Thứ Ba, 11 tháng 12, 2012

Lời tâm sự cảm động của chàng sinh viên 22 tuổi với mẹ


Mẹ à!

Chắc giờ này mẹ ngủ rồi nhỉ? Con thì vẫn đang cặm cụi với đống bài vở, tài liệu. Chợt nhớ đã sang ngày mới rồi, những ngày cuối năm.

Và thế là, con nhớ mẹ, nhớ rất nhiều.

Con thú nhận là con rất ít khi nhớ mẹ, và nhớ đến nỗi phải thốt lên như thế này thì chắc là lần đầu tiên kể từ khi con được coi là trưởng thành cho đến giờ.


Con đã qua sinh nhật lần thứ 21 được 1 tháng, và mẹ cũng qua sinh nhật lần thứ 48 được 2 tuần rồi nhỉ. Vậy là mẹ đã gần 50 rồi, không còn trẻ 
nữa. Nhưng sao con đã 22 rồi, mà vẫn cảm thấy chưa lớn vậy?

22 tuổi - con là một thằng sinh viên lông bông, ham chơi hơn ham học, có lẽ cái con giỏi nhất và quen nhất là việc mỗi tháng theo chu kì vào một ngày nào đó bấm số máy quen thuộc và ca bài ca : "mẹ ơi, con 'đến ngày' rồi!"

22 tuổi - con vẫn là một thằng vô lo vô nghĩ, vẫn thừa nhận sự chu cấp chăm sóc tuyệt đối từ mẹ, vẫn để mẹ mua cho từ đôi tất, quần "siêu nhân" cho đến sữa rửa mặt, nước súc miệng, lọ lăn nách.... vẫn cười hề hề khi mẹ nhắc nhớ đánh răng rửa chân trước khi đi ngủ.

22 tuổi - con vẫn là một thằng "trẻ con" thích được mẹ chiều, coi việc vòi vĩnh là một điều hiển nhiên và làm mặt lạnh với mẹ khi không được đáp ứng nhu cầu là một điều tất yếu.

22 tuổi - con vẫn chả lo nghĩ tới tương lai của mình, vẫn bồng bột và nông nổi, vẫn ba hoa với mẹ bằng những triết lý viển vông, lấy đi sự tin tưởng của mẹ bằng cách xây dựng cuộc đời bằng lâu đài cát.

22 tuổi - con vẫn xốc nổi chạy theo những ham muốn cá nhân, những trò tiêu khiển tầm thường, con nhìn cuộc đời bằng một lăng kính hẹp, trau chuốt nó bằng những suy nghĩ vụn vặt, ảo tưởng sự thành công bằng tầm nhìn ngắn hạn. Và con coi đó là sự trưởng thành, là đã có đủ sức rời xa khỏi vòng tay mẹ.

22 tuổi - con vẫn nghĩ mình còn trẻ, mình còn nhiều thời gian, mình có thể thay đổi, và con vẫn mang theo tư tưởng ấy, trượt dài theo lối sống được lập trình từ trước đến giờ, biết là nó sẽ dẫn đến một hậu quả mà có lẽ mẹ không bao giờ muốn nhìn thấy, nhưng con vẫn không thể thay đổi, hoặc là con thay đổi chưa đủ.

22 tuổi - con nghĩ mẹ đã có thể an tâm về con, nhưng thay vào đấy là những nếp nhăn trên trán, những tiếng thở dài lo lắng nhiều hơn xưa.

22 tuổi - con nghĩ con vẫn là đứa con mà mẹ luôn tự hào nhất, là "vốn" để mẹ có thể mang đi so với những bà mẹ khác, nhưng giờ thì con không chắc, thật sự là như thế...

22 tuổi - con nghĩ là con đã đủ bản lĩnh để có thể đương đầu với sóng gió, với thất bại, với áp lực mà cuộc sống này mang lại mà không cần sự giúp đỡ của mẹ, nhưng có lẽ con đã lầm.

22 tuổi - con nghĩ con đã có thể rời xa khỏi vòng tay của mẹ - nhưng sự thật, con lại cần nó hơn bao giờ hết... Mẹ ơi....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét