơ quan điều tra, gái bán dâm khai nhận được hai “má mì” Nguyễn Thị Bích Phượng (SN 1969, nguyên quán ở Thái Nguyên, trú tại tổ 28, phường Đại Kim, Hoàng Mai, Hà Nội) và Hán Thị Nguyệt (SN 1993, ở Tam Nông, Phú Thọ) môi giới đi khách. 

Điều đáng nói, 2 trong số các cô gái bán dâm đều là sinh viên. Tại Công an quận Đống Đa, chiều 23/5, các cô sinh viên vừa bị bắt quả tang đang “chiều khách” ở khách sạn Vân Nam (26 đường Láng, Đống Đa, Hà Nội) bẽ bàng cúi gằm mặt xuống đất.

Đều xinh xắn, mang gương mặt của kẻ trí thức, giờ đây các cô có hối hận cũng đã là quá muộn khi sẵn sàng đi “làm thêm” sau giờ tan học.

Nước da trắng mịn, gương mặt hài hòa, xinh xắn, Nguyễn Thị A. (SN 1990, quê Phú Thọ), đang là sinh viên năm thứ hai một trường nghệ thuật ở Hà Nội cho biết, cũng vì cảnh nghèo mà cô chấp nhận “làm thêm” để có tiền ăn học.

Con nhà nghèo, bố mẹ quanh năm suốt tháng chỉ biết bán mặt cho đất, A. trở thành niềm tự hào của cha mẹ khi trong số ba chị em gái, chỉ có A. là xinh xắn, được học hành đến nơi đến chốn.

Trong thời gian trọ học ở Hà Nội, nhà nghèo, không được bố mẹ chu cấp đủ tiền ăn học như các bạn, A. bắt đầu chán nản, và khi được gọi “đi chơi”, A. đã sẵn sàng chấp nhận “chiều lòng” những người đàn ông lạ lẫm để có tiền sinh hoạt.

Chiều 22/5, nhận được điện thoại của bạn rủ “đi chơi”. Hiểu rõ “đi chơi” tức là đi khách, A. lao vội ra chỗ hẹn ở khách sạn Vân Nam vì được hứa sau khi “chiều khách” sẽ được nhận 1 triệu đồng. Nhưng ngay hôm đó, cô bị công an ập vào bắt quả tang.

A. lý giải cho việc “đi khách” của mình là do: “Bố mẹ nghèo không chu cấp cho tiền ăn học nên hàng ngày em phải làm việc ở một quán ăn vào buổi chiều sau giờ tan học. Từ 18 giờ đến 23 giờ, em tiếp tục “làm thêm” bằng việc đi khách nếu có người gọi”.

Cùng hoàn cảnh là sinh viên nghèo như A. là cô sinh viên tên T., cũng nại ra lý do hoàn cảnh khó khăn nên mới phải hành nghề “gái gọi”. Đã có lần cô sinh viên này chủ động gọi cho một “má mì” nói rằng: “Chị có khách thì gọi cho em nhé, em đang thiếu tiền”.

Thương hiệu “cave sinh viên”

Đời sống ngày càng đi lên, khi hầu bao của những vị khách làng chơi ngày càng rủng rỉnh và họ đã quá nhàm chán với những tụ điểm mại dâm nhớp nháp, tất yếu họ sẽ tìm đến những thú vui mới, hấp dẫn hơn và cao sang hơn.

Thay vì chọn những cô gái mại dâm xếp hàng lũ lượt ở các “phố đèn đỏ” hay những con ngõ “sung sướng” khét tiếng thì giờ đây họ chỉ việc ngồi nhà, nhấc máy alo và nhờ những tay tú ông, tú bà mối lái cho một cô gái gọi nhưng được cộp mác “sinh viên”.

Nhiều nữ sinh đang còn ngồi trên ghế nhà trường, nhưng vì mải ăn chơi đua đòi hoặc vì hoàn cảnh đưa đẩy, không giữ được mình đã nhắm mắt đưa chân vào các ổ mại dâm và trở thành gái bán dâm chuyên nghiệp.

Khác với tầng lớp mại dâm theo lối “nông dân”, những cô gái sinh viên khi đã trở thành gái bán dâm chuyên nghiệp, thì cái thẻ sinh viên dường như là một tấm “thông hành” để khách làng chơi có cảm giác mình được “lên mây” với một trí thức.

Khách làng chơi nhiều người không ngại bỏ công săn lùng để được thưởng thức thứ “hàng hiếm” đó.

Một sinh viên làm gái gọi thì thu nhập hàng tháng lên đến cả chục triệu đồng nếu “quan hệ” tốt với các má mì, các nhà nghỉ, khách sạn, bởi đây là “khẩu vị ưa chuộng” của khách mua dâm lắm tiền.

Gái gọi sinh viên bao giờ cũng có cái “chất” hơn từ cách nói năng, cử chỉ, điệu bộ không bỗ bã, bốp chát như gái bán dâm thuộc dạng ít học hay thất học. Có lẽ vì “phần học thức” cao hơn ấy mà “gái gọi sinh viên” trở thành “thương hiệu cao cấp”.

Các cô gái gọi đang là sinh viên thường không bao giờ xuất hiện ở ngoài đường để chờ khách, thường ít ai biết rằng ngoài thời gian đi học, họ còn kiêm thêm nghề “đi khách”.

Để có thể kiếm được những cave sinh viên thuộc dạng “hoa khôi” vừa có tài vừa có sắc, không chỉ cần có nhiều tiền mà cũng cần sự quen biết, mối lái kỹ càng mới có thể “gọi” được.

Kết cục buồn (ảnh minh họa)

Những kết cục buồn của những sinh viên kiếp cave

Cuộc vui nào cũng có lúc tàn. Chỉ có điều, kết cục của những sinh viên mang kiếp cave thường luôn không có hậu.

Có cô vì học kém mà phải nghỉ học và trượt dài thành cave chuyên nghiệp.

Có cô chấm dứt mác sinh viên bằng những ngày trong trại cải tạo.

Có cô bị đánh ghen te tua, mất cả nhan sắc để hành nghề.

Có cô nhiễm đủ loại bệnh lây lan qua đường tình dục.

Có cô bị cưỡng hiếp tập thể…

Rất rất nhiều kết cục không có hậu đã được báo chí cũng như xã hội cảnh báo nhưng sức hấp dẫn của một công việc nhàn hạ, nhiều tiền vẫn cứ như ánh đèn khiến các cô sinh viên hám tiền như những con thiêu thân lao vào mà không cần biết đến hậu quả.

Chỉ khi đã ở tận cuối con đường, những cô sinh viên từng là niềm hy vọng, tự hào của cả gia đình mới nhỏ những giọt nước mắt ân hận thì đã quá muộn.
Nguồn: tinmoi

Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2013

Gái gọi sinh viên khó bỏ nghề vì trót nghiện

Tự nhủ chỉ làm cave đến khi đỡ khó khăn thì bỏ, nhưng đến lúc muốn thoát mới thấy không dễ.

Những kết cục buồn cho nữ sinh viên (Ảnh minh họa).
Những kết cục buồn cho nữ sinh viên (Ảnh minh họa).
Trót nghiện đi khách

Đó là lời tâm sự của Linh (sinh viên một trường đại học ở quận 3, TP.HCM). Trong một lần đi xe buýt, Linh vô tình quen biết với một quý bà sang trọng. Chính quý bà ấy đã dẫn dắt Linh vào nghề khi chỉ mới là sinh viên năm nhất.

Linh tâm sự: “Lúc mới đi khách lần đầu tôi thấy rất sợ và lo lắng, nhưng về sau tôi lại có cảm giác yêu nghề. Cứ hôm nào không đi khách là tôi lại thấy chán. Khi tốt nghiệp, tôi xin việc đi làm bình thường như những bạn khác nhưng được một thời gian tôi lại bỏ việc. Tự nhiên chân lại về lối cũ”.Cũng như Linh, Xuân Anh đã từng là một gái gọi sinh viên có nhiều khách quen quận Bình Thạnh, TP.HCM. Sau khi ra trường, cô đã rũ sạch quá khứ, xin làm kế toán cho một công ty kinh doanh nội thất, và đã có người yêu.

Cô thở phào nhẹ nhõm vì có thể bắt đầu một cuộc sống mới. Thế nhưng bất chợt một hôm cô tình cờ gặp lại khách hàng cũ của mình, và chuyện gì đến cũng phải đến.

Xuân Anh không thể cưỡng lại đề nghị rất sộp của anh ta nên đã nhận lời “vui vẻ” với nhau. Cứ như vậy, cô và anh ta gặp nhau thường xuyên hơn. Anh ta vẫn trả tiền đều đặn, thậm chí nhiều hơn ngày xưa khi cô còn là sinh viên. Chỉ cần vài hôm là đã đủ bằng số tiền cô đi làm cả tháng. Giờ cô vẫn đang cố giấu người yêu của mình nhưng không biết có thể giấu đến bao giờ.

Quá khứ không buông tha

Hầu như gái gọi sinh viên nào cũng muốn thay đổi cuộc sống sau khi tốt nghiệp. Nhiều cô cho rằng đây là nghề tạm bợ nhàn hạ để có thể vừa đi học vừa kiếm tiền chi tiêu. Sau khi tốt nghiệp ra trường, có những cô không nghiện sex, cũng không cần tiền nữa nhưng vẫn không thể thoát khỏi nghề.

Chi (sinh viên trường Đại học Đ.N, quận Hà Đông, Hà Nội) kể lại: “Tôi đã từng ngu ngốc nên mới bị mắc bẫy rồi dấn thân vào nghề này. Tôi đã cố thoát khỏi nó nhưng không thể. Tôi “đi khách” khoảng 1 năm là cảm thấy đã đủ tiền trang trải cho các năm học sắp tới nên tôi quyết định dừng lại. Nhưng trong số những người mà tôi đã từng “đi khách”, có một người đàn ông rất mê tôi. Mặc cho tôi van xin, ông ấy dọa sẽ cho cả trường biết chuyện tôi làm cave nếu tôi dám ngừng việc này. Tôi không biết tôi phải làm thế nào, nên đành cắn răng chịu đựng và chờ đợi đến lúc ra trường. Tôi sẽ chuyển đi nơi khác sống, có lẽ như vậy mới thoát khỏi”.

Nếu như Chi bị khách hàng ép tiếp tục thì Mai (sinh viên quận Thủ Đức, Tp. HCM) lại bị những người từng dẫn mối cho mình uy hiếp. “Tôi không sợ bị đuổi học nhưng lại sợ gia đình biết chuyện. Bố mẹ tôi vốn nghiêm khắc nên nếu chuyện này bị phát hiện, ông bà sẽ không chịu đựng nổi cú sốc này. Chính vì vậy mà tôi vẫn phải đi khách hàng ngày, dù tôi đã chán ngấy việc này. Bán thân xác của mình, tuổi trẻ của mình để cho kẻ khác chà đạp, với số tiền rẻ mạt lại còn bị bọn dắt mối ăn chặn đến hai phần ba. Quả thực quá cay đắng!”, Mai vừa khóc vừa nói.
Theo: Infonet.vn

Thứ Bảy, 25 tháng 5, 2013

Chuyện 'khoe tình yêu' của giới trẻ ngày nay

Teen thời nay yêu rất cởi mở. Sau vài lần rủ nhau đi chơi riêng là đến đoạn công khai trước bàn dân thiên hạ theo kiểu ta đây “có cặp rồi”.

Thử điểm qua xem các bạn làm những gì để bạn bè “lóa mắt” nhé.

Hôn hít, sờ sịt lộ thiên





Nếu ban đầu các bạn bẽn lẽn, sợ bị chọc thì chỉ ít bữa là hầu như cặp nào cũng muốn mang tình yêu mới ra khoe. Đến trường, chàng chở nàng, ôm nhau cứ như “yêu nhau từ kiếp trước”. Giờ ra chơi lại chọn gốc cây hay nơi nào có nhiều người tụ họp mà đứng sát vào nhau như mới bôi keo 502. Một bạn gái học lớp 10 mô tả rành rẽ như sau: đôi nào ngồi trên xe chưa sát rạt là “mới đi uống nước, còn đang thăm dò”. Đôi nào ôm cứng là hôn hít đủ kiểu, đôi nào xài tiền chung là “xong phim” rồi.

Ôi giời, bác sĩ nghe sao mà buồn trong lòng một ít (chứ không phải “chết trong lòng một ít” nhé). Ra công viên thì kể như các bạn “làm chủ”, mặc kệ cô bác đi dạo, các bạn cứ hồn nhiên ôm cứng nhau mà “thơm”. Có khi không chỉ đơn thuần hai “hôn thủ” khóa môi nhau, thường thì bạn trai không bỏ lỡ thời cơ thấy bạn gái thoải mái bèn “cải thiện tay” ở những vị trí nhạy cảm. Cái cách đụng chạm như vậy giữa thanh thiên bạch nhật được các bạn cho là “thoáng, hiện đại và chả việc gì phải giấu diếm”.

Đụng sâu hơn





Va chạm cơ thể khiến cả hai đều ham muốn chứ không chỉ là bạn trai. Có trường hợp chính bạn gái đề nghị đi nhà trọ để “làm chuyện đó”. Khi tôi hỏi “sao dại dột quá vậy”, bạn trả lời “em nghĩ đó là cách giữ chặt người yêu”. Bạn trai nghĩ khác, đa số sau khi “ăn trái cấm” lại cho là bạn gái mình “sao dễ thế” chả cần ép buộc, thuyết phục gì mà cứ “cho” thoải mái. Bảo đảm sau này hầu hết các chàng sẽ bỏ bạn gái ôm nỗi buồn mênh mông... Còn những bạn gái được đề nghị “đến nhà trọ tâm sự” thì “em nghĩ đó là cách thể hiện tình yêu”.

Đây là lời biện hộ sau khi cuộc “yêu” hạ màn, còn lúc đó sự ham muốn đã dắt bạn đi khiến bạn mê muội. Yêu mà đồng nghĩa với tình dục chỉ xảy ra khi bạn đã cầm tờ giấy kết hôn, chứ dễ dãi như vậy sẽ bị coi thường. Vậy thì có nên sẵn sàng để chàng ôm hôn, sờ soạng khi vừa mới có cảm xúc “thích người ta”? Xin các bạn đừng “tăng tốc” như thế bởi làm vậy là bạn đang “tự thiêu” không cần lửa đấy.

Lưu giữ "kỉ niệm"





Yêu rồi, bạn trai hoặc bạn gái còn tìm cách lưu trữ những giây phút nồng ấm trong cái alô để thỉnh thoảng xem lại. Không chỉ xem một mình, bạn trai còn post lên mạng để khoe “thành tích yêu”. Người ta sở dĩ phải mặc quần áo để che đi những gì riêng tư nhất thì một số bạn lại “công cộng hóa” chúng. Trong trường hợp này, một lần nữa, con gái từ lỗ tới lỗ! Con gái ơi, đừng dại dột đến thế! Thử hỏi, đến tuổi kết hôn liệu chàng trai nào dám cưới bạn (kể cả anh chàng trong clip). Chưa kể cha mẹ, anh em nhìn thấy chắc là shock nặng, còn bạn bè sẽ bàn tán đủ thứ. Những chuyện này là cấm kị, không bao giờ được làm.

Khi tình ra đi



Chúng ta cùng nhắm mắt tưởng tượng ra một ngày xấu trời chàng “đứt dây thần kinh yêu” với mình. Gặp bạn bè chúng hỏi “chàng của mi đâu”? Bạn đành trả lời “đá rồi”. Chàng trai lại khác, nếu có câu hỏi “ghệ của mi đâu?”, chàng sẽ nhếch mép và rằng “đùa tí thôi, hết rồi”. Đùa tới cỡ khám phá sạch trơn rồi đi khám phá tiếp những cô gái khác, bởi con trai là những chàng thợ săn, sau khi bắt được con mồi chàng phải đi săn tiếp, trừ khi có lệnh đóng cửa rừng! Đóng cửa rừng là muốn nói đến chuyện hôn nhân có giấy kết hôn, đám cưới đàng hoàng, đằng này teen làm gì đã đủ tuổi theo luật pháp.

