Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình bạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình bạn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013

Hãy học cách mỉm cười với cuộc sống

Cuộc sống này đôi khi có những nỗi đau chẳng thể gọi thành tên, có những điều mà lý trí chẳng giải thích nổi và trái tim thì cứ tự ý quyết định…
Hãy học cách mỉm cười với cuộc sống
Hãy học cách mỉm cười với cuộc sống
Dạo này tớ thấy cậu gầy đi nhiều, dù cậu vẫn tươi cười và nói huyên thuyên, nhưng tớ cảm nhận rằng cậu đang có tâm sự, chẳng qua cậu đang cố ép mình vui trước mặt mọi người thôi.

Có lẽ cậu sợ mọi người biết cậu đang buồn phải không? Cậu không muốn ai thương hại mình! Đừng che giấu những nỗi buồn của mình bằng những cảm xúc không có thật!

Cậu, dạo này mất ngủ triền miên, đêm online rất khuya ngồi trước máy mà chẳng biết phải làm gì, cứ nhìn như thế, cứ gõ những dòng vô nghĩa trong bản word và xóa đi lúc nào chẳng hay.

Cậu mở máy như một thói quen và cứ nhìn chăm chăm vào màn hình. Cậu mong tìm được một người bạn cũng online khuya như cậu, mong tìm được một ai đó để tâm sự, một chút thôi, nhưng dường như cậu đang thất vọng?

Cậu biết đấy,có đôi lúc nhìn sang bên cạnh, cậu chẳng thể tìm thấy ai. Có đôi lúc cậu cần một người để lắng nghe, nhưng đâu phải mọi việc lúc nào cũng suôn sẻ.

Tớ đã nghe đâu đó một câu nói “những người hay cười là những người dễ buồn nhất” cậu hay cười, nụ cười của cậu làm nhiều người vui lây, lúc ấy cậu rạng rỡ và xinh đẹp hơn bao giờ hết nhưng có đôi lúc tớ… mong nhìn thấy những giọt nước mắt của cậu, tớ muốn nhìn thấy cậu được chính là mình – một trái tim yếu đuối luôn cần được sẻ chia.

Xin cậu đừng sợ người khác thấy mình gục ngã mà cố làm ra vẻ như mình đang mạnh mẽ và đừng cố lao vào một việc gì đấy, miệt mài, say mê như để thời gian trôi qua thật nhanh, để cậu quên đi một chuyện gì đó không vui đến khi mệt nhoài.

Đã làm người ai cũng vậy thôi, ai cũng có lúc yếu đuối và mệt mỏi. Quan trọng là cậu phải biết đối mặt với bản thân mình cậu hãy khóc khi nào cậu muốn, đừng ngại người khác cười mình, cậu hãy khóc vì bản thân mình!

Nhiều khi cậu tự hành hạ bản thân mình. Tớ biết khi ấy cậu thực sự bối rối. Tớ cũng hiểu khi ấy cậu thấy rất mệt mỏi và bốc đồng, tớ sợ mỗi lúc cậu buồn, nỗi buồn của cậu quá lớn, thì cậu sẵn sàng làm những việc tồi tệ nhất có thể. Chỉ trong lúc đó mà thôi. Nhưng … xin cậu hãy nghe tớ. Không ai thương cậu bằng chính bản thân mình đâu … là cậu mà thôi!

Cuộc sống này đôi khi có những nỗi đau chẳng thể gọi thành tên, có những điều mà lý trí chẳng giải thích nổi và trái tim thì cứ tự ý quyết định.

Vì thế mà, hãy cứ yêu thương, hãy cứ ước mơ, hãy cứ là chính bản thân mình, hãy buông tay khi không thể níu giữ, hãy cứ khóc đi nếu như sức chịu đựng vượt qua giới hạn của bản thân và ngủ một giấc thật dài thật sâu để những nỗi buồn sẽ trôi vào quên lãng… Hãy học cách mỉm cười với cuộc sống!

Quay trở về với cậu của ngày hôm qua, tươi vui, trong sáng và đầy sức sống của cô gái tuổi đôi mươi nhé, được không?…
(Sưu tầm)

Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013

Nơi cất giấu tình bạn

Tôi xây cho mình một vương quốc riêng. Vương quốc đó chỉ toàn là châu báu ngọc ngà. Có những quyển sách đi theo tôi từ thuở ấu thơ, có những câu chữ vụng về khi tập trải lòng mình lên giấy, có niềm đam mê một môn thể thao, có những bài hát mà giai điệu có thể ru hồn tôi trong dòng chảy tha thiết, êm ái. Và quan trọng nhất là những người bạn…

Bạn của tôi giống những hạt pha lê lấp lánh. Cất kỹ trong hộp thì sẽ mờ đi, nhưng nếu đeo thường xuyên thì mỗi ngày mỗi sáng thêm.
Bạn của tôi như tia nắng mai, chiếu sáng, rực rỡ, trong lành, không vướng cát bụi. Sáng sớm, tôi đi giữa chút nắng long lanh phảng phất trên những hạt sương đêm mà cảm nhận sự bình yên trong tâm hồn.

Bạn của tôi tựa con đường lặng lẽ để những lần ngơ ngẩn giữa cuộc sống bộn bề có thể đặt dấu chân an lành. Con đường giữa đêm tối có vầng sáng dịu dàng trải lên, tôi thanh thản bước qua những muộn phiền cùng sự đồng cảm sâu sắc trong thinh lặng.

Bạn của tôi là gió, êm đềm và mát rượi. Gió thổi, gió rong chơi, gió huyền bí và gió đi hoang. Những câu chuyện bất tận về đời sống, những bài ca hùng vĩ về đất trời, dệt nên muôn màu sắc âm thanh quanh một tôi nhỏ bé và khép mình.

Bạn của tôi giống mưa. Mưa buổi sáng như rải ngọc, dịu dàng và thơm thảo. Mưa buổi trưa xoa dịu những muộn phiền và vẽ mảng màu huyền hoặc trên đường về. Mưa buổi chiều mạnh mẽ và say mê, như đàn một bản nhạc rộn rã. Mưa đêm rả rích, khẽ vỗ về giấc mơ ngoan. Tôi ngồi nhìn mưa, tôi đi dạo giữa màn mưa bất tận, nép mình vào ảo tưởng để lãng quên bụi đường, chân mỏi.

Bạn của tôi là cánh đồng sau mùa gặt còn thơm mùi lúa mới, còn ngất ngây vị sữa từ lòng đất mẹ, còn gian khó gốc rạ quắt queo mà vàng màu rơm rực rỡ giữa ký ức xa xăm…

Bạn của tôi tựa dòng sông chảy miết. Tiếng hát ma mị của nước, sự trù phú đôi bờ, bờ cát sỏi in hằn dấu chân vỗ lên những mơ ước xa vời của tôi niềm an ủi diệu vợi.


Nơi cất giấu tình bạn

Thế mà… Một ngày chợt nhận ra.
Chuỗi hạt pha lê đứt tung vì sợi dây lõi quá mỏng manh.
Nắng sớm lẫn bụi làm cay mắt người đồng hành.
Con đường không còn dành cho riêng tôi, những vết chân giẫm lên nhau, xô đẩy, ồn ào, tôi trượt khỏi chuyến đi tìm đồng cảm với bao nhiêu hụt hẫng.

Gió giận dữ đập vào mắt, đau. Không dịu dàng, không mơn man, hiếu thắng và hung dữ đạp đổ tất cả. Tôi nhốt mình trong phòng kín, mình và gió, chẳng quen biết nhau!
Mưa quấn chân những lúc cần vội vã. Cứ yếu đuối mà làm mê muội người ta luẩn quẩn trong ma trận của chính mình.
Cánh đồng ngăn không cho tôi vào nữa, thế giới ấy giờ đầy những ngọn rơm rớm máu, tự cứa vào mình sự trăn trở giữa phồn hội đô thành.
Dòng sông không xanh màu cây lá, mây trời mà vẩn đục khó hiểu. Nước không thể cất tiếng hát, bờ chẳng chân thành cát sỏi ngây ngô. Sông vét hết tinh hoa cho miền nào xa lắc để tôi cô đơn nhìn như một kẻ xa lạ.

Có lẽ giấc mơ nào cũng thế, dẫu có ám ảnh thì cũng nhạt nhòa đi!
Thôi, tôi không cất tình bạn vào thiên nhiên nữa, kẻo làm mờ nét tinh khôi đất trời. Tôi cất bạn tôi vào tim mình vậy, mỗi lần hụt hẫng là một lần thêm vết thương sâu. Nhưng có hề gì đâu, sau những lần vấp ngã tôi sẽ biết trân trọng những điều quý giá đích thực một cách trọn vẹn hơn.

Vương quốc tôi bây giờ có những kho báu rỗng. Tôi vẫn để đấy mà ngắm nhìn – minh chứng của một thời dường như sắp đi qua!

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013

chúng tôi là những thằng ngu

Vào ngày đầu tiên tôi đi dạy, tất cả các giờ học đều trôi chảy. Cho đến giờ thứ bảy, giờ cuối cùng trong ngày. Khi tôi bước tới lớp, tôi nghe thấy tiếng bàn ghế gãy. Trong một góc phòng tôi thấy một học sinh đang đè một đứa khác xuống sàn nhà.
“Nghe này, thằng ngu kia!” đứa nằm dưới hét lên.

“Tao cóc thèm để ý đến con em gái của mày đâu!”

“Mày đừng có đụng vào nó, mày nghe tao chứ?” đứa ở trên hăm dọa.

 
Một trong những thằng ngu (ảnh minh họa)

Tôi yêu cầu chúng không đánh nhau nữa. Bất ngờ cả 14 cặp mắt nhìn thẳng vào mặt tôi. Tôi biết trông tôi không có vẻ gì là thuyết phục cho lắm. Cả hai tên gườm gườm nhìn nhau và nhìn tôi rồi đi từ từ về chỗ ngồi. Vào lúc đó, giáo viên phòng bên cạnh ló đầu vào phòng, hét bọn học trò của tôi ngồi vào chỗ, im lặng và nghe lời tôi. Tôi cảm thấy mình thật bất lực. Tôi cố gắng dạy theo giáo trình đã soạn nhưng chỉ gặp những khuôn mặt gườm gườm cảnh giác đề phòng.

Khi hết giờ, tôi giữ cậu học trò đã gây ra vụ đánh nhau. Cậu ta tên là Mark

“Thưa cô, không nên phí thời gian với tụi em,” cậu ta nói.

“Tụi em là những thằng ngu.” Và Mark rời khỏi phòng.

Lặng người đi, tôi rơi mình xuống ghế và bắt đầu suy nghĩ xem tôi có nên trở thành giáo viên hay không. Có lẽ cách giải quyết tốt nhất là nên từ bỏ? Tôi tự nhủ sẽ cố một năm rồi sau khi tôi lập gia đình vào mùa hè tới tôi sẽ làm điều gì đó có ích hơn.

“Tụi nó quậy cô phải không?” Đó là người giáo viên đã vào lớp tôi lúc nãy.

Tôi gật đầu.

“Đừng có suy nghĩ nữa,” anh ta nói. “Tôi dạy chúng trong những lớp phụ đạo vào mùa hè, và hầu như chắc chắn tụi nó sẽ không tốt nghiệp nổi.

“Đừng có phí thời gian với bọn này.”

“Ý anh là sao?”

“Chúng sống trong những túp lều ngoài đồng. Chúng là những lao động nay đây mai đó. Chúng chỉ đến trường khi chúng thích thôi. Đứa trẻ thứ hai đã quấy rối em gái của Mark khi chúng đi hái đậu chung. Tôi đã phải la chúng vào bữa trưa. Cứ phải giữ chúng im lặng và làm việc. Nếu chúng gây ra điều gì, cứ kêu tôi.”

Khi tôi lấy đồ ra về. Tôi không thể nào quên được hình ảnh khuôn mặt của Mark khi cậu ta nói “Chúng em là những thằng ngu.” Thằng ngu, từ này cứ vang lên trong đầu tôi. Tôi quyết định tôi phải làm điều gì đó thật mạnh mẽ.

Vào buổi chiều hôm sau tôi bảo với người đồng nghiệp của tôi đừng vào lớp tôi nữa. Tôi cần điều khiển những đứa trẻ này theo cách của tôi. Tôi quay lại lớp và nhìn vào mắt từng học sinh. Rồi tôi bước tới bảng và viết ECINAJ.

“Đó là tên của tôi,” tôi nói. “Các em có thể nói cho tôi biết đó là gì không?”

Bọn trẻ nói rằng tên của tôi “kỳ cục” và chúng chưa bao giờ thấy một cái tên như vậy. Tôi lại bước tới bảng và viết chữ JANICE. Nhiều đứa nhỏ bật kêu lên và chúng nhìn tôi vui vẻ.

“Các em nói đúng, tên của tôi là Janice,” tôi nói. “Tôi bị thiểu năng đọc, nghĩa là chứng đọc khó. Khi tôi bắt đầu đi học, tôi không thể viết tên của tôi chính xác. Tôi không thể đọc chữ và các con số thì bay mất tiêu khỏi đầu tôi. Tôi bị đặt biệt danh “Đứa ngu”. Đúng vậy đó – Tôi đã từng là một “đứa ngu”. Bây giờ tôi vẫn còn cảm giác được những âm thanh khủng khiếp đó và sự xấu hổ của mình.”

“Vậy sao cô thành giáo viên được?” một đứa trẻ hỏi.

“Vì tôi ghét những biệt hiệu đó và tôi không ngu si và tôi rất ham học. Lớp học của chúng ta cũng vậy. Nếu các bạn thích biệt danh “thằng ngu”, các
bạn không cần ở đây. Hãy đổi qua lớp khác. Không có ai ngu ở trong lớp này.”

“Tôi sẽ không dễ dàng với các em,” tôi tiếp tục. “Chúng ta sẽ làm việc và làm cho tới khi các em nắm bắt được. Các em sẽ tốt nghiệp và tôi hy vọng một số em sẽ vào được đại học. Đó không phải là chuyện tếu – đó là một lời hứa. Tôi sẽ không muốn nghe từ “ngu” một lần nào nữa. Các em có hiểu
không?”

Bọn trẻ dường như ngồi nghiêm chỉnh hơn.

Chúng tôi làm việc rất chăm chỉ và tôi bắt đầu thực hiện được một phần lời hứa. Đặc biệt Mark là một đứa trẻ rất thông minh. Tôi đã nghe cậu ta nói với một đứa khác “Cuốn sách này rất hay. Chúng tớ không đọc sách trẻ con ở đây.” Cậu đang cầm cuốn sách “To Kill a Mockingbird”.

Tháng ngày trôi qua, và sự tiến bộ thật tuyệt vời. Một ngày kia Mark nói với tôi “Mọi người vẫn nghĩ chúng em ngu vì chúng em hay nói sai ngữ pháp.”

Đó là thời điểm tôi chờ đợi. Từ lúc đó chúng tôi học chuyên sâu về ngữ pháp, bởi vì bọn trẻ muốn thế.

Tôi thật sự tiếc nuối khi thấy tháng Sáu tới, bọn trẻ đang muốn học thật nhiều. Tất cả học trò đều biết tôi sẽ lập gia đình và dời đi xa. Tôi thấy rõ bọn trẻ xúc động mỗi khi tôi nhắc đến điều đó. Tôi vui vì thấy chúng yêu mến tôi nhưng lại sợ rằng chúng sẽ buồn giận khi tôi ra đi.

Vào ngày cuối cùng của năm học, khi tôi đến trường, thầy giám thị gọi tôi khi tôi vừa bước vào cổng trường. “Xin cô vui lòng đi theo tôi,” ông nói một cách nghiêm khắc. “Có chuyện trong phòng học của lớp cô.” Ông thẳng bước đi về hướng lớp học. Điều gì đây? Tôi lo lắng.

Thật tuyệt vời! Bọn trẻ đã lấy sơn phun lên từng góc tường những bông hoa, từng bó hoa trên bàn mỗi đứa và một bó hoa lớn trên bàn tôi. Bọn trẻ làm thế nào mà được nhỉ? Tôi suy nghĩ. Hầu hết bọn chúng đều rất nghèo đến mức phải xin trường trợ cấp cho quần áo ấm và thức ăn.

Tôi bật khóc, và bọn trẻ khóc theo tôi.

Sau đó tôi mới được biết bằng cách nào bọn chúng làm được như vậy. Mark làm thêm trong một tiệm bán hoa vào cuối tuần đã thấy rất nhiều phiếu đặt hàng của các lớp khác. Cậu ta đã kể lại cho bạn bè nghe. Quá kiêu hãnh để có thể chấp nhận bị coi là “nghèo”, Mark đã hỏi người chủ tiệm xin những bông hoa dư còn lại. Rồi cậu đến nghĩa trang kể về một giáo viên đang chuẩn bị đi xa. Người ta đã giữ lại cho cậu những giỏ hoa.

Đó không phải là điều cuối cùng bọn trẻ làm cho tôi.

Hai năm sau, cả 14 học sinh đã tốt nghiệp, và 6 đứa đã đạt học bổng vào đại học.

Hai mươi tám năm sau, tôi đang dạy ại một trường rất nổi tiếng không xa nơi trường cũ. Tôi được biết Mark đã lập gia đình với người cậu yêu từ đại
học và trở thành một nhà kinh doanh tài giỏi.

Và thật bất ngờ, ba năm trước đứa con trai của Mark đã lại học trong lớp tôi dạy.

Đôi lần tôi bật cười khi nhớ lại ngày đầu tiên đi dạy. Nghĩ đến việc tôi muốn bỏ nghề để làm điều gì đó tốt hơn!

