Thứ Bảy, 29 tháng 9, 2012

Thác Ba Tầng - Đăk Nông

Rời thị xã Gia Nghĩa, đi ngược quốc lộ 14 về hướng thành phố Buôn Ma Thuột (Đắk Lắk) chừng 10km là tới xã Quảng Thành, rồi theo con dốc thoai thoải đất đỏ xuống thêm 300m về phía thung lũng, du khách có thể nghe tiếng dội ầm ầm của thác nước Ba Tầng.

< Thác Ba Tầng... trước kia.

Tính vị trí thì thác Ba Tầng thuộc xã Đăk Nia, thị xã Gia Nghĩa, tỉnh Đăk Nông, cách thị trấn Gia Nghĩa khoảng 8km theo quốc lộ 14 ngược hướng về Buôn Ma Thuột.

Gọi là thác ba tầng bởi do cấu tạo của địa hình, dòng suối chảy đến đây đổ qua ba tầng đá nối tiếp nhau trước khi đến được lòng suối ở bên dưới. Ba tầng thác này nằm nối tiếp trong một chiều dài khoảng gần 40m.

Tầng thứ nhất không cao lắm, nước từ các tảng đá rơi xuống lòng thác từ độ cao hơn 1,5m. Cách tầng thác thứ nhất chừng 20m là tầng thác thứ hai. Ở tầng thác này, dòng nước suối xanh trong sau khi len lỏi giữa những tảng đá nằm kề nhau và từ độ cao khoảng 2m đã tràn xuống phía dưới tung bọt trắng xóa. Thác thứ ba là thác lớn nhất và là thác chính của cụm thác Ba Tầng. Ngọn thác chính này cao hơn 20m, ngày đêm ầm ào chảy giữa khung cảnh yên vắng của núi rừng và đổ tràn về hai bên bờ suối.

Ba Tầng thác không đều nhau, chính điều đó đã giữ được dáng vẻ tự nhiên và độc đáo cho thác. Bọt tung trắng xóa, sức gió và hơi nước từ thân dòng thác ào ra đánh bạt những khóm lau, sậy, lồ ô mọc chìa ra từ sườn đá bên cạnh.

Thác tạo thành dòng suối khá rộng, ven bờ có nhiều lùm cây cao tỏa bóng mát mà du khách có thể ngồi nghỉ ngơi ngắm cảnh dòng nước tuôn trào từ trên cao xuống trong âm vang của tiếng thác reo. Đứng dưới nhìn lên ta thấy hơi nước tỏa bay ra xung quanh như một lớp sương mù bao phủ ngọn thác mải miết reo vang muôn thuở giữa ngàn xanh.

Ngay từ xa, những âm vang của tiếng thác reo giữa núi rừng đã như một lời gọi mời lý thú, và khi đến gần thì trước mắt du khách là cả một vùng hơi nước mịt mù tựa như lớp sương dày bao phủ ngọn thác đã tạo cho thiên nhiên nơi đây vẻ huyễn hoặc hoang liêu. Với nhiều cây cao ven bờ tỏa bóng mát, lại có bãi đất rộng khá bằng phẳng, du khách có điều kiện ngắm nhìn dòng thác từ nhiều góc độ khác nhau và sẽ thú vị biết bao khi được cắm trại nghỉ dưỡng giữa thiên nhiên đại ngàn.

Quanh thác Ba Tầng có nhiều cây cổ thụ và có bãi đất rộng bằng phẳng, thoáng mát để cho du khách cắm trại, thư giãn khi đến thăm thắng cảnh này. Khách cũng có điều kiện ngắm nhìn dòng thác từ nhiều góc độ khác nhau và sẽ thú vị biết bao khi được cắm trại nghỉ dưỡng giữa thiên nhiên đại ngàn. Cùng với thác Diệu Thanh, thác Ba Tầng từng là điểm du lịch dã ngoại đầy thi vị của tỉnh Đắk Nông...

< Nhưng thác 3 Tầng trong mùa khô ngày nay...

Nhưng đó là chuyện mươi năm trước. Ngày nay, nhờ 'công lao trời bể' của thủy điện nên thác 3 tầng tại Đắk Nông chỉ còn lại vài nhúm nước le lói như thế này trong mùa khô. Chung quy: thủy điện xả nước thì 'Ba Tầng' mới được gọi là thác, còn thác Diệu Thanh thật đẹp ngày xưa cũng chả còn dấu vết gì.

Du lịch, GO! - Tổng hợp, ảnh internet

Hòn Bịp - Điệp Sơn

Hòn Bịp là tên gọi thôn Điệp Sơn, thuộc xã Vạn Thạnh, huyện Vạn Ninh. Hòn Bịp, nằm về hướng Đông Bắc của Thị trấn Vạn Giã, cách bờ khoảng 2km với hình dáng giống con nòng nọc đuôi hướng về Nam, trên đỉnh lởm chởm những dãy đá trắng. Dưới chân núi là làng Điệp Sơn thuộc xã Vạn Thạnh, huyện Vạn Ninh, với dăm ba chục nóc nhà, dân chúng căn bản làm rẫy và đánh cá.

Người ta cho rằng vài trăm năm trước, đảo có quá nhiều chim bìm bịp, những tiếng chim bìm bịp điểm canh thâu đêm suốt sáng nên dân địa phương gọi là hòn Bịp - tên ấy tồn tại cho đến ngày nay.

Thôn đảo Điệp Sơn là một dãy ba đảo, nằm gọn trong vịnh Vân Phong, trong đó lớn nhất là Hòn Bịp với chiều dài khoảng 2.3km, hòn Giữa và cuối cùng là hòn Đuốc - Ba hòn có doi cát nối liền tự nhiên. Trên đảo có cây cối lúp xúp, xung quanh có nhiều bãi cát trắng. Trung tâm Hòn Bịp là núi Điệp Sơn có chiều cao khoảng 130m phủ đầy cây rừng.
Dân đánh cá trong vùng đôi khi ghé vào đó lấy nước uống vì có mấy khe đá có nước ngọt quanh năm, hoặc vào đó phơi lưới, hoặc nấu ăn chốc lát.

< Từ Hòn Bịp nhìn về Vạn Giã.

Theo tác giả Trần Bình Tây: Không rõ vào thời gian nào, có một số ít người, đàn ông có, đàn bà có đến đó lập nghiệp. Họ có nước da ngăm ngăm đên, tái tái giống người Raglai, hoặc người Chàm (Chăm). Đặc biệt là đôi mắt họ trắng xác, họ rất ít nói. Thoạt đầu thấy họ dễ sợ lắm. Hoàn toàn họ không giống người Việt (Kinh) mình chút nào cả. Về sau, người ta mới đoán họ là dân chài lưới từ Indonesia, từ Singapore, từ Mã Lai hay từ Thái Lan... bị bão lụt trôi tấp vào đó và sanh sôi nảy nở thành làng xóm. Thuở ấy, người dân ở đất liền Vạn Ninh thường gọi họ là "Dân Đàng Hạ".

Đầu thập niên 30, quan huyện địa phương gọi tất cả cư dân ở hải đảo này vào ghi danh lập "Bộ Đinh" của làng. Quan huyện hỏi đàn ông trước, đàn bà sau ... (hầu hết đều mù chữ). Tên thì có mà Họ thì không một ai biết họ gì cả! Cuối cùng quan huyện mới bảo: "Thôi thì đàn ông lấy họ Đinh, đàn bà lấy họ Trần."

< Gỡ hào trên bãi biển để mưu sinh.

Còn tác giả Nguyễn Đình Tư thì viết: tại vùng Đầm Môn Hạ, thuộc xã Vạn Thạnh, quận Vạn Ninh, nằm trên bán đảo Bản Sơn trong vịnh Vân Phong, có một giòng người thiểu số mà dân địa phương gọi là người Hạ để phân biệt với người Thượng như sự giải thích của nhiều người. Sự thật người Hạ tức là người Hạ Châu một giống người từ bán đảo Mã Lai vượt biển tới đây làm nghề đánh cá rồi lưu cư ở đây cho tới bây giờ.

< Giải trí của thanh niên trên đảo.

Ngày nay họ đã Việt hóa hoàn toàn, duy chỉ còn 2 đặc điểm: một là không khiêng gánh mà đội trên đầu, hai là hễ sinh con trai thì đặt họ Đinh, sinh con gái thì đặt họ Trần.
Làng Điệp Sơn bây giờ có chừng vài trăm nhân khẩu, mọi sinh hoạt đều giống như người trong đất liền. Nhiều người ở Vạn Ninh đến khai thác Điệp Sơn để nuôi tôm hùm, tôm sếu (một loại tôm hùm ngắn càng).


< Bé trông em trên thôn đảo Hòn Điệp.

Để ra Hòn Bịp - Điệp Sơn, bạn có thể đi ghe từ thị trấn Vạn Giã. Ghe chạy về hướng Đông - Bắc tầm 30 phút là đến cầu đò của đảo. Điệp Sơn sẽ hiện ra trước mắt với những rặng dừa cao lớn với hàng trăm  năm tuổi đã và đang chứng kiến bao sự đổi thay của trời đất. Lẩn khuất dưới những bóng dừa là các ngôi nhà nhỏ nằm nép mình mặc cho thời gian trôi đi với bao sự đổi thay chậm rãi trong đời sống của người dân Điệp Sơn.

Năm 2005, thôn Điệp Sơn có 63 hộ với 312 nhân khẩu. Thôn chỉ có trường cấp 1, có chợ, điện chỉ có vài giờ trong ngày vì chạy máy phát.

Nuôi trồng thủy sản là một lợi thế của vùng biển đảo này. Nếu điều kiện giao thông với đất liền tốt hơn thì tiềm năng du lịch cũng có thể phát triển.

Du lịch, GO! tổng hợp, ảnh PhotoTamtay và nhiều nguồn khác.

Kiểm lâm giáp mặt rắn khổng lồ ở U Minh Hạ (kỳ 6)

Nhiều người cho rằng, chuyện rắn hổ mây là chuyện của bác Ba Phi. Người ta cũngcho rằng, chuyện rắn hổ mây do người dân kể chỉ là chuyện phóng đại, kể cho vui miệng.

Tuy nhiên, chuyện kể về rắn hổ mây của các kiểm lâm, đặc biệt là những kiểm lâm đáng kính, những người sống với rừng, hiểu biết rõ nhất về động thực vật trong cánh rừng họ quản lý, thì thực sự không thể không tin phần nào. Trong những ngày tìm hiểu về rắn khổng lồ ở U Minh Hạ, những câu chuyện kể của các kiểm lâm khiến chúng tôi đáng lưu tâm.

Chuyện rợn tóc gáy của kiểm lâm

< Ông Nguyễn Văn Thế, Giám đốc Vườn quốc gia U Minh Hạ vẫn chưa có duyên gặp rắn hổ mây khổng lồ.

Ở đại ngàn U Minh Hạ, có không ít kiểm lâm, thậm chí cả nhóm kiểm lâm đã từng giáp mặt rắn hổ mây khổng lồ. Trong số những cán bộ kiểm lâm đáng kính tận mắt hổ mây khổng lồ, có một nhân chứng sống là ông Chín Của, nguyên Chi cục trưởngChi cục Kiểm lâm Cà Mau. Ông Chín Của có cả cuộc đời làm kiểm lâm, gắn bó với rừng U Minh Hạ. Sau về TP.Cà Mau làm lãnh đạo ngành kiểm lâm, nhưng chẳng mấy ngày ông không có mặt ở đạingàn U Minh Hạ. Khi thì dẫn các nhà khoa học vào rừng nghiên cứu hệ sinh thái,khi thì chỉ đạo chống cháy rừng, tuần tra trông nom rừng.

Khi về hưu, ông bỏ lại ngôi nhà trên TP. Cà Mau, sống cuộc đời thanh bạc bên đạingàn U Minh. Từ ngày về rừng U Minh sinh sống, ông ít quan tâm đến thế sự, nênchúng tôi không biết liên lạc với ông thế nào.

Tuy nhiên, chuyện ông gặp rắn khổng lồ thì bất kỳ kiểm lâm nào cũngbiết, vì ông Chín Của kể lại trong các cuộc đi rừng, trong các buổi trò chuyệnvới anh em ngành kiểm lâm. Ông Chín Của cho rằng, chuyện bác Ba Phi là chuyện hài, nhưng rắn hổmây khổng lồ là loài có thật, chính mắt ông đã tận mắt, suýt chạm vào cái thân kinh hãi to bằng cái phích của nó.

< Người dân sinh sống bìa rừng U Minh Hạ.

Chuyện ông Chín Của gặp rắn cách nay không lâu lắm, vào cuối năm 2002. Khi đó,ông cùng cán bộ kiểm lâm dưới quyền là Đỗ Thanh Hóa đi một vòng rừng đặc dụng Vồ Dơi để tuần tra. Con đường tuần tra cắt rừng Vồ Dơi vừa được mở, rộng tới 8m, để thuận tiện cho việc tuần tra, đi lại, xe bồn cứu cháy rừng kịp thời. Khi gần đến khu vực lõi rừng Vồ Dơi, nơi bầy khỉ hót náo loạn, chim kêu ríu ran, thì bỗng dưng kiểm lâm Hóa phanh xe suýt ngã nhào. Ông Chín Của mắng đổng: “Không biết thằng nào kéo cây chắn đường thế này. Rõ ràng chúng định ám hại kiểm lâm đây”.

Anh kiểm lâm tên Hóa dựng xe, cùng ông Chín Của tiến lại phía “thân cây” lẫntrong đám cỏ tính kéo ra lấy lối đi. Cách 5m, ông Chín Của la lớn: “Rắn hổ mây,rắn hổ mây!”.
Dù làm kiểm lâm đã ngót 30 năm, đi dọc ngang đại ngàn U Minh Hạ, nhưng tuyệtnhiên ông Chín Của vẫn chưa có cơ duyên gặp được rắn hổ mây khổng lồ. Ông cũngnhư anh em, mới chỉ nghe những người đi rừng kể lại và tin đó là chuyện của bácBa Phi.

< Một con trăn khá lớn ở U Minh Hạ. Ảnh do anh Nguyễn Tấn Truyền, cán bộ khoa học Vườn quốc gia U Minh Hạ chụp.

Nhưng giờ đây, trước mặt ông, rõ mồn một là con rắn hổ mây khổng lồ, to bằng cái gối ôm. Là kiểm lâm bao năm, nên ông Chín Của chắc chắn nó không phải là trăn.Thân nó hơi vàng mốc, đúng như lời những người đi rừng tận mắt kể lại.
Khi đó, mặt cắt không còn giọt máu, đôi chân ông ríu lại. Kiểm lâm Hóa dắt xe quay đầu, luống cuống thế nào ngã chổng vó. Thấy động, con rắn trườn qua đường,ve vẩy cái đuôi, mất hút trong rừng thẳm. Con đường rộng tới 8m, mà nó trườn mộ tlúc mới thấy đuôi.

Theo ông Chín Của, nếu hôm đó không phanh xe kịp, đâm vào con rắn, nó nổi giận lôi đình táp một cái thì hai mạng người không đủ lót dạ cho nó. Hồi gặp con rắn đó, ông Chín Của đang là Chi cục trưởng Chi cục kiểm lâm Cà Mau, anh Nguyễn VănThế mới là Hạt trưởng hạt kiểm lâm Dầu Dơi (khi đó, Vườn quốc gia U Minh Hạ chưa thành lập).