Nguy hại hơn là nếu không có biện pháp bảo vệ thì bạn gái có thể mang bầu. Nếu bị ép về sống với nhau thì “vợ chồng trẻ con” lấy gì nuôi em bé, lúc yêu tưởng như anh là “nhất trên đời” nhưng anh lại chưa đủ điều kiện làm cha. Mâu thuẫn phát sinh và tan đàn xẻ nghé để lại một sinh linh, bằng chứng của thời nông nổi. Anh mà “đánh bài chuồn” thì nàng căm hận, ê chề, mất niềm tin ở cuộc sống. Nếu bạn thui thủi đến bệnh viện “xóa dấu vết” thì kí ức vẫn lên tiếng để bạn nhớ về “viên thuốc liều”. Có bạn uống “thuốc liều” nhiều lần rồi trở thành buông thả, sa vào ma túy, thậm chí làm nghề “bán vốn tự có”. Rốt cuộc làm xấu mặt cha mẹ, ông bà và cả dòng họ, bản thân mình thì không có tương lai. Kết cục của những cuộc tình đang thuở “mầm non” thường là như vậy. Xin các bạn gái hãy tỉnh táo!

Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013

Xót xa chuyện sinh viên “sống thử” rồi vứt con lay lắt cửa chùa


Làng sống thử

Chúng tôi tìm đến khu vực nhà trọ dày đặc, san sát ở “Làng đại học Thủ Đức”, nơi giáp ranh tỉnh Bình Dương và TPHCM. Nơi đây có nhiều sinh viên sống theo cặp, thuê nhà trọ “hú hí” sống thử. Sinh viên N.T.M (khoa Anh ngữ) cho biết: “Ở trọ được tự do, thích đi chơi đâu cũng được, không ai quản lý thời gian, chủ phòng trọ cho thuê thường vắng mặt, hàng tháng chỉ đến thu tiền”.

Khi chúng tôi đi ngang phòng trọ số 7, dừng chân nghe vụ cãi nhau lớn tiếng. Họ là một đôi sinh viên non choẹt, đang ghen tuông bởi cô gái chát chít với bạn trai cùng lớp, bị anh chàng phát hiện. Chiếc máy tính xách tay suýt tan tành vì cơn ghen. Hỏi thăm về một nữ sinh viên mà chúng tôi nghe đang mang thai, anh chàng đang cơn cáu gắt bảo: “Vào thẳng bên trong mà kiếm, ở đây biết bao nhiêu cặp sinh viên sống với nhau như vợ chồng, sinh con. Phải nói rõ họ tên trong trường, học khoa nào, năm mấy... may ra còn biết”. Anh chàng lớn tiếng rồi đóng sầm cửa lại, khi chúng tôi chưa kịp nói lời cảm ơn.
                                             

Một cặp sinh viên sống chung tại một phòng trọ ở “Làng đại học Thủ Đức”, TPHCM.

Dãy phòng như một trận đồ bát quái, khiến ai vào trong mà không hỏi đường thì dễ lạc lối. Chúng tôi gặp một đôi sinh viên trẻ đang tất bật bên ngăn bếp cùng những món thức ăn, chuẩn bị bữa cơm trưa tại phòng số 3. Đó là cặp đôi sinh viên N.T.A (21 tuổi, quê Bình Chánh, TPHCM; học năm 3, khoa Anh ngữ, Trường ĐH KHXH&NV, ĐH Quốc gia TPHCM) và T.T.Q.Nh (20 tuổi, sinh viên Trường Đại học Đồng Nai, ngành kế toán). Vừa thấy chúng tôi, A vội vàng chuyển những con khô mực đang phơi trước sân vào bên trong. Khép sơ cánh cửa, A tâm sự với chúng tôi trong vẻ ngại ngùng: “Nhà A ở huyện Bình Chánh cách trường không xa, ban đầu hết giờ học là về nhà, từ khi thấy nhiều sinh viên thuê phòng trọ ở ngoài, A xin gia đình đi ở trọ, khỏi về nhà. Nh là bạn gái, ghé chơi, có khi ở từ sáng đến tối về, cũng có khi ở 2-3 ngày…”.

Cách đó không xa, bà Nguyễn Thị Lan (57 tuổi, quê Quảng Ngãi, bán chè sát bên Đại học Quốc gia TPHCM) kể về chuyện của chính cháu ruột bà, cũng là sinh viên xa nhà và sống thử. Bà không thể nào quên được câu chuyện của cháu Ph, hiện là sinh viên năm cuối Trường Đại học Ngân hàng. Ph đã có một con trai năm nay vừa tròn 2 tuổi, ba mẹ nghèo, dốc hết sức lực kiếm tiền để nuôi hai đứa em Ph ăn học, giờ đây phải nuôi thêm cả con của Ph.