Janice Anderson Connolly

Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2012

Đơn xin phép hẹn hò

Sau khi tụi mình học chung với nhau gần hết năm, tớ nhận ra cậu thật sự rất là dễ thương nhé.
***
Không phải vì cậu cho tớ mượn vở Văn hôm tớ nghỉ học, hay chỉ bài kiểm tra Sử cho tớ sáng nay mà tớ nói vậy đâu. Lời khen này hoàn toàn trung thực và không mang ý định nhờ vả hay vụ lợi. Nó xuất phát từ trái tim tớ, bắt đầu từ lần cậu cho tớ miếng băng dán cá nhân và xuýt xoa nhìn khi tớ bị ngã oạch trên sân cỏ. Tớ đã nghĩ hay là tớ đến xin phép cậu cho một buổi hẹn hò hoàn toàn là trong sáng?
Mà thật ra tụi mình mang tiếng là bạn bè, nhưng vẫn chưa có một cuộc hẹn hò trong sáng nào nhỉ. Lần nào cũng có cả lớp ba mươi đứa với ngần ấy những cặp mắt tò mò, làm sao tớ có thể đứng gần cậu hơn một tí hay đưa cho cậu cái áo khoác của tớ, dù rằng động cơ của tớ hoàn toàn là trong sáng.
Chưa kể, khi tớ chỉ mới chớm bước ra cùng cậu ngoài hành lang thì thằng Hải tồ đã nhảy ra kéo tớ đi đá banh và nhỏ Hột mít chạy lại rủ cậu xuống căn tin ăn sáng. Cứ như tụi nó nhìn thấy điều gì mờ ám ở tớ ấy nhỉ?
Cậu ạ, lịch trình cuộc hẹn hò trong sáng của hai đứa mình sẽ bắt đầu bằng việc ăn tối, rồi xem phim, và đi dạo. Hay là đi dạo một lát rồi ăn gì đấy, sau đó vào rạp chiếu phim? Hay là đón xem suất phim sớm nhất, rồi sau đó kiếm gì bỏ bụng và đi dạo cùng nhau? Tớ đang suy nghĩ xem điều gì là tốt nhất. Và thứ tự nào là không chiếm của tụi mình nhiều thời gian rỗng, tất cả chỉ để tớ có thể ở bên cạnh cậu lâu hơn.
Nhưng nếu cậu không thích những gì tớ lên lịch, cậu hoàn toàn có thể thay đổi chúng. Bởi vì cậu là con gái nên chắc chắn cậu sẽ được chiều ý, được toàn quyền chọn bộ phim Hàn sướt mướt mặc dù tớ cực kỳ kết phim hành động Mỹ. Cậu cũng sẽ được tớ chở đi ăn từ bò bía tới há cảo, từ chè Thái tới sữa chua, mặc dù tớ hoàn toàn chỉ thích ăn những món nóng sốt nghi ngút khói.
Còn nếu như cậu ngại ngùng vì sợ ba mẹ mắng, thì tớ sẽ đến nhà xin phép ba mẹ cậu đàng hoàng. Tớ cam kết thực hiện ngoan ngoãn giờ giấc và hứa sẽ chở cậu về nhà đúng hẹn. Và mặc dù ba mẹ cậu có khó tính, tớ hy vọng mình có thể khiến hai bác tin tưởng vào những gì tớ nói và tớ sẽ làm. Cũng bật mí là tớ đã dành một tuần đứng trước gương để tập độc thoại cho màn ra mắt ba mẹ cậu, nên hy vọng dù tớ có run đến thế nào cũng sẽ không gây ra hậu quả gì trầm trọng.
Cậu lo lắng là tụi mình sẽ nói với nhau những gì khi đi chơi riêng ư? Đừng lo, tớ cũng đã nghĩ đến chuyện đó. Tụi mình sẽ nói về mấy đứa nhắng nhít trong lớp, về trận bóng chiều mai của lớp mình, cả chuyện báo tường mừng ngày tổng kết.
Hoặc là về chuyện bài kiểm tra Lý tuần sau với đề nghị nếu cậu không hiểu gì thì cứ mang sang tớ nhận dạy kèm mọi nơi mọi lúc. Rồi tớ sẽ kể cho cậu nghe những gì tớ mơ ước, đấu tranh và đang từng ngày không ngừng phấn đấu. Và tớ cũng hy vọng sẽ được nghe lại những chia sẻ ấy từ cậu để có thể thêm gần và hiểu cậu hơn.
Ngày hôm đó tớ sẽ dậy thật sớm để chuẩn bị sao cho mình sạch sẽ và tươm tất. Tớ sẽ diện một cái áo thật đẹp và tự hỏi không biết cậu có thích nó hay không.
Nếu cậu thích áo sơ mi trắng thì tớ có rất nhiều, nhưng một cái áo thun màu hồng thì hơi làm khó tớ quá nhóc ạ. Điều này chỉ vì để có thể nhận được từ cậu một lời khen.
Nếu cậu sợ mình phải chờ đợi, thì tớ khẳng định là hoàn toàn không có chuyện đó. Tớ sẽ đến sớm hơn dự định để chờ cậu. Dù sao, tớ cũng là con trai, và để không sốt ruột có lẽ tớ sẽ hát một vài bài hát và giữ cho mình vui vẻ dù cho có phải chờ cậu lâu đến thế nào đi nữa. Miễn là cậu đến, có muộn cũng không sao mà.
Tớ sẽ chở cậu thật an toàn, không còn cảnh phóng vù vù như mấy lần đi học trễ. Tớ sẽ dừng đúng vạch dành cho người đi bộ, chấp hành nghiêm túc biển báo tín hiệu, và nhường đường cho những chiếc xe muốn vượt lên từ phía sau. Vì tớ muốn cậu thật sự được an toàn, mặc dù những lúc cậu sợ chắc chắn buộc phải vịn eo tớ, nhưng tớ không muốn để lòng cậu lúc nào cũng hồi hộp bất an.
Nếu cậu sợ trời mưa hay khuya về gió lạnh. Hãy cứ yên tâm là tớ có mang theo áo mưa cho cả hai đứa mình, là tớ sẵn lòng nhường cậu cái áo khoác màu xanh mà tớ đang mặc đây. Và thậm chí tớ còn mang theo cả một vỉ Paradol nữa. Tất cả những gì cậu cần làm chỉ là ngồi yên sau lưng tớ mà thôi. Đừng cười bảo chuyến đi chơi sặc mùi bệnh hoạn. Tất cả chỉ để cậu có thể không lo lắng là ngày mai bị cảm và không thể đến lớp.
Cậu ạ, trên đường trở về tụi mình sẽ lại tiếp tục nói chuyện và đùa giỡn cùng nhau. Tớ hứa mình sẽ làm cho cậu cười cho đến vào tận giấc ngủ. Mà có thể đêm đó tớ vui quá lại thao thức chẳng ngủ được mà nhắn những cái tin vớ vẩn cho cậu. Để cậu nhăn mặt trách" Khuya rồi không ngủ đi, nhắn...truyện cười vô máy tui chi, giờ này ai mà đọc?"
Sau khi cậu đọc xong những điều này, xin hãy hiểu nó là những lời chân thành nhất từ trái tim tớ. Nói hay không nói, thật sự là một vấn đề gây đau đầu và gây...tổn hại nhan sắc tớ ghê gớm. Con trai tụi tớ, dù là là tên nhóc chưa dậy thì mười một tuổi, hay đã là một gã con trai trưởng thành như tớ lúc này đây, thì việc nói ra những điều bé nhỏ ấy vẫn rất khó khăn.
Vì vậy, nếu có từ chối, xin cậu hãy phủ quyết nó một cách nhẹ nhàng, được không?

Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012

Tình bạn là mãi mãi

Bởi chẳng ai có thể thay thế BFF của bạn cả.

Trong một giây phút nào đó trong cuộc sống, bạn tìm thấy được một người bạn thân...

Đó là người có thể thay đổi cuộc sống của bạn, dù chỉ là một phần nhỏ nào đó.

Là người có thể làm cho bạn cười đến ngặt nghẽo, đến nỗi bạn không thể dừng lại.

Là người làm cho bạn tin rằng Thế giới này thật sự tốt đẹp.

Là người đã ngồi hàng giờ để thuyết phục bạn rằng thật sự cánh cửa cuộc đời vẫn chưa đóng lại với bạn và nó đang chờ bạn mở ra.

Đó chính là người bạn mãi mãi...


Khi bạn ngã quỵ và Thế giới quanh bạn dường như quá đen tối và trống rỗng, người bạn ấy sẽ nâng bạn lên và làm cho sự đen tối, trống rỗng của Thế giới ấy bỗng vụt sáng lên và lấp đầy những trống rỗng ấy.

Người bạn ấy có thể dắt bạn qua những giây phút khó khăn của cuộc sống, lúc buồn và cả những lúc rối trí. Người bạn ấy sẽ nắm lấy tay bạn và nói với bạn rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp.

Và nếu bạn đã tìm thấy một người bạn như thế, bạn đã cảm thấy hạnh phúc và đầy đủ, bởi vì bạn không cần lo âu, bạn đã có một tình bạn mãi mãi trong cuộc đời và nó sẽ không bao giờ kết thúc...

Nghĩ về bạn và tôi muốn nói rằng... những ý nghĩ của bạn làm sáng lên những ngày tháng cô đơn, bằng cách nào đó mà bạn luôn ở đó, với nụ cười và sự vui vẻ, với tình cảm dành để chia sẻ... Bạn làm tôi mỉm cười những khi tôi buồn bã nhất... Bạn là người bạn thân nhất mà tôi đã có... Cảm ơn vì đã là bạn của tôi.

Thứ Bảy, 17 tháng 11, 2012

Cho em từ chối làm bạn anh nhé!