Vì sợ anh em kiểm lâm hoang mang, nên ông Chín Của không kể với ai ngoài anh Thế. Sau này, khi một số anh em kiểm lâm cũng giáp mặt rắn khổng lồ, ông ChínCủa mới công bố thông tin.

< Rắn lạ ở U Minh.

Cũng từng có ngót 20 năm gắn bó với Vườn quốc gia U Minh Hạ, đặc biệt là cũngtừng ngang dọc vùng lõi Vồ Dơi, nhưng ông Nguyễn Văn Thế, Giám đốc Vườn quốc giaU Minh Hạ lại chưa có cơ may được diện kiến loài rắn khổng lồ mang hơi hướng huyền thoại này. Theo ông Thế, rừng U Minh có rất nhiều loài rắn. Rắn nước có nhiều, rắn độc cũng lắm. Riêng rắn hổ chúa loại trên dưới 10 kg thì rất nhiều. Trăn thì có hai loạiphổ biến là trăn đất và trăn hoa. Những con trăn nặng cỡ trên dưới 100kg thì có rất nhiều trong U Minh Hạ.

Hổ mây cỡ 10-20kg cũng có nhiều, nhưng tuyệt nhiên ông chưa gặp những con rắn khổng lồ, nặng hàng tạ. Chuyện ông Chín Của và anh Hóa cưỡi xe máy và gặp rắn khổng lồ ông cũng được nghe kể, giống như chuyện gặp rắn khổng lồ mà nhiều người ở vùng Vồ Dơi cũng đã kể.

< Rắn cực độc ở U Minh Hạ. Ảnh do anh Nguyễn Tấn Truyền chụp.

Ông Thế sưu tầm được vô số chuyện kể về rắn khổng lồ, chỉ có điều dịp may được tận mắt vẫn chưa đến được với ông. Theo ông Thế, ngoài ông Chín Của, thì còn có một số kiểm lâm nữa tận mắt rắn hổ mây khổng lồ, là anh Võ Văn Vinh và nhóm kiểm lâm ở chốt Cây Gừa. Anh Võ Văn Vinh là người ở xã Trần Hợi, có tài đi rừng từ bé. Hồi 13, 14 tuổi,các anh kiểm lâm vào U Minh Hạ còn bị lạc trong rừng, nhưng cậu bé Vinh thì không ngóc ngách rừng U Minh Hạ nào là không thuộc. Vinh có thể đi rừng cả tuần nhưng vẫn nhớ lối ra một cách chính xác.

Giờ anh Vinh đã 39 tuổi, chuyện lần đầu tiên gặp rắn hổ mây khổng lồ là năm 15 tuổi, song anh Vinh vẫn còn nhớ như in. Con rắn kinh khiếp ấy in đậm trong tâm trí của anh, nên không bao giờ anh quên được.
Bữa đó, vào dịp cuối năm, cậu bé Vinh vào khu vực rừng Vồ Dơi để đơm cá, câulươn. Đến khu vực cỏ lác, tràm thưa, khô ráo, thấy tiếng lợn rừng ăng ẳng, tưởngcon lợn dính bẫy nên Vinh tiến lại xem.

Bỗng dưng, từ đám cỏ lác cao đến bụng, con rắn khổng lồ dựng đứng cái thân tobằng cây tràm cỡ vừa, tức bằng chiếc gối ôm. Nó dựng đầu cao đến 4m, bành mang thè lưỡi. Nó liên tục phóng xuống mổ con lợn rừng. Con lợn cũng không vừa, nhe hai nanh nhọn hoắt húc con rắn. Cuộc chiến đấu diễn ra chừng vài phút, thì con lợn lăn quay vì bị trúng độc.

< Anh Vinh từng gặp rắn khổng lồ? 

Con rắn khổng lồ há miệng táp con lợn, rồi từ từ nuốt chửng. Bọn trăn khổng lồ trong rừng U Minh cũng thường xuyên nuốt lợn, nai, hoẵng, nhưng nuốt cả tiếng mới xong, riêng rắn hổ mây chỉ táp một cái là nuốt chửng vào bụng. Con lợn to thế nó còn nuốt được huống chi anh chàng Vinh còi cọc? Nghĩ thế, Vinhba chân bốn cẳng chạy thục mạng khỏi rừng Vồ Dơi. Sau này, cũng có vài lần Vinh gặp rắn hổ mây khổng lồ, nhưng chỉ to cỡ cái phích, hoặc thân cây tràm lớn, chứchưa bao giờ gặp lại một con hổ mây to như thế.

Khoảng chục năm trở lại đây, dù nhiều lần dẫn anh em cán bộ khoa học, các nhà nghiên cứu đủ cả ta lẫn Tây vào Vồ Dơi, với máy móc quay phim chụp ảnh hiện đại nhưng không có thêm cơ hội nào gặp được rắn khổng lồ nữa. Riêng những con hổ mâycỡ trên dưới 20kg thì anh vẫn gặp nhiều.

Hết
Phạm Ngọc Dương

Đạo sĩ ẩn tu luyện võ diệt rắn hổ mây khổng lồ (kỳ 1)
Trận cuồng phong giữa đại ngàn với hổ mây (kỳ 2)
Chuyện giáp mặt rắn hổ mây khổng lồ ở Thất Sơn (kỳ 3)
Lão kỳ nhân cả đời sống giữa bầy rắn khổng lồ (kỳ 4)
Hổ mây khổng lồ hay chuyện của bác Ba Phi? (kỳ 5)
Kiểm lâm giáp mặt rắn khổng lồ ở U Minh Hạ (kỳ 6)

Du lịch, GO! - Theo VTC New

Em sẽ là ngọn gió yêu thương


Nếu một ngày nào đó anh ra đường, bất chợt bắt gặp một bóng dáng ai giống em đi lướt ngang qua, khiến anh giật mình và thảng thốt, thì biết đâu ngọn gió yêu thương em đã đưa đến anh một mùi hương của tóc em, khiến anh bồi hồi, nhung nhớ.
Nếu một ngày nào đó, anh vô tình đi trên con đường anh đã đưa em đi, anh vô tình đi ngang qua quán cà phê mình cùng đến, thì biết đâu, em đã hóa thành một ngọn gió yêu thương, đưa chân anh đến những nơi đầy ắp kỷ niệm này.

Nếu một ngày nào đó, anh chợt thấy vắng khi không được nhìn đôi môi em cong lên giận dỗi, thì biết đâu, ngọn gió yêu thương trong em nhắc anh nhớ rằng, anh muốn được trông thấy em mỗi ngày, được xoa dịu những giận hờn yêu thương trong em.
Nếu một ngày nào đó, anh vô tình thấy giọt nước mắt lăn trên má em, nhưng anh lại không thể đưa tay ra lau cho em dù đang ở ngay gần em, thì có thể, giữa chúng ta đã có một khoảng cách vô hình. Và ngọn gió yêu thương sẽ nhắc em nuốt ngược nước mắt vào trong, để em không nhìn thấy ánh mắt anh tuyệt vọng vì không thể làm gì cho em.
Nếu một ngày nào đó, anh bỗng nhớ em quay quắt và muốn được về lại bên em, thì có nghĩa là ngọn gió yêu thương sẽ nhắc anh rằng, anh vẫn còn yêu em.
Nếu một ngày nào đó, mọi kỷ niệm tràn về khiến anh nhận ra rằng mọi thứ với em vẫn còn thiết tha cháy bỏng đến khắc khoải, thì biết đâu, đó là lúc em không thể trở về bên anh được nữa.
Nếu một ngày nào đó anh bỗng nhớ lắm nụ cười em vô lo, nhẹ nhõm và trong veo, khuôn mặt em bừng sáng khi anh ở bên, thì anh hãy nhớ rằng, ngọn gió yêu thương trở về để nhắc anh một điều: Anh muốn được làm em vui, anh hạnh phúc khi thấy em cười biết bao. Sống ở trên đời cần có một tấm lòng, dù chỉ để gió cuốn đi, phải không anh?
 