Năm 2010, cô sinh viên Ph quen một nam sinh viên học Trường Đại học Kiến trúc (TPHCM). Chàng sinh viên đẹp trai, con nhà giàu, khi thấy bạn bè ai cũng có cặp có đôi, chàng ta ngỏ ý làm quen Ph, nhiều lần đưa Ph đi chơi, mua sắm nhiều áo quần đẹp, săn sóc rất chu đáo, Ph đã phải lòng, những tưởng chàng ta đã yêu thật lòng nên “cho tất cả”. Khi hay tin Ph mang thai, chàng ta hiện nguyên hình là gã Sở Khanh, rồi “cao chạy xa bay” không một lần liên lạc. Ph đành phải xin trường bảo lưu lại 1 năm học để sinh con, sinh xong, Ph lại tiếp tục theo con đường học hành trong sự tủi nhục và lo toan mỗi ngày. Bà Lan nhắc lại chuyện cháu mình trong nỗi buồn rười rượi. Bà Lan cho biết thêm, hằng ngày ngồi bán chè, chứng kiến biết bao nhiêu cặp nam, nữ sinh viên ôm chằm quặp lấy nhau, họ đi đứng tự nhiên như vợ chồng, nếu vào dãy phòng trọ kế bên hông khu đất trống gần trường, còn biết bao nhiêu cặp sinh viên đang sống thử với nhau, có cả một số đã có cả em bé.

Đắng lòng những em bé bị bỏ rơi!


Chúng tôi tìm đến một “mái ấm” nằm trên địa bàn tỉnh Đồng Nai, nơi đã từng đón nhận, cưu mang hàng chục trường hợp do các bà mẹ là học sinh, sinh viên sau những lần sống thử rồi để lại những hệ lụy đáng buồn… Nơi đó đang nuôi nấng những sinh linh bé nhỏ, ngây thơ, trong sáng, nhưng lại là hậu quả đau lòng của những cuộc tình sống thử!
                                

 
 Sư Huệ Đức bế cháu bé con của một sinh viên bỏ rơi, cháu bị bệnh não úng thủy do “cha mẹ” dùng quá nhiều thuốc “đoạn tuyệt” với con mình!

“Mái ấm” nơi chúng tôi tìm đến là chùa Diệu Pháp, nơi đang cưu mang 19 bé được sinh ra từ tủi nhục, ê chề, từ số phận không may mắn, là sự ruồng bỏ của chính người cha, mẹ và gia đình bởi sự lầm lỡ đáng trách từ những cuộc tình sinh viên dang dở. Ngôi chùa nằm cách TPHCM khoảng 50km, tọa lạc tại ấp Tân Cang, xã Phước Tân, huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai, khuôn viên có diện tích rộng 3 mẫu, do sư Huệ Đức làm trụ trì. Chùa có 6 ni cô, hằng ngày luôn chăm sóc cho những mảnh đời bất hạnh. Từ năm 1983 đến nay, chùa “nhặt” được 67 đứa trẻ bị mẹ bỏ rơi nằm xung quanh nhà chùa, nuôi 102 đứa trẻ, 21 người khuyết tật và 19 trường hợp sinh viên mang bầu, sinh con xong, bỏ rơi con, chạy trốn trách nhiệm.

Gần đây nhất có bà mẹ tên Mơ, là sinh viên. Mơ đã “yêu” một người đàn ông tên N. Đến khi hay tin Mơ có thai, ông N tìm cách tránh né. Nghe tin ông N lập gia đình, làm đám cưới với một người phụ nữ khác, Mơ đau buồn, tự trách mình, nhiều lần tìm cách hủy hoại bào thai nhưng không thành. Trong người đang mang thai tháng thứ tư, sợ gia đình, bạn bè, người thân phát hiện, vòng bụng ngày mỗi lớn hơn. Mơ đành cuốn hành lý, giấu gia đình, tìm đến chùa Diệu Pháp, nhờ các ni sư cưu mang, giúp đỡ cả mẹ lẫn… con.