Bởi sau vết thương lòng anh đem lại cho em, em không đủ vị tha để biến tình yêu của em thành tình bạn.
Anh! Cuối cùng thì em đã nhận ra rằng anh không yêu em như em đã tưởng tượng. Cứ ngỡ anh yêu em rất nhiều, cứ ngỡ anh thương em rất nhiều… nhưng sự thật lại chỉ có mình em.
Khi anh nói lời chia tay, trái tim em tưởng chừng như vỡ vụn. Rồi em bật cười trong nước mắt khi anh xin em một tình bạn chân thành. Tình yêu đối với anh có lẽ đơn giản thế, nhưng với em thì không thể.
Trước khi yêu chúng ta đã từng là bạn (Ảnh minh họa)
Đồng ý rằng chúng mình đã từng là bạn trước khi yêu nhau, điều đó không có nghĩa là sau khi hết yêu chúng ta lại là bạn. Anh có thể nhưng em thì không! Sao chúng ta có thể là bạn khi anh bỏ em để yêu người con gái khác.
Bởi sau vết thương lòng anh đem lại cho em, em không đủ vị tha để biến tình yêu của em thành tình bạn.
Bởi tình yêu em dành cho anh đã quá sâu sắc khiến em không thể quên.
Không thể là bạn khi lúc nào em cũng nhớ đến anh, nhớ đến những gì mà chúng ta đã có.
Không thể là bạn khi em sẽ phải kìm nén lòng mình nghe anh kể về người yêu anh hiện tại, cũng không thể dũng cảm đứng nhìn anh và cô ấy sánh bước bên nhau.
Em cũng không muốn là người mà anh tìm để tâm sự những lúc anh giận hờn với người ta, em sợ em sẽ càng thấy thương anh hơn. Cứ như thế thì em sẽ không thể quên được anh mất. Em sợ chính em sẽ đưa mình vào một cuộc tình tay ba vô vọng giữa em, anh và cô ấy. Lúc đó em sẽ càng đau khổ hơn… vì người anh yêu không còn là em.

Nhưng em sẽ không thể là bạn được sau khi chia tay anh (Ảnh minh họa)
Anh! Hãy để tình yêu em ngủ yên anh nhé! Đừng tìm cách đánh thức nó dậy bởi bất kì lý do gì. Em không muốn trái tim mình thêm một lần đau nữa. Anh hãy cứ cho em là quá khứ và xin anh đừng cảm thấy hối hận khi đã yêu em. Tất cả em sẽ giữ cho riêng em, chỉ riêng em mà thôi: Một tình yêu, một hạnh phúc, một nỗi đau…
Em từ chối làm bạn của anh, không có nghĩa là em sẽ vô tâm với anh. Em sẽ luôn dõi theo anh và cô ấy từ điểm nhìn của riêng em, đến khi thực sự em có thể quên anh.
Xin lỗi anh – người em yêu!
tiin

Thứ Tư, 19 tháng 9, 2012

Mỉm cười và bước tiếp


Tháng 5...
Những tia nắng nhè nhẹ của sớm hè vừa có chút long lanh, chói chang nhè nhè nhưng không hiểu sao lại đem đến cho nó cái cảm giác dễ chịu là lùng. Không khí trong trẻo! Hít một hơi căng lồng ngực ,bao muộn phiền trong nó chợt tan biến hết. Áp lực thi cử, bài vở, nỗi  sợ hãi khi sắp phải chia tay mái trường đã gắn bó suốt 3 năm học như chợt lắng đọng lại trong nó. Yên bình đến lạ lùng.
Sáng nay, đáng nhẽ là ngày nó sẽ được xả hơi, được tha hồ “ngủ nướng khét lẹt”  nhưng bỗng 6 rưỡi nó bật dậy như một thói quen. Một thói quen đã cùng nó lớn lên, cùng nó trải qua quãng thời gian tuổi học trò. Ngày mai, chỉ còn 24h nữa thôi, nó sẽ đến trường và làm lễ ra trường.
Mặc dù đã được tham gia từ những năm trước, được chứng kiến những giọt nước mắt của các anh chị lớp 12 nhưng sao nó thấy cảm giác lúc này khác quá. Nó không hình dung nổi ngày mai nó sẽ như thế nào? Nó có ôm chầm lấy tụi bạn mà khóc không hay sẽ tìm một góc nào đó để giấu những giọt nước mắt cho riêng nó thôi.
Và dường như chính những suy nghĩ miên man ấy đã thôi thúc nó đến trường. Nó bỗng thèm cái cảm giác lặng nhìn sân trường buổi sáng sớm, thèm được hít cái bầu không khí trong lành hiếm hoi giữa thành phố bụi bặm này. Và hơn nữa, nó cần một không gian đủ lặng để dành trọn con tim nhớ về những kỉ niệm nơi ngôi trường này và trong đó có cả “ anh” - 1người đặc biệt nơi con tim nó.
Nó thong dong đạp xe trên con đường quen thuộc mà hàng ngày vẫn đến trường. Con đường vẫn vậy, cảnh vật vẫn vậy mà sao nó khác quá! Cảm xúc cứ ùa về trong tim nó, những suy nghĩ lan man tràn về. Phải chăng nó đã lớn, nó sắp phải đi qua một bước ngoặt cuộc đời.
Nó vừa đi vừa suy nghĩ mà không hay biết đã gần đến cổng trường. Bỗng một cơn gió nhè nhè cuốn theo làn bụi mỏng manh đã khiến mắt nó dặm dặm.Nó dừng xe lại, dụi dụi mắt và rồi chợt thấy bóng dáng ngôi trường thân quen. Guồng quay xe đạp tiếp tục lăn tròn vài vòng. Và nó đã có mặt tại ngôi trường thân yêu. Như bao lần đi học, nó thong dong đi vào gửi xe. Một lời chào buổi sáng với bác bảo vệ.
Tất cả, nó làm như một thói quen nhuần nhuyễn và trơn tru đến lạ kì. Gửi xe xong, nó thả bộ quanh sân trường. Một không gian đã quá thân quen mà sao hôm nay nó mới chợt nhận ra rằng: sân trường nó đẹp một cách bình dị_cái vẻ đẹp mà suốt 3 năm nó không phát hiện ra. Để rồi đến ki biết được thì thời gian nó có thể ngắm nhìn, cảm nhận cái vẻ đẹp ấy cũng chẳng con bao nhiêu. Tất cả thời gian chỉ còn được tính bằng giờ, hay cùng lắm là ngày.

Nó đi một vòng rồi dừng lại ở hành lang ngay trước cửa phòng học lớp nó. Nó yêu cái góc nhìn này biết bao. Tuy phòng học nó ở tầng 1 nhưng từ đây nó có thể đưa mắt nhìn ra sân trường mà không vướng phải bất cứ một “vật cản” nào. Nó chợt nhớ đến cái ngày mới bước chân vào trường, cũng chỗ này nó đã đưa mắt nhìn sân trường lần đầu tiên. 3năm, trường không thay đổi quá nhiều nhưng cảm xúc của nó thỳ giờ đã khắc hẳn. Không còn sự háo hức, rụt rẽ mà bây giờ tất cả đã được thay thế bởi nỗi buồn, nỗi sợ hãi khi sắp phải chia tay.
Trong nó bỗng hiện về buổi hội trại năm lớp 10 mà lớp nó được tham gia. Trong khi các lớp thi nhau chơi kéo co và vô vàn những trò chơi tập thể khác thỳ lớp nó lại ngồi buồn thiu trong trại. Cùng lắm cũng chỉ là ngồi “buôn” linh tinh. Lý do đơn giản là vì lớp nó là khối D, 50% là nữ và 48% còn lại là “girl”, chỉ còn hi hữu 2 mống con trai.
Điều ấy khiến chúng nó cũng tủi thân lắm, nhưng riết rồi cũng quen với cái không khí “thiếu hơi zai” ấy. Trong trại chả có việc gì làm, chúng nó quyết định lôi hết đồ ăn ra để ngấu nghiến. Cả lũ cứ tranh nhau ăn, hết thứ này đến thứ khác, ăn không biết no là gì. Tự nhiên thấy không khí bỗng vui hẳn. Và lúc ấy chúng nó cũng đâu biết rằng 3 năm sau khi chúng nó sắp ra trường, ngày ấy bỗng trở thành một kỉ niệm khó quên. Tất cả cứ ùa về trong nó như một làn sóng mạnh mẽ.
Lúc này nó đang rối lắm. Nước mắt đã đọng trên khóe mắt tự bao giờ chỉ chờ đến lúc này và chợt trào ra một cách vô thức. Nó không khóc òa lên như một đứa trẻ con bị lấy mất kẹo mà từng giọt, từng giọt cứ lăn dài trên má nó. Nhẹ nhàng mà đau lắm. Nó bỗng nhớ về anh. Một người mà trong những năm dưới mái trường này đã chiếm một vị trí đặc biệt trong tim nó.
Anh không quá “dừ” nhưng cũng không còn là trẻ. Anh không quá già dặn nhưng cũng đủ chín chắn để nó có thể tâm sự. Nhìn khuôn mặt anh nó thấy có gì  đó nghịch ngợm, vui tính, nhưng đôi mắt lại rất sâu. Có lẽ vì thế mà nó thích nhìn anh từ xa, hay chỉ là một ánh mắt lướt qua nhanh chóng. Nó và anh không quá gần gũi, chỉ là nhưng lần nói chuyện, những câu bông đùa hay những lời tâm sự. Anh cho nó cảm giác yên bình đến lạ. Và với nó, nói chuyện với anh cũng dần trở thành một thói quen khó bỏ.Nó thích anh đấy nhưng chưa bao giờ nói ra.
Nó sợ trong anh có điều gì mà nó chưa hiểu hết. Nó sợ câu nói này sẽ đẩy anh ra xa nó hơn. Nhưng hơn hết nó sợ mình chưa đủ chín chắn để nhìn nhận tình cảm với anh một cách đúng đắn. Nó cứ lo rằng anh có tình cảm với nó không và nếu có thỳ liệu anh có chờ nổi nó không khi khoảng cách tuổi tác giữa anh và nó là quá lớn.
Tất cả khiến nó phải rối bời. Nhưng nó cũng đủ bình tĩnh để kìm chế cảm xúc của mình. Nó biết đây không phải là thời điểm thích hợp để nghĩ quá nhiều về chuyện ấy. Lúc này nó sẽ dồn lực để chuẩn bị cho kì thi sắp tới_một cột mốc quan trọng trong cuộc đời nó. Và bây giờ nó sẽ về nhà để chuẩn bị cho lễ tốt nghiệp ngày mai. Ngày mai nó có thể sẽ ôm chầm lấy tụi bạn mà òa khóc.
Có thể nó sẽ nhớ trường lớp nhớ thầy cô và nhớ cả anh lắm. Nhưng tất cả rồi cũng sẽ ổn, nó cũng cần phải lớn, cũng cần phải có một con đường cho riêng mình. Nó chia tay nhưng không có nghĩa là quên tất cả. Sớm thôi, vào một lúc nào đó, khi con tim lên tiếng nó cũng sẽ trở về và tự tin để thổ lộ câu nói mà nó đã cất giấu nơi đáy tim bấy lâu. Nó sẽ vẫn mỉm cười và bước tiếp trên con đường mình đã chọn
Nắng đã bắt đầu chói chang. Vòm  trời bỗng trở nên rực rỡ.