Nếu một ngày nào đó, người đàn ông trong anh bỗng muốn bật khóc vì bất cứ chuyện gì, thì nghĩa là khi ấy, ngọn gió yêu thương sẽ thổi mát qua anh, nhắc anh nhớ rằng: Có một vài lần, anh bình yên tựa vào vai em, cho những giọt nước mắt rơi ra từ khóe mắt anh không còn mặn chát và nóng hổi, rằng dù em bé nhỏ nhưng vẫn có thể dang rộng vòng tay để ôm chặt lấy anh.
Nếu một ngày nào đó, anh chợt nhận ra, em không còn than thở với anh là em ở nhà một mình giữa một đêm mưa bão, sấm chớp đầy trời và... sợ ma, thì ngọn gió đêm mưa ấy sẽ mang đến anh một điều xa xăm: rằng anh thực ra rất muốn được an ủi em, rất muốn làm em yên tâm, rất muốn được che chở cho em.
Nếu một ngày nào đó, anh không còn nhận được tin nhắn của em, nói rằng tối nay em mệt nên không muốn ăn cơm, thì ngọn gió yêu thương sẽ thổi vào tâm trí anh, rằng anh đã muốn mắng yêu em vì cái tội lười ăn, nghĩa là anh muốn quan tâm em biết bao.
Nếu một ngày nào đó, anh không nhận được trách móc từ phía em với những vặn vẹo tại sao anh không chúc em ngủ ngon như hôm qua, hôm kia và những ngày trước đó, thì khi ấy, ngọn gió yêu thương sẽ ghé ngang qua anh, đủ để cho anh nhớ ra một điều: rằng mỗi sáng thức dậy, anh muốn bắt gặp khuôn mặt em tươi tắn, khoé mắt không trũng sâu vì đêm qua em có một giấc ngủ ngon với lời chúc của anh.
Nếu một ngày nào đó, anh không còn thấy em phụng phịu hỏi anh em để tóc này có đẹp không, thì ngọn gió yêu thương sẽ trở về, nhắc anh rằng, đã từng có những lúc như thế, anh muốn nói với em là em dễ thương và đáng yêu biết bao.
Nếu một ngày nào đó, trên con đường anh đi, anh bỗng thấy lạnh từ phía sau mình dù trời không mưa, thì khi ấy, là ngọn gió yêu thương thổi ngang qua, nhắc anh rằng em không còn ngồi phía sau anh, ôm lấy lưng anh đầy tin cậy.
 
Nếu một ngày nào đó, anh bỗng ngửi thấy một mùi vị lạ, nó giống như món thịt cháy em đãng trí để quên trên bếp và bất chợt mỉm cười thì anh sẽ nhận ra, thực sự, anh thích không khí bữa cơm đạm bạc em nấu. Khi ấy, chính là lúc ngọn gió yêu thương đã hiện ra nhắc anh.
Nếu một ngày nào đó, có thể ngay sáng mai thôi, anh thức dậy, thấy mọi thứ vẫn yên ổn, vẫn thấy em với nụ cười thường ngày, thấy mọi việc bình thường như bao ngày qua vẫn thế, con đường đầy nắng không có tiếng gió xào xạc, có thể gặp ai đó giống em nhưng không làm anh giật mình, có thể đi ngang qua quán cũ nhưng không làm anh thảng thốt, có thể thấy rất nhiều thứ quen thuộc khác nữa... thì anh sẽ chẳng nhận ra em đang ở ngay cạnh anh, quý giá đối với anh thế nào. Và lại càng không thể nhận ra, đến một ngày nào đó, ngọn gió yêu thương sẽ có thể bay xa, vĩnh viễn, không bao giờ quay trở lại hoặc hóa thân thành cơn bão, thổi lướt qua anh, bập bùng và biến mất! Một ngọn gió yêu thương sẽ thổi nhè nhẹ, kéo dài, không đủ mạnh làm rối tóc anh, nhưng vẫn khiến tâm hồn anh rượi mát, thư thái. Một cơn bão sẽ quất đập bất cứ thứ gì nó gặp nhưng sẽ biến mất và để lại nỗi đau.
Em muốn em làm một ngọn gió yêu thương, hiện diện bên anh, thấy trong mắt anh bóng hình em, để em hạnh phúc với chính mình, rằng có một thời, em là ngọn gió yêu thương ở trong anh...
Nếu một ngày nào đó, anh nhận ra em đã đi đến một nơi rất xa, nơi không anh, không kỷ niệm, thì ngọn gió yêu thương sẽ trở về, sẽ nhắc anh rằng, anh vẫn còn yêu em biết bao nhiêu...

Đưa em về phía bình yên

.....Cho anh được đưa em đi về phía bình yên, để biết từ nay người con trai khác sẽ thay anh yêu thương em thật nhiều. Cho anh được đưa em về phía bầu trời hanh hao, những cơn gió thoảng qua đem theo mùi hương mang tên hạnh phúc…em sẽ bình yên.


Quay ngược thời gian, cho anh được cười trong những giây phút bên em, chông chênh mà ngọt ngào, mong manh để rồi vỡ tan, hạnh phúc với a như một vòng tròn mờ nhạt, vẽ lên cho mình những ước muốn xa xôi.




Đường anh đi dù giông bão hay nắng vàng rực rỡ …Mặc kệ, a vẫn đang tiến về phía trước, với hoài niệm, quay quắt, với đôi mắt em nhìn a tha thiết, xoáy sâu cho một tình yêu vô vọng, ra đi mãi mãi không trở về.



Anh đi tìm một sân ga, để con tàu anh không lao vun vút về miền vô định, vậy mà bao nhiêu lần, những sân ga anh đi qua, chỉ là trạm dừng chân những khi lòng mỏi mệt , chẳng có một bến đậu nào cho anh, đoàn tàu anh vẫn đang trôi đi, trôi đi, tìm một bàn tay níu giữ, khó khăn.


Đôi khi, trong những giấc mơ, đôi mắt em sáng rực trong màn đêm, bàn tay em ấm áp , kéo anh đi, đôi khi, anh vẫn chập chờn giấc mơ về ngôi nhà bình yên ấy, có em. Như ta dã từng mơ ....


Và rồi, cứ sau mỗi giấc mơ, lại thêm sự hà khắc nghiệt ngã, người ta nói không có gì là không thể xảy ra, người ta nói sẽ có một sân ga yên bình cho anh, người ta còn bảo , sẽ có một bàn tay bao dung hơn mọi bàn tay, nắm lấy anh .

Anh chỉ cười, những bàn tay bao dung chỉ có trong tưởng tưởng, mọi thứ được mất trên cuộc đời này đều phải nằm trong sự toan tính của mỗi người, bởi bản thân mỗi người sống trong cuộc đời, không phải chỉ sống cho mình, và anh thì không thể là sự lựa chọn bình yên.

Cho anh tiễn em về phía bình yên, để nụ cười hạnh phúc tràn ngập trong em, để mỗi sớm mai e thức dậy sẽ là nắng ấm, những cơn mưa phùn lất phất, buồn bã và ướt nhẹp kia sẽ tan đi, bầu trời là mây, là gió, là nắng. Và sẽ có 1 người con trai e yêu...yêu em..anh ấy sẽ bên em.


Bình yên cho em trong mỗi nhịp ngày hối hả với giấc mơ một tình yêu hạnh phúc. Anh, chỉ là cơn gió lang thang, trôi đi, tìm sự bình yên trong nụ cười người khác, vẫn thấy mình hạnh phúc trong nỗi đau, trong hoài niệm, tiếc nhớ, thấy mình giàu có vô biên, tình yêu cho đi, không cần nhận lại, hay đúng hơn là không thể nào nhận được.