Qua 5 tháng sống nương tựa tại chùa, hằng ngày sư cô còn dạy thêm những buổi học văn hóa, học cách tịnh tâm, giúp cô sinh viên quên đi những tủi hận, bỏ đi những suy nghĩ phá thai. Đúng tháng ngày sinh nở, được mẹ tròn con vuông. Giờ đây, ngày chúng tôi gặp con của Mơ ở chùa, bé trai vừa tròn 1 tháng 3 ngày tuổi, rất kháu khỉnh, đôi mắt tròn xoe nhìn chúng tôi. Ai cũng cố quay đi nơi khác, giấu những giọt nước mắt tuôn dài, vì cứ nghĩ đến chuyện Mơ đã từng có ý định không công nhận sinh linh bé nhỏ này. Sau khi sinh nở, Mơ bỏ con đi mất biệt… Sư cô Huệ Đức đặt tên cho bé là Hồ Đức Diệu Bảo. Ngồi kể lại chuyện cho chúng tôi mà sư cô cứ trầm ngâm: “Thằng bé có gương mặt bầu bĩnh, dễ thương, thế nhưng mẹ nó sinh xong mới được 5 ngày, lại bỏ đi mất biệt, không liên lạc câu nào, cho đến tận hôm nay...”.

Một trường hợp khác, đó là nữ sinh viên tên N.T.Kh (quê ngoài Bắc), học ngành du lịch, lỡ lầm sống thử, phát hiện có thai, người yêu ruồng bỏ, bạn bè chê cười, phải chuyển sang học sư phạm mầm non tại một trường khác. Do nhiều lần Kh uống thuốc cố tình phá thai, nên đến lúc sinh nở, đứa trẻ bị ảnh hưởng các di chứng do thuốc để lại, cơ thể biến dạng, bị mắc chứng bệnh não úng thủy, khiến đầu bé rất to và dài, nhưng tay chân chỉ bé xíu. Các ni sư đặt tên khai sinh cho bé là Hồ Đức Diệu Hoa.

Vừa sinh xong 1 tháng, cô sinh viên Kh cũng bỏ con lại chùa rồi âm thầm ra đi, không một lời chia tay, ngoài lá thư để lại tại phòng. Trong thư, Kh kể lại cuộc đời sinh viên, những lần xa nhà, trót dại tin tưởng, sống thử để rồi phải mang bầu, đau khổ, đớn đau, song dại dột, Kh tìm cách uống thuốc phá bào thai nhưng lại trở thành một kẻ tội đồ, biến con mình thành dị dạng và bệnh tật. Gặp bé, chúng tôi không khỏi đau lòng, xót xa. Không biết ở một nơi nào đó, người mẹ, người cha của bé có ân hận hay không, hay lại lao vào những cuộc vui khác, mà không hề hay biết đứa con của họ đang sống từng giờ, từng phút trong đau đớn và bệnh tật do chính họ gây ra.

Sư Huệ Đức đưa chúng tôi vào thăm từng cháu. Tại đây, sư không kìm nổi nước mắt, sư kể: Đáng thương hơn, đó vào năm 2007, có một nữ học sinh mới vừa tròn 15 tuổi, mới chỉ học lớp 10 phổ thông, gia đình ba mẹ bỏ nhau, sống với bà ngoại, cảm thấy buồn tủi, không ai bên cạnh quản lý, nhiều lần ăn chơi, nữ học sinh này đã lỡ mang bầu, sau đó tìm đến nhà chùa nhờ sự cưu mang. Các sư tại chùa tận tình giúp đỡ nữ sinh này, cho đến ngày sinh nở, cũng vì uống thuốc phá thai quá nhiều lần, cuối cùng đứa trẻ sinh ra lại bị bệnh bại não, cháu bé có tên là Chà Và, sư làm giấy khai sinh cho bé tên là Hồ Đức Diệu Ân, nay bé được 5 tuổi. Sau 1 tháng sinh nở tại chùa, nữ sinh 15 tuổi này nói với sư là phải quay trở về quê để tiếp tục việc học hành. Từ đó đến nay, 5 năm rồi, chưa một lần mẹ của bé Diệu Ân liên lạc lại với nhà chùa - sư Huệ Đức tâm sự.