Cơn mưa cuối cấp...


Sáng đạp xe đi học, trời âm u đến cuối tiết một, cơn mưa bay ngang qua các lớp học. Chớm hè...!
Ra chơi vui nhộn hẳn lên với mưa, cuối hành lang xuất hiện những chiếc ô sắc màu và những "phô" ảnh lung linh của đám con gái. Bọn con trai bất chấp trời mưa lao ra giữa sân, hò hét, thả thuyền... Sân trường nước ngập một màu trắng của những chiếc thuyền giấy: Thuyền giấy của những ước mơ được gửi gắm, cơn mưa của những phép màu, sự hi vọng và niềm tin của học sinh cuối cấp...

Cơn mưa cuối cấp, được đứng ở hành lang lớp, sắn gấu áo rồi một loạt giơ tay ra hứng nước mưa, chảy xuyên qua từng kẽ tay... Cơn mưa cuối cấp, được ngắm nhìn bồn cây giữa hai dãy phòng học nở hoa... Cơn mưa cuối cấp... được tung nước đùa nghịch với bạn bè... Cơn mưa cuối cấp, được cùng cô chủ nhiệm "khó tính" đi chung ô xuống căng tin mua quà cho cả lớp ăn... Cơn mưa cuối cấp, được vuốt cửa kính để nhìn cho rõ, ngoài kia là ánh mắt ai đang nhìn trộm qua cặp kính cận... Cơn mưa cuối,... được hòa vào nhau, cảm nhận được hơi ấm trong cái ẩm ướt của căn phòng 43 chỗ ngồi và chỉ ba cửa sổ...
Mưa làm ướt áo, quần, ướt cả tóc và cặp sách nhưng mưa không làm phai nhạt đi kí ức học trò! Sau cơn mưa ấy, rồi tất cả lại phải vào lớp, lại bốn đứa một bàn, lại ghi ghi chép chép, lại học thuộc và giải toán.
Sau cơn mưa ấy, nắng sẽ lên, sân trường lại khô ráo, nước sẽ rút, cửa kính sẽ khô nhưng cũng sau cơn mưa ấy, vẫn là cô chủ nhiệm rất tâm lí và hiểu học sinh, vẫn là những cái ôm nhau thật chặt mặc cho nắng nóng, vẫn là kỉ niệm, là niềm vui...
Cơn mưa cuối- khép lại 12 năm đi học, khép lại quãng thời gian được "làm trẻ con" có bạn bè, có thầy cô, có giận hờn vu vơ, có tình yêu học trò, có ước mơ, hoài bão và cả những sẻ chia..có lẽ không ai biết thời gian đã làm gì những con người, chỉ có những "cỗ máy kỉ niệm" lưu giữ lại tất cả, chứng kiến những buồn vui...
Cuộc đời người ta sống, đã và sẽ trải qua bao nhiêu cơn mưa?!... nhưng cơn mưa nào được vô tư, được đùa nghịch thỏa thích như cơn mưa của học sinh cuối cấp: Cơn mưa chan chứa niềm vui, ngập tràn tiếng cười, xua tan mọi hiểu lầm, cơn mưa siết chặt tình bạn, tình thầy trò, cơn mưa kết nối trái tim giữa các thế hệ thầy và trò, cơn mưa đong đầy ước mơ, những hạt mưa chở hi vọng, chở niềm tin đến với cánh cổng của tương lai... Cơn mưa yêu thương!
Nguyễn Cường Nam

Lưu bút ngày xanh


Sống! Không có nghĩa là dừng lại, mà cuộc sống là phải bước tiếp, bước về con đường phía trước.

“3 năm rồi, 3 năm gắn bó
3 mùa hè, 3 mùa phượng nối nhau”


Sống! Không có nghĩa là dừng lại, mà cuộc sống là phải bước tiếp, bước về con đường phía trước. Tôi không bao giờ trách: tại sao thời gian lại trôi đi nhanh như thế, mà tôi chỉ trách tại sao trong khoảng thời gian ấy, tôi lại làm được ít việc như thế? Tôi để lỡ nhiều cơ hội như thế? Phải chăng cuộc sống là vậy, nó luôn khuyết cho ta biết thế nào là đủ? Thật buồn biết bao khi cuộc sống của ai đó luôn đầy đủ và chẳng còn gì để khám phá, để hoàn thiện nữa.

Một mùa hè lại đến, một mùa thi lại về và cũng chỉ còn 2 tháng nữa thôi tất cả đều thay đổi. Thêm một tháng cho những ngày vất vả khổ luyện nữa để rồi có người sẽ khóc, nhưng có người sẽ cười. Hạnh phúc và khổ đau, tủi hờn và tỏa sáng, mỗi người một con đường. Có thể niềm đau không đau đến thế nhưng cũng đủ để cho chúng ta hối hận, đủ để cho ta tự trách mình, trách mình,... vì những điều mình không nên..
(...)

Khi viết những cuốn sổ lưu bút, mọi người thường đánh giá, khen chê một cách rất “học trò” về người chủ của cuốn lưu bút ấy. Nhưng riêng tôi, tôi sẽ chọn một cách “người lớn” hơn. Đó là im lặng. Tôi không có lời giải thích nào cả vì tôi biết rằng: con người không ai hoàn thiện được chính mình (cứ bảo rằng sẽ cố gắng hoàn  thiện chính mình nhưng có ai hiểu một con người hoàn thiện là như thế nào đâu?).

Mọi thứ chỉ có tương đối chứ không thể tuyệt đối. Ai cũng có sự đáng yêu và hạn chế. Đôi khi cũng nên nghĩ thoáng một chút, phải hiểu rằng: phải có cái xấu thì người ta mới tìm ra cái tốt. Nếu ai cũng tốt, cũng đẹp thì đó còn gì là cuộc sống nữa. Cái đẹp được tôn vinh lên từ cái xấu! Nói như vậy không có nghĩa là chấp nhận cái xấu mà đó là lời giải thích cho những gì hai mặt của cuộc sống.

Triết lí đời thường dường như ai cũng có hàng tá nhưng để thực hiện theo nó là cả một chặng đường dài cần đến vài tá thời gian và có khi là cả cuộc đời.
(...)

Số phận do con người tạo ra, đừng thấy đớn đau thì đổ tại số kiếp, thấy hạnh phúc thì tự nhận do mình tạo ra. Cuộc sống trong tầm tay mỗi người và hãy giữ chặt lấy nó!

(Trích từ dòng lưu bút viết cho Hạnh ngày 31/3/2009).
 
Trần Thị Hòa

Thứ Năm, 23 tháng 8, 2012

Cậu à....


Tớ không làm cậu cười...
...nhưng tớ không mặc kệ cậu khóc
Tớ không bên cậu quá nhiều...
...nhưng tớ không bao giờ bỏ cậu bơ vơ
Tớ không có quá nhiều yêu thương đâu... ...ít,nhưng mà lâu dài cậu ạ
Hãy hiểu những gì tớ đã nói -
và làm nhé cậu !!! :")

Thứ Sáu, 17 tháng 8, 2012

Một câu chuyện kỳ diệu


Năm 1969, John Rendall và Ace Bourke ở Anh đã nhận nuôi một con sư tử nhỏ nặng 35 cân nằm một cách tội nghiệp trong cũi tại một tiệm tạp hóa. Chú sư tử được đặt tên là Christian.

Tình bạn giữa họ cũng lớn dần theo thời gian nhưng rồi đến l
úc chú sư tử cũng trưởng thành và quá sức để nuôi, 2 chàng trai đã quyết định thả chú về tự nhiên tại Kenya.

Năm 1974, 2 người bạn quay trở lại kenya để thăm Christian lúc này đã trở thành thủ lĩnh của bầy sư tử. 