Mong bình yên về bên em, cho anh tiễn em đi, về con đường hạnh phúc...

Để gió cuốn đi


Để gió cuốn đi những tháng năm buồn bã, để gió cuốn đi những nỗi buồn, những cảm xúc vốn dĩ đã là dĩ vãng không thể nào khơi nguồn.

Hãy để gió cuốn đi những dòng chữ viết trên nền giấy trắng, để cho lòng vị tha, để cho những hận thù, những sự khúc mắc được giải toả, những nỗi niềm được bày tỏ.



Trong cuộc sống chẳng biết trước được điều gì cả, để quá nhiều chất chứa trong lòng càng làm cho mình cảm thấy nặng nề và mệt mỏi. Đôi lúc, sự gắng gượng cũng chỉ làm cho mình cảm thấy bớt nặng nề chút ít, và đối diện với chính mình là điều rất khó , nhưng phải đối diện thôi chứ ko thể nào tránh được



Ai cũng xây cho mình một nơi riêng để trú ngụ, ai cũng làm cho mình một khoảng trời để ngắm nhìn những khoảng trống, những khoảng không thời gian trôi qua trước mắt. Ai cũng biết rằng sau cơn mưa trời sẽ hửng nắng, ai cũng biết rằng chía khoá thành công sẽ đến sau mỗi lần vấp ngã.... Thế nhưng ......


Thế nhưng có ai biết rằng có một vỏ ốc đang ngự trị, đang xâm chiếm, đang độc tôn trong tâm hồn? Có ai biết rằng những tiếng đập dồn dập của cuộc sống không kéo được vỏ ốc chui ra? Có ai biết rằng không khí vui vẻ đang tràn ngập nhưng vẫn có những khoảng trống giá băng tự buông màn che phủ?

Để gió cuốn đi


Những cơn mưa dầm dề kéo theo những ngày ảm đạm, sự ẩm ướt của đất trời cứ như sự kéo theo của một chu trình kém ổn định, giá băng của mỗi sự vật đang dần có những bước hồi sinh nhất định. Những cơn mưa, những cái lạnh run người cứ ùa vào cứ như một trận lũ quét, cuốn phăng đi tất cả, cả những nỗi niềm riêng, chung cho một thưở xa xăm.


Những cái cũ rích, những câu hỏi, những trái tim cứ như một bản tình ca, không có lời nhưng lại cứ vang vọng . Cứ như những bông hoa, không hương nhưng ngàn đời lưu luyến. Cứ như những con đường, không bóng cây xanh nhưng cứ mãi bước đi bởi sự bình yên trong đó.


Những cái đó, những nét ưu tư....tràn ngập.... Đi mãi rồi cũng mỏi chân, chùn bước mãi thì cũng đứng thẳng , đi mãi rồi cũng về.



Có một cách, thế nào nhỉ, khi mình bực tức hay có nỗi buồn, bạn hãy viết nó ra giấy, dồn tất cả những gì bạn bị kìm chế trong người để viết...rùi xé nhỏ mà tung nó lên....để gió cuốn đi những muộn phiền...biến nó thành pháo hoa chào đón niềm vui mới....Lúc đó...bỗng chốc thấy mình lớn lên và mạnh mẽ....gió ơi...gió ơi...giúp ta trải lòng để lấy đi những cát sạn...thanh lọc để có được thuỷ tinh trong veo.... 

Không anh

"Và hãy luôn nhớ rằng, anh yêu em, có thể luôn đầy, có thể vơi vơi... nhưng là mãi mãi... mãi mãi... Hãy trở về với em!"
Không có anh em chẳng còn gì nữa
Chẳng còn gì kể cả nỗi cô đơn...

Mọi thứ không phải đã quá xa, chưa xa phải không anh? Những email của anh vẫn còn đấy. Hộp thư em duy nhất những dấu ấn anh in lại. Em giữ, cho anh và cho riêng mình nữa. Ngày anh bước chân vào cách cửa ấy, anh nói rằng anh đã hạnh phúc, một cảm giác hạnh phúc ngọt ngào. Thế giới của riêng em...


"Without You", không anh...
Mọi điều chưa thay đổi, không bao giờ thay đổi. Thay đổi làm sao được khi em vẫn còn đây, vẫn lắng nghe tiếng mưa mỗi lần nhớ anh, vẫn lang thang trên những góc phố tự đặt tên cho nỗi cô đơn của mình, vẫn đợi anh từng ngày một...

Mọi thứ là thật, chuyện chúng mình là có thật. Không phải là những ảo giác đang tan dần trên những ngón tay em, cũng không phải là những tưởng tượng cô độc về một hình ảnh, về một nụ cười... vì những ám ảnh yêu thương anh đã mang lại cho em.


Anh chưa bao giờ rời xa em, chưa bao giờ phải không? Anh vẫn đang ở đây, lắng nghe em, yêu thương em, nặng lòng trước những giọt nước mắt anh muốn tự tay lau khô bằng yêu thương vụng về. Những giọt nước mắt không thôi rơi những ngày xa anh. Anh vẫn ở đó, đợi em, vẫn để màn hình hướng đến em dù biết đêm ấy em đang say ngủ. Không, không phải, không phải anh đã xa em... không đâu...


Anh chưa bao giờ quay lưng lại với em, chưa bao giờ buông tay em, chưa bao giờ để em phải đi một mình trong đêm tối vì sợ hãi. Anh chưa bao giờ quên nhớ em, chưa bao giờ quên sống tốt cho em, cho chúng ta. Anh chưa bao giờ mệt mỏi, chưa bao giờ muốn đầu hàng, chưa bao giờ gục ngã, chưa bao giờ thôi đứng dậy, chưa bao giờ ngừng tin tưởng, chưa bao giờ hết yêu em...

Mất anh em chẳng còn gì nữa, chẳng còn gì... Hãy trở về, lau khô sự cô độc và mỏi mệt cho em. Em đã sai rồi... bất cứ điều gì cũng được... Em không tin, em không tin, không tin.... không tin! Xin đừng rời xa em... xin đừng...


Và hãy luôn nhớ rằng, anh yêu em, có thể luôn đầy, có thể vơi vơi... nhưng là mãi mãi... mãi mãi... Hãy trở về với em!

Viết cho kí ức

Không ồn ào cũng chẳng nhiều lời…
Chia tay…
đơn giản cứ như một việc đáng lẽ xảy ra… xảy ra theo lẽ đương nhiên, như trời sẽ sáng lại sau 1 đêm…

Trái tim nhạt thếch, cảm giác chới với chỉ muốn thật nhanh, thật xa… càng sớm càng tốt tránh ra thật xa nơi mình đang đứng, càng sớm đối diện với sự cô đơn thì sẽ càng thấy dễ chịu hơn?




Gió, vùng chạy khỏi ký ức mới chợt nhận ra rằng trời hôm nay nhiều gió đến nao lòng… Chợt ước ao có 1 bờ vai của ai đó để tựa đầu vào khóc thật sự, để mà nói hết những điều từ lâu vẫn không dám nói ra để bảo toàn danh dự cho 1 người.. để mọi thứ theo nước mắt mà đi qua… vậy mà… đơn độc vẫn hoàn đơn độc và rồi tự hỏi: tại sao mi cứ thích đặt nỗi buồn của mi trước mắt người khác thế…?