Nhiều trường hợp sinh viên đến chùa nhờ nương tựa, chờ ngày sinh nở. Khi sinh xong, các sư luôn khuyên các “bà mẹ” ở tiếp thêm vài tháng cho em bé được cứng cáp, được bú sữa mẹ, nhưng hầu hết là chỉ vừa sinh xong, các bà mẹ lặng lẽ trốn chạy. 19 cháu bé do các sinh viên, học sinh lầm lỡ sinh ra, thì 19 bà mẹ không một ai liên lạc để thăm con. Sư Hạnh Nghiêm cho biết: “Do vậy, các cháu như con của chùa, các sư cô cố gắng nuôi dạy cho các cháu học hành nên người từ nhỏ và sau này có ích cho xã hội…”. Là nỗi bất hạnh do cha mẹ chúng để lại, nhưng cũng là một điều may mắn cho các cháu, bởi sống tại “mái ấm”, hằng ngày các cháu vẫn được đến trường, được cô giáo đến chùa dạy thêm, có người của nhà chùa luôn đưa đón các cháu đi học, ra về bằng xe lam 4 bánh do các nhà hảo tâm giúp đỡ làm phương tiện đi lại cho các cháu.

“Các đứa trẻ nơi đây lớn lên, đi học, tự biết nhận thức, biết suy nghĩ. Từ khi chúng nhìn thấy các bạn cùng lớp có được mẹ cha, thấy các gia đình có đầy đủ một mái ấm đến chùa thắp nén nhang, các cháu nhìn rất đắm đuối. Tuy các cháu không nói ra, nhưng trong ánh mắt các cháu, tôi nhận thấy điều đó, các cháu đang ước mơ có mẹ và có cha” - sư Hạnh Nghiêm cho hay. 

Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2013

Đã bắt kẻ chặn đường nữ sinh, khoe 'của quý'

Hàng loạt nữ sinh bị ám ảnh vì liên tục bị một người bệnh hoạn đi theo, chặn đường rồi móc “của nợ” ra khoe.

Đã bắt kẻ chặn đường nữ sinh, khoe 'của quý'
Dân phòng Huỳnh Quốc Bảo kể lại vụ việc bắt được gã đàn ông bệnh
Ngày 9/5, lực lượng dân phòng phường Hiệp Thành, TP Thủ Dầu Một - Bình Dương cho biết vừa bắt giữ ông Nguyễn Trọng P., 45 tuổi, cư ngụ phường Hiệp Thành vì thường xuyên đi theo các nữ sinh viên trường Đại học Kinh tế Kỹ thuật Bình Dương để khoe "của quý".

Anh Huỳnh Quốc Bảo, dân phòng phường Hiệp Thành, cho biết, lực lượng dân phòng nhận được tin báo của các nữ sinh trường này về một người đàn ông gần 50 tuổi, thường xuyên đứng trước cổng KTX đợi nữ sinh ra rồi đi theo để “khoe hàng”.

Khoảng 11h, trưa 7/5, lực lượng dân phòng phát hiện một đối tượng khả nghi (đi xe Wave, cao hơn 1,6m, dáng gầy) đứng trước KTX Đại học Kinh tế Kỹ thuật Bình Dương nên tổ chức theo dõi. Khoảng 10 phút sau đó, thấy một nữ sinh đi ra, đối tượng này liền mở khóa quần rồi, móc “của nợ” ra, che lại bằng tà áo sơ mi.

Đến đoạn vắng, đối tượng lái xe bằng một tay, tay kia “cầm hàng” rồi gọi nữ sinh quay lại nhìn. Thấy cảnh tượng bệnh hoạn, nữ sinh hoảng sợ, bỏ chạy. Dân phòng nhanh chóng bắt gã đưa về công an phường.

Ông P. khai mình đã thực hiện hành vi trên hơn 10 lần với khoảng 20 nữ sinh ở KTX Đại học Kinh tế Kỹ thuật Bình Dương. Ông P. van nài lực lượng chức năng giữ kín chuyện này.

Theo anh Bảo, công an phường đã răn đe, xử phạt hành chính ông này.

Trao đổi với PV, một nữ sinh ngành Thư ký Văn phòng trường Đại học Kinh tế Kỹ thuật Bình Dương cho biết cách đây một tháng cô đã bị ông P. “tấn công” với cách thức như trên.

Anh Nguyễn Văn Thiện, bảo vệ KTX xác nhận anh từng chứng kiến một gã đang mặc ăn mặc đàng hoàng bỗng “tháo quần” trước nữ sinh ngay ở đoạn vắng thuộc đường số 8, trước KTX.
Nguồn: xahoi.com.vn