Và câu chuyện kì diệu đã xảy ra :

Trước đêm máy bay hạ cánh, Christian bỗng dưng xuất hiện và ngồi đợi ngoài doanh trại của các nhà tự nhiên học, cứ như là linh cảm cho nó biết rằng hai ông chủ cũ sắp đến thăm nó lần cuối cùng.
Khác với những gì chúng ta từng nghĩ về tính hoang dã của sư tử khi trở lại với bầy đàn, những hình ảnh về cuộc gặp mặt của những người bạn cũ đã làm rung động hàng triệu trái tim trên thế giới. 
Khi thấy bóng dáng 2 người chủ cũ, Christian chạy nhanh đến và ôm chầm lấy họ. Chú sư tử chồm cả người lên, dùng hai chân trước ôm lấy từng người một, rúc vào họ như vẫn làm trong những ngày tháng thơ ấu... 

Những cái ôm này đã xóa nhòa ranh giới về tình bạn giữa động vật và con người... 

Thứ Ba, 17 tháng 7, 2012

Bí kíp để “cọc tìm được trâu”

Bạn có bao giờ cảm thấy đàn ông không dành cho mình sự quan tâm xứng đáng? Bạn không biết vấn đề nằm ở đâu. Hãy thử những mẹo nhỏ có thể giúp các cô gái “độc thân” tăng khả năng thành công của mình với cánh mày râu.


Đi theo nhóm không quá 3 người
Nếu bạn cảm thấy thiếu tự tin và thường rủ theo mấy cô bạn để làm “vây cánh”, tốt nhất chỉ nên đi theo nhóm 3 người. Nhóm quá đông sẽ khiến những đối tượng tiềm năng bị nhiễu sóng và cảm thấy lo lắng nếu có ý định tiếp cận bạn bởi có hẳn một đội quân “giày cao gót” thế kia, làm sao đối phó nổi? Đi 3 người là tuyệt nhất bởi nếu chàng định tiếp cận bạn (hoặc cô bạn nào trong nhóm), hai người còn lại có thể tế nhị rủ nhau ra chỗ khác “hóng mát” mà vẫn cảm thấy thoải mái vì còn một cô bạn khác bên mình. 
Gọi một món đồ uống
Việc làm quen ở quán bar/ coffee ngày nay là rất thường gặp. Nhưng trong thời buổi suy thoái kinh tế, không mấy chàng trai cảm thấy dễ chịu khi phải hào hoa theo kiểu: “Để anh mời em một ly cocktail/ coffee nhé!”. Có những cô gái tới chốn đông người này để tìm cơ hội làm quen ai đó nhưng cứ ngồi không một mình để ra “ám hiệu” rằng mình đang chờ đợi một ai đó tới làm quen. Hãy tự gọi một món đồ uống cho mình và ngồi đó tận hưởng thời gian trôi qua với một quyển sách hay hoặc lướt web trên điện thoại. Hãy để mình được thoải mái. Nếu hôm đó không phải ngày may mắn thì ít nhất bạn cũng có một lúc ngồi thư thái nhìn ngắm phố phường trôi qua trước mắt. Nếu có chàng trai nào tới xin ngồi cùng bạn, cả hai cảm thấy nói chuyện hợp cạ tới mức hết đồ uống rồi mà vẫn chưa dứt chuyện, lúc đó chàng sẽ tỏ ra lịch sự và mời bạn một ly thứ hai. Nhưng lúc này, mọi thứ sẽ đơn giản và dễ chịu hơn nhiều.
Cười chân thành
Nụ cười đặc biệt quan trọng đối với phụ nữ. Nụ cười giúp họ trẻ trung, xinh đẹp hơn và nụ cười cũng giúp họ dễ thương, dễ mến hơn. Chúng ta cười khi lo lắng, lúc ngượng nghịu, thậm chí cả lúc buồn. Có rất nhiều kiểu cười với những ý nghĩa riêng. Đàn ông không cần phải nói, chắc chắn họ thích nhìn phụ nữ cười. Hãy cười đi và các chàng sẽ nghĩ bạn thân thiện và cởi mở lắm, có thể tiếp cận được. Nhưng đừng cười như kiểu hoa hậu lên nhận vương miện nhé. Đừng quá kiểu cách, đừng quá điệu đà như đã được lập trình. Hãy tự nhiên và chân thật với nụ cười của mình. Cái đẹp của bông hoa tươi ăn đứt cái tươi của bông hoa giả.
“Con mắt liếc lại bằng ba đứng gần”
Để thu hút chàng từ xa bằng ánh mắt, hãy cúi cằm xuống một chút và ngước mắt lên, liếc chàng đôi lần với ánh mắt đầy bí ẩn, hãy đảm bảo một ánh mắt biết cười nhé. Đàn ông rất thích phụ nữ nhìn mình một cách bẽn lẽn hoặc lén lút, điều đó khiến họ thấy mình thật nam tính. Nếu chàng trai đó quá hấp dẫn khiến bạn cảm thấy lo lắng và không dám nhìn thẳng vào mắt anh ta, hãy nhìn vào điểm giữa hai mắt, chàng ta chẳng thể phân biệt được bạn đang nhìn vào mắt hay nhìn điểm gì khác trên khuôn mặt mình đâu. 
Đừng hỏi ngay anh làm nghề gì
Khi mới trò chuyện lần đầu, đừng vội vã tìm hiểu anh làm nghề gì. Có thể đó là câu hỏi xã giao thông thường, thể hiện sự quan tâm và lấp chỗ trống khi chưa nghĩ ra cái gì để nói tiếp theo. Nhưng đàn ông rất sợ gặp phải tuýp phụ nữ đang gấp rút tìm một ông chồng để ổn định cuộc sống hoặc một người phụ nữ chỉ nhăm nhăm nhìn vào ví tiền của họ. Câu hỏi trên có thể vô tình khiến anh ta xếp bạn vào một trong hai tuýp đó. 
Hãy nói những chuyện vui vẻ
Khi bạn tới quán bar, dự một bữa tiệc, tham gia một sự kiện hoặc một buổi gặp gỡ, bạn thường mong tìm thấy ở đó những điều vui vẻ, thú vị, hãy tuyệt đối tránh những lời than phiền vô duyên kiểu “Chỗ này nóng thế?”, những câu nói tiêu cực “Kinh tế khó khăn quá, chưa hết tháng thì đã hết lương”, hoặc những lời chỉ trích “Con bé kia mặc cái váy quê quá, như từ thế kỷ trước ý”. Thay vào đó hãy tỏ ra mình là cô gái vui vẻ với những chủ đề như kỳ nghỉ hè vừa qua, ban nhạc yêu thích nhất, hoặc bộ phim hài mới xem. Những đánh giá sâu sắc mang màu sắc u ám về thời sự, chính trị, xã hội, tốt nhất hãy để dành sau khi anh ấy đã hiểu hơn về bạn. 
Hồ Bích Ngọc
Theo Cos

Thứ Năm, 12 tháng 7, 2012

Gửi đến cậu - Một nửa thế giới của tớ...

...Không biết cậu sẽ đọc được những dòng này hay không...nhưng thật sự tớ phải cảm ơn cậu - nửa thế giới của tớ...
...cậu người luôn bên cạnh tớ những lúc tớ cần...và cũng chỉ có mình cậu...mới chịu đựng được cái tính cứng đầu của tớ thôi phải không?..
...cảm ơn cậu...thời gian qua cậu đã giúp tớ rất nhiều...
...cậu giúp tớ nhận ra...không phải nhất thiết chỉ có tình yêu là đẹp nhất...cậu giúp tớ trưởng thành hơn...bây giờ tớ có thể đối đầu với tất cả mọi thử thách khó khăn của cuộc đời...tất cả là nhờ cậu...
...nhờ những lời khuyên, đôi lúc là nhờ những lần giận hờn giữa tớ và cậu...tất cả...tất cả đã giúp tớ rất nhiều...
....cảm ơn cậu...tớ giờ đã không còn là một thằng nhock của ngày xưa nữa...luôn tìm mọi lý do để biện minh cho thất bại của bản thân...tớ sẽ không chạy trốn những chuyện trong quá khứ nữa...tớ sẽ đối mặt...sẽ vượt qua tất cả...là vì tớ muốn một ngày nào đó...tớ sẽ là một điểm tựa cho cậu...^^ ...
....CẢM ƠN CẬU - MỘT NỬA THẾ GIỚI CỦA TỚ VÀ CŨNG LÀ NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT CỦA TỚ...DÙ CUỘC SỐNG NÀY CÒN BAO NHIÊU THỬ THÁCH ĐANG ĐỢI TỚ NỬA NHƯNG CHỈ CẦN CÓ CẬU BÊN CẠNH TỚ SẼ VƯỢT QUA TẤT CẢ...

Thứ Hai, 25 tháng 6, 2012

Ờ Thì Tớ Thích Cậu!!!

Này hâm, nói là cậu yêu tớ đi
.
-- Không nói
.
-- Nói đi mà, tớ muốn nghe cậu nói lâu lắm ùi ý
.
-- Ơ, dai thế, đã bảo ko nói mà
.
-- *Rưng rức* Cậu. . . Cậu không nói thật sao??
.
-- Không!!
.
-- *Nức nở, chạy đi*
.
-- *Níu lại*
.
-- Bỏ ra, mặc tớ, cậu ko yêu tớ mà
.
-- Ai bảo cậu thế
.
-- Cậu ko chịu nói yêu tớ còn gì
.
-- Đồ ngốc, bởi vì 3 từ ấy chưa bao giờ là đủ
.
-- . . . :"> :x

Chủ Nhật, 24 tháng 6, 2012

Chuyện thày giáo và học viên

Ngày kia, một thầy giáo và học viên của mình cùng ngồi nghỉ dưới tán cây lớn, gần đó là trảng cỏ rộng.


Chợt người học viên hỏi: "Thầy ạ, em cảm thấy rối trí trong việc làm sao tìm được người bạn đời như ý muốn. Thầy có thể giúp em chăng?".Thầy sau một lúc im lặng nói: "Ừm, câu hỏi khá khó nhưng cũng đơn giản…"

Học viên ngạc nhiên: "Vậy là sao hả thầy?"

Thầy bèn nói: Hãy nhìn kia, trảng cỏ rộng lớn ấy. Bây giờ em ra đó, băng qua nó nhưng nhớ là không được quay đầu lại, chỉ tiến thẳng tới trước thôi. Trên đường đi em cố tìm xem có cây cỏ nào xinh đẹp thì nhổ lên và đem về cho thầy. Chỉ một cây cỏ thôi, không phải nắm nhé. Giờ thì đi đi.

Học viên: Dạ được. Thầy đợi chút nhé.



Ít phút sau…

Học viên: Em đã về…

Thầy: Ừ, mà này, thầy không hề thấy cây cỏ xinh đẹp nào như đã dặn trên tay em cả.

Người học viên: Trên đường đi, em thấy ít cây cũng gọi là xinh đẹp, nhưng em nghĩ rằng mình có thể tìm được cây đẹp hơn, vì vậy em đã không chọn. Cứ thế, và rồi em đi đến cuối trảng cỏ mà chưa chọn được cây nào cả. Và vì thầy dặn không đi ngược lại nên em đành về tay không.

Thầy: Đó là những gì xảy đến trong cuộc sống của chúng ta.

Khi tìm kiếm một người để chung sống cùng nhau suốt đời, đừng luôn so sánh với những người khác và hy vọng mình sẽ kiếm được người tốt nhất. Vì như thế, em sẽ chỉ đánh mất thời gian quý báu trong đời, hãy nhớ rằng "Thời gian không bao giờ quay trở lại".

------------------------------------------

Nếu bạn thấy thông điệp của bài viết này ý nghĩa, xin hãy ấn SHARE (chia sẻ) tới người thân và bạn bè của mình.




Nói với 1 ai đó

Có 5 điều tớ luôn muốn cậu
biết:
• Thứ nhất, tớ chưa từng bao
giờ yêu cậu.
• Thứ hai, tớ sẽ không bao giờ
yêu cậu.
• Thứ ba, tất cả những gì cậu
làm là đều vô nghĩa.
• Thứ tư, mãi mãi tớ sẽ không
bao giờ thay đổi.
• Và thứ năm, nếu cậu đã nghe
đến điều thứ tư
mà vẫn chưa rời bỏ tớ đi, thì ...
.
.
.
.
.
.
.
"Hãy ở lại đây với tớ đến hết
cuộc đời nhé.("._.)


Chủ Nhật, 17 tháng 6, 2012

Dựa vào vai tớ này…

Tớ biết, nếu người nói ra câu ấy là cậu, thì tớ sẽ hạnh phúc biết bao…
Nhưng không sao cậu ạ!
Đôi vai yếu mềm này có đủ tình yêu thương để làm chỗ dựa cho cậu.
Chẳng có gì là ngượng ngạo cả. Một khi tình cảm của tớ đã quá lớn.
Dựa vào vai tớ này…
shoulder to lean on Dựa vào vai tớ này…
Cứ như thể tớ đang chia sẻ hơi ấm cho cậu.
Những đêm cậu lo nghĩ, đơn độc nơi xa xôi, nơi chẳng phải là quê hương mình.
Dựa vào vai tớ này…
Cứ như thể mọi điều không thể thốt thành lời cậu sẽ kể cho tớ. Tớ sẽ lắng nghe bằng nhịp đập con tim mình.
Dựa vào vai tớ này…
Cứ như thể cậu đang buông mình xuống một chốn bình yên, không trằn trọc, không âu lo, không giá lạnh.
Và cứ khóc thoải mái cậu nhé, không cần ngại ngần, giọt nước mắt con trai đâu cần giấu vào trong.
Cứ dựa vào vai tớ này…
Tựa như cậu đã lắng nghe một ước nguyện rất gần: tớ cần cậu.
Chỉ một lời động viên nhỏ của cậu cũng có thể tô vẽ nên cái mạnh mẽ trong tớ. Mọi việc trở nên dễ dàng hơn khi có cậu bên cạnh.
Thế thì, dựa vào vai tớ này…
Để tớ biết rằng, có một người cũng cần tớ
Để đêm không dài
Để đông không lạnh
Để những vụn vỡ trong tớ sẽ rất chóng lành.
Thế nhé, mỗi ngày trôi qua tớ sẽ nhắc cậu: Dựa vào vai tớ này!

Sưu tầm

Khi con gái nói "ghét"

 "Con gái nói ghét là thương". Đấy là một lời bài hát quen thuộc mà hẳn ai cũng biết. Chẳng biết lời nói ấy đúng 100% hay không, nhưng teen con gái chúng mình vẫn cứ làm con trai đau cả đầu, chóng cả mặt vì chẳng biết đường đâu mà lần cho những cái "ghét" của con gái, nhỉ!
Chẳng biết trời sinh làm sao mà con gái cứ hay... nói ngược. Thế là các teen mang danh "con trai" cứ phải vắt óc lên để mà nghĩ xem con gái ghét... thật hay giả. Sau đây là một vài trường hợp điển hình để cho con trai tham khảo xem nhé:
1. "Thấy ghét quá đi!"
Hai trường hợp mà con gái sẽ buông ngay câu nói này nè:


- Thứ nhất là khi con trai chọc nói... trúng tim đen con gái điều gì đó, khiến các nàng... quê. Lúc này con gái sẽ đỏ mặt, nhăn mũi, thậm chí là phùng má lên mà kêu rằng: "Thấy ghét ông quá đi!"
- Trường hợp thứ hai bạn có thể nghe được câu này là khi con gái "kết" một đồ vật có hình thú, anime-cực-kì-dễ-thương nào đấy. Nếu con trai cứ nghĩ rằng khi con gái nói rằng "trông cái đấy xinh nhỉ" là con gái kết đậm món đồ ấy thì lầm to nhé. Khi con gái cực kết một con gấu xinh xắn nào đấy, thì đa số con gái đều thốt lên rằng "sao mà thấy ghét quá!"
2. "Tui ghét tên ấy nhất"
Hẳn trái tim con trai sẽ vỡ tan tành khi nghe con gái nói câu này với đứa bạn thân. Nhưng con trai ơi, bình tĩnh, xem lại phản ứng con gái nhé. Chưa hẳn con gái ghét thật đâu mà.
Con trai ngó thử xem con gái nói câu ấy mà có... nhìn đi chỗ khác, có hồng hồng má không nhé. Hẳn là con gái vừa bị bạn thân trêu "sao mi quan tâm đặc biệt đến tên ấy thế nhỉ" đấy. Con nếu mà nường nói câu ấy với vẻ mặt nghiêm trọng thì con trai nên kiểm điểm lại xem mình làm sai điều gì rồi sửa chữa mau đi nhé.
3. "Tớ ghét cậu"
Lạ một điều là khi con gái "kết" con trai thì thay vì "Tớ mến cậu" thì con gái lại luôn nói "Tớ ghét cậu" mới chết. Thế nên nhiều bạn trai "chậm tiêu" cứ tưởng con gái... ghét thật. Thế là các đầu đinh cứ ngồi thừ ra mà suy nghĩ "sao con gái ghét mình", còn con gái thì tức ơi là tức vì "cậu ấy ngốc ơi là ngốc". Thế thì con trai ơi, không phải chữ "ghét" nào cũng theo nghĩa đen đâu nhá.
"Sao mà rắc rối quá đi, các ấy nói đơn giản chút không được à, con trai tụi tui đâu có hiểu hết đâu". Con trai than phiền con gái như thế đấy. Nhưng con trai ơi, nếu không rắc rối thì con gái có còn là con gái không nhỉ? Không có rắc rối thì con trai sẽ không thấy con gái đáng yêu đâu. Vì thế thay vì bảo con gái ngừng rắc rối, thì sao con trai không thử hiểu con gái thêm một chút nào.
Sưu tầm

Thứ Năm, 14 tháng 6, 2012

Người bạn thật sự



Người bạn bình thường chưa bao giờ thấy bạn khóc
Người bạn thật sự sẽ luôn là đôi vai cho bạn tựa vào mỗi khi bạn buồn khổ và cần sự an ủi.

Người bạn bình thường tỏ ra khó chịu khi bạn gọi điện trễ
Người bạn thật sự hỏi xem bạn mắc kẹt chuyện gì mà ko thể gọi sớm hơn được.

Người bạn bình thường lắng nghe những vướng mắc của bạn
Người bạn thật sự giúp bạn giải quyết những vướng mắc đó.

Người bạn bình thường cư xử như một vị khách và đợi bạn phục vụ mỗi khi họ tới thăm
Người bạn thật sự luôn thoải mái và tự phục vụ mình.

Người bạn bình thường cho rằng tình bạn sẽ chấm dứt sau một cuộc cãi cọ
Người bạn thật sự tin rằng tình bạn sẽ càng thân thiết hơn sau những cuộc tranh cãi.