Điên rồi…





Chẳng một cuộc điện thoại, chẳng gặp gỡ, chẳng níu kéo chi nhau… tình cờ gặp nhau thì cũng cố tình trốn tránh…

Hai nẻo đường, hai ánh mắt.. chẳng còn nhìn nhau như xưa… chẳng còn những nụ cười…

Có cái gì đó gọi là Đổ Vỡ…? có điều gì đó gọi là Tàn nhẫn…!?

sự Im lặng bào mòn và giết chết cả nỗi đau… Cứ im lặng tưởng chừng mình mạnh mẽ… để rồi bây giờ cứ tự hỏi: thật ra mình có mạnh mẽ thật không?



Thật ra bây giờ mình đang cảm thấy gì… nên cảm thấy gì…





Có ai đó đã từng hỏi: "Có hối tiếc không?"


Chợt bật cười…


“ … hối tiếc không bao giờ có chỗ trong những quyết định của nó ”


nhưng chẳng rõ thật sự có hối tiếc không vì thật sự chưa bao giờ tự hỏi mình về điều đó…






Hối tiếc, nếu có… có lẽ chỉ là hối tiếc bởi từng ước sẽ được cùng Người đi khắp nơi, ghi lại những kỷ niệm, để rồi một ngày nhận ra Người chẳng như Ta nghĩ để rồi thất vọng và mọi thứ vỡ tan nát cả…



Hối tiếc bởi chưa một lần trọn vẹn, ngày qua ngày, buồn vui lẫn lộn, đã có khi nào sống hết lòng vì nhau, hay chỉ là những day dứt và dằn vặt dành cho nhau?






…. Chia tay nhau… tan nát tất cả … nhưng có phải ta đã quá lạnh nhạt và tàn nhẫn không khi chẳng bao giờ có ý nghĩ rằng: sẽ níu kéo hay giữ Người ở lại…?




" Một lần người đi… Một lần người quên…"




Thế thôi.... !!! 

Ngày anh đi

Tôi nằm nhà, một mình, trống rỗng.....
Sáng nay anh sẽ đi, tôi biết vậy. Tôi sợ, sợ cái cảm giác nhìn anh bước lên tàu .... xa cách..... lâu thật lâu....có khi là mãi mãi.
Có lẽ tôi hơi đa cảm quá ... nhưng tôi sợ... thực sự rất sợ....
Cuộc sống phải như thế sao?.
Anh báo tin cho tôi một cuộc hẹn.... hôm qua... tôi bên anh...cả ngày.
11h28Am: Tôi có mặt ở trường, sau khi trễ 1h đồng hồ nhưng anh vẫn đợi. Tôi không muốn đến chỗ hẹn bởi tôi sợ sẽ làm mình đau lòng, tôi sợ nếu gặp anh tôi sẽ không thể xa anh.... anh biết không? Nhưng tôi vẫn đến, nhẹ nghiêng đầu vào vai anh_như lần đầu tiên tôi gặp anh trên chuyến xe đi miền tây, suốt chuyến đi tôi ngủ ngon lành trên vai anh, bình yên và ngọt ngào.


Anh đến trễ 15 phút, sợ em về rồi... nhưng anh vẫn ngồi ở đây.
Em xin lỗi!
Ơ cái con bé này, có gì mà phải xin lỗi_ Vẫn cái cách anh gọi tôi như vậy_ "cái con bé này"
Con bé này không phải là cách một người con trai gọi người yêu của mình_ tôi nũng nịu
Nhưng em có phải bạn gái anh đâu.
Dzậy em là bạn trai anh ah !

Uh, cũng đúng, tôi đâu phải bạn gái của anh mà bảo anh phải gọi một cách yêu thương hơn, tôi đâu phải bạn gái anh để có thể giữ cho riêng mình ánh mắt chứa đầy tình cảm của anh khi anh nói về mối tình 4 năm rồi của anh, tôi đâu phải bạn gái anh để anh chỉ dành phút giây cuối cùng trước ngày anh đi chỉ để gặp tôi.... Vậy thì tại sao tôi lại ở đây, bên cạnh anh, hôm nay....
Mai anh về là không được gặp cái mẹt của em nữa rồi, thick quá.
Uh, dzậy anh đi luôn đi và đừng về nữa, quyết định như vậy đi nhen_ tôi không chịu thua.. Vẫn cái cách nói đó, giống như những ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau, nói như thế nào nhỉ... hơi ngang ngạnh và pha trò một tý.

Ngồi sau lưng anh, tôi muốn nói nhiều điều nhưng chỉ im lặng mà không nói được gì, tôi muốn tựa đầu vào lưng anh, cảm nhận hơi ấm từ anh, trao cho anh tất cả những tình cảm mà tôi dấu kín trong lòng... Nhưng anh... thờ ơ quá. Ghé vào một quán nước ven thành phố, thật thanh bình. Anh nói chuyện nhiều, chắc muốn làm tôi vui tại thấy sao hôm nay tôi nói ít quá. Anh kể tôi nghe về công việc, gia đình và những kỉ niệm giữa chúng tôi. Về lần đầu tiên gặp nhau, chuyện hôm nọ tôi khóc trông xấu xí thế nào, về bữa kar quậy ra trò, về cuộc đi chơi đồi, đi leo núi.... Nhìn lại tôi và anh có nhiều kỉ niệm quá. Ngày cuối cùng ở Long Xuyên tôi bị đau chân, anh cứ đạp vào chân đau của tôi hoài, anh là như vậy đó, cứ thích chọc tôi rồi bảo: 
"Sao anh chọc em mà em không giận hen". 
Ai chọc em thì em chọc lại chứ giận làm gì, tôi trả treo.
Nhưng anh đâu biết là làm sao mà tôi có thể giận anh được chứ, làm sao mà tôi có thể giận một người đã có một vị trí đặc biệt trong tim tôi.

Anh đưa tôi về, cầm tay tôi.... không nói gì. Tôi để yên tay mình trong tay anh, nhưng mong anh sẽ nói, đại loại như mai em đến tiễn anh, anh sẽ sớm lên SG để gặp em... hay gì gì đó nhưng anh chỉ...im lặng.

Hôm nay anh xa tôi, đã đi chưa tôi không biết bởi tôi không dám hỏi khi nào thì anh đi, tôi sợ mình không qua nổi giờ phút ấy, tôi sợ mình sẽ chạy ngay đến bên anh, ôm chặt lấy anh và giữ anh lại.

Mà có lẽ anh cũng đã đi rồi cũng nên......
 

Sống mỗi ngày để yêu anh

"Anh, em đây!" - cái cách em gọi anh luôn khiến em dự cảm thấy những điều hạnh phúc. Em yêu anh không bởi những điều lớn lao quá đỗi như từng ảo vọng về tình yêu trước đây. Em yêu anh thật đơn giản, đơn giản như từng yêu cách anh gọi em mỗi lần thấy anh gần em.
Anh đã xuất hiện khi trong em trống trải, khô khát và cạn kiệt những ảo vọng về cuộc sống. Những lời nói của anh nuôi lại cho em những hy vọng, khi ảo giác biến thành nỗi đau. Em thấy mình ngọt ngào dù đôi khi em tự lừa mình rằng em chưa yêu anh nồng nhiệt.


Đã có những khoảnh khắc trong đời mình, em tìm cách quên anh bằng hình ảnh những con người khác. Họ hiện diện mạnh mẽ, ào ạt và rất thật bên em, nhưng nguôi ngoai. Rồi đằng sau những đêm mong đợi một điều gì chẳng biết. Em hiểu rằng anh cần cho cuộc sống, cần cho những ước mơ dù nhỏ bé của em.


Dẫu chỉ là một phút thôi thoáng qua trong khoảnh khắc, anh có nhớ về em như em đã từng hay không. Em muốn nhớ đến anh như nhớ về điều gì đó vương vướng thôi cũng được, dẫu chỉ là thoáng qua.


Mỗi ngày cảm thấy anh, mỗi ngày nghe anh gọi thôi em cũng thấy hạnh phúc. Dẫu chỉ riêng những điều ấy là có thật. Bên cạnh những giấc mơ về tương lai của chúng ta, em vẫn thấy mình hạnh phúc, vẫn cảm ơn vì đôi ta đã quen nhau trong đời.

Anh! Dẫu em không tìm thấy hình ảnh của anh trong những trang thơ, những cung bậc cảm xúc, nhưng hãy tin rằng "vì anh là cuối đường". Em sẽ sống sao cho mãi mãi sau này, khi nhìn thấy nụ cười anh - chẳng bao giờ em thấy nuối tiếc nữa, để những mơ ước không chỉ tồn tại như bong bóng ngày xưa. Em sẽ giữ anh trong tay mình thật chặt, cho ngày hôm nay và cho cả ngàn ngày sau nữa.

Dẫu chỉ còn anh bên đời mình, em cũng không hối tiếc, đừng bao giờ thắc mắc sao có những lúc em không gọi anh. Bởi vì, tình yêu ấy nó giữ em lại. Để anh tự do bay bằng chính đôi cách của mình, để anh tự nhiên chọn lựa... để ít nhất mỗi ngày, em được yêu anh, được nghe anh gọi những tiếng thân thương của một tình yêu ban sơ như thuở mình mới quen nhau... như ngày ấy.

" Anh, em yêu anh!"


* Cảm ơn tình cảm mà anh dành cho em. "Sống ở trên đời cần có một tấm lòng, để giữ lại trong nhau..."

Khúc đồng dao trên khóe mi

" Tưởng rằng đã quên cuộc tình sẽ yên....." Lời bài hát sao nghe buồn quá.... Đúng là cứ ngỡ mình đã quên, cứ ngỡ lòng mình đã bình yên trở lại, cứ ngỡ rằng cuộc tình đã yên..... Nhưng tất cả chỉ là cứ ngỡ mà thôi.
Đã một năm trôi qua kể từ ngày em nói lời chia tay anh. Mọi chuyện cũng đã trôi qua, anh trở về với những tháng ngày không có em như một năm trước, nhưng sự bình yên trong tâm hồn anh em đã lấy mất từ lâu rồi em ạ ! Anh đã vô tình đọc được ở đâu đó câu nói : " Tình yêu là thứ gì đó mà khi ta đã để nó ra đi, nếu nó quay trở lại nó sẽ là của ta mãi mãi, còn nếu nó không quay lại thì nó chưa bao giờ thuộc về ta ngay từ phút ban đầu".

Ngay từ đầu em đã không là của anh rồi, vậy mà anh không nhận ra điều đó. Nhưng anh không bao giờ hối tiếc đâu em, không hối tiếc vì anh đã sống hết mình với tình yêu ấy, đã làm tất cả những gì anh có thể làm được để giữ lấy tình yêu ấy nhưng...... nó đã ra đi và không quay trở lại. Không hối tiếc nhưng quên thì không thể, Khoảng thời gian chúng mình bên nhau tuy ngắn ngủi, nhưng anh không sao có thể quên được những tháng ngày đã qua. Bên em anh thấy mình thật hạnh phúc và bình an. Kỉ niệm thật nhiều và thật đẹp còn niềm đau thì thật da diết khôn nguôi.
Tuổi trẻ ! Phải chăng đó là những tháng ngày nông nổi, tự tin đến ngu ngốc mà lúc đi qua rồi người ta mới kịp nhận ra điều đó? Anh đã trải qua nhưng ngày tháng như thế, tưởng mình giàu nghị lực để bảo vệ tình yêu, anh tưởng rằng mình đã có em.... Nhưng trong cuộc sống cái gì cùng phải có cái giá của nó, phải không em? Chẳng nhẽ mình mất nhau vì những chuyện bâng quơ.
Anh đã yêu em nhiều quá, mà cái gì thái quá cũng không tốt, em phải đi tìm một cái gì đó hoàn thiện cho em. Mình chia tay trong im lặng thành ra anh cũng chẳng kịp hiểu ra điều gì? Em ra đi _ Người ở lại là anh. Một sự trống trải cô đơn, một nỗi nhớ vô bờ bến _nhớ chỉ để mà nhớ thôi chứ chẳng làm gì được khi ở em không còn gì cho anh dù là một chút tình cảm của em. Anh đã sống trong buồn đau và luyến tiếc, vẫn còn yêu thương luẩn quẩn trong niềm thất vọng ê chề. Không hận được vì vẫn còn yêu... nỗi niềm vẫn cứ chất chứa, đành chỉ biết đổ lồi cho số phận cho những kỉ niệm.
Có bao giờ em phải quẫy đạp đến kiệt sức để thoát ra vùng quá khứ, hết cơn mộng mị, lại chào ngày mới bằng một tâm hồn đau khổ trong cô đơn? Ngày xưa anh không như thế, ngày xưa anh thường lấy những cuộc vui để xóa dịu đau thương. Giờ đây nỗi đau ấy đã in sâu trong trái tim, anh tự tìm những niềm vui cho vơi đi nỗi đau ấy mà bất lực. Quá khứ là một cái gì đó không thể quên được. Cũng chẳng trách được anh...
Bây giờ anh đã vơi bớt nỗi niềm. Vậy mà anh lại bị ám ảnh bởi những ngày không có em của một năm trước. Anh đã gửi hạnh phúc của mình vào cõi hư vô. Chỉ còn sự da diết, xao xuyến trong trái tim, để đón nhận một cái gì đó thật mới mẻ cho ngày mai.....

Memory


Nhớ đến em…
Một tình yêu chân thành.
Là khi anh nhắm mắt lại và nhớ lại khi em tựa vào vai anh_ ngủ một cách an lành…
Anh ngửi mùi hương dịu êm lan tỏa trên mái tóc em.
Để thấy rằng anh không thể được quên em
Tình yêu ấy vẫn còn tồn tại
Anh nhớ về những kỉ niệm đau buồn…
Là khi em quyết tâm ra đi
Mùi hương của tóc em vẫn còn vương vấn đâu đây
Luôn chiếm lĩnh tâm hồn anh

Anh cẩn thận giữ gìn những hồi ức dịu dàng
Và sẽ cười vui bởi xung quanh mình vẫn còn có em_ Một người bạn.
Tại sao em ra đi?
Tại sao chưa bao giờ anh hỏi em câu đó.
Thực ra có nhiều điều anh chưa hiểu hết về em
Những gì quen thuộc của ngày nào lại trở lên kì lạ.
Bởi anh đã biết tại sao em ra đi
Bởi vì trước đây anh cho rằng sự khác biệt giữa chúng ta không hề có ý nghĩa …
Đôi lúc thật sai lầm khi cất bước ra đi,khi anh nghĩ rằng mọi điều đã chấm hết_Còn biết bao điều cần nói.
Rồi thời khắc đó cũng qua đi và tất cả những gì tốt đẹp nhất rớt lại phía sau.
Có phải em muốn đổi thay tất cả…???
Có bao giờ em yêu và lại mất đi người yêu dấu?
Để rồi ước sao có cơ hội nói lời xin lỗi…
Em biết không ?
Đó là những điều anh cảm nhận về chúng ta.
Đã bao giờ em cảm thấy trái tim mình tan vỡ, chút giận hờn với người mình yêu?
Lẽ ra anh phải biết điều đó, khi anh đã yêu và lại để em ra đi.
Đã biết là sai lầm rồi,lẽ ra chúng ta phải ở bên nhau….Lẽ ra anh phải ở lại trong tay em.Bởi anh thuộc về vòng tay ấy.
Giờ thì anh đã hiểu.
Anh sẵn sàng đánh đổi tất cả chỉ để có thể một lần đổi thay.
Anh thực sự muốn biết những gì em cảm nhận.
Khi đã có tất cả và rồi lại để lỡ mất , em có thấy điều đó không?
Thậm chí khi tất cả đã qua đi…
Anh vẫn cố gắng giữ lại bằng bất cứ giá nào.
Để rồi ước sao có thể một lần đổi thay. Em có bao giờ ……