Người bạn bình thường luôn mong muốn bạn sẽ đến giúp đỡ họ.
Người bạn thật sự luôn có mặt khi bạn cần giúp đỡ.

Một người bạn thật sự ?
Đó là người vẫn gắn bó với bạn ngay cả khi tất cả người khác xa lánh bạn.

-----------------------------

Người bạn thật sự  Người bạn bình thường chưa bao giờ thấy bạn khóc Người bạn thật sự sẽ luôn là đôi vai cho bạn tựa vào mỗi khi bạn buồn khổ và cần sự an ủi.  Người bạn bình thường tỏ ra khó chịu khi bạn gọi điện trễ Người bạn thật sự hỏi xem bạn mắc kẹt chuyện gì mà ko thể gọi sớm hơn được.  Người bạn bình thường lắng nghe những vướng mắc của bạn Người bạn thật sự giúp bạn giải quyết những vướng mắc đó.  Người bạn bình thường cư xử như một vị khách và đợi bạn phục vụ mỗi khi họ tới thăm Người bạn thật sự luôn thoải mái và tự phục vụ mình.  Người bạn bình thường cho rằng tình bạn sẽ chấm dứt sau một cuộc cãi cọ Người bạn thật sự tin rằng tình bạn sẽ càng thân thiết hơn sau những cuộc tranh cãi.  Người bạn bình thường luôn mong muốn bạn sẽ đến giúp đỡ họ. Người bạn thật sự luôn có mặt khi bạn cần giúp đỡ.  Một người bạn thật sự ? Đó là người vẫn gắn bó với bạn ngay cả khi tất cả người khác xa lánh bạn.   -----------------------------

Thứ Tư, 30 tháng 5, 2012

Nếu tôi cho bạn một điều ước, bạn ước gì?

Trời vẫn không dứt những cơn mưa rả rích blog ạ... nó cứ dài làm tao đến phát ngán.
Lâu rồi tao không thăm mày, blog nhỉ? Xem ra vào forum, có topic: " nhật kí hpffers" tao quên mày mất rồi.
Tao thật đáng trách, nhưng mày ạ, dù tao không thăm mày thì mày vẫn xinh lắm. Nhìn vào mày, thấy nổi bật một màu hồng trên nền đen, đặc biệt là những hạt tuyết rơi nhè nhẹ trắng xốp.... Nhìn mày đáng yêu vô cùng, và tao cũng biết nữa, trong mày là những cảm xúc của một cô bé đang lớn...

Mày thật tuyệt!

Tao hỏi mày một câu thôi nhé! " Nếu tao cho mày một điều ước, mày sẽ ước gì?"

----------------
Tuấn cùng tôi ngồi trên ngọn đồi phía sau nhà. Chiều thu thật đẹp, những đám mây trôi bồng bềnh, nhìn nó, tôi cứ tưởng như mình đang nhìn những cây kẹo bông, thoáng chút muốn với tay lấy. Gió thổi một cách dịu dàng, chính nó bỗng mang cho tôi chút xao xuyến, bồi hồi...
Tuấn vẫn im lặng và ít nói như mọi hôm, khác hẳn với tôi, nói nhiều và hay cười. Ấy mà tôi lại thích cái im lặng ấy, đôi khi im lặng lại lắng nghe được nhiều điều...
Tôi với Tuấn là bạn, bạn từ hồi lớp 10, giờ thì đã là những học sinh lớp 12 rồi. Hằng ngày, tôi và Tuấn vẫn gặp nhau trên trường, tôi kéo Tuấn vào cuộc nói chuyện của tôi. Rồi không biết từ bao giờ đó, tôi chia sẻ với Tuấn nhiều điều, về những việc nhỏ như con thỏ của tôi, về những cuộc cãi nhau với đám bạn, hay vịêc bị bố mẹ mắng. Tất cả trôi qua nhẹ nhàng, tôi với Tuấn trở nên thân nhau. Một đôi bạn với những tính cách trái ngược...

" Nếu tớ cho cậu một điều ước, cậu ước gì?"

Tuấn đột ngột hỏi, khiến tôi thẫn ra mất 1 phút. Tôi sẽ ước gì nhỉ? Phải chăng như nhiều đứa con gái khác, ước mình là cô công chúa nhỏ, đội vương miện và ở trong lâu đài cổ tích? Tôi khẽ cười trước suy nghĩ kia... ở trong lâu đài đâu hẳn là sẽ vui đâu...
Tôi buột miệng hỏi: " Sao Tuấn hỏi thế?"
Quá quen với sự im lặng của bạn mình, tôi ngạc nhiên khi Tuấn lại hỏi tôi một câu như thế, một câu hỏi đầy mơ mộng, mà như Tuấn nói thì: " Cậu là con người mơ mộng "
" Tớ hỏi vậy sao à?"
" Không sao cả, nhưng giờ tớ chưa nghĩ ra thì phải, khi nào đấy, tớ sẽ trả lời cậu, được không?"
Tuấn cười và gật đầu, cậu ấy đưa tay ra, bảo tôi ngoéo tay:
" Cậu hứa đi, một khi nào đấy, cậu sẽ nói cho tớ biết."
" Tớ hứa." tôi siết ngón tay út của mình.
Một lời hứa...

Buổi chiều ấy đã trôi qua, mang theo một điều ước chưa nói. Tôi cảm thấy mình vô cùng may mắn vì có người bạn như Tuấn, tôi có thể chia sẻ mọi điều với Tuấn. Dù sau đó, Tuấn không nói gì, nhưng tôi cũng rất vui, vì mình được lắng nghe, một niềm vui không hề nhỏ.
Tháng ngày học sinh trôi thật nhanh, từng ngày qua đi, nỗi buồn trong tôi càng lớn.
Một khoảng cách xuất hiện giữa tôi và Tuấn, không ai nói ra, nhưng tôi nhận thấy khoảng cách vô hình kia. Mỗi ngày lên trường, nhìn Tuấn im lặng, là tôi cứ thấy khoảng cách ấy lớn dần. Điều tôi muốn nhìn thấy ở Tuấn, không phải sự im lặng ấy...
Nhiều lần tôi tự hỏi: " Điều gì đã xảy ra."
Nhưng đáp lại tôi, vẫn là sự lạnh lẽo, nó khiến tôi hụt hẫng, cảm thấy mình cô đơn.
Tôi thầm trách Tuấn, trách Tuấn không quan tâm đến tôi nữa, thấy Tuấn như thế, tôi cũng im lặng, vẫn giữ cho mình một nụ cười khi đến lớp, sự nhí nhảnh như mọi hôm. Cái tôi ngày càng gặm nhấm tâm hồn, tôi tỏ ra mình không cần Tuấn. Mặc dù với tôi, những buổi chiều dài vẫn cần một ai đó nói chuyện, nếu không, tôi sẽ rơi vào trạng thái trống rỗng.

Lớp 12, chương trình học nặng hơn tôi tưởng, tôi bị cuốn vào vịêc học, đôi lúc tôi quên mất Tuấn. Khi mà kì thi tốt nghiệp đã qua, áp lực giảm đi một nửa, tôi chợt nhận ra, tôi luyến tiếc tuổi 17. Nhìn những đứa bạn kí áo nhau, chuyền nhau những quyển lưu bút, tôi không khỏi nghĩ ngợi: " Ngày mai kia, khi xa trường rồi, tuổi học trò sẽ xa như tà áo dài trắng." Tất cả thật êm đềm, dịu ngọt...
Kì thi đại học cuối cùng cũng xong, tôi đạp xe qua nhà con bạn. Ngồi trong phòng nó, sau khi nói trên trời dưới đất một hồi, nó buông một câu hỏi: " mày biết khi nào Tuấn bay không?"
" Bay nào, mày nói gì vậy?" Tôi chưng hửng.
" Mỹ, du học, mày đừng tỏ ra khờ khạo thế, tao hỏi ngày mấy Tuấn bay."
Như một cây non bị cơn gió thổi. Lời nói của con bạn làm tôi hụt hẫng. Tự thả mình xuống chiếc giường trong phòng, tôi khóc.
Tôi không biết Tuấn sẽ đi du học ở Mỹ, hay đúng hơn, tôi không biết gì về Tuấn. Tôi chỉ nói cho Tuấn nghe về mình, mà chưa bao giờ hỏi Tuấn thích gì, Tuấn nghĩ gì, hay những việc xảy ra với Tuấn. Một con người im lặng như Tuấn, không thể tự nói hết như tôi, vậy mà tôi không mảy may quan tâm.
" Điều gì đã xảy ra?"
Lần đâu tiên tôi có câu trả lời. Và cũng lần đầu tiên, thay vì cảm giác lạnh lẽo, cô đơn, câu trả lời cho tôi biết: " tôi là một đứa ích kỉ."

Tôi nhấc điện thoại gọi cho Tuấn, khi chất giọng vừa trầm vừa ấm của Tuấn cất lên, tôi nói:
" Tuấn à, chiều nay cậu lên ngọn đồi được không?"
Một tiếng ừ khẽ, tôi cúp máy.
Vẫn như buổi chiều hôm nào, trời vẫn xanh, mây vẫn trôi, nhìn tất cả, tôi bỗng thấy lòng mình bình yên. Tôi ngồi cạnh Tuấn, nói:

" Tuấn à, nếu cậu cho tớ một điều ước, tớ ước cậu sẽ mãi bên tớ."
Ngày mưa...

Sưu tầm