Bao giờ mình chia tay


Ừh , thì anh sẽ thử vẽ nên cảnh ấy xem sao.
Nhưng trước hết thì phải có lý do chứ.
Dù có "lặng yên mà ra đi" thì ít nhất cũng phải có 1 lý do.
- Có thể là một sớm mai thức dậy, tự nhiên thấy hết yêu, hết yêu là hết yêu.
- Có thể là một ngày đẹp trời nào đó, ta bỗng gặp một người, chẳng phải lăn tăn, chẳng phải say nắng, mà bỗng nhận ra đó mới đích thực là 1/2 của mình.
- Có thể là những giận hờn vu vơ, nhưng chẳng thể bỏ qua vì tình cảm không đủ lớn để có thể hy sinh cái tôi, cái trẻ con, sĩ diện trong mỗi người.
- Có thể là bỗng dưng nhận thấy ta khác biệt quá nhiều, và tình yêu không đủ lớn để có thể thay đổi vì nhau.
- Có thể là bỗng dưng thấy chán nhau, và đi tìm cái mới, và chẳng quay lại nữa.
- Có thể là những hiểu lầm nhưng chẳng nghe và không muốn nghe giải thích.
- Có thể là vì gia đình ko chấp nhận, và tình yêu cũng chẳng đủ lớn để giúp vượt qua.
- Có thể là ta chẳng thể ở gần nhau, nhưng lại chẳng đủ niềm tin để tin tưởng vào nhau, và tình yêu chẳng thể vượt qua cái gọi là khoảng cách.
- Có thể là xuất hiện một ai đó ở giữa, và một ai đó muốn ra đi, và một ai đó chẳng thể níu kéo được nữa.
- Có thể là ta mệt mỏi với tất cả những yêu thương, và bỗng dưng muốn theo chủ nghĩa độc thân.
- Có thể là một lỗi lầm nhưng chẳng đủ bao dung để chấp nhận, bỏ qua và tha thứ.
- Có thể là ta bỗng nhận ra mình có 1 con đường khác ...
- Có thể là tình yêu bỗng dưng cứ nhạt dần, nhạt dần theo năm tháng. Ta chẳng còn thấy vui, còn tí cảm xúc nào khi bên nhau.
- Có thể là có thứ hạnh phúc gọi là chia tay.
...
alt
Anh chỉ mới nghĩ ra được bấy nhiêu đó thôi. Ko được 1001 lý do để chia tay, nhưng cũng nhiều đấy chứ.
Và khi đó:
- "Good bye ! Good by My love ..." Để mình anh ...
Vậy thì sẽ mất bao lâu đây ??? Chẳng phải thời gian sẽ chữa lành mọi thứ hay sao ? Chẳng phải thời gian sẽ phủ bụi lên tất cả, để mọi thứ chìm vào quên lãng. Vậy thì sẽ mất bao lâu ?
Phải mất bao lâu để thôi không còn đau ?
Phải mất bao lâu để thôi không còn nhớ ?
Phải mất bao lâu để thôi không còn buồn ?
Phải mất bao lâu để thôi không còn yêu người đó ?
Phải mất bao lâu để không còn oán trách nhau ?
Phải mất bao lâu để quên một người ?
Phải mất bao lâu để nguôi ngoai ?
Và sau đó, vẫn phải cần thời gian ...
Để cân bằng, và quen với cuộc sống mà không có người xưa.
Để lại có niềm tin ở tình yêu.
Để có thể tìm thấy 1/2 gọi là đích thực.
Để có thể bắt đầu với tình yêu mới.
Ừh, vậy sẽ mất bao nhiêu thời gian đây ? Có thể rất lâu, mà cũng có thể sẽ qua nhanh thôi. Vì nếu chia tay, thì chẳng phải ta thực sự chẳng phải là của nhau, thì khi đó phải tìm 1/2 đích thực của mình chứ. Chẳng còn nhiều thời gian đâu !
...
Vậy khi đó, gặp lại nhau, hai người đã từng yêu sẽ như thế nào ?
- Là bạn ?
- Hoặc những kẻ hận nhau ?
- Hay những người như chưa từng quen biết ?
Vậy khi chia tay, thì có thể sẽ có, cũng có thể sẽ không:
- Khóc, cười, níu kéo, suy nghĩ lại, quay lại, buồn, giận, tiếc nuối, hối hận, sai lầm, giá như, mong ...
Cũng có thể: Sẽ xoá Nick, Ignore, xoá phone, xoá tất cả những gì liên quan đến nhau, làm chuyện gì đó dại dột ?
Nếu mình xa nhau, sẽ:
- Chẳng còn ai để nhắn tin lúc khuya vắng, lúc chẳng ngủ được, lúc vui, lúc buồn.
- Chẳng cùng nhau chạy xe dưới mưa nữa rồi.
- Chẳng thể ôm thật chặt.
- Chẳng thể nói ghét dù thương rất nhiều.
- Chẳng thể giận ai đó nhưng vẫn cứ yêu.
- Chẳng thể gọi điện chỉ để nghe tiếng nhau và nói nhớ thật nhiều.
- Chẳng thể ngồi nghe em nhắc lại lúc đầu mình quen nhau.
- Chẳng thể ngồi tưởng tượng để mà viết những dòng như thế này.
...

Còn nữa, và khi đó:


- Anh: Sẽ chẳng phải bị em nhắc nhở là phải ăn thật nhiều, phải mập lên, chẳng được ốm quá. Sẽ chẳng bị em trách là vô tình, bạc bẽo. Sẽ chẳng bị nhắc là sao ôm chẳng chặt. Sẽ chẳng phải nhớ, chẳng phải thương, chẳng phải yêu. Sẽ chẳng bị nói là lăng nhăng, ham zui. Sẽ chẳng phải ghen linh tinh với những kẻ xa lạ và không là ai hết. Sẽ vô tư uống cafe cùng những ai khác. Sẽ thoải mái nói về Bóng đá, sẽ chẳng phải bỏ thuốc để thấy thèm khi uống bia, sẽ chẳng phải chạy thật xa để đến bên em, chẳng phải chạy thật nhanh vì sợ bánh rán sẽ nguội, và sẽ chẳng nhớ em nhiều như lúc này ...

- Em: Sẽ chẳng phải buồn vì những lúc anh vô tình. Sẽ chẳng phải giận hờn, sẽ chẳng phải bảo làm ơn quan tâm hơn nữa đi, dù là nhỏ thôi. Sẽ chẳng phải khóc vì đau lòng, sẽ chẳng phải thấy ghét vì những lúc anh ngó nghiêng lung tung. Sẽ vô tư nhắn tin với bạn, sẽ chẳng phải trả lời những câu hỏi khó. Sẽ chẳng phải nghe anh kể chuyện Bóng đá. Sẽ thoải mái chơi game và đọc truyện mà chẳng bận chat với anh. Sẽ chẳng phải sợ anh lăng nhăng, chẳng phải đánh thức anh mỗi buổi sáng sớm nữa ...
Đó là khi mình chia tay đó em.
Không còn thương.
Không còn yêu.
Không còn nhớ nữa.
Chẳng còn bên nhau trên một con đường, mà có thể là bên một ai khác chẳng phải nhau ...

Tất cả cũng chỉ là: Bỗng dưng, tự nhiên, có thể, sẽ ... mà thôi ...

Chỉ là ngồi tưởng tượng thui, nhưng mà cũng thấy buồn ghê gớm.
Chẳng muốn sẽ có cái ngày đó chút nào, em nhỉ !
Anh vẫn rất yêu em cơ mà ...
Luôn bên anh khi nào ta còn yêu nhau nha